Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 344 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 97

❊ ❊ ❊

Mặc dù Nylander biết ông ta đã từng đến đây chừng chín tháng trước để thông báo cho gia đình Hartung rằng vụ án của con gái họ cuối cùng đã khép lại, nhưng ông ta không thể nhớ được căn phòng này. Ông ta có cảm giác tình huống ấy đang lặp lại, và trong đầu ông ta thoáng hiện lên ý nghĩa địa ngục chắc là như thế này đây. Phải diễn đi diễn lại những cảnh tượng kinh hoàng hết lần này đến lần khác. Nhưng Nylander cũng biết đây là một chuyến viếng thăm cần thiết, và ông ta sẽ cảm thấy thoải mái hơn nhiều khi xong việc và bước trở ra ngoài. Ông ta đã mường tượng trong đầu cuộc họp báo mà ông ta sẽ tổ chức khi trở lại Sở Cảnh sát và cập nhật tình hình cho các cấp trên. Khác với những cuộc họp trước trong hai tuần vừa qua, cuộc họp này sẽ nhuốm màu vinh quang.

Chỉ vài giờ trước, khi cùng lực lượng đặc nhiệm tới khu rừng và tìm thấy xác của Benedikte Skans và Asger Neergaard trên mặt đất, ông ta đã không nghĩ đến một kết quả như thế này. Đương nhiên, ông ta đã nhẹ nhõm biết bao khi tìm thấy con trai của Bộ trưởng bình an vô sự trong chiếc xe van, nhưng vì hai kẻ bắt cóc đều đã chết, ông ta biết mình sẽ không bao giờ có được những lời giải thích và thú tội cần thiết để kết thúc hẳn vụ án. Nhưng trong lúc ông ta đang ngồi ở băng ghế sau của một chiếc xe cảnh sát, nhìn chiếc xe cứu thương chở con trai của Bộ trưởng đi qua và tự hỏi làm thế nào để khóa mõm được những kẻ nghi ngờ thì Thulin gọi điện. Quả là trớ trêu khi chính cô lại là người nói cho ông ta biết về phát hiện trong chiếc tủ lạnh mini ở khu chế biến cũ của lò mổ, bởi vì dạo gần đây Hess có vẻ đã tiêm nhiễm cho cô những mối nghi ngờ của mình, khiến cô càng trở nên ngứa mắt hơn thường lệ. Nhưng cái tin ấy là một đoạn kết gần như hoàn hảo trong ngày hôm nay. Ông ta lập tức đề nghị cô gọi điện cho Genz để bảo họ tiến hành công tác đảm bảo an toàn cho vật chứng, và lúc gác máy, ông ta không còn sợ những kẻ nghi ngờ tại buổi họp báo hoặc ở Sở Cảnh sát nữa.

“Gustav ổn chứ?”

Nylander nói với Steen và Rosa Hartung, họ đã ra ngoài tiền sảnh và Steen Hartung gật đầu.

“Vâng. Thằng bé có vẻ khỏe. Nó đang ăn.”

“Tôi rất mừng khi nghe tin đó. Tôi sẽ không làm phiền ông bà lâu đâu. Tôi chỉ đến để cho ông bà biết rằng những vụ án mạng đã khép lại và chúng tôi…”

“Các ông đã phát hiện được điều gì về Kristine?”

Rosa Hartung ngắt lời Nylander, nhưng ông ta đã chuẩn bị. Ông ta đi thẳng vào vấn đề, giải thích một cách điềm tĩnh và nghiêm trang rằng thật không may, chẳng có tin gì mới về con gái cô cả.

“Hoàn cảnh cái chết của con gái ông bà đã được làm sáng tỏ từ năm ngoái, và vụ án hiện tại không làm thay đổi sự thật đó. Như tôi đã cố gắng nói với ông bà ngay từ đầu, đây là hai chuỗi sự kiện hoàn toàn khác nhau, và đương nhiên ông bà sẽ được cung cấp một bản tường thuật đầy đủ về vụ án hiện tại khi nào những cuộc điều tra của chúng tôi hoàn tất.”

Nylander có thể thấy sự thất vọng trào dâng trong cả hai người họ, khi họ bắt đầu tranh nhau nói, đòi hỏi ông ta cung cấp thêm nhiều chi tiết hơn.

“Nhưng còn những dấu vân tay thì sao?”

“Chúng hẳn phải có ý nghĩa gì đó chứ?”

“Những kẻ bắt cóc đã nói gì? Ông đã thẩm vấn họ chưa?”

“Tôi hiểu sự thất vọng của ông bà, nhưng ông bà phải tin tưởng vào cuộc điều tra của chúng tôi. Người của tôi đã lục soát chiếc xe đã chở Gustav, cũng như chỗ ở và nơi làm việc của những kẻ bắt cóc, nhưng họ không tìm thấy dấu vết gì cho thấy Kristine vẫn còn sống. Thực ra là không có dấu vết gì cho thấy những kẻ bắt cóc này có liên quan gì đến cô bé. Tôi e rằng họ đã tự kết liễu đời mình khi chúng tôi tìm thấy họ, có lẽ là để tránh bị bắt và trừng phạt, vì thế họ không thể trả lời chúng ta bất cứ câu hỏi nào. Nhưng như tôi đã nói, chẳng có dấu hiệu gì cho thấy việc thẩm vấn họ sẽ cho chúng ta biết bất cứ tin tức gì mới về con gái ông bà.”

Nylander có thể thấy cả hai người họ đều không muốn buông bỏ niềm hy vọng cuối cùng mà họ đang nắm giữ, và sự phẫn nộ trong Rosa Hartung bùng phát dữ dội.

“Nhưng các ông có thể nhầm lẫn mà! Các ông đâu biết chắc chắn điều gì chứ! Có những con búp bê người hạt dẻ in dấu vân tay của con bé, và nếu các ông không tìm thấy bất cứ dấu vết nào của Kristine thì có thể là vì họ không phải hung thủ thật sự!”

“Chúng tôi biết chắc một điều rằng cặp đôi ấy chính là hung thủ. Chắc một trăm phần trăm.”

Nylander miêu tả cái vật chứng không thể chối cãi mà họ tìm thấy trong lò mổ công nghiệp cũ vào tối hôm đó. Ông ta thầm vui vẻ khi nghĩ về nó, nhưng khi nói xong, nhìn vào mắt Rosa Hartung, ông ta có thể thấy mình đã dập tắt hy vọng cuối cùng của cô. Cô đang nhìn ông ta mà không thấy ông ta, và ông ta chợt nhận ra mình khó mà tưởng tượng nổi vết thương lòng của cô có bao giờ lành lại được. Điều đó khiến ông ta bối rối. Ông ta đột nhiên muốn nắm lấy tay cô và nói với cô rằng mọi chuyện đều ổn cả. Vợ chồng cô vẫn còn một cậu con trai. Họ vẫn có nhau. Họ vẫn còn rất nhiều điều để làm động lực sống. Nhưng thay vì thế, Nylander nghe thấy mình lẩm bẩm gì đó rằng ông ta xin lỗi vì không thể thực sự giải thích làm thế nào mà hung thủ lại có những con búp bê người hạt dẻ in dấu vân tay của Kristine, nhưng điều đó cũng không làm thay đổi kết quả.

Bộ trưởng chẳng nghe thấy gì. Nylander cáo từ và lê bước lùi ra khỏi tiền sảnh cho đến khi ông ta cảm thấy mình có thể xoay người lại. Lúc ông ta đã ở bên ngoài cánh cửa chính và đóng nó lại sau lưng, vẫn còn hai mươi phút nữa mới đến cuộc họp với các sếp lớn, nhưng ông ta thở hắt ra và vội vã đi về phía chiếc xe của mình.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.