Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 344 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 23

❊ ❊ ❊

Giọng nói của [1] oang oang trong phòng khách của Nehru Amdi, nơi đứa con út của anh ta đang dán mắt vào màn hình ti vi. Nehru đang bận rộn nấu món cà ri cừu và rau chân vịt cho vợ và bốn đứa con thì có tiếng gõ cửa. Vợ anh ta la lên rằng mình đang bận nói chuyện điện thoại với một người họ hàng, vì thế Nehru phải đi ra mở cửa. Vẫn đeo tạp dề trên người, anh ta cáu kỉnh mở cửa và thấy người đàn ông da trắng ở căn hộ 37C đang đứng ở bên ngoài. Lúc nãy Nehru đã thoáng nhìn thấy anh chàng này.

“Vâng?”

“Xin lỗi vì đã làm phiền, nhưng tôi muốn sơn căn hộ của tôi. Căn 37C.”

“Sơn căn hộ của anh sao? Ngay bây giờ ư?”

“Vâng. Quản lý tòa nhà nói anh là người trông nom khu này, vì thế anh sẽ biết mấy thùng sơn được cất ở đâu.”

Nehru nhận thấy đôi mắt của người đàn ông này có hai màu khác nhau, một bên màu xanh lá cây còn bên kia màu xanh dương.

“Nhưng anh không thể tự tiện sơn được. Anh cần sự cho phép của chủ nhà thì mới được làm mấy việc đó, mà chủ nhà hiện đang đi vắng.”

“Tôi chính là chủ nhà đây.”

“Anh là chủ nhà á?”

“Có lẽ anh chỉ cần đưa chìa khóa cho tôi là được. Có phải chúng ở dưới tầng hầm không?”

“Vâng, dĩ nhiên, nhưng giờ trời tối mất rồi. Anh không thể sơn bây giờ được, trừ khi anh có đèn chuyên dụng. Anh có đèn chuyên dụng chứ?”

“Không, nhưng chỉ vào giờ này tôi mới có thời gian.” Người đàn ông sốt ruột đáp. “Tôi chỉ ở Copenhagen vài ngày thôi và tôi muốn sửa sang lại căn hộ một chút để có thể bán nó. Vì thế nếu chuyện này không quá phiền phức, liệu tôi có thể lấy chìa khóa không?”

“Tôi không được phép đưa chìa khóa tầng hầm cho ai cả. Đợi tôi ngoài hành lang nhé, tôi sẽ ra ngay.”

Người đàn ông gật đầu và rời đi. Vợ Nehru bỏ điện thoại ra khỏi tai và nhìn Nehru bắt đầu lục tìm chìa khóa. Chẳng có người đàn ông da trắng bình thường nào lại tự nguyện sở hữu bất cứ thứ gì ở Odin, huống hồ là sống ở đó, vì thế Nehru có lý do chính đáng để cảnh giác.

Cây lăn sơn lăn qua lăn lại trên tường, nhỏ những giọt sơn xuống sàn nhà được che phủ bằng những tấm bìa carton. Khi Nehru xách một thùng sơn nữa vào cửa, người đàn ông nọ đang nhúng cây lăn sơn trong khay trước khi lại quết nó lên tường, mồ hôi trên mặt nhỏ xuống như tắm.

“Còn một thùng nữa, nhưng tôi không có thời gian, vì thế anh sẽ phải tự kiểm tra xem liệu nó có cùng mã màu hay không.”

“Không quan trọng đâu, chỉ cần màu trắng là được.”

“Quan trọng chứ. Nó phải cùng mã màu với thùng trước.”

Nehru gạt cái áo khoác của người đàn ông kia ra, lấy chỗ đặt thùng sơn để anh chàng ấy có thể kiểm tra mã. Khi anh chàng ấy làm thế, anh ta để lộ bao súng, khiến Nehru như đông cứng người lại.

“Không sao đâu. Tôi là cảnh sát.”

“Vâng, đương nhiên rồi.” Nehru nói, lùi nửa bước về phía cửa, nhớ đến ánh mắt của vợ.

Người đàn ông kia nhón tay chìa phù hiệu cảnh sát ra, các ngón tay anh ta lấm lem vệt trắng.

“Tôi nói thật đấy. Tôi là cảnh sát.”

Nehru chỉ cảm thấy yên tâm hơn một chút khi kiểm tra tấm phù hiệu đó, trong khi người đàn ông cao ráo kia lại bắt đầu lăn sơn.

“Anh là cảnh sát chìm à? Anh đang sử dụng căn hộ này để theo dõi ai à?”

Odin thường bị quy kết là nơi sản sinh ra các băng nhóm tội phạm và những kẻ khủng bố Hồi giáo, vì thế câu hỏi của Nehru không phải là không có lý.

“Không, đây là căn hộ của tôi. Tôi chẳng theo dõi ai cả. Nhưng tôi đang làm việc ở nước ngoài, vì thế bây giờ tôi muốn bán nó đi. Cứ để cửa mở khi anh về nhé, tôi muốn không khí lưu thông.”

Câu trả lời này làm tiêu tan mối nghi ngờ của Nehru. Anh ta vẫn còn thắc mắc tại sao người đàn ông này lại mua nhà ở Odin, nhưng việc được mời khéo ra về khiến anh ta yên tâm. Rất Đan Mạch và bình thường. Nhìn anh chàng kia, Nehru không thể nín nhịn được. Anh ta sơn như ngựa đá vậy. Như thể không sơn thì anh ta sẽ chết ấy.

“Anh đang mạnh tay quá rồi. Tôi có thể xem cây lăn sơn một chút không…”

“Không, không sao đâu.”

“Chà, anh không thể nhìn rõ nếu không có đủ ánh sáng.”

“Không sao mà.”

“Dừng lại đi, tôi bảo anh dừng lại. Nếu tôi không giúp anh, anh sẽ không hài lòng với thành quả của mình đâu.”

“Tôi sẽ không thất vọng đâu, tôi hứa đấy.”

Nhưng Nehru đã tóm lấy cán cây lăn sơn và kiểm tra con lăn, mặc dù người đàn ông kia vẫn đang nắm chặt nó.

“Tôi nghĩ vậy đấy. Cần thay con lăn khác thôi. Để tôi làm cho.”

“Không, không cần đâu mà.”

“Có cần đấy. Tôi rất thạo việc này, và tôi không thể khoanh tay đứng nhìn anh làm hỏng bét hết cả khi mà tôi có kinh nghiệm hơn anh.”

“Nghe này, tôi chỉ muốn sơn…”

“Tôi không thể đứng nhìn được. Giúp được gì cho người khác thì phải giúp chứ. Tôi rất xin lỗi, nhưng tôi không thể làm khác được.”

Người đàn ông nọ chậm rãi buông tay. Trong một thoáng, anh ta nhìn chằm chằm vào khoảng không trống trải, như thể Nehru đã làm mất đi ý nghĩa trong cuộc sống của anh ta, và Nehru vội vàng mang cây lăn sơn đi trước khi anh ta đổi ý.

Trở lại căn hộ của mình, Nehru mau chóng tìm một vài ngọn đèn chuyên dụng và một con lăn mới trong một cái xô ở trong xó của cái tủ đựng đồ lặt vặt ngoài hành lang. Vợ anh ta đang ngồi ở bàn bếp với lũ trẻ. Cô ta không hiểu nổi chồng mình, người đàn ông ở căn hộ 37C có thể tự lo liệu việc của mình cho đến khi họ ăn xong, chắc chắn thế. “Có thể anh ta đang nói dối, anh biết đấy. Đó có thể là một gã tâm thần mà hội đồng thành phố cho ở trong khu nhà này?”

Nehru chẳng buồn cố gắng giải thích cho vợ rằng khi ta sơn, ta phải sơn đúng cách. Kẹp các dụng cụ dưới cánh tay, anh ta đóng cửa lại sau lưng mình và đang chuẩn bị nhặt cán của cây lăn sơn lên khỏi tờ báo trên tấm thảm chùi chân ở cửa nơi anh ta đã để nó thì chợt thấy người đàn ông ở căn hộ 37C phăm phăm đi ngang qua sân bóng rổ ngoài kia.

Trong một thoáng, Nehru ngơ ngác. Rồi anh ta tự nhủ rằng ngày nay người ta chẳng còn biết tôn trọng nhau gì cả, và vợ anh ta có thể đã đúng về chuyện người đàn ông nọ là một kẻ tâm thần được hội đồng thành phố đưa đến đây ở. Dù sao đi nữa, thật tốt khi anh chàng đó chuẩn bị bán nhà rồi.

❀ ❀ ❀

[1] Nhân vật trong bộ phim hoạt hình cùng tên của Anh.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.