Ba Bóng Đen

Lượt đọc: 164 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 28

❊ ❊ ❊

28

Chiếc Seville vẫn chạy tốt nhưng rung mạnh bởi trận đụng độ với Halstead. Nó cũng quá dễ dàng bị nhận diện. Tôi bỏ nó ở tại một bãi đậu xe ở làng Westwood, đi bộ tới một dịch vụ cho thuê xe giá rẻ và thuê một con xe Compact Nhật màu nâu sậm - một trong những chiếc hộp hình vuông nho nhỏ được đúc bằng nhựa với cái vỏ bên ngoài giả thép. Phải mất 15 phút tôi mới lái được nó ra khỏi làng vì đường quá đông. Tôi tấp vào một gara Bulllocks, nhét súng vào trong khoang để găng tay, khoá xe lại và đi chợ.

Tôi mua một cái quần jeans, tất dày, giày đế kép, áo cổ lọ màu xanh dương và một cái áo gió cùng màu. Tất cả mọi thứ trong cửa hàng đều được gắn kẹp nhựa báo động. Cô bán hàng phải mất mấy phút mới gỡ được chúng ra cho tôi sau khi tôi đã trả tiền.

- Thế giới thật kỳ lạ - Tôi lẩm bẩm.

- Ông nghĩ thế này là không tốt ư? Chúng tôi có những thứ quần áo đắt tiền, quần áo da và lông thú - được khoá cẩn thận trong tủ. Không làm thế thì bọn người xấu sẽ dễ dàng lấy mất của chúng tôi.

Chúng tôi cùng thở dài, và sau khi được cô bán hàng cho biết rằng tôi có thể bị theo dõi kiểm tra bởi các thiết bị của cửa hàng, tôi liền quyết định không thay đồ trong phòng thay của cửa hàng nữa.

Lúc này mới hơn 6 giờ một chút và khi trời nhá nhem tối tôi đã ở trên đường. Còn đủ thời gian để ăn vội miếng bánh mỳ kẹp bít-tết, sa-lát Hi Lạp, kem vani và uống cà phê đen, ngắm bầu trời không sao từ cái bàn ăn trong một quán ăn bình dân ở West Pico. Đến 6 giờ 30 phút, tôi trả tiền và đi vào phòng thay đồ dành cho đàn ông của khách sạn để thay quần áo. Trong lúc đang mặc bộ đồ mới, tôi nhìn thấy một mảnh giấy bị gấp lại rơi trên sàn nhà. Tôi nhặt lên. Đó là bản phô tô bài báo tường thuật vụ tai nạn của cậu bé Lilah Towle mà Margaret Dopplemeier đã đưa cho tôi. Tôi thử đọc lại một lần nữa mà không vỡ ra được mấy. Tôi có thể hiểu được điều gì đó về những người gác bờ biển và những cơn triều cường, nhưng chỉ thế thôi. Tôi cất mảnh giấy trở lại túi áo khoác, chỉnh lại quần áo và sẵn sàng khởi hành đến Malibu.

Phía sau quán có một dịch vụ điện thoại công cộng. Tôi sử dụng điện thoại này để gọi tới sở cảnh sát miền Tây. Tôi đã định sẽ để lại một lời nhắn ngắn cho Milo nhưng rồi nghĩ lại và xin gặp Delano Hardy. Sau khi phải đợi 5 phút, cuối cùng tôi được người ở đầu dây kia nói rằng anh ta đã ra ngoài làm nhiệm vụ. Tôi để lại một lời nhắn ngắn cho anh ta, trả tiền và đi về Malibu.

Con xe đi chậm nhưng tôi đã xây dựng lịch trình có tính đến cả yếu tố này. Tôi tới Rambla Pacifica ngay trước lúc 7 giờ tối, và đến được cái biển chỉ đường đến La Casa de los Ninos vào lúc 7 giờ 10. Bầu trời không một ánh sao, tối tăm, giống như giọt nước rơi xuống cái giếng không đáy. Một con chó đồng hoang hú lên mấy tiếng từ rãnh nước đằng xa. Mấy con chim ăn đêm và dơi bay qua bay lại, rít lên the thé. Tôi tắt đèn trước và tự lần mò lái tiếp gần 2 ki-lô-mét nữa bằng xúc giác. Đường không khó đi lắm nhưng chiếc xe nhỏ vốn phát ra những tiếng kêu lạch xạch mỗi lần gặp ổ gà hay hòn đá rơi vãi trên đường khiến tôi thấy ớn lạnh dọc sống lưng.

Tôi dừng lại cách đường rẽ vào La Casa 800 mét. Lúc này là 7 giờ 15. Không còn chiếc xe nào trên đường, cầu Chúa cho tình hình cứ như thế, tôi quay đầu cho chiếc xe nằm chắn ngang đường cái, ngăn cả hai làn đường: bánh sau của xe hướng về phía hẻm núi rìa của con đường cao tốc, bánh trước hướng về phía Tây chạm vào những bụi cây dày đặc. Tôi ngồi trong khoang xe tối om, súng sẵn sàng trong tay, chờ đợi.

Đúng 7 giờ 23, tôi nghe thấy tiếng động của một chiếc xe đang tiến lại gần. Một phút sau đó, ánh sáng đèn chiếu trước của chiếc Lincoln đã hiện ra phía trước cách chỗ tôi 800 mét. Tôi nhảy ra khỏi xe, núp sau bụi cây và cúi rạp người xuống, nín thở.

Mãi sau lão mới trông thấy chiếc xe trống rỗng nằm trên đường nên phải phanh gấp dừng lại. Lão để máy tiếp tục nổ, chiếu đèn và đi vào luồng sáng, vừa đi vừa chửi rủa. Mái tóc trắng của lão lấp lánh ánh bạc. Lão mặc chiếc áo cộc tay màu đen cúc cài chéo bên ngoài áo sơ-mi cổ rộng cùng với quần flannen màu đen và giầy chơi gôn đen trắng có tua. Quần áo giày tất phẳng phiu, không một nếp nhăn.

Lão ta đưa tay vuốt dọc thành xe của tôi, sờ vào mui xe, lầm bầm và cúi người vào trong cửa lái mở sẵn.

Đúng lúc đó, tôi nhẹ nhàng nhảy trên đôi giày đế kếp không phát ra tiếng động và đặt nòng súng vào phía sau lưng lão.

Vốn tôi không ưa súng ống nhưng bố tôi thì yêu quý súng lắm. Ông đã sưu tầm khá nhiều loại súng. Trước tiên là con Luger ông mang về nhà như một kỷ vật của Đại chiến thế giới thứ hai. Rồi súng trường săn hươu, súng ngắn, súng lục tự động mua từ các cửa hiệu cầm đồ, một khẩu Côn 5 ly, những khẩu súng lục Italia nòng dài. Tất cả được lau chùi cẩn thận và bày trong phòng của ông, bên trong một cái tủ kính bằng gỗ đỏ. Hầu hết các súng đều được nạp đạn, bố tôi thường mang ra ngoài ngắm chơi khi xem ti vi. Ông hay gọi tôi tới và cho tôi xem cấu tạo bên trong, những trang trí đẹp đẽ bên ngoài, giảng giải cho tôi nghe về tốc độ ổ đạn, nòng, họng súng, báng. Mùi dầu máy, mùi thuốc súng cháy đã thấm vào lòng bàn tay ông. Khi còn là một đứa trẻ, tôi đã có những cơn ác mộng về những khẩu súng tự rời khỏi chỗ đặt của chúng như những con chim trốn được khỏi lồng, làm theo bản năng của chúng, phát ra những tiếng kêu, tiếng thét...

Một lần ông cãi lộn với mẹ tôi, một trận cãi lộn lên bờ xuống ruộng. Trong cơn tức giận, ông chạy tới cái tủ kính và giật lấy thứ đầu tiên ông chạm tay vào - một khẩu Luger bắn chính xác của Đức. Ông ngắm vào đầu vợ. Đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ rõ như in. Bà kêu gào thất thanh “Harry!” Ông nhận ra mình đang làm gì, sợ hãi, để rơi khẩu súng xuống đất như thể nó là một con rắn biển nguy hiểm, chạy lại ôm lấy bà và nói lời xin lỗi. Ông không bao giờ làm thế nữa, nhưng kỷ niệm đó đã làm thay đổi ông, những khẩu súng - và tôi, một cậu bé 5 tuổi đứng đó, tay cầm một cái khăn, nép mình sau cánh cửa, theo dõi. Kể từ đó tôi ghét súng. Nhưng lúc này, tôi lại yêu khẩu 9 ly khi nó làm lỏm một lỗ trên chiếc áo ngoài của Towle.

- Vào xe - Tôi nói thầm - Ngồi sau tay lái và đừng có cử động nếu không tao sẽ bắn vỡ bụng luôn.

Lão làm theo mệnh lệnh. Tôi chạy rất nhanh tới bên cửa khách và chui vào cạnh lão.

- Ngươi... - Lão nói.

- Khởi động xe - Tôi gí khẩu súng vào cạnh sườn lão, giọng nói thô lỗ hơn mức của bản thân.

Chiếc xe khạc lên mấy tiếng rồi nổ máy.

- Tấp xe vào bên đường sao cho cửa lái xe cạnh hẻm đá. Sau đó tắt máy và ném chìa khoá ra ngoài cửa sổ.

Lão làm theo lời tôi nói, khuôn mặt cao quý của lão vẫn bình thản.

Tôi ra ngoài và ra lệnh cho lão ra theo. Theo cách đậu xe tôi yêu cầu thì cửa lái xe bị chặn bởi khối đá cao 12 mét. Lão chui ra khỏi xe bằng cửa hành khách và đứng bất động không than vãn bên lề đường vắng tanh.

- Giơ tay lên.

Lão ném một cái nhìn của kẻ bề trên sang tôi và làm theo.

- Thật là bất nhân - Lão nói.

- Dùng một tay lấy chìa khoá xe của ông ra. Ném nhẹ xuống đất chỗ kia - Tôi chỉ ra một điểm cách chỗ tôi đứng 5 mét. Giữ cho khẩu súng hướng về phía lão, tôi cúi xuống nhặt lấy chìa khoá.

- Đi tới xe của ông, ngồi vào phía lái xe. Đặt cả hai tay lên vô lăng để tôi có thể nhìn thấy.

Tôi theo lão vào trong con Lincoln. Tôi chui vào ngồi ngay sau lưng lão và đặt mũi súng vào hõm gáy của lão.

- Ông đã biết giải phẫu cơ thể ông rồi - Tôi nói nhẹ nhàng - Một viên đạn vào phần cuối não dính với tuỷ sống và ông sẽ mãi mãi không nhìn thấy ánh sáng.

Lão không nói gì.

- Ông đã làm một việc rất tốt là phá hoại cuộc đời của bản thân ông và của nhiều người khác nữa. Bây giờ là lúc ông phải đối mặt với nó. Tôi sẽ cho ông một cơ hội để mà chuộc một phần tội lỗi của ông. Hãy cứu lấy cuộc sống thay vì phá huỷ nó.

- Ngày nào tôi chả cứu sống bao nhiêu con người. Tôi là một bác sỹ.

- Tôi biết, ông là một bác sỹ thánh thiện. Thế ông ở đâu khi cần cứu thằng bé Cary Nemeth?

Một tiếng kêu bi sầu phát ra từ sâu thẳm bên trong con người lão nhưng lão vẫn giữ được bình tĩnh.

- Tôi nghĩ, anh biết hết rồi.

- Gần như vậy. Cậu Tim đã kể với tôi khi tình huống bắt buộc cậu ấy phải làm.

Tôi nói cho lão biết một vài ví dụ điển hình về những gì tôi đã biết. Lão vẫn không bị xúc động, vẫn trơ trơ sỏi đá, tay đặt trên vô lăng, bộ tóc trắng vẫn mượt mà.

- Ông biết tên tôi thậm chí trước khi chúng ta gặp nhau - Tôi nói - từ vụ Hickle. Khi tôi gọi điện tới chỗ ông, ông đã mồi tôi đến văn phòng. Mục đích là để kiểm tra xem Melody đã nói được gì nhiều cho tôỉ chưa. Lúc đó tôi chưa hiểu ra, một bác sỹ nhi khoa bận rộn lại dành thời gian để ngồi và nói chuyện mặt đối mặt với tôi. Những gì chúng ta bàn với nhau hôm đó đều có thể nói được qua điện thoại. Ông muốn tôi nói ra tất tật. Rồi ông tìm cách ngăn cản tôi.

- Anh thật có tiếng là một thanh niên kiên trì - Lão nói - Tội lỗi đang ngày một chồng chất.

- Tỗi lỗi? Ông định nói tới những xác chết?

- Không cần phải cường điệu như thế - Lão nói như một người máy ở Disneyland: giọng đều đều, không chuyển điệu, đầy tự tin.

- Tôi không cố cường điệu đâu. Chỉ là do vụ giết hại nhiều người đó cứ ăn sâu vào óc tôi. Thằng bé Nemeth. Handler. Elena Gutierez. Morry Bruno. Bây giờ là Bonita Quinn và lão già tốt bụng Ronnie Lee.

Khi nghe đến cái tên cuối cùng, lão hơi giật mình nhưng tôi đã nhìn thấy rõ.

- Cái chết của Ronnie Lee làm ông đặc biệt thấy lo lắng phải không?

- Tôi không biết cái tên đó. Vậy thôi.

- Ronnie Lee Quinn. Chồng cũ của Bonita. Cha của Melody. R.L (viết tắt của Ronnie Lee). Một gã đàn ông tóc vàng cao lớn trông vẻ điên khùng thuận tay trái. Liệt nửa người. Phát âm giọng miền Nam như McCaffrey và ông ta gọi gã đó là Earl.

- A - Lão thốt lên, hài lòng vì đã hiểu được điều gì đó - Earl. Cái gã xấu xa. Bẩn thỉu. Tôi nhớ đã gặp gã này một hay hai lần gì đó rồi.

- Ông gọi gã là kẻ bỏ đi, đúng không?

- Anh muốn gọi thế cũng được.

- Gã đó là một trong những tay chân chuyên làm chuyện bẩn thỉu của McCaffrey từ Mexico, được đem về đây để làm một hai chuyện bẩn thỉu gì đó. Có lẽ gã đó muốn có con nên McCaffrey đã tìm cho gã một cô và đó là Bonita. Rồi gã thấy hợp với cô ta. Cô ta là một người thông minh đấy, phải vậy không? Có lẽ cô ta nghĩ ông là một ông già Nôen khi ông kiếm cho cô ta công việc quản lý khu nhà của Minassian.

- Cô ta có cảm ơn tôi - Towle nói.

- Ông đã ban một cái ơn lớn cho cô ta. Ông cài cô ta vào vị trí đó để có thể lấy được chìa khoá vào phòng của Handler. Cô ta là quản lý của khu nhà nên có chìa khoá. Rồi khi cô ta đến văn phòng của ông để kiểm tra sức khoẻ cho con bé Melody thì cô ta đã bị mất cái bóp. Rất dễ dàng phải không, một quý bà hay quên. Cô ta thậm chí còn không có trí óc nữa chứ. Đó chính là những gì cô gái làm tại văn phòng của ông nói cho tôi. Luôn luôn đánh mất đồ. Trong khi đó, ông đã lấy trộm được chìa khoá để những con ác quỷ của McCaffrey có thể vào bất cứ khi nào chúng muốn - để tìm những cuộn băng, để cắt, chém và xả thịt người khác. Bonita đáng thương không hề gì cho đến khi cô ta trở nên đáng hi sinh và trở thành phân bón cho mùa rau sắp tới của các ông. Một người phụ nữ ngu ngốc. Một kẻ bỏ đi.

- Không phải như thế. Cái đó không có trong kế hoạch của tôi.

- Ông biết chuyện đã xảy ra thế nào, những kế hoạch được lập ra cẩn thận nhất và tất cả là như vậy.

- Anh đúng là một người trẻ tuổi hay mỉa mai châm biếm. Tôi hi vọng anh không làm thế với các bệnh nhân của anh.

- Ronnie Lee đã kết thúc cuộc đời của Bonita - Có thể gã đã làm như thế vì McCaffrey bảo gã làm, hoặc có thể là gã muốn giải quyết những xích mích cũ. Nhưng bây giờ McCaffrey phải loại bỏ Ronnie Lee vì gã đã là một con quỷ dữ, và có thể gã sẽ giở chứng bất kham khi thấy con gái của gã bị giết chết.

- Anh thông minh lắm, Alex ạ - Lão nói - Nhưng châm biếm không phải là một tính cách hấp dẫn.

- Cảm ơn ông đã có lời khuyên. Tôi biết ông là một chuyên gia về chăm sóc bên giường bệnh.

- Thực sự là vậy. Tôi tự hào về điều đó. Hãy cố chiếm được tình cảm của trẻ con và gia đình chúng bất kể xuất thân của anh và của họ khác nhau ra sao. Đó là bước đầu tiên để có thể chăm sóc được tốt cho bệnh nhân. Đó là những gì tôi thường dạy cho những sinh viên năm thứ nhất khi tôi làm giám thị cho phần thi đầu vào các khoa y lâm sàng.

- Hay quá.

- Các sinh viên đánh giá cao những lời dạy của tôi. Tôi là một giáo viên xuất sắc.

Tôi ấn mạnh khẩu 9 ly. Bộ tóc màu bạc của lão rẽ đôi ra nhưng lão thì không hề nao núng. Tôi ngửi thấy mùi thuốc bổ, hành và lá chanh trên tóc lão.

- Khởi động xe và tấp nó vào lề đường. Ngay sau cây bạc hà to kia.

Chiếc Lincoln rung lên và lăn bánh rồi dừng lại.

- Tắt máy.

- Đừng có thô lỗ như thế - Lão nói - Không cần thiết phải doạ nạt tôi.

- Tắt máy, ông Will.

- Hãy gọi tôi là bác sỹ Towle.

- Bác sỹ Towle.

Máy không còn kêu nữa.

- Liệu có cần đến khẩu súng ở sau gáy tôi không?

- Tôi sẽ là người đặt câu hỏi.

- Vô ích quá. Đây không phải là bộ phim rẻ tiền miền Tây.

- Còn tệ hơn thế. Máu là máu thật và không ai có thể đứng dậy rồi bước đi khi khói súng bay hết.

- Lại là kịch mê-lô nữa. Hài kịch. Những từ ngữ anh nói nghe kỳ lạ.

- Ngừng chơi trò ngay đi - Tôi quát lên tức giận.

- Chơi trò ư? Chúng ta đang chơi trò à? Tôi nghĩ chỉ có trẻ con mới chơi thôi chứ. Nhảy dây. Lò cò - Lão cao giọng.

- Những người lớn tuổi cũng chơi trò đấy - Tôi nói - Những trò chơi bẩn thỉu.

- Trò chơi à. Trò chơi giúp cho bọn trẻ giữ được toàn vẹn cái tôi. Tôi đã đọc được điều này ở đâu đó - Erickson phải không nhỉ? Hay là Piaget?

Hoặc Kruger không phải là diễn viên duy nhất trong gia đình lão hoặc là có cái gì đó đang diễn ra mà tôi chưa chuẩn bị để đón nhận...

- Anna Freud - Tôi nói thầm.

- Đúng rồi. Anna. Một người phụ nữ đẹp. Có lẽ tôi sẽ yêu cô ta nếu được gặp cô ta, nhưng cả hai chúng ta đều bận quá. Thật tiếc... Cái tôi cần được duy trì toàn vẹn. Bằng bất cứ giá nào - Lão im lặng trong một phút rồi nói tiếp - Những cái ghế này cần được lau chùi. Tôi nhìn thấy những vết bẩn trên da bọc. Họ đã lau sạch sẽ rồi mà... tôi thấy cái máy lau ở chỗ rửa xe.

- Melody Quinn - Tôi nói, cố kéo lão trở lại vấn đề - Chúng ta cần phải cứu nó.

- Melody. Con bé xinh đẹp. Một con bé xinh đẹp giống như một điệu nhạc (melody). Một đứa trẻ xinh đẹp. Quen quen...

Tôi nói với lão nhưng lão cứ dần lơ mơ. Từng phút trôi qua, lão càng trở nên điên loạn. Những câu nói bừa bãi khó hiểu tiếp tục tăng lên và không đâu vào đâu cả. Cuối cùng lão phát ra một tràng từ ngữ lộn xộn. Dường như lão đau đớn, khuôn mặt quý tộc của lão chứa đầy đau khổ. Mỗi phút trôi qua lão lại nhắc câu: “cái tôi cần được duy trì toàn vẹn” như thể nó là một câu giáo lý vấn đáp.

Tôi cần lão đi vào La Casa nhưng trong tình trạng hiện nay của lão thì lão trở nên vô dụng. Tôi bắt đầu phát hoảng. Tay của lão vẫn để trên vô lăng nhưng run bần bật.

- Thuốc - Lão nói.

- Chỗ nào?

- Túi, túi...

- Lấy đi - Tôi nói vẻ vẫn chưa hết nghi ngờ - Thò tay vào mà lấy. Chỉ lấy thuốc thôi, không lấy gì khác: Đừng có lấy quá nhiều đấy.

- Không... Hai viên... liều chỉ định... không nhiều hơn... không bao giờ... xem tờ hướng dẫn... không được hơn.

- Lấy đi.

Tôi giữ nòng súng thẳng vào lão. Lão buông một tay xuống và lôi ra một lọ giống như cái lọ chứa chất Ritalin cho Melody. Lão cẩn thận lắc hai viên ra bàn tay, đóng nắp hộp lại và đặt xuống.

- Nước? - Lão hỏi xin như một đửa trẻ.

- Uống khô.

- Tôi sẽ uống... Tức quá đi.

Lão nuốt mấy viên thuốc.

***

Kruger nói đúng. Lão giỏi điều chỉnh liều thuốc. Trong vòng 12 phút theo đồng hồ của tôi thì lão đã có vẻ tốt hơn. Tôi nghĩ về những sức ép hàng ngày lão phải chịu để duy trì trạng thái bình thường trước công chúng. Chính vì thế nói về những vụ giết người đã khiến cho tình hình của lão trở nên tồi tệ nhanh hơn.

- Tôi thật ngốc nghếch đã quên không uống liều cho buổi chiều. Không bao giờ được quên cả.

Tôi quan sát lão với sự hứng thú không lành mạnh, quan sát những thay đổi trong lời nói và hành vi khi những hoá chất tác động đến trí não, đi vào hệ thần kinh trung ương của lão, để ý đến sự tăng dần khả năng tập trung tư tưởng của lão, sự giảm dần những câu nói vô nghĩa, sự lặp lại mẫu trò chuyện của người lớn. Hành động này giống như nhìn vào một cái kính hiển vi và quan sát sự phân bào của một sinh vật nguyên sinh thành một sinh vật phức tạp hơn.

Khi thuốc đó vẫn còn tác dụng trong giai đoạn đầu, lão nói:

- Tôi đã làm nhiều việc xấu xa. Gus buộc tôi phải làm những việc xấu xa, xấu xa đối với... một người ở địa vị của tôi, đối với một người được giáo dục như tôi.

Tôi kệ lão.

Cuối cùng lão đã tỉnh táo. Tỉnh táo và dường như không hề có gì xảy ra.

- Đó là thuốc gì vậy, Thorazine phải không? - Tôi hỏi lão.

- Một biến thể. Tôi tự cắt thuốc cho mình. Thử một số thuốc Phenothiazine... Thorazine tốt nhưng làm cho tôi buồn ngủ quá mức. Không thể uống cái đó được khi tiến hành khám chữa bệnh... nếu không muốn để rơi một đứa trẻ con xuống đất. Không, không thể làm như thế. Thật đáng sợ, để rơi một đứa trẻ sơ sinh. Đây là một thứ thuốc mới, tốt hơn những thứ thuốc khác. Đang trong thời kỳ thử nghiệm. Được nhà sản xuất gửi tới cho tôi. Gửi tới như hàng mẫu, sử dụng chữ “bác sỹ y khoa” sau cái tên đó là không cần phải giải thích nữa. Họ vui khi nhận được thuốc này... tôi có một nguồn cung cấp khá tốt. Tôi phải uống một liều vào buổi chiều, nếu không thì mọi thứ sẽ bị đảo lộn hết - Điều đó đã xảy ra đấy thôi, phải vậy không?

- Đúng thế. Phải mất bao lâu thì mới có tác dụng?

- Với một người như tôi thì phải mất 20 đến 25 phút - khá mạnh phải không? Nghỉ một lúc là mọi thứ lại rõ ràng. Cuộc sống lại có thể chịu đựng được, giống như nước bùn biến thành tinh thể. Chúng ta đang nói chuyện đến đâu rồi nhỉ?

- Chúng ta đang nói đến những trò bẩn thỉu mà những kẻ hư hỏng của McCaffrey đã làm với bọn trẻ.

- Tôi không là một trong số đó - Lão nói nhanh.

- Tôi biết. Nhưng ông đã giúp những kẻ hư hỏng đó xâm hại tình dục hàng trăm đứa trẻ, cho McCaffrey thời gian và tiền bạc, tạo ra vụ giết Handler, Gutierrez và Hickle. Ông cho Melody Quinn uống thuốc quá liều để làm cho miệng nó ngậm lại. Tại sao, hả?

- Tất cả sắp kết thúc rồi, phải vậy không? - Lão hỏi, vẻ nhẹ nhõm.

- Đúng vậy.

- Người ta sẽ tước giấy phép hành nghề y của tôi nhỉ? 

- Chắc chắn. Ông không nghĩ thế là tốt à?

- Tôi nghĩ là tốt - Lão nói một cách miễn cưỡng - Tôi vẫn cảm thấy còn có nhiều thứ tôi chưa hoàn thành, nhiều việc tốt tôi cần phải làm.

- Ông sẽ có cơ hội - Tôi trấn an lão, nhận ra rằng những viên thuốc có tác dụng khá tốt - Người ta sẽ đưa ông tới một nơi nào đó để ông đỡ bị căng thẳng hơn trong phần còn lại của cuộc đời. Không cần làm công việc giấy tờ nữa, không phải làm hoá đơn nữa, không còn những tranh cãi về hành nghề y. Không có Gus McCaffrey bảo ông phải làm cái này, cái kia. Chỉ có ông - và ông sẽ cảm thấy khoẻ mạnh vì người ta sẽ tiếp tục cho ông uống những viên thuốc - và giúp những người khác. Nhiều người cần được giúp đỡ lắm. Ông là một thầy thuốc, ông sẽ có thể giúp được họ.

- Tôi sẽ có thể giúp được người khác ư?- Lão nhắc lại.

- Chính xác là như vậy.

- Một người giúp đỡ một người khác. Không có ai cản trở cả ư?

- Đúng.

- Tôi có thái độ chăm sóc bệnh nhân tốt, khi tôi khoẻ. Khi tôi không khoẻ, mọi việc trở nên lẫn lộn và làm nhiều người đau đớn - thậm chí suy nghĩ cũng đau đớn. Khi điều đó xảy ra thì tôi không phục vụ được tốt. Nhưng khi tôi khoẻ mạnh thì không ai có thể bằng tôi trong việc giúp đỡ mọi người.

- Tôi biết điều đó, thưa bác sỹ. Tôi biết tiếng tăm của ông.

McCaffrey đã nói với tôi về động lực bẩm sinh hướng tới lòng vị tha. Tôi biết ông ta sử dụng cái động lực bẩm sinh hướng tới lòng vị tha ấy với ai.

- Tôi chịu ơn Gus - Lão nói - không phải vì thiên hướng tình dục bệnh hoạn. Đó là mối quan hệ của ông ấy với những người khác - với Stuart và Eddy. Từ thời chúng tôi còn là những cậu bé, tôi đã biết thiên hướng kỳ quái của bọn họ. Chúng tôi cùng được lớn lên ở một nơi cô lập, một nơi kỳ quái. Chúng tôi được nâng niu nuôi dưỡng như những nhành phong lan. Được học về điều này, điều kia, phải đi đứng, hành động ra dáng. Đôi khi tôi tự hỏi liệu không khí tuyệt đẹp đó có làm hại cho chúng tôi hay không. Nhìn xem chúng tôi đã trở thành người như thế nào, tôi thì có địa vị của tôi, nhưng xin cho tôi không nhắc đến - Stuart và Eddy thì có những thói quen tình dục kỳ quái của họ.

- Họ bắt đầu làm trò ngu ngốc đó với nhau vào một mùa hè khi mới 9 hay 10 tuổi. Rồi với những trẻ khác. Những trẻ nhỏ hơn, nhỏ hơn nhiều. Tôi không quan tâm đến vấn đề này lắm, ngoại trừ việc biết rằng tôi không có hứng thú trong cái trò đó. Chúng tôi được giáo dục trong khuôn khổ hai cụm từ hợp lý và không hợp lý. Bố tôi nói: “Này Willie, cái đó không hợp lý”. Tôi tưởng tượng nếu cha của Stuart và Eddy có bắt được bọn họ chơi trò với những đứa trẻ thì có lẽ họ sẽ miêu tả chuyện này là: “không hợp lý”. Giống như sử dụng cái dĩa sai trong bữa ăn tối.

Miêu tả của lão ta về sự trưởng thành tại Brindamoor giống hệt như chuyện kể của Van der Graaf. Vào thời điểm đó, lão dường như giống con cá vàng trong bể cá ở Oomasa: đẹp, loè loẹt, được nuôi dưỡng bởi sự biến đổi và hàng thế kỷ lai giống trực hệ, được nuôi dưỡng trong một môi trường bảo vệ cẩn thận. Nhưng cuối cùng đã bị cằn cỗi và không thể điều chỉnh để hoà nhập được với cuộc sống hiện thực.

- Theo cách hiểu ấy, cách hiểu về tình dục - Lão nói - thì tôi là người hoàn toàn bình thường. Tôi lấy vợ, có một con trai. Bộ phận của tôi hoạt động bình thường. Stuart và Eddy tiếp tục là những người bạn thân của tôi, đi theo những thiên hướng hư hỏng của họ. Đó là cuộc sống và hãy cứ sống. Họ không bao giờ nói tới căn bệnh của tôi. Tôi cũng để yên cho họ. Stuart là một anh chàng hay, không quá sáng sủa, nhưng có ý tốt. Tiếc là gã đã phải... Ngoại trừ điều đó ra, gã là người tốt. Eddy thì khác. Có khiếu hài hước nhưng là tay hẹp hòi. Anh ta có thói quen cay độc và hay nhạo báng - Đó là lý do tại sao tôi nhạy cảm với loại người đó. Có lẽ là bởi vì...

- Mối quan hệ của ông với McCaffrey thế nào? - Tôi gợi ý.

- Những kẻ nhỏ nhen thường có dáng dấp như thế. Anh - tôi không nhìn được anh vào lúc này, nhưng tôi nhớ anh cũng tầm tầm. Đúng thế không?

- Tôi cao 1 mét 73 - Tôi nói một cách mệt mỏi.

- Đó là tầm trung bình. Tôi vẫn luôn to kềnh càng. Bố tôi cũng to lớn. Đúng như Mendel đã dự đoán - đậu dài, đậu ngắn - lĩnh vực hay đấy, lĩnh vực di truyền học ấy, phải vậy không?

- Thôi nào, bác sỹ!

- Tôi đã tự hỏi về tác động di truyền lên nhiều đặc điểm. Chẳng hạn như trí thông minh. Giáo lý tự do sẽ cho rằng môi trường có tác động lớn nhất tới trí thông minh. Đó là một giả thiết của những người theo tư tưởng bình quân, nhưng sự thực không phải như thế. Đậu dài, đậu ngắn. Những cha mẹ thông minh, những đứa con thông minh. Cha mẹ ngu ngốc, con cái ngu ngốc. Bản thân tôi là người dị hợp. Bố tôi thông minh. Mẹ là một mỹ nhân Ireland, nhưng đầu óc đơn giản. Bà sống trong thế giới mà sự kết hợp đó giúp tạo ra một bà chủ nhà hoàn hảo. Vật trưng bày của cha tôi.

- Quan hệ của ông với McCaffrey? - Tôi nói gằn giọng.

- Quan hệ của tôi ư? Ồ không gì quan trọng hơn là sống và chết.

Lão cười. Đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy lão cười và hi vọng sẽ là lần cuối cùng. Đó là một nốt nhạc nghịch tai trống rỗng, một lỗi nhạc vang to lên trong bản giao hưởng.

- Tôi sống với Lilah và thằng con Willie ở tầng thứ ba của ký túc xá trường Jedson. Stuart và Eddy cùng sống chung một phòng ở tầng một. Vì tôi là một sinh viên đã lập gia đình nên tôi được ở một cái nhà lớn hơn - thực sự là một căn hộ đẹp. Hai phòng ngủ, một phòng tắm, một phòng khách, một cái bếp nhỏ. Không có thư viện, không có phòng học tập nghiên cứu vì vậy tôi học ngay tại bàn ăn ở phòng bếp. Lilah khéo tay nên làm cho nơi ở đẹp đẽ - trang trí cờ, xếp sắp mọi thứ ngăn nắp, mua rèm cửa sổ, tất cả mọi thứ đều có bàn tay của phụ nữ. Tôi nhớ thằng bé Willie đã hơn 2 tuổi vào lúc đó. Đó là năm học cuối của tôi. Tôi gặp khó khăn với những khoá dự bị y học - môn vật lý, hoá học hữu cơ. Tôi vẫn luôn là một người thông minh. Nếu chịu khó học và thật chú tâm thì tôi học tốt. Tôi rất muốn vào được trường y bằng sức lực của bản thân. Bố tôi và ông tôi đều là các bác sỹ, tất cả đều là những sinh viên giỏi. Sau lưng tôi mọi người thường nói đùa rằng tôi đã thừa hưởng trí óc của mẹ tôi cũng như vẻ bề ngoài của bà - họ nghĩ rằng tôi không nghe thấy nhưng tôi lại biết họ nói gì. Tôi muốn chứng tỏ cho họ thấy rằng tôi có thể tự thân thành công, không phải bởi vì tôi là con trai của Adolf Towle.

Cái đêm xảy ra chuyện là khi thằng con Willie của tôi cảm thấy ốm yếu, không ngủ được. Nó đã khóc lóc kêu gào, Lilah thì mệt rũ. Tôi mặc kệ không quan tâm đến yêu cầu của cô ấy. Tôi chúi đầu vào học hành, cố gắng bỏ ngoài tai mọi thứ. Tôi càng lo lắng bao nhiêu thì lại càng không thể tập trung được tư tưởng bấy nhiêu.

Lilah luôn luôn kiên nhẫn với tôi, nhưng tối hôm đó cô ấy đã tức giận, bắt đầu nói lung tung. Tôi nhìn lên, thấy cô ấy đang tấn công tôi, hai bàn tay cô ấy - cô ấy có hai bàn tay nhỏ nhắn, một người phụ nữ thật đoan trang - đã cuộn lại thành hai nắm đấm, miệng mở ra - tôi nghĩ cô ấy đang gào thét - mắt tràn đầy sự tức giận. Cô ấy có vẻ như một con chim săn mồi, sắp sửa sà xuống và cuỗm đi cả xương thịt tôi. Tôi dùng tay đẩy cô ấy ra. Cô ấy ngã, ngã lộn ra phía sau, đập đầu vào cạnh của một cái bàn - một cái bàn ghê tởm, một đồ vật cổ mà mẹ cô ấy đã tặng - và nằm đó, bất động.

Bây giờ tôi có thể thấy mọi sự xảy ra rõ ràng như mới xảy ra ngày hôm qua. Liliah nằm đó, bất động. Tôi bật ra khỏi ghế, như trong một giấc mơ, tất cả mọi thứ đều lảo đảo quay cuồng, tất cả mọi thứ đều rối tung lên hết. Một bóng nhỏ đang lao đến phía tôi từ bên phải giống như một con chuột cống. Tôi đập mạnh vào nó. Nhưng đó không phải là một con chuột, không phải. Đó là thằng con Willie của tôi, đang chạy lại chỗ tôi miệng khóc lóc gọi mẹ nó, hai tay đánh đập vào tôi. Chỉ lờ mờ nhận ra sự có mặt của nó, tôi lại đánh mạnh vào nó lần nữa, lần này trúng vào một mé đầu nó. Cú đánh quá mạnh. Nó ngã nhào xuống đất, nằm im. Không cử động. Một vết bầm lớn ở một bên mặt nó. Vợ tôi, con tôi, đều bị chết bởi tay tôi. Tôi chuẩn bị tìm dao lam để cắt cổ tay mình, tìm sang thế giới bên kia luôn cùng họ.

Rồi tiếng Gus ở sau lưng tôi. Ông ta đứng ở cửa, to lớn, béo mập, mặt đầy mồ hôi và trong bộ quần áo bảo hộ lao động, cái chổi cầm trong tay. Ông là nhân viên vệ sinh đi lau dọn khu ký túc vào ban đêm. Tôi ngửi thấy cả mùi của ông ấy - mùi a-mô-ni-ắc, mùi người, mùi thuốc lau rửa. Ông ấy đã nghe thấy tiếng ồn ào và chạy đến để kiểm tra. Ông ấy nhìn tôi, một cái nhìn dài và sâu, rồi nhìn hai cái xác. Ông quỳ xuống xem họ thế nào, kiểm tra mạch. “Bọn họ đã chết” - Ông ấy nói bằng một giọng bình tĩnh. Giây phút đó, tôi nghĩ ông ấy đang cười và tôi đã sẵn sàng nhảy vào giết tiếp người thứ ba. Rồi nụ cười của ông ấy biến thành một cái nhăn trán. Ông ấy đang suy nghĩ. “Hãy ngồi xuống đi”, ông ra lệnh cho tôi. Tôi không quen bị ra lệnh bởi một người thuộc tầng lớp của ông ta, nhưng tôi đang yếu thế và đau khổ, hai đầu gối của tôi mềm oặt, tất cả mọi thứ tan ra từng mảnh... Tôi quay đi không nhìn Lilah và Willie nữa, ngồi xuống, úp tay lên mặt và bắt đầu khóc. Tôi trở nên bối rối hơn... tôi đang sắp lên cơn. Mọi thứ bắt đầu đau đớn. Tôi không có thuốc, không giống như sau này, khi tôi đã là bác sỹ rồi. Lúc đó tôi chỉ là một sinh viên dự bị trường y, không có sức mạnh, lại đau đớn khắp người.

Gus gọi điện thoại. Vài phút sau những người bạn của tôi, Stuart và Eddy, xuất hiện trong phòng tôi, giống như những nhân vật bước đi trên sân khấu trong một vở kịch khủng khiếp. Ba người bọn họ thảo luận, thỉnh thoảng nhìn tôi, lẩm bẩm điều gì đó. Stuart đến chỗ tôi trước. Gã đặt một bàn tay lên vai tôi. “Chúng tôi biết đây là một vụ tai nạn, anh Will ạ. Đây không phải là lỗi của anh”, Stuart nói. Tôi định cãi lại gã nhưng những lời nói của tôi không thoát ra được khỏi cổ họng. Khi tôi lên cơn thật khó nói được, đau đớn lắm. Tôi lắc đầu. Stuart đến vỗ về tôi, nói với tôi rằng mọi thứ sẽ ổn. Họ sẽ lo liệu mọi việc. Gã quay lại chỗ Gus và Eddy.

Bọn họ gói hai cái xác trong một cái chăn, bảo tôi ở nguyên trong phòng. Đến phút chót, họ quyết định Stuart sẽ ở lại với tôi. Gus và Eddy ra đi cùng với hai cái xác. Stuart pha cà phê cho tôi. Tôi khóc. Tôi khóc cho tới khi ngủ thiếp đi. Mãi khuya đêm hôm đó, họ trở về và bảo tôi nên nói như thế nào với cảnh sát. Họ bắt tôi ôn lại, thật là những người bạn tốt. Tôi làm công việc này rất tốt. Chí ít thì đấy cũng là một môn tôi giỏi. Môn đóng kịch. Đó cũng chính là điều cần thiết để có được thái độ chăm sóc bệnh nhân tốt. Hãy nói cho người nghe những gì họ đang muốn nghe. Những thính giả đầu tiên của tôi là cảnh sát. Rồi một sỹ quan tuần duyên - một người bạn của gia đình. Họ đã tìm thấy xe của Lilah. Xác của cô ấy dầm nước và trương lên, tôi không cần phải nhận diện. Vài mảnh quần áo của Willie được tìm thấy trong tay của cô ấy. Xác của thằng bé bị trôi dạt đi đâu mất. Sỹ quan tuần duyên giải thích rằng đó là do thuỷ triều cuốn đi mất. Họ sẽ tiếp tục tìm kiếm. Tôi ra vẻ suy nhược tinh thần, chuẩn bị cho vở diễn tiếp theo, những người đến đưa đám, báo chí...

- Mấy tháng sau, tôi đã được vào trường y - Towle nói - Tôi chuyển tới Los Angeles. Stuart đi với tôi, mặc dù chúng tôi đều biết rằng gã khó có thể học xong được. Eddy tới học trường luật tại Los Angeles. Đám bang chủ đã đoàn kết lại với nhau - đó là cách mà mọi người gọi chúng tôi. Họ gọi chúng tôi là "Tam bang Đầu lãnh".

Chúng tôi bắt đầu cuộc sống mới, không bao giờ nói tới ơn huệ mà họ đã ban cho tôi: ơn cứu mạng đêm hôm đó. Tuy nhiên, bọn họ lại trắng trợn hơn với những hư hỏng về tình dục, để ảnh khắp nơi mà tôi có thể nhìn thấy, không thèm che giấu. Họ biết tôi không còn sức mạnh để nói điều gì, thậm chí ngay cả khi tôi bắt gặp bọn họ làm chuyện đó với một cậu bé 10 tuổi trên giường của tôi. Sự phụ thuộc lẫn nhau chết tiệt ấy đã quấn lấy chúng tôi.

Gus đã biến mất. Mấy năm sau, khi tôi trở thành một bác sỹ, đang trên đà thăng tiến, khả năng chăm sóc bệnh nhân của tôi ở vào đỉnh cao, thì ông ta xuất hiện tại văn phòng của tôi sau khi tất cả các bệnh nhân đã về hết. Gus béo hơn, ăn mặc lịch sự hơn, không còn là một người quét rác nữa. Lúc này, ông ta nói đùa, ông ta là một người của Chúa. Ông cho tôi xem bằng thần học được đưa đến bằng đường bưu điện. Và ông ấy đến để xin tôi một ân huệ. Ông ấy nói là muốn tôi “trả tiền cho cái ơn cứu mạng của ông ấy”. Đêm đó tôi đã trả tiền cho ông ta và từ đó tôi vẫn tiếp tục trả tiền cho ông ta bằng cách này hay cách khác.

- Đã đến lúc ông không phải trả tiền nữa - Tôi nói - Đừng hi sinh Melody Quinn cho ông ta.

- Đứa bé đó phải chịu số phận bi đát, như anh đã biết. Tôi yêu cầu Gus không giết nó. Thật là một tai hoạ cho con bé. Tôi bảo với Gus không có bằng chứng chứng tỏ con bé đã nhìn hay nghe thấy điều gì. Nhưng ông ấy sẽ không dừng lại lâu nữa. Thêm một mạng người thì có ý nghĩa gì với một người đàn ông như ông ấy chứ? - Lão ngưng lại - Con bé đó thực sự gây nguy hiểm nào cho ông ấy sao?

- Không hẳn. Con bé ngồi ở cửa sổ và nhìn thấy những cái bóng của mấy người đàn ông - Một trong những người con bé nhận ra là cha của nó. Nó không được nhìn thấy mặt cha nhưng nó có một bức ảnh. Vào cái ngày tôi làm thôi miên cho nó, ngay sau đó, con bé tự nhiên nói chuyện về cha nó. Nó đưa cho tôi xem bức ảnh ấy và một cái đồ chơi rẻ tiền mà cha nó đã tặng cho nó. Lẽ ra khi con bé gặp những cơn hoảng loạn về đêm thì tôi đã phải nhận ra rồi mới phải. Tôi nghĩ, thôi miên đã gợi nên một cái gì đó bên trong con bé. Đúng thật. Tôi đã đưa lại cho nó những kỷ niệm về bố nó, về việc nhìn thấy bố nó lảng vảng ở bên ngoài cửa sổ nhà nó rồi tiến vào nơi ở của Handler. Nó biết có điều gì tồi tệ đã xảy ra ở bên trong cái nhà đó. Nó biết bố nó đã làm một điều gì đó kinh khủng. Nó giữ kín chuyện đó. Và khi nó ngủ thì chuyện đó lại hiện ra.

Mọi chuyện sáng tỏ với tôi khi tôi nhìn thấy dấu vết mà con bé để lại khi Ronnie Lee đến và bắt cóc mẹ con nó. Một cái đầu bị bẹp, vật quý giá cho tới lúc đó, một biểu tượng của người cha. Nó bỏ lại đó nghĩa là nó đã tẩy chay ông bố, đã phải đối mặt với thực tế rằng ông bố nó là một người xấu, đã trở lại, không phải để thăm nó mà là để hại nó. Có thể nó đã trông thấy bố nó cư xử thô bạo với Bonita, hoặc có thể đó là cách nói thô lỗ vô lương tâm mà hắn nói với mẹ nó. Nhưng chuyện gì đã xảy ra đi chăng nữa thì đứa trẻ cũng biết rồi.

Bây giờ nhìn lại thì thấy mọi việc dường như lô gíc, nhưng vào thời điểm đó thì các mối liên hệ lại xa vời.

- Thật nực cười - Towle nói - Tôi kê đơn Ritalin để kiểm soát hành vi của con bé và chính thứ thuốc đó đã làm cho con bé mất ngủ, khiến nó thức dậy không đúng lúc.

- Nực cười - Tôi nói - Bây giờ thì hãy vào đó và đưa con bé thoát ra. Ông sẽ giúp tôi. Khi nào xong chuyện tôi sẽ xem xét xem ông đã quan tâm thích đáng chưa.

Lão không nói gì, chỉ ngồi thẳng trên ghế và cố ra vẻ cao quý.

- Anh đang đề nghị tôi giúp đỡ phải không?

- Đúng vậy, thưa bác sỹ.

- Tôi chấp nhận lời đề nghị đó. 

Người dịch: ĐẶNG THỊ HUỆ
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.