Chúng tôi lăn ra ngủ tới 10 giờ tối. Khi tỉnh dậy, cả hai cùng thấy đói cồn cào. Tôi chạy xuống bếp và làm mấy cái bánh xăng-uých kẹp xúc xích Italia, bơ Thuỵ Sỹ và mạch nha đen. Tìm được một bình rượu vang đỏ, chạy lên gác để cùng với nàng ăn bữa khuya. Chúng tôi chia sẻ với nhau những nụ hôn toàn mùi tỏi, những mẩu thức ăn vụn rơi đầy giường. Cả hai ôm nhau và ngủ tiếp.
Tiếng chuông điện thoại làm chúng tôi bừng tỉnh giấc.
Robin ra nhấc máy:
- Dạ, anh Milo ạ, anh ấy đang ở đây. Không sao đâu. Anh nói chuyện với anh ấy nhé.
Nàng đưa máy điện thoại cho tôi và vùi mình xuống dưới chăn.
- Xin chào Milo, mấy giờ ấy nhỉ?
- 3 giờ sáng.
Tôi ngồi dậy và dụi mắt. Qua ánh sao đêm tôi thấy bầu trời đen kịt.
- Có chuyện gì thế?
- Con bé...bé Melody Quinn ấy. Nó đang gặp vấn đề: giữa đêm thức dậy kêu gào ầm ĩ. Bonita gọi cho bác sỹ Towle. Lão đã gọi cho tôi, yêu cầu anh đến đó. Có vẻ lão bực mình lắm.
- Mặc xác lão. Tôi không phải là người hầu của lão.
- Anh muốn tôi nói với lão như vậy phải không? Lão đang tới đây rồi.
- Giờ anh định đến đó phải không? Tới nhà của con bé ấy?
- Tất nhiên rồi. Nắng mưa, gió bão hay trời tối tăm cũng không thể ngăn cản được người nô bộc của nhân dân này. Thật là đáng ghét, chúng tôi bên này đang có tí tí tiệc tùng. Bác sỹ, Bonita và tôi. Con bé đang ngủ. Towle đã tiêm cho con bé, không biết là thứ thuốc gì.
- Anh thử đoán đi xem nó là cái gì?
- Con bé đã kể chuyện với mẹ nó về thôi miên. Towle muốn anh phải có mặt ở đó khi con bé tỉnh giấc - hình như là để thôi miên lại hay làm cái gì đó không biết nữa.
- Đồ rác rưởi. Thôi miên không gây ra điều này. Con bé khó ngủ là do thứ ma tuý mà lão ta đưa vào cơ thể nó.
Nhưng chính tôi cũng không dám chắc được điều này. Sau lần thôi miên trên bãi biển, con bé đã tỏ ra là có vấn đề rồi.
- Anh Alex này, tôi chắc là anh đúng. Tôi chỉ muốn anh có dịp tới đây để biết được những gì đang xảy ra. Còn nếu muốn tôi nói thẳng với Towle rằng anh sẽ không đến đây theo lịnh của lão ta thì tôi sẽ nói thế ngay.
- Khoan đã - Tôi lắc đầu thật mạnh cho thật tỉnh táo - Thế con bé có nói gì lúc nó tỉnh dậy không - điều gì đó rõ ràng hơn ấy.
- Tôi đã nắm được phần đuôi câu chuyện rồi. Tối nay là lần thứ tư nó kêu gào gọi bố: “Ôi, bố ơi, bố ơi’’, vẫn gọi thế nhưng mà gọi to. Chuyện này nghe có vẻ tồi tệ đây, anh Alex ạ.
- Tôi sẽ cố gắng đến đó sớm.
Tôi đặt một nụ hôn lên gò bồng đảo của thân thể đang ngủ cạnh, vùng dậy và mặc quần áo.
Tôi cho xe chạy như bay theo đại lộ Pacific Coast hướng về phía Bắc. Đường phố vắng tanh và bóng nhẫy vì sương biển. Những cái tên chỉ dẫn ở cuối cầu tàu trông như những đầu kim ở xa. Phía chân trời còn trông thấy một vài cái tàu đánh cá đang giăng lưới. Vào giờ này, những con cá mập và cá săn mồi ăn đêm khác đang lang thang dưới đáy biển; tôi tự hỏi không biết có bao nhiêu sự tàn sát đang diễn ra dưới làn nước xanh đen của biển cả; có bao nhiêu kẻ săn mồi đang rình mò trên những vùng đất khô, giấu mình trong những thung lũng, đằng sau những thùng rác, lẫn vào trong tán lá của những cây bụi lùn ở ngoại ô thành phố, mắt hoang dã, hơi thở hồng hộc.
Trong khi cho xe chạy trên đường, tôi đã phát hiện ra được một thuyết tiến hoá mới. Ác quỷ cũng có trí thông minh riêng của nó: những con cá mập và những con rắn biển răng như lưỡi dao lam, những con vật có độc ẩn mình dưới lớp phù sa không phải đã bị thay thế bởi các con vật lưỡng cư, thằn lằn, chim và động vật có vú theo một quá trình tiến hoá tuần tự. Một đột phá đã đưa những ác thú này từ dưới nước lên mặt đất: từ những con cá mập biến thành những kẻ hiếp dâm, những con cá chình thành những kẻ cắt cổ người, từ con sên độc thành kẻ bắn nát đầu người ta, tất cả đều là những quái vật khát máu.
Bóng đêm dường như chống lại tôi, dày đặc và hôi thối. Tôi nhấn mạnh ga và xông lên phía trước.
Khi tôi tới khu nhà, Milo ra đón tôi ở cửa.
- Nó lại vừa mới bắt đầu rồi.
Tôi có thể nghe thấy tiếng con bé trước khi vào tới phòng ngủ của nó.
Đèn sáng lờ mờ. Melody ngồi thẳng trên giường, người nó bất động, mắt mở to và đảo điên liên tục. Bonita ngồi cạnh con. Towle trong trang phục thể thao đứng ở phía bên kia con bé.
Con bé đang khóc thút thít, tiếng khóc của nó nghe như tiếng con vật bị thương. Nó kêu gào rền rĩ, lắc qua lắc lại. Rồi đột nhiên nó gào to dần, giống như một cái còi của xe cứu thương, cho tới khi thành nhưng tiếng kêu thét, giọng của nó nghe thảm thiết và thành tiếng la hét dữ dội trên nền yên ắng của căn phòng.
- Bố ơi, bố, bố ơi!
Tóc nó dính đầy vào mặt, bộ mặt đẫm mồ hôi. Bonita cố giữ nó nhưng nó oằn người và thoát ra khỏi tay mẹ. Người mẹ đành bó tay.
Tiếng gào thét tiếp tục như thể nó sẽ còn gào đến bất tận nhưng rồi đột ngột dừng lại. Con bé rên rỉ.
- Bác sỹ - Bonita van vỉ - Nó sẽ lại gào lên bây giờ. Ông hãy làm gì để giúp nó đi.
Towle nhận ra tôi.
- Có lẽ để bác sỹ Delaware giúp đỡ nó - Giọng lão nghe thật đểu cáng.
- Không, không được. Tôi không muốn ông ta lại gần con bé nữa. Chính ông ta đã gây nên nông nỗi này.
Towle không phản ứng gì với lời nói vừa rồi của cô ta. Vẻ mặt lão ra chiều đắc ý lắm.
- Kìa cô Quinn - Tôi bắt đầu lên tiếng.
- Không. Ông tránh xa ra. Tránh xa ra.
Tiếng thét của cô ta khiến con bé bị đánh động. Nó lại bắt đầu gọi tên bố nó.
- Im ngay đi.
Bonita mắng con bé, lấy tay bịt miệng nó và lúc lắc thật mạnh.
Cả tôi và Towle cùng bước lại. Chúng tôi lôi cô ta ra. Lão kéo cô ta ra một bên và nói điều gì đó làm cho cô ta im tịt.
Tôi lại gần Melody. Nó đang thở mạnh. Hai con ngươi giãn ra. Tôi đụng vào người nó, người nó cứng đờ.
- Cháu Melody - Tôi khẽ gọi - Bác Alex đây. Cháu không sao chứ. Cháu được bình an rồi.
Nghe tôi nói, con bé dần dần dịu lại. Tôi tiếp tục ba hoa, biết rằng điều tôi nói không quan trọng bằng cách nói thế nào. Tôi tiếp tục giữ cho giọng nói đều đều và thấp, dễ chịu và trấn an nó. Thôi miên là thế.
Chẳng bao lâu, nó đã rũ người xuống giường. Tôi giúp nó nằm xuống. Đôi bàn tay mở ra. Tôi tiếp tục nói với nó bằng giọng êm êm đều đều. Các cơ trên người nó bắt đầu thả lỏng, hơi thở chậm lại và đều. Tôi bảo nó nhắm mắt lại, nó nhắm mắt. Tôi xoa lên vai nó, tiếp tục nói với nó rằng mọi thứ đã ổn, rằng nó đã được an toàn.
Nó rúc rúc và nằm co lại như một bào thai trong bụng mẹ, kéo chăn đắp lên người và lại đặt ngón tay cái vào miệng mút.
- Hãy tắt hết điện đi! - Tôi ra lệnh. Căn phòng trở nên tối om - Hãy để yên cho nó ngủ.
Cả ba người bọn họ đi ra.
- Melody, bây giờ cháu tiếp tục ngủ đi nhé, cháu sẽ có một đêm bình yên, sẽ mơ những giấc mơ đẹp. Đến sáng khi cháu tỉnh dậy, cháu sẽ cảm thấy thoải mái, dễ chịu.
Tôi có thể nghe thấy tiếng nó ngáy nhè nhẹ.
- Melody, chúc cháu ngủ ngon giấc - Tôi nghiêng người qua và đặt một nụ hôn nhẹ lên má nó.
Môi nó mấp máy:
- Bố!
Tôi đóng cửa đi ra. Bonita đang ở bếp, tay nọ vặn tay kia. Cô ta mặc chiếc áo choàng bông xù, rách rưới. Tóc cuộn lại ở đằng sau, đầu chít khăn. Nhìn cô ta còn xanh xao hơn lần trước.
Towle cúi xuống cái túi da màu đen của lão. Lão bấm khoá đóng lại, đứng dậy và đưa tay vuốt ngược tóc ra đằng sau. Khi nhác thấy tôi, lão đã đứng thẳng người và nhìn xuống đất sắp sửa cho tôi một bài học nữa.
- Hi vọng là anh được vui - Lão nói.
- Đừng nói nữa được không - Tôi cảnh cáo - Tôi đã nói rồi đấy nhé.
- Anh có biết tại sao tôi không muốn can thiệp vào trí não của con bé này không?
- Chẳng ai can thiệp vào cái gì cả - Tôi có thể cảm nhận được bụng tôi đang sôi lên. Lão là một kẻ đạo đức giả có quyền thế mà tôi ghê tởm.
Lão lắc đầu vẻ nhượng bộ:
- Rõ ràng cần phải đánh bóng lại trí óc của anh rồi.
- Ông rõ ràng là một kẻ ngu ngốc cao ngạo đấy.
Đôi mắt xanh của lão rực sáng, lão mím chặt môi lại:
- Anh nên biết là tôi có thể đưa anh ra trước uỷ ban Y đức của Hội đồng quản lý Y tế bang.
- Ông cứ việc, thưa bác sỹ.
- Tôi sẽ nghiêm túc xem xét việc này - Nhìn lão như một người thuyết giáo thuyết Calvin, nghiêm khắc và tự cho mình là đúng.
- Ông cứ việc làm đi, chúng ta sẽ có tranh luận nho nhỏ về việc sử dụng thuốc kích thích hợp lý đối với trẻ con.
Lão cười:
- Anh sẽ tổn hại hơn khi cố bôi nhọ thanh danh của tôi đấy.
- Chắc chắn là tôi sẽ phải tranh luận với uỷ ban về điều này - Hai tay tôi nắm chặt - Ông có nhiều môn đệ trung thành, như người phụ nữ ở kia chứ gì? - Tôi chỉ tay về phía bếp - Họ đem con cái họ tới chỗ ông, những món đồ hỏng bằng xương bằng thịt, để rồi ông chắp vá, chỉnh sửa nhanh cho chúng rồi cho chúng một viên thuốc; ông chữa cho chúng nó theo từng triệu chứng một. Làm cho chúng nó cư xử tốt và nín lặng, tuân thủ các quy định của nhà trường, ngoan ngoãn nghe lời cha mẹ, làm cho nó biến thành những thây ma bé nhỏ lúc nào cũng nửa tỉnh nửa mê. Ông đúng là một người hùng chết tiệt.
- Tôi không phải nghe những lời này - Lão tiến lên phía trước.
- Đúng, ông không phải nghe. Nhưng tại sao ông không đi vào bếp và bảo cho cô ta biết ông nghĩ gì về cô ta đi? Nào là kẻ bỏ đi, nào là dòng giống thấp hèn, không có chút hiểu biết gì...
Đang bước đi, lão dừng ngay lại.
- Thôi nào, bình tĩnh nào, anh Alex - Milo nói vọng ra từ góc nhà, giọng như báo động.
Bonita từ bếp đi vào.
- Đang xảy ra chuyện gì ở đây vậy? - Cô ta hỏi. Towle và tôi đang mặt đối mặt như hai võ sỹ trên võ đài sau tiếng chuông khởi cuộc.
Lão thay đổi thái độ và cười điệu bộ với cô ta:
- Không có gì cả đâu, cô ạ, chỉ là sự tranh luận giữa những người trong nghề thôi. Tôi và bác sỹ Delaware đang cùng bàn xem cách chữa trị nào là tốt nhất cho Melody ấy mà.
- Cách tốt nhất là không dùng thôi miên nữa. Chả phải bác sỹ đã bảo với tôi thế là gì?
- Đúng vậy - Towle vỗ vỗ vào chân mình, cố không tỏ ra khó chịu - đó là ý kiến chuyên môn của tôi - Lão thích dùng từ “chuyên môn” - Và tôi vẫn bảo lưu ý kiến ấy.
- Thế thì bác sỹ nói với ông ta đi - Có ta chỉ tay vào tôi.
- Chúng tôi cũng vừa thảo luận về chuyện đó xong.
Chắc vì lão đã nhún mình quá đáng, nên vẻ mặt cô ta đanh lại và giọng nói thấp xuống một cách đầy ngờ vực:
- Thảo luận về cái gì? Tôi không muốn ông ta và ông ta - cái chỉ tay thứ hai là nhằm vào Milo - quanh quẩn ở đây một phút nào nữa - Cô ta quay sang phía hai chúng tôi - Các ông giúp cảnh sát, các ông có tiền. Còn con tôi bây giờ bị giật mình suốt đêm, nó kêu gào. Chúng tôi sắp bị đuổi ra khỏi khu này rồi, các ông biết không, mẹ con tôi sắp không còn chỗ nương thân nữa.
Mặt cô ta nhăn nhúm lại. Vùi mặt vào hai bàn tay, cô ta bắt đầu khóc. Towle tiến lại như một tên đĩ đực ở Beverly Hills, đưa hai tay ôm lấy cô ta dỗ dành, luôn mồm nói “thôi nào, thôi nào”.
Lão dẫn cô ta tới giường và dìu cô ta ngồi xuống, đứng cạnh cô ta, lấy tay vỗ vào vai.
- Tôi sắp bị đuổi khỏi nơi này mất rồi - Cô ta nói, mặt vẫn úp vào hai lòng bàn tay - Họ không muốn có tiếng ồn ở đây - Cô ta bỏ tay khỏi mặt và mở đôi mắt đẫm lệ nhìn Towle.
- Thôi nào, mọi thứ sẽ ổn thôi. Tôi sẽ giải quyết việc đó giúp cho.
- Nhưng còn những cơn giật mình ban đêm của con bé?
- Tôi cũng sẽ giúp cho nốt việc đó - Lão đưa đôi mắt sắc lạnh nhìn tôi đầy thù địch. Tôi cũng cảm thấy hơi sợ.
Cô ta sụt sịt, lấy cánh tay áo lau nước mũi đang chảy ròng ròng.
- Tôi không biết tại sao con bé cứ thức dậy là kêu gào gọi “Bố ơi, bố”. Tên khốn kiếp ấy chưa bao giờ tới đây trợ giúp mẹ con tôi lấy một ngày, chưa bao giờ cho mẹ con bé một cắc gọi là hỗ trợ nuôi con. Hắn chẳng yêu thương gì con bé. Tại sao con bé lại khóc gọi thằng khốn ấy chứ, tại sao hả bác sỹ Towle? - Cô ta ngước mắt nhìn lão như một kẻ mới tu hành cầu xin giáo hoàng ban ơn.
- Thôi, thôi nào.
- Hắn là một thằng điên, tên khốn Ronnie Lee ấy. Bác sỹ nhìn đây! - Cô ta kéo chiếc khăn vấn trên đầu xuống, lắc mạnh cho tóc xoã ra và cúi đầu để lộ phần đỉnh. Vừa khóc cô ta vừa rẽ những lọn tóc ở đỉnh đầu - Bác sỹ nhìn đây.
Thật khủng khiếp. Một vết sẹo màu đỏ và dày thô kệch to bằng một con sâu lớn, trông cứ như là có một con sâu lớn đã chui xuống dưới da đầu cô ta và làm tổ ở đó. Vùng da xung quanh đó tím bầm lại và lổn nhổn những cục nhỏ chứng tỏ nó đã được phẫu thuật sơ sài. Cả mảng đầu ấy không có tóc.
- Giờ thì các ông biết tại sao tôi lại phải vấn khăn rồi chứ? - Cô ta vẫn khóc - Tên khốn ấy gây ra đấy. Nó đã đánh tôi bằng một cái dây xích. Tên Ronnie Lee Quinn chết tiệt - Cô ta phỉ nhổ cái tên - một thằng con hoang điên loạn và độc ác. Đó chính là ông bố mà con bé nhà tôi vẫn gọi đấy. Đồ cặn bã.
- Thôi nào, thôi nào - Towle nói. Lão quay sang phía hai chúng tôi - Các quý ông còn việc gì cần bàn bạc với cô Quinn nữa không?
- Không, thưa bác sỹ - Milo nói và quay gót ra về. Anh nắm tay tôi dắt ra ngoài. Nhưng tôi còn phải nói tiếp:
- Bác sỹ, hãy nói cho cô ta biết. Hãy nói cho cô ta hiểu rằng đây không phải là những cơn giật mình. Chúng là những cơn ác mộng vào ban đêm và tự chúng sẽ biến mất nếu làm cho con bé bình tĩnh. Nói với cô ta là không cần phải dùng thuốc an thần, thuốc Dilantin hay là Tofranil nữa.
Towle tiếp tục vỗ vai cô ta.
- Cảm ơn về ý kiến chuyên môn của anh. Tôi sẽ làm việc này khi thấy cần thiết.
Tôi đứng chết lặng tại đó.
- Thôi đi nào, Alex - Milo kéo tôi ra khỏi cửa.
Khu đậu xe của tổ hợp nhà chung cư này đã chật ních các loại xe Mercedes, Porsche, Alfa Romeo và Datsun z. Chiếc Fiat của Milo đậu ở trước một cái vòi máy nước cứu hoả trông lạc lõng thảm hại chẳng khác gì một người bị què xuất hiện trên đường thi chạy. Chúng tôi vào xe, buồn rũ rượi.
- Thật chẳng ra làm sao - Anh nói.
- Tên khốn kiếp.
- Lúc nãy tôi cứ tưởng anh định đánh lão cơ đấy - Anh cười khùng khục.
- Tôi cũng muốn lắm. Lão già khốn nạn.
- Có vẻ như lão định trêu tức anh thì phải. Tôi cứ nghĩ mấy người đồng nghiệp với nhau thì có thể hoà bình được chứ.
- Đồng nghiệp ở cái mồm của lão thôi, về mức độ tri thức thì tôi và lão là bạn đồng môn. Nhưng khi có vấn đề thì lão phải tìm một kẻ để đổ tội cho chứ. Lão là một kẻ chỉ biết đến bản thân. Lúc nào cũng bác sỹ... Bác sỹ có thể chữa được tất cả... Anh không thấy cô ta tôn thờ lão thế nào sao? Có lẽ cô ta sẽ rạch tay con mình nếu như lão bảo làm vậy.
- Anh đang lo cho con bé phải không?
- Anh đoán chính xác đấy. Anh có biết lão ta sẽ làm gì con bé không? Lại cho nó thêm ít thuốc kích thích nữa đấy. Chỉ hai ngày nữa là nó lại ngồi lái máy bay thôi.
Milo cắn môi nghĩ ngợi. Sau một vài phút anh nói:
- Chúng ta không thể làm gì được nữa rồi. Cho tôi xin lỗi nhé vì đã lôi anh vào chuyện này.
- Thôi đừng nói thế nữa đi. Đây đâu phải lỗi của anh.
- Này, là lỗi của tôi đấy. Tôi đã lười nhác muốn có được ngay phép màu nhiệm về vụ án Handler. Vì thế tôi đã quên không tiến hành theo tuần tự điều tra phức tạp: thẩm vấn những người có quan hệ với Handler, vào máy tính lôi ra danh sách những kẻ tình nghi và chịu khó lần từng đầu mối một, kiểm tra các tập hồ sơ của Handler. Ngay từ đầu mọi thứ đã không được chắc chắn rồi. Một đứa trẻ 7 tuổi!
- Có thể nó là một nhân chứng tốt đấy chứ.
- Liệu có dễ thế không? - Anh nổ được máy, sau ba lần khởi động - Xin lỗi vì đã làm hỏng một đêm của anh nhé.
- Không phải là anh mà là lão chết tiệt ấy.
- Thôi quên lão đó đi, anh Alex ạ. Bọn ăn bám này chẳng khác gì cỏ dại, khó nhổ hết. Nhổ được một cây thì lại có cây khác nó mọc vào thế chỗ. Đó là một việc mà tôi đã làm 8 năm nay rồi. Cứ tưới thuốc diệt xong thì nó lại lớn nhanh hơn, không thể nào diệt trừ được.
Nghe anh nói có vẻ mệt mỏi và vẻ mặt anh già hẳn đi.
Tôi ra khỏi xe và ngó đầu vào bên trong qua cửa kính xe đã mở của anh.
- Hẹn gặp vào ngày mai nhé.
- Gì cơ?
- Những tập tài liệu. Chúng ta phải kiểm tra thật kỹ các tài liệu của Handler. Chắc tôi sẽ phát hiện ra tên tội phạm nguy hiểm nhanh hơn là dùng thôi miên với con bé.
- Anh nói đùa đấy à?
- Không đùa đâu. Tôi đang mang trong mình một hiệu ứng Zeigarnik mãnh liệt.
- Anh bảo là cái gì cơ?
- Zeigarnik. Bà là một nhà tâm lý học người Nga, người đã phát hiện ra rằng người ta thường bị căng thẳng khi chưa hoàn thành công việc của mình. Họ đặt công trình nghiên cứu theo tên bà, gọi là hiệu ứng Zeigarnik. Giống như hầu hết những người quá tham vọng, tôi cũng đang có một hiệu ứng mạnh đấy.
Anh nhìn tôi như thể tôi đang nói điều gì vô nghĩa.
- Ra thế, hiệu ứng Zeigarnik đủ lớn để kéo anh ra khỏi cuộc sống đầy vui thú của anh đấy nhỉ.
- Ôi trời, cuộc sống đang ngày một trở nên buồn tẻ - Tôi đập vào lưng anh.
- Bảo trọng nhé - Anh nhún vai - Cho gửi lời hỏi thăm tới Robin.
- Cũng cho tôi gửi lời hỏi thăm tới bác sỹ của anh nhé.
- Nếu như cậu ta còn ở đó khi tôi về. Chuyện điên rồ giữa ban đêm này đúng là thử thách cho tình cảm của chúng tôi - Anh gãi gãi vào góc mắt và ra vẻ cau có.
- Tôi nghĩ là cậu ta chịu đựng được thôi, anh Milo ạ.
- Thật sao? Lý do?
- Nếu ngay từ đầu cậu ta đã thích đến với anh thì việc chờ đợi anh đâu có gì là nhiều nhặn.
- Anh bạn, động viên khéo lắm - Anh vào số một cho chiếc Fiat và phóng vụt đi.