Ba Bóng Đen

Lượt đọc: 164 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 25

❊ ❊ ❊

25

Có một lối vào cái ga- ra ô tô bốn chỗ mà lúc trước tôi không phát hiện ra. Sát mặt đất, bị che khuất bởi đám vân sam màu xanh không được tỉa tót là cái cửa sổ được phủ kín bởi tấm lưới mắt cáo. Cô ta quỳ xuống, gỡ mấy sợi dây được sắp đặt đặc biệt và tấm lưới mắt cáo đã bị tháo ra. Một cái đẩy, một cái xoay người, cô ta đã vào được bên trong. Tôi đi theo. Vì tôi to hơn khá nhiều nên không dễ dàng qua được. Cánh tay bị thương của tôi cọ mạnh vào tấm gỗ, tôi phải nín thở để khỏi bật kêu lên khi cố chui qua.

Nhảy mạnh một cái tôi đã ở trong căn phòng hẹp trước kia là hầm chứa bia. Nó tối tăm và ẩm ướt, bốn bức tường được kê những cái giá gỗ thấp, sàn nhà láng xi măng sơn đỏ. Trên cửa sổ có một ô cửa chớp, được giữ bởi cái móc và cái khuyên tròn. Cô ta tháo cái móc ra và nó đóng sầm lại. Căn phòng tối om trong vòng một giây. Trong giây phút ấy, tôi sẵn sàng đón nhận một điều gì đó quỷ quyệt. Thay vào đó là mùi dầu hoả dễ chịu gợi lại tình yêu tuổi học trò bên đống lửa trại. Cô ta kéo nghiêng các tấm kính trên cửa chớp để có thêm ánh sáng cho căn phòng nhưng bên ngoài không thể nhìn vào được.

Mắt tôi điều chỉnh để quen với ánh sáng và nhận ra mọi thứ. Một cái ổ mỏng và một cái túi ngủ trên sàn. Cái đèn dầu, một cái chảo rán, một lọ đựng dầu và ít dụng cụ bằng nhựa. Tất cả đều để trên cái bàn gỗ ọp ẹp đã được sơn đi sơn lại nhiều lần đến mức nó giống như một tác phẩm điêu khắc rẻ tiền. Trong góc nhà có một cái bồn rửa. Bên trên là một cái kệ, trên kệ có một lọ mứt đã hết, cái bàn chải đánh răng, lọ bột đánh răng, cái dao cạo râu và miếng xà bông. Phần lớn không gian còn lại của sàn nhà bị chiếm bởi những cái hộp các-tông màu sữa, loại mà tôi chưa từng nhìn thấy kể từ nhỏ đến giờ. Những cái hộp có lỗ để tay hình tròn ở hai bên và mang dòng chữ: “Sản phẩm sữa của Nông trang Del, thành phố Tacoma, bang Washington - Bơ của chúng tôi là tốt nhất, hãy thử thì biết liền”. Bên dưới biểu ngữ ấy là bức ảnh của con bò cái và một số điện thoại. Nhiều chỗ, cô ta đã xếp hộp cao đến ba tầng. Có thể nhìn thấy bên trong vài cái hộp - đó là những gói thức ăn ướp khô bằng tủ lạnh, đồ hộp, khăn ăn, quần áo gấp. Ba đôi giày, tất cả đều có đế cao su và cứng cáp, được xếp thành hàng dọc bờ tường. Mấy cái móc kim loại đóng chặt vào cái xà đỡ bằng gỗ chưa bào. Cô ta treo cái áo mưa vào một trong những cái móc ấy và ngồi xuống cái ghế có tựa thẳng bằng gỗ thông chưa bào nhẵn. Tôi ngồi xuống một cái hộp các-tông màu sữa đã bị úp ngược.

Chúng tôi nhìn nhau.

Vì không có thuốc giảm đau nên cánh tay tôi đau buốt. Tôi nhăn mặt. Cô ta nhìn thấy.

Cô ta đứng dậy, nhúng một cái khăn ăn vào nước ấm, lại chỗ tôi và lau vết thương cho tôi. Cô ta đưa tay khoắng bên trong một cái hộp và lấy ra miếng băng vô trùng, băng dính và nước ô xy già. Giống như người y tá vĩ đại Florence Nightingale, cô ta đã băng cánh tay bị thương cho tôi. Nhưng tôi không quên tình huống vừa xảy ra. Vài phút trước, cô ta đã cố gắng để giết chết tôi giờ cô ta lại như một con gà mái mẹ chăm sóc một gà con, tay miết nhẹ miếng băng. Tôi vẫn thủ thế, sợ rằng cô ta sẽ trở mặt sát hại tôi bất cứ lúc nào, sẽ chọc ngón tay vào vết thương đang sưng tấy của tôi và lợi dụng cái đau chết lịm ấy để chọc nổ mắt tôi.

Nhưng khi băng bó xong, cô ta liền quay ngay trở lại chỗ ngồi.

- Giấy tờ chứng minh con chó đã được tiêm phòng đâu? - Tôi nhắc.

Lại khoắng tay trong cái hộp. Nhưng nhanh. Cô ta biết chính xác chỗ để mọi thứ trong nhà. Một bó giấy buộc bằng dây thun được trao cho tôi. Nào là hoá đơn của bác sỹ thú y, biên bản tiêm chủng bệnh dại, bản đăng ký của Câu lạc bộ Kennel. Tên đầy đủ của con chó là Otto Klaus Von Schulderheis được mua từ Stuttgart-Munsch & Sigourn-Daffodil. Kỳ lạ thật. Còn có cả mấy giấy chứng nhận từ hai trường dạy chó ở Los Angeles. Một giấy chứng nhận nói rằng Otto đã được huấn luyện là một con chó tấn công người phục vụ mục đích tự vệ. Tôi trao lại giấy tờ cho cô ta.

- Cảm ơn ông - Cô ta nói.

Chúng tôi ngồi đối diện nhau, dễ chịu như những người bạn cùng trường. Tôi nhìn kỹ cô ta, cố tìm ra một sự thù hằn thực sự. Những gì tôi thấy lại là một người phụ nữ phương Đông có vẻ mặt buồn rầu độ tuổi 40, tóc cắt ngắn như một con búp bê Trung Quốc, mảnh mai yếu đuối, giản dị trong bộ quần áo lao động thùng thình và tiều tuỵ như một con chuột trong nhà thờ. Cô ta ngồi đó, hai bàn tay đặt trên bọc, hiền lành. Sự hận thù biến đâu mất.

- Cô đã sống ở đây được bao lâu rồi? 

- Sáu tháng, kể từ khi ông Stuart mất.

- Tại sao cô lại sống như thế này? Tại sao không mở cửa căn nhà?

- Tôi nghĩ thế này sẽ tốt hơn cho việc trốn chạy của tôi. Tất cả những gì tôi muốn là được ở một mình.

Cô ta không tin tưởng cả một người dọn dẹp.

- Cô trốn tránh ai vậy?

Cô ta nhìn xuống sàn nhà.

- Nào cô nói đi. Tôi sẽ không làm hại cô đâu.

- Những người khác. Những người bệnh hoạn khác.

- Cô hãy nêu tên xem nào?

- Những người mà ông đã nhắc tới ấy và cả những người khác nữa - Cô ta nói ra khoảng 6 cái tên khác mà tôi không nhận ra.

- Xin cô hãy nói rõ hơn. Cô nói bệnh hoạn, phải chăng định nói bọn họ đều là những kẻ xâm hại tình dục trẻ em?

- Đúng thế. Tôi không biết điều này. Mãi sau Stuart mới bảo tôi, khi ông ấy đã bị bắt giam. Tất cả bọn họ đều tình nguyện phục vụ tại một trung tâm nuôi trẻ, đưa bọn trẻ về nhà riêng và làm những trò bệnh hoạn với chúng.

- Và cả ở trường của cô nữa phải không?

- Không! Ở đó chỉ có Stuart. Những người kia không bao giờ đến trường tôi. Chỉ ở trung tâm nuôi dưỡng trẻ ấy thôi.

- Đó là La Casa de los Ninos. Chồng cô là thành viên của Đội quân Các quý ông ở đó, đúng không?

- Đúng. Ông ấy bảo với tôi rằng ông ấy làm để giúp bọn trẻ. Ông bảo rằng bạn bè đã tuyển ông ấy. Một người là thẩm phán, một người là bác sỹ và những người khác nữa. Tôi nghĩ rằng ông ấy thật tốt - chúng tôi không có con cái và vì thế tôi tự hào về ông ấy. Tôi không bao giờ biết được ông ấy thực sự đang làm gì, cũng như tôi không hề biết điều ông ấy đã làm tại trường của tôi. 

Tôi không nói gì.

- Tôi biết ông đang nghĩ gì. Ông nghĩ điều mà mọi người khác vẫn nghĩ, rằng tôi biết tất cả mọi việc, rằng làm sao mà tôi lại không biết chồng tôi làm gì trong chính căn nhà của chúng tôi chứ. Các người đổ lỗi cho tôi giống như cho Stuart. Tôi nói cho ông hay, thực sự tôi không biết gì hết.

Hai tay cô ta đưa ra vẻ van lơn. Các móng tay sơn màu vàng nghệ. Tôi để ý thấy các móng tay cô ta đã bị gặm mòn tới tận chỗ thịt mềm. Vẻ mặt cô ta tuyệt vọng, hoang dã.

- Tôi không biết - Cô ta nhắc lại, biến câu nói ấy thành một câu thần chú tự trừng phạt bản thân - Tôi không biết. Ông ấy là chồng tôi thật đấy nhưng tôi không biết gì cả.

Cô ta cần sự xá tội nhưng tôi không muốn trở thành một cha xứ nghe xưng tội. Tôi vẫn không nói gì, miệng ngậm chặt và quan sát cô ta với một sự thờ ơ giả tạo.

- Ông phải hiểu cuộc hôn nhân của tôi và Stuart như thế nào thì mới biết tại sao tôi lại không hề hay biết những gì ông ấy làm.

Sự im lặng của tôi đã là một mệnh lệnh yêu cầu cô ta nói tiếp.

Cô ta cúi đầu và bắt đầu kể:

- Chúng tôi gặp nhau tại Seoul ngay sau chiến tranh. Bố tôi từng là một giáo sư ngôn ngữ học. Gia đình tôi giàu có, nhưng chúng tôi có quan hệ với những người cộng sản và thế là bọn tình báo Hàn Quốc giết sạch gia đình tôi. Sau chiến tranh, họ tàn sát nhiều trí thức, những ai không chịu làm nô lệ một cách mù quáng cho chế độ ấy. Tất cả mọi thứ chúng tôi có đều bị tịch thu hay phá huỷ hết. Tôi được đem giấu đi, đưa tới những người bạn của gia đình ngay trước ngày bọn tình báo Hàn Quốc xông vào nhà tôi cắt cổ tất cả mọi người: gia đình tôi, người giúp việc, thậm chí cả những con thú.

Tình hình ngày càng tồi tệ. Chính phủ xuống tay mạnh hơn. Gia đình che giấu tôi lo sợ quá đã đẩy tôi ra đường. Tôi đã 15 tuổi nhưng nhỏ bé, gầy gò trông như một con bé mới 12 tuổi. Tôi đi ăn xin, ăn những đồ thừa. Tôi... tôi bán mình. Tôi phải bán mình để sống.

Cô ta ngừng lại, nhìn qua vai tôi, lấy sức và tiếp tục kể:

- Khi Stuart gặp tôi, tôi đang bị sốt, người đầy chấy rận và bị bệnh hoa liễu, mụn mọc khắp người. Đó là vào một đêm. Tôi đang náu mình dưới những tờ báo trong một ngõ hẻm phía sau một quán cà phê nơi lính Mỹ thường đến ăn uống và tìm kiếm gái. Tôi biết chờ đợi ở những nơi thế này là rất tốt vì lính Mỹ thường vứt đi lượng thức ăn đủ để nuôi sống cả một gia đình. Tôi yếu tới mức gần như không thể đi lại được nhưng tôi đã chờ đợi ở đó hàng tiếng đồng hồ, cố gắng thức để những con mèo khỏi ăn mất bữa tối của tôi. Nhà hàng đóng cửa ngay sau nửa đêm. Những người lính ra khỏi nhà hàng, miệng nói huênh hoang, say bét nhè, đi lảo đảo qua ngõ. Rồi Stuart xuất hiện. Ông ấy vẫn tỉnh. Sau này tôi biết ông ấy không uống rượu. Tôi cố gắng im lặng nhưng bụng tôi đau quá khiến tôi cứ phải rên lên. Ông ấy nghe tiếng, đi lại chỗ tôi. Một người thật to lớn trong bộ quân phục, cúi xuống nhìn tôi và nói: “Đừng sợ, cô bé”. Ông bế tôi lên trong vòng tay rồi đưa tôi về phòng ở của ông. Ông ấy có nhiều tiền, đủ để thuê hẳn một nơi riêng bên ngoài căn cứ. Những người lính Mỹ được nghỉ phép, tổ chức tiệc tùng, chơi bời và để lại nhiều đứa con hoang. Stuart không làm những chuyện đó. Ông ấy sử dụng nơi riêng của mình để làm thơ, quay phim và để được ở một mình.

Cô ta dường như mất đi khái niệm về thời gian và không gian, nhìn chằm chằm vào những bức tường gỗ đen.

- Ông ấy đã đưa cô tới chỗ của ông ấy - Tôi gợi ý.

- Trong vòng 5 tuần liền ông ấy chăm sóc cho tôi. Ông ấy thuê bác sỹ, mua thuốc cho tôi, cho tôi ăn, tắm rửa cho tôi, ngồi cạnh giường đọc truyện tranh cho tôi nghe - Tôi yêu những cuốn truyện tranh của người Mỹ bởi vì bố tôi thường hay mua cho tôi sau những chuyến đi của ông. Nào là Cô bé mồ côi Annie, Terry và những tên cướp biển, Anh chàng Dagivood, Cô gái tóc vàng. Ông ấy đọc những cuốn truyện đó cho tôi nghe bằng giọng dịu dàng và êm ái. Ông ấy khác tất cả những người đàn ông mà tôi từng gặp. Một người không béo, ít nói, giống một thầy giáo, cặp kính dày cộp làm cho đôi mắt ông ấy to như những con chim.

Đến tuần thứ sáu thì tôi khoẻ lại. Ông lên giường và làm tình với tôi. Giờ tôi mới biết đó là một phần của một thứ bệnh hoạn. Chắc hẳn ông ấy nghĩ tôi là một đứa trẻ. Dần dần, tôi trở thành một người phụ nữ. Khi tôi rõ ràng không còn là một cô bé nữa thì ông ấy không còn hứng thú với tôi. Ông ấy vẫn thường bắt tôi ăn mặc quần áo của một cô bé - tôi nhỏ nhắn nên có thể mặc vừa được. Nhưng khi tôi trưởng thành, được nhìn thấy thế giới bên ngoài thì tôi không còn mặc những thứ đó nữa. Tôi khẳng định bản thân mình còn ông ấy thì thu mình lại. Có thể đó là khi ông ấy bắt đầu hành động một cách bệnh hoạn. Có thể - Cô ta nói bằng một giọng đau đớn - đó là lỗi của tôi, vì tôi đã không thoả mãn được ông ấy.

- Không phải vậy đâu, thưa cô. Ông ấy là một người có bệnh. Cô không phải gánh chịu tội lỗi ấy - Tôi nói bằng giọng không hoàn toàn trung thực. Tôi không muốn tất cả biến thành một trận khóc sướt mướt tự trách móc bản thân của cô ta.

- Tôi không biết. Ngay tận bây giờ nó vẫn như là một giấc mơ. Những bài báo, những câu chuyện về ông ấy, về chúng tôi. Ông ấy là một người thật tử tế, thật hiền và ít nói.

Tôi đã nghe được những hình ảnh tương tự được vẽ lên về những kẻ xâm hại tình dục trẻ em khác. Thường thường, bọn chúng là những người đàn ông có thái độ hiền lành, có khả năng thiên bẩm trong việc giao tiếp với những nạn nhân bé bỏng. Nhưng tất nhiên cần phải như thế thì chúng mới tiếp cận được bọn trẻ. Bọn trẻ sẽ không đến với một con yêu tinh râu ria xồm xoàm, áo quần bẩn thỉu. Chúng sẽ bị thu hút tới chú Wally đẹp hơn, sạch sẽ hơn mấy ông bố, bà mẹ bẩn thỉu, keo kiệt của chúng cũng như những người lớn khác không hiểu chúng. Chúng sẽ đến với chú Wally có phép thuật và có những bộ sưu tập thẻ bóng chày gọn ghẽ, những đồ chơi đẹp ở nhà, xe đạp chạy bằng xăng, có băng ghi hình và máy quay phim, những cuốn sách hấp dẫn và kỳ lạ...

- Ông phải hiểu tôi yêu ông ấy đến mức nào - Cô ta nói - Ông ấy đã cứu sống tôi. Ông ấy là người Mỹ. Ông giàu có và nói yêu tôi. Ông thường gọi tôi là “cô vũ nữ Nhật Bản bé nhỏ của anh”. Tôi cười và bảo ông ấy “Không, em là người Hàn Quốc, anh ngốc ạ. Bọn Nhật Bản là lũ lợn!” Ông cười và lại gọi tôi là cô vũ nữ Nhật Bản nhỏ bé của ông ấy.

Chúng tôi sống cùng nhau tại Seoul bốn tháng. Tôi đợi ông ấy được nghỉ phép ra khỏi căn cứ, nấu ăn cho ông, lau chùi nhà cửa và đem dép đến cho ông đi. Trở thành vợ của ông ấy. Khi ông nhận được giấy giải ngũ, ông nói với tôi rằng sẽ đem tôi về Mỹ sống. Thế là tôi được đặt chân lên chốn thiên đường. Tất nhiên gia đình ông ấy - chỉ còn một bà mẹ và vài bà cô già - không có gì làm phiền tôi cả. Stuart không quan tâm tới họ. Ông ấy có tiền riêng, có tài sản được uỷ thác của cha để lại. Chúng tôi cùng nhau tới Los Angeles. Ông nói ông đã đi học đại học ở đó. Ông ấy đúng là có đi học Đại học Y nhưng bị đuổi khỏi trường vì lười biếng. Ông kiếm được một công việc làm kỹ thuật viên y tế. Ông ấy không cần phải làm việc cũng có ăn. Công việc ấy cũng không đem lại nhiều tiền cho ông nhưng ông ấy lại thích nó. Ông nói rằng nó làm cho ông bận rộn. Ông thích những cái máy - những máy đo, những ống thử nghiệm. Ông luôn là một người thợ sửa chữa. Ông đưa cho tôi tiền lương hàng tháng như thể số tiền  ấy có ý nghĩa và bảo tôi hãy tiêu pha cho bản thân mình.

- Chúng tôi sống như thế 3 năm. Tôi muốn có đám cưới nhưng không thể đòi hỏi. Phải mất một thời gian dài tôi mới quen được cách sống của người Mỹ, với việc phụ nữ không phải là tài sản, với việc mình có quyền. Tôi đặt vấn đề cưới xin khi tôi muốn có con. Stuart thờ ơ với ý kiến ấy, nhưng cũng đồng ý. Chúng tôi cưới nhau. Tôi cố gắng để có con nhưng không thể. Tôi tới bác sỹ ở Đại học California, Los Angeles, tới Standford, Mayo. Tất cả họ đều nói rằng tôi có quá nhiều vết sẹo. Tôi đã bị bệnh quá nặng khi ở Hàn Quốc. Điều này không làm tôi ngạc nhiên nhiều mà chỉ không muốn tin vào điều đó. Bây giờ nhìn lại tôi thấy chúng tôi không có con hoá ra lại tốt. Lúc ấy, sau khi chấp nhận sự thật, tôi trở nên chán nản, sống thu mình, không ăn uống. Cuối cùng Stuart không thể lờ đi được nữa. Ông gợi ý tôi đi học. Nếu tôi yêu trẻ con, tôi có thể làm việc cùng với chúng, trở thành một giáo viên. Có thể ông ấy có những động cơ riêng nhưng dường như ông ấy quan tâm tới tôi - bất cứ khi nào tôi đau ốm hay chán nản là ông ấy lại hết lời động viên săn sóc.

- Tôi đăng ký tham gia vào đại học dự bị, rồi đại học và học hành nhiều. Tôi là một sinh viên giỏi - Cô ta nhớ lại, miệng nở một nụ cười hứng khỏi - Lần đầu tiên tôi được ra với thế giới bên ngoài, tiếp xúc với mọi người. Cho tới lúc ấy, tôi vẫn là "cô vũ nữ Nhật Bản bé nhỏ" của Stuart. Lúc này, tôi bắt đầu nghĩ cho bản thân mình. Đồng thời, ông ấy cũng ngả ra khỏi tôi. Ông ấy không hề tỏ vẻ giận dữ hay oán thán. Ông ấy chỉ dành nhiều thời gian hơn cho mấy cái máy quay phim va sách về chim chóc - trước đây ông ấy vẫn thường thích đọc sách báo và tạp chí về tự nhiên mặc dù bản thân ông thì chưa bao giờ leo núi hay đi bộ cả. Một người yêu chim trong phòng kín. Một người luôn giấu mình trong phòng.

Chúng tôi trở thành hai người anh em họ, sống trong cùng một ngôi nhà. Cả hai chúng tôi đều không quan tâm để ý đến nhau và cùng bận rộn. Tôi dành tất cả thời gian rảnh rỗi để học tập, nghiên cứu. Lúc này tôi muốn tiến xa hơn tấm bằng cử nhân và muốn có được một chứng chỉ về nuôi dạy trẻ nhỏ. Chúng tôi ai sống theo cách của người nấy. Phải đến hàng tuần chúng tôi không nhìn thấy nhau. Không có sự giao tiếp nào, không có tình cảm vợ chồng. Nhưng cũng không có ly dị - Vì lý do gì mà ly dị cơ chứ? Chúng tôi không hề đánh chửi nhau. Đó là cuộc sống và hãy cứ sống. Những người bạn mới của tôi, những người bạn cùng trường đại học nói với tôi rằng tôi được giải phóng. Tôi nên vui mừng vì có một người chồng không làm phiền đến mình. Khi nào tôi thấy cô đơn thì tôi lại lao đầu vào học tập.

Tôi học xong và họ cho tôi đi thực tập tại các trường nuôi dạy trẻ. Tôi thích làm việc với những đứa trẻ và nghĩ rằng tôi có thể quản lý được một trường tốt hơn những trường nuôi dạy trẻ mà tôi đã được thấy. Tôi nói điều này với Stuart, ông ấy đồng ý ngay. Ông ấy nói tôi cứ việc làm những gì mà tôi cảm thấy hứng thú. Chúng tôi mua một ngôi nhà lớn ở Brentwood và bắt đầu mở trường Kim's Korner. Nó là một nơi thật tuyệt. Thời gian ấy cũng thật tuyệt. Cuối cùng tôi cũng đã không còn than vãn về việc không có con nữa. Rồi ông ấy...

Cô ta ngừng lại, hai bàn tay che mặt, run run.

Tôi đứng dậy, đặt một bàn tay lên vai cô ta.

- Ông không cần làm thế. Thật là không phải. Tôi đã cố bảo con Otto giết chết ông - Cô ta ngẩng mặt lên, không hề có chút nước mắt nào. Mặt cô ta chưa hề có nếp nhăn - Ông có hiểu điều đó không? Tôi đã muốn nó giết chết ông đấy. Giờ ông lại còn cảm thông với tôi. Điều đó chỉ làm cho tôi thấy xấu hổ hơn.

Tôi buông bàn tay khỏi vai cô ta và ngồi xuống.

- Tại sao cô lại cần đến Otto? Tại sao cô lại phải sợ hãi như thế?

- Tôi nghĩ ông là người của bọn đã giết Stuart.

- Nhưng bản án của toà án đã kết luận ông ấy tự tử cơ mà.

Cô ta lắc đầu.

- Không phải vậy. Ông ấy không tự tử. Họ nói rằng ông ấy đã chán nản. Đó là một lời nói dối. Tất nhiên khi mới bị bắt thì ông ấy buồn chán thật. Ông ấy cảm thấy nhục nhã và tội lỗi. Nhưng ông nhanh chóng thoát khỏi được cảm giác ấy. Đó là cách sống của Stuart. Ông ấy có thể lờ đi được thực tế dễ như trở bàn tay. Vào ngày trước khi ông ấy bị buộc tội, chúng tôi đã nói chuyện với nhau qua điện thoại. Tinh thần ông ấy phấn chấn. Nghe ông ấy nói thì việc bị bắt hoá ra lại là điều tốt nhất xảy ra với ông ấy và với chúng tôi. Trước đó ông ấy là một con người bệnh hoạn, giờ thì chúng tôi sẽ đi chữa bệnh. Chúng tôi sẽ bắt đầu lại từ đầu, ngay sau khi ông ấy được ra viện. Tôi còn có thể mở một trường nuôi dạy trẻ khác, ở một thành phố khác. Ông ấy gợi ý tới Seattle và bàn tới việc giành lại khu biệt thự của gia đình - Đó chính là lý do tôi có ý nghĩ sẽ tới đây.

Tôi biết chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra. Lúc đó tôi đã quyết định chia tay với ông ấy. Nhưng tôi vẫn tiếp tục chia sẻ những ý nghĩ mơ mộng của ông ấy, vâng vâng dạ dạ để ông ấy vui lòng. Sau đó chúng tôi còn nói những chuyện khác và cũng toàn là những chuyện như thế. Cuộc sống ông ấy vạch ra sẽ tươi đẹp hơn bao giờ hết. Nghe ông ấy nói thì ông ấy không thể là người sẽ dùng súng bắn nát óc mình được.

- Không đơn giản vậy đâu, thưa cô. Người ta thường tự tử ngay sau khi tinh thần đột nhiên trở nên phấn chấn. Mùa tự tử thường là mùa xuân, cô biết điều này chứ?

- Có lẽ ông đúng. Nhưng tôi biết Stuart và biết ông ấy không tự tử. Tính ông ấy quá coi nhẹ mọi việc. Việc bị bắt giam không thể làm ông ấy buồn lâu được. Ông ấy có thể bác bỏ tất cả. Ông ấy đã bác bỏ sự có mặt của tôi cạnh ông ấy bao nhiêu năm trời, bác bỏ cuộc hôn nhân của chúng tôi - Đó chính là lý do tại sao ông ấy có thể làm được những việc chết tiệt kia mà tôi không hề hay biết. Chúng tôi là những người xa lạ với nhau.

- Nhưng cô biết về ông ấy nhiều tới mức dám chắc được rằng ông ấy không tự tử cơ mà.

- Vâng - Cô ta nói - Câu chuyện về cú điện thoại giả gọi tới ông, và những cái khoá bị phá. Kiểu lên kế hoạch như thế không phải là Stuart. Ngoài sự bệnh hoạn kia ra, ông ấy là một người chất phác, gần như là đơn giản trong suy nghĩ. Ông ấy không phải là một người biết lên kế hoạch tỉ mỉ như vậy.

- Việc đưa bọn trẻ xuống hầm nhà nhất định là cần phải có một kế hoạch chứ?

- Ông không nhất thiết phải tin tôi. Tôi không biết thực sự. Ông ấy tự làm hại mình. Giờ thì ông ấy đã chết. Còn tôi thì đang ở trong một cái hầm của chính tôi đây.

Nụ cười của cô ta gợi nên sự xót thương.

Ngọn đèn phập phù muốn tắt. Cô ta đứng dậy chỉnh cái bấc và đổ thêm dầu vào đèn. Khi cô ta ngồi trở lại chỗ mình, tôi hỏi:

- Vậy thì ai giết ông ấy và tại sao?

- Những kẻ bệnh hoạn khác. Những kẻ gọi là mấy người bạn của ông ấy. Để ông ấy không thể tố cáo bọn họ. Và nếu không bị giết thì ông ấy có lẽ cũng đã tố cáo bọn họ rồi. Trong chuyến thăm nhau lần cuối cùng của chúng tôi, ông ấy có nói bóng nói gió đến điều đó. Đại loại ông ấy nói “Tôi không phải là người bệnh hoạn duy nhất đâu, Kim ạ” hay là “Đội quân Các quý ông không hẳn như tên của nó đâu”. Tôi biết ông ấy muốn tôi gặng hỏi ông ấy, giúp ông ấy giãi bày tâm sự. Nhưng tôi không hỏi. Tôi vẫn còn bị sốc vì mất trường nuôi dạy trẻ. Tôi cuộn mình trong sự xấu hổ tủi nhục của chính mình. Tôi không muốn nghe thêm về những sự truỵ lạc hư hỏng nữa. Tôi cắt ngang câu chuyện của ông ấy, thay đổi chủ đề. Nhưng sau khi ông ấy chết, tôi suy nghĩ và kết nối mọi mẩu chuyện lại.

- Ông ấy có nhắc đến cái tên cụ thể nào về những người bệnh hoạn khác không?

- Không. Nhưng ông ấy còn biết nói gì nữa? Bọn họ đến đón ông ấy đi, đậu những chiếc xe to đùng trước cửa nhà tôi, mặc những bộ quần áo thể thao với phù hiệu của Casa. Khi ông ấy rời đi cùng bọn họ, ông ấy rất kích động. Tay ông run cầm cập. Ông trở về sớm, người mệt lử. Không biết họ đã làm gì?

- Cô không nói với ai về những nghi ngờ của cô đấy chứ?

- Ai còn tin tôi nữa? Những người này có thế lực - những bác sỹ, luật sư, giám đốc và tay thẩm phán nhỏ thó Hayden. Tôi không có lấy một cơ hội - vợ của một kẻ xâm hại tình dục trẻ em. Với công chúng, tôi cũng có tội như Stuart. Và còn không có chứng cớ gì nữa chứ - cứ nhìn cách họ làm cho ông ấy phải im miệng thì biết. Thế là tôi chạy trốn.

- Stuart có bao giờ nhắc đến McCaffrey từ Washington đến không?

- Không? Thế ông ấy biết sao?

- Đúng vậy. Thế còn về một đứa bé tên là Cary Nemeth. Ông ấy có nhắc đến cái tên ấy không?

- Không.

- Thế còn Elena Gutierrez? Morton Handler - bác sỹ Morton Handler ấy?

- Không.

- Maurice Bruno?

Cô ta lắc đầu:

- Không. Những người này là ai thế?

- Là những nạn nhân.

- Bị xâm hại như những người khác à?

- Sự xâm hại cao nhất. Cái chết. Bị giết.

- Ôi trời - Cô ta đưa tay lên che mặt.

Nghe câu chuyện đó khiến mặt cô ta đẫm mồ hôi. Những lọn tóc đen dính trên trán.

- Ông kể tiếp đi - Cô ta nói một cách buồn rầu.

- Đó là lý do tại sao tôi đến đây. Để chấm dứt chuyện này. Vậy còn gì nữa mà cô có thể nói cho tôi nhằm giúp tôi giải quyết vụ này không?

- Không còn gì nữa. Tôi đã nói với ông tất cả mọi chuyện. Họ đã giết chết ông ấy. Họ là những con người độc ác, che giấu bí mật xấu xa của họ dưới một vỏ bọc đứng đắn. Tôi chạy tới đây để thoát khỏi nanh vuốt của bọn họ.

Tôi nhìn xung quanh căn phòng bẩn thỉu.

- Cô có thể tiếp tục thế này bao lâu nữa?

- Mãi mãi, nếu không bị ai phát giác. Hòn đảo này không có nhiều người đến thăm, khu nhà này cũng khuất nẻo. Khi nào tôi phải lên đất liền để mua hàng, tôi liền cải trang thành một người lau dọn. Không ai phát hiện ra tôi. Tôi đem về thật nhiều đồ để tránh phải đi lại nhiều. Lần cuối cùng tôi lên đất liền là cách đây một tháng. Tôi sống đơn giản. Những bông hoa là sự phung phí duy nhất của tôi. Tôi trồng chúng từ những túi hạt và quả. Chúng chiếm hết thời gian của tôi, nào là tưới nước, chăm bón, cắt tỉa, thay bình. Ngày tháng trôi qua nhanh.

- Cô có được an toàn lắm không - Towle và Hayden có nguồn gốc ở nơi này.

- Tôi biết. Nhưng gia đình họ không sống ở đây đã một thế hệ rồi. Tôi đã kiểm tra kỹ. Tôi thậm chí còn đi qua những căn nhà cũ của họ. Bây giờ là những khuôn mặt mới, những cái tên mới. Không có lý do nào họ lại đến đây để tìm tôi. Trừ phi ông tố cáo tôi với họ.

- Tôi sẽ không làm thế.

- Chuyến đi vào đất liền sắp tới tôi sẽ mua một khẩu súng. Tôi sẽ chuẩn bị để đón tiếp chúng nếu chúng đến. Tôi sẽ trốn đi đâu đó. Tôi quen với việc chạy trốn rồi. Những kỷ niệm về Seoul thường trở về trong những giấc mơ của tôi. Nó làm cho tôi cảnh giác. Tôi buồn khi nghe về những vụ giết người khác, nhưng tôi không muốn biết thêm về chúng. Tôi không thể làm gì được.

Tôi đứng dậy. Cô ta giúp tôi mặc áo khoác.

- Điều buồn cười là - Cô ta nói - khu đất này lại thuộc về tôi. Cũng như khu đất ở Brentwood và những tài sản khác còn lại của gia đình nhà Hickle. Tôi là người thừa kế duy nhất của Stuart - chúng tôi đã viết di chúc mấy năm về trước. Ông ấy không bao giờ bàn chuyện tài chính với tôi vì vậy tôi cũng không biết ông ấy có bao nhiêu nhưng chắc là khá nhiều đấy. Có những trái phiếu sinh lợi, những phần bất động sản khác dọc theo bờ biển. Theo lý thuyết thì tôi bây giờ là một người phụ nữ giàu có. Phải vậy không, hả ông?

- Nhưng làm thế nào cô có thể liên hệ được với những người thi hành di chúc của ông ấy?

- Công ty được uỷ thác thi hành di chúc của ông ấy là một đối tác nằm trong công ty luật của Edwin Hayden. Trong chừng mực mà tôi biết thì Hayden cũng là một trong số bọn chúng. Tôi có thể không cần đến những thứ tài sản kếch xù ấy khi điều đó có nghĩa là một đám tang đẹp với tôi.

Cô ta dùng cái ghế của mình để trèo ra ngoài cửa sổ. Tôi theo sau cô ta. Chúng tôi đi về phía căn nhà to màu đen.

- Ông đã làm việc với bọn trẻ ở trường nuôi dạy của tôi. Bọn chúng bây giờ ra sao rồi?

- Rất khoẻ. Tiến triển của việc điều trị tốt. Chúng mau hồi phục đến lạ kỳ.

- Thật tốt.

Đi thêm một vài bước nữa:

- Còn về những bậc cha mẹ chúng, họ có căm thù tôi không?

- Một số người thì có. Những người khác lại trung thành và bảo vệ cho cô. Nó tạo ra một sự phân ly trong nhóm bọn họ. Họ đã giải quyết được vấn đề này.

- Tôi rất mừng. Tôi thường nghĩ về họ.

Cô ta đưa tôi ra tới bờ đầm lầy phía trước biệt thự.

- Thôi, tự ông đi ra nhé. Cánh tay ông thế nào rồi?

- Vẫn còn tê, nhưng không nghiêm trọng. Tôi sẽ xoay sở được.

Tôi giơ tay ra, chúng tôi bắt tay nhau từ biệt.

- Chúc ông may mắn - Cô ta nói.

- Tôi cũng chúc cô như thế.

Tôi đi qua bãi cỏ lầy bùn, cảm thấy ớn lạnh và mệt mỏi. Khi tôi quay lại nhìn, cô ta đã đi khuất.

Tôi ngồi trong phòng ăn của phà uống cà phê trong hầu hết cuộc hành trình trở về đất liền, nhớ lại tất cả những gì đã xảy ra. Khi trở về khách sạn, tôi gọi ngay cho Milo tại đồn cảnh sát, được thông báo rằng anh không có mặt ở đó. Tôi thử gọi điện về nhà riêng. Rick Silverman nhấc máy:

- Chào anh Alex. Nhiễu quá. Anh gọi đường dài phải không? 

***

- Đúng vậy. Gọi từ Seatle. Milo đã về chưa?

- Chưa. Tôi nghĩ anh ấy sẽ về vào ngày mai. Anh ấy đi Mexico để nghỉ nhưng có vẻ như đi công cán gì đó.

- Đúng đấy. Anh ấy đến đó để điều tra về gốc gác của cái tay tên là McCaffrey.

- Tôi biết gã đó, cha trưởng của Trung tâm nuôi dạy trẻ. Anh ấy bảo rằng anh đã giao nhiệm vụ cho anh ấy phải không?

- Có thể tôi là người đã kích thích sự hứng thú của anh ta nhưng khi tôi nói với anh ta về việc này thì anh ta đã gạt tôi sang một bên. Anh ấy có đề cập đến điều gì đã khiến anh ấy thực hiện chuyến đi này không?

- Để tôi nghĩ lại xem nào - tôi nhớ anh ấy nói là đã gọi điện thoại tới cảnh sát ở đó. Đó là một thị trấn nhỏ, tôi quên mất tên rồi. Mấy tay cảnh sát ở đó đã khiến anh ấy đi đấy. Họ nói bóng gió rằng họ có một vài điều thú vị cho anh ấy nhưng cần phải có tiền lót tay cho họ thì mới có được. Tôi thấy ngạc nhiên quá. Tôi nghĩ cảnh sát thường hợp tác với nhau chứ. Nhưng anh ấy nói rằng đó là chuyện vẫn thường xảy ra.

- Đúng thế ư?

- Đúng thế. Anh ấy mời tôi đi với anh ấy nhưng tôi đã có kế hoạch rồi - tôi phải làm ca lúc 24 giờ và khó đổi ca này cho người khác.

- Kể từ lúc anh ấy đi, anh ấy có điện về không?

- Anh ấy chỉ gửi về một bưu thiếp từ sân bay ở Guadalajara. Trên bưu thiếp chụp một người nông dân già kéo một con lừa cạnh cây xương rồng trông như là làm bằng nhựa ấy. Rất đẹp. Anh ấy viết trên bưu thiếp “Ước gì cậu ở đây”.

Tôi cười.

- Nếu anh ấy gọi điện về, nhớ bảo gọi điện cho tôi nhé. Tôi có thêm chút thông tin cho anh ấy đấy.

- Rồi. Cụ thể hơn được không?

- Không. Cứ bảo anh ấy gọi cho tôi.

- Được rồi.

- Cảm ơn. Rất mong sẽ được gặp anh vào một ngày gần nhất, Rick ạ.

- Tôi cũng thế. Có thể là khi anh ấy về và thu xếp ổn mọi thứ.

- Nghe hay đấy.

Tôi cởi quần áo và kiểm tra lại cánh tay. Có ít mủ rỉ ra nhưng không đau. Kim Hickle đã làm một việc tốt. Tôi khởi động khoảng 30 phút và đi một vài đường quyền rồi tắm nước ấm khoảng 45 phút, đồng thời đọc cuốn sách hướng dẫn về Seattle mà khách sạn cung cấp.

Tôi gọi điện cho Robin, không có ai nhấc máy. Tôi mặc quần áo và đi ăn tối. Tôi nhớ tới một nơi từ chuyến thăm lần trước, căn phòng có pano gỗ tuyết tùng nhìn ra hồ Union. Tôi tìm thấy căn phòng này, sử dụng trí nhớ của tôi và một cái bản đồ, đến đủ sớm để có được một cái bàn có thể nhìn ra hướng hồ. Tôi ăn món sa-lát Rô-cô-phơ, cá xi-núc, khoai tây, đậu, bánh mì và hai chai bia Coor. Cuối cùng dùng món tráng miệng là kem mâm xôi và cà phê. Bụng no căng, tôi ngồi ngắm mặt trời lặn dần dưới mặt nước hồ.

Tôi đi xem lướt qua mấy hiệu sách ở Khu phố Đại học. Không tìm được thứ gì đáng đọc tôi liền lái xe về khách sạn. Trên hành lang khách sạn có một cửa hàng đồ nhập khẩu phương Đông vẫn còn mở. Tôi vào, mua một cái vòng cổ để tặng Robin và đi thang máy trở về phòng ngủ. Đến 9 giờ, tôi gọi lại cho nàng. Lần này nàng cầm máy.

- Anh Alex! Em đang hi vọng là anh.

- Em khoẻ không, con búp bê của anh? Khoảng hai tiếng trước anh đã gọi cho em.

- Em đi ăn tối. Đi một mình buồn quá. Em ăn một quả trứng tráng, ngồi một mình trong góc của quán cà phê Pelican. Anh thấy em có tội nghiệp không?

- Anh cũng ăn tối một mình đấy, quý cô của anh ạ.

- Buồn nhỉ. Về nhà sớm nhé, anh Alex. Em nhớ anh lắm.

- Anh cũng nhớ em.

- Chuyến đi có thu lượm được gì không?

- Rất nhiều - Tôi kể lại cho nàng từng chi tiết, trừ đoạn phải chạm trán với con Otto.

- Vậy là anh đã thành công rồi. Anh có cảm thấy kỳ lạ không khi phát hiện ra tất cả những bí ẩn này?

- Không hẳn, nhưng anh không nhìn sự việc từ bên ngoài.

- Còn em thì đang nhìn một cách khách quan đấy. Tin em đi, chuyện này kỳ lạ lắm. Em sẽ vui khi Milo trở về và đảm nhiệm nốt phần còn lại của vụ án.

- Ừ, thế còn công việc của em ra sao?

- Không có gì thực sự thú vị cả. Một chuyện mới. Sáng nay em nhận được một cú điện thoại từ trưởng của một nhóm đấu tranh cho nữ quyền. Cách đây vài tháng, em đã sửa cho người phụ nữ này cái đàn Banjo. Khi bà ấy đến lấy về, em và bà ấy đã nói chuyện với nhau. Sáng nay bà ấy đã gọi điện cho em và mời em thuyết giảng cho nhóm của bà vào tuần sau. Chủ đề thuyết giảng đại loại là “Nữ thủ công trong xã hội đương thời”, tiêu đề là: “Sự sáng tạo gặp thế giới kinh doanh”.

- Nghe hay tuyệt em ạ. Chắc chắn anh sẽ đến đó để nghe em giảng nếu như họ cho anh vào.

- Anh còn dám nói thế hả. Em đang sợ lắm đây. Anh Alex, em chưa từng thuyết giảng bao giờ. Em đang bị chết cứng rồi đây.

- Đừng lo em ạ. Em biết mình sẽ phải nói gì mà. Em thông minh và nói năng lưu loát thì lo gì. Họ sẽ mến em đấy.

- Anh nói thật đấy chứ?

- Anh nói thật đấy. Nghe này, nếu em thực sự lo lắng thì anh sẽ làm chút thôi miên cho em. Để giúp em bớt căng thẳng. Chuyện đó dễ như trở bàn tay ấy mà.

- Anh nghĩ rằng thôi miên sẽ giúp được chuyện này chứ? 

- Chắc chắn rồi. Với khả năng tưởng tượng và sáng tạo của em, em sẽ là một đối tượng tuyệt vời để anh làm thôi miên đấy.

- Em đã nghe anh nói về chuyện này rồi, về chuyện anh thường làm với các bệnh nhân ấy, nhưng em chưa bao giờ nghĩ sẽ nhờ anh làm việc đó cho em.

- Thường chúng ta vẫn tìm được các cách khác để cùng nhau giết thời gian cơ mà.

- Thôi miên à - Nàng nói - Bây giờ em lại có thêm một điều nữa để mà lo lắng rồi.

- Đừng lo gì cả. Nó không hề có hại.

- Hoàn toàn không có hại chứ?

- Đúng thế. Hoàn toàn vô hại, trong trường hợp của em. Chỉ khi nào đối tượng làm thôi miên có những xung đột tình cảm mạnh hay những vấn đề sâu kín thì mới xảy ra chuyện. Trong những trường hợp như thế, thôi miên sẽ đưa đến những kỷ niệm thời ban sơ. Đối tượng thôi miên sẽ bị căng thẳng, sợ hãi. Nhưng ngay cả điều đó thì vẫn tốt. Những bác sỹ tâm lý có nghề thường sử dụng ngay tâm lý lo lắng căng thẳng ấy một cách tích cực, giúp bệnh nhân bình phục.

- Và điều đó không thể xảy ra với em chứ?

- Tất nhiên là không. Anh đảm bảo với em đấy. Em là người có sức khoẻ tốt nhất mà anh từng gặp.

- Ha. Anh đã nghỉ làm việc quá lâu rồi đấy.

- Anh thách em dám có một biểu hiện bệnh tâm thần nào đấy.

- Thế còn sức dẻo dai thì sao?

- Hừ. Nghe chừng bệnh của em hơi nặng đấy!

- Vậy thì anh về nhanh để chữa cho em đi, bác sỹ.

- Mai anh sẽ về. Về là anh điều trị ngay cho em.

- Mấy giờ?

- Máy bay hạ cánh lúc 10 giờ. Vậy nửa tiếng sau đó anh sẽ tới.

- Trời ạ, em quên khuấy mất. Sáng mai em phải tới Santa Barbata. Cô em ở đó bị ốm hiện đang cấp cứu tại bệnh viện Cottage. Đây là chuyện gia đình, em phải có mặt ở đó. Giá mà anh đến được sớm hơn thì chúng mình có thể cùng ăn sáng trước khi em đi.

- Nhưng mà anh đã đi chuyến bay sớm nhất rồi, em yêu.

- Hay là để em hoãn lại, đến thăm cô em muộn một chút.

- Thôi em đi thăm cô đi. Chúng ta sẽ cùng ăn tối.

- Có thể chúng ta sẽ ăn tối muộn đấy.

- Hãy lái xe thẳng đến chỗ anh rồi ăn tối luôn ở nhà anh nhé.

- Được rồi. Em sẽ cố đến vào lúc 8 giờ.

- Thế thì tốt quá. Chúc cô em mau khỏi. Anh yêu em.

- Em cũng thế. cẩn thận anh nhé.

Người dịch: ĐẶNG THỊ HUỆ
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.