Ba Bóng Đen

Lượt đọc: 164 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3

❊ ❊ ❊

Nơi ở của Morton Handler - nếu không tính cả nhà xác - là một khu căn hộ xa hoa bên đại lộ Hoàng Hôn (Sunset Boulevard) ở quận Pacific Palisades. Nó được xây vào bên trong quả đồi và được thiết kế để trông giống như một tổ ong: các khu nhà đơn lẻ được nối với nhau bởi các hành lang, các căn nhà đều đứng so le để từ mỗi cái đều nhìn thấy biển. Mô típ nhà này là của Tây Ban Nha: tường trát vữa xtucô có hoa văn màu trắng sáng, mái ngói đỏ tươi, khung cửa sổ được làm bằng thép luyện đen. Thỉnh thoảng lại có những mảnh vườn nhỏ trồng nhiều cây khô (họ đỗ quyên) và râm bụt. Có nhiều chậu sành sứ lớn được đặt ở đây với những loại cây được trồng như: dừa, cao su, dương xỉ. Tất cả đều có vẻ tạm bợ như thể ai đó đã có kế hoạch chuyển chúng đi vào ban tối.

Phòng ở của Handler ở tầng giữa. Cửa trước đã bị niêm phong bởi Sở cảnh sát Los Angeles. Có rất nhiều dấu chân còn in lại trên lối đi lát đá mài cạnh cửa ra vào.

Milo dẫn tôi qua một cái sân có những viên đá mài và cây xương rồng tới một căn phòng góc đã bị thủng từ vụ giết người. Trên cửa phòng có chữ “giám đốc” (manager) nhưng thiếu chữ thành ra chữ “cái máng” (man(a)ger). Đột nhiên tôi lại nghĩ đến câu chuyện đùa về Chúa Jesus lúc được sinh ra.

Milo gõ cửa.

Khi đó tôi nhận ra rằng nơi này yên lặng đến kinh ngạc. Phải có tới trên 50 phòng mà không có lấy một bóng người trong tầm mắt. Không một dấu hiệu sinh hoạt của con người ở đây.

Chúng tôi chờ một lát. Milo lại đưa nắm tay lên gõ cửa nhưng chưa kịp gõ thì cánh cửa đã bật mở.

- Xin lỗi, tôi đang gội đầu.

Người phụ nữ tuổi từ 25 tới 40. Cô ta có nước da tai tái và yếu ớt, đôi mắt to màu nâu, lông mày được tỉa tót gọn gàng, môi mỏng có một vết cắn nhẹ ở bên dưới. Tóc cô ta được quấn trong một chiếc khăn màu da cam, mấy lọn tóc nhỏ thò ra ngoài có màu hơi đen. Cô ta mặc chiếc áo sơ- mi vải cốt-tông đã phai màu tạo thành những vết vàng da cam và hoàng thổ nham nhở. Chiếc quần cô ta đang mặc là quần chun màu gỉ sắt. Cô ta đi giày tennis màu xanh thẫm. Mắt cô ta liên tục đảo qua đảo lại giữa tôi và Mỉlo. Trông cô ta như thể đang hoài nghi cực độ về một điều gì đó.

- Cô Quinn đấy à. Đây là bác sỹ Alex Delaware, bác sỹ tâm thần mà tôi đã nói với cô lần trước.

- Hân hạnh được gặp bác sỹ.

Tay cô ta nhỏ bé, lạnh giá và ẩm ướt. Sau khi bắt tay, cô ta rụt lại ngay như thể muốn tránh cho nhanh:

- Melody đang xem ti vi trong phòng của nó. Giờ không còn được đi học nữa vì những gì đang diễn ra với nó. Tôi cho nó xem ti vi để cho nó không nghĩ về chuyện đó.

Chúng tôi theo cô ta vào căn hộ.

Căn hộ là một cách gọi quá đỗi nhân từ với căn phòng này. Thực tế thì nó chỉ như hai cái tủ quần áo ghép lại với nhau, một bổ sung nhỏ vào bản vẽ của nhà thiết kế. Phía sau vẫn còn 36 mét vuông ở góc sân số 142. Nếu dựng lên một cái mái ở đó thì cũng có thể cho thêm được một tâm hồn khốn khổ có quyền sống sung sướng tại bờ biển Thái Bình Dương...

Phòng khách có một ghế sô-pha hoa, một cái bàn và một ti vi. Trên tường là bức tranh núi Rainer đóng khung trông giống như được cắt ra từ tờ lịch tranh của hãng Savings and Loan. Ngoài ra, trên tường cũng còn một số bức ảnh đã ố vàng khác. Những bức ảnh này chụp những người khốn khổ và có vẻ như nó có từ thời kỳ Gold Rush (Đi tìm vàng) - ở Mỹ (N.D).

- Đấy là cha mẹ tôi - Cô ta nói.

Từ trong nhà có thể nhìn thấy một cái bếp nhỏ, mùi thịt rán bay ra từ đó. Trên bàn còn có một túi khoai tây chiên vị hành tây kem chua và một túi nhỏ hồ tiêu.

- Đẹp.

- Họ đến đây vào năm 1902, từ Oklahoma - Cô ta nói như giải thích.

Có một cánh cửa bằng gỗ chưa làm xong và từ phía sau đột ngột vọng ra những tiếng cười, vỗ tay, tiếng chuông và tiếng còi. Một chương trình giải trí đang được trình chiếu trên truyền hình.

- Con bé đang xem ti vi ở trong đó.

- Như thế là tốt cô Quinn ạ. Chúng ta sẽ để yên cho con bé tới khi nào chúng ta thật sự sẵn sàng.

Cô ta gật đầu đồng ý:

- Lúc đi học nó không được xem nhiều những chương trình chiếu ban ngày. Vì vậy bây giờ nó mới thích xem.

- Cô cho chúng tôi ngồi chứ?

- Vâng, vâng, được.

Cô ta di chuyển quanh phòng giống như một con phù du, tay cứ kéo kéo cái khăn quấn trên đầu. Cô ta đưa đên cái gạt tàn thuốc và đặt nó trên mặt bàn. Tôi và Milo ngồi trên ghế sô pha. Cô ta chạy xuống bếp xách lên chiếc ghế tựa nhôm gấp chân cho mình. Mặc dù người cô ta gầy nhưng cặp đùi thì chắc và nở nang. Cô ta lấy ra một bao thuốc lá, châm lửa một điếu và rít mạnh cho tới khi hai má tóp lại. Milo nói:

- Thưa cô, con gái cô năm nay bao nhiêu tuổi?

- Bonita, hãy gọi tôi là Bonita. Con gái tôi tên là Melody. Hết tháng này là nó tròn 7 tuổi.

Nói về con mình dường như làm cô ta lo lắng. Cô ta rít lấy rít để điếu thuốc trên tay và nhả ra một chút khói. Bàn tay còn lại của cô ta liên tục nắm vào rồi lại mở ra.

- Melody có thể là nhân chứng duy nhất của chúng ta về chuyện xảy ra tại đây tối hôm qua.

Milo nhìn tôi nhăn trán tỏ vẻ nghĩ ngợi.

Tôi biết anh nghĩ gì. Một khu căn hộ có chừng bảy tám mươi đến một trăm con người mà nhân chứng duy nhất khả dĩ lại là một đứa trẻ.

- Tôi lo cho nó, ông thanh tra Sturgis ạ, sợ rằng ai đó sẽ phát hiện ra.

Bonita Quinn nhìn chằm chằm xuống sàn nhà như thể sẽ phát hiện ra bí ẩn huyền diệu nào đó.

- Tôi đảm bảo với cô, cô Quinn, rằng sẽ không ai phát hiện đâu. Bác sỹ Delaware đã làm chuyên gia tư vấn đặc biệt của cảnh sát nhiều rồi - Anh nói dối một cách trơ tráo và lém lỉnh - Anh ta hiểu việc giữ bí mật quan trọng thế nào. Ngoài ra...

Anh lạng đến chỗ cô ta, vỗ vào vai tỏ vẻ an ủi. Tôi nghĩ chắc cô ta sẽ tin sái cổ.

- Tất cả những bác sỹ tâm thần đều được yêu cầu giữ bí mật khi làm việc với bệnh nhân của họ. Có phải vậy không bác sỹ?

- Hoàn toàn chính xác - Chúng tôi không đi sâu nói về vấn đề quyền riêng tư của trẻ em với cô ta. 

Bonita Quinn phát ra một tiếng kêu the thé và kỳ lạ không thể hiểu được. Tiếng kêu ấy như tiếng của một con ếch trong phòng thí nghiệm khi người ta cắm mạnh kim vào đầu nó để thí nghiệm phản xạ.

- Trò quỷ thôi miên sẽ gây ra cho nó điều gì?

Tôi dùng ngay giọng nói của một bác sỹ tâm thần: nhẹ nhàng và vỗ về. Nó đã trở thành một thói quen sau bao năm hành nghề của tôi, đến mức trở thành tự động. Tôi giải thích cho cô ta rằng thôi miên không phải là tà thuật, mà chỉ đơn giản là một sự kết hợp của tập trung cao độ và thả lỏng thật sâu; rằng người ta có xu hướng nhớ được rõ hơn khi ở trạng thái thả lỏng và đó là lý do cảnh sát sử dụng biện pháp này với các nhân chứng; rằng trẻ con thì dễ áp dụng thôi miên hơn là người lớn bởi vì chúng ít rụt rè hơn và thích tưởng tượng hơn; rằng thôi miên không gây hại gì và thú vị đối với hầu hết thanh thiếu niên; và rằng người ta sẽ không thể bị ngủ mãi do thôi miên hay bị điều khiển làm những gì mình không muốn.

- Thực chất - Tôi kết thúc - thôi miên là sự tự thôi miên. Vai trò của tôi chỉ đơn giản là giúp cho con gái cô làm những gì bình thường nó vẫn làm.

Có lẽ cô ta hiểu được khoảng 1 phần 10 những gì tôi giải thích nhưng vẻ như đã yên tâm hơn.

- Ông bảo là làm những gì bình thường nó vẫn làm ư? Nó lúc nào cũng mơ mơ màng màng cả ngày.

- Chính vậy. Thôi miên là làm như thế.

- Các thầy cô giáo ngày nào cũng than phiền về nó, nói rằng nó thụ động và không chịu chú tâm vào học hành.

Cô ta nói như thể mong muốn tôi sẽ giải quyết giúp việc này.

Milo xen vào:

- Cô Quinn này, Melody có nói cho cô biết thêm về những gì nó thấy không? 

- Không, không nói gì - Cô ta lắc đầu khẳng định - Nó và tôi chưa nói chuyện về vấn đề đó.

Milo rút cuốn sổ tay ra và lật một vài trang.

- Theo ghi chép của tôi thì Melody không thể ngủ được và ngồi tại phòng khách, chính là căn phòng này vào lúc 1 giờ sáng.

- Chắc là vậy. Tôi vào phòng lúc 11 giờ 30. Lúc đó nó đang ngủ. Tôi không nghe thấy nó trong chốc lát và cũng đang định ngủ. Rồi tôi nghe thấy tiếng của nó. Chúng tôi nằm cùng một phòng.

- Rồi con bé đã nhìn thấy hai người đàn ông. Theo ghi chép thì thế này “cháu nhìn thấy những người đàn ông to lớn”. Câu hỏi của sỹ quan cảnh sát là: “Bao nhiêu người, hả Melody?” Con bé trả lời: “Hai, hoặc là ba gì đó”. Khi viên sỹ quan hỏi hình dáng của những người này thế nào thì con bé chỉ trả lời là đen - Anh nói với tôi - Chúng tôi đã hỏi con bé rằng có phải họ là người La tinh da màu đen không. Nhưng không nhận được câu trả lời nào khác, chỉ là từ đen thôi.

- Có thể ý nó nói là các cái bóng. Với một đứa bé 7 tuổi thì có thể là bất cứ cái gì - Tôi nói.

- Tôi cũng nghĩ thế.

- Đó có thể là hai người, hoặc là một người với một cái bóng, hoặc...

- Thôi đừng nói nữa. 

Hoặc không là gì cả.

- Không phải lúc nào nó cũng nói thật.

Cả hai chúng tôi cùng quay sang nhìn Bonita Quinn. Cô ta đã lợi dụng mấy giây chúng tôi không ngó tới để ném điếu thuốc đang hút đi và châm một điếu khác.

- Tôi không có ý nói rằng nó là một đứa trẻ hư. Nhưng nó không phải lúc nào cũng nói ra sự thật. Không hiểu sao các ông lại cứ phải dựa vào nó. 

- Cô thường bị nó nói dối sao? Về những thứ chẳng có ý nghĩa gì ấy - hay nó làm thế là để tránh bị rầy la?

- Lần thứ hai rồi. Khi nó không muốn bị tôi đánh vì tôi biết rõ cái gì đó đổ vỡ, chắc chắn là nó gây ra Nhưng nó cứ chối quanh, bảo là không phải nó gây ra. Tôi đánh nó hai cái - Cô ta nhìn sang tôi xem có phản ứng gì không - vì đã không nói thật.

-Thế nó còn nói dối cô vấn đề gì nữa không? - Tôi hỏi một cách ôn tồn.

- Nó là một đứa con gái ngoan, bác sỹ ạ. Chỉ phải cái tội nó hay mơ mơ màng màng và không tập trung được.

- Thế à? Tôi cần hiểu đứa bé này nếu muốn thực hiện thôi miên cho nó.

- Nó khó mà tập trung được tư tưởng.

Trong cái nhà bé xíu và oang oang tiếng ti vi này thì điều cô ta nói không phải là lạ. Vậy nên khu nhà này có đề biển chỉ dành cho người lớn, Melody Quinn bị buộc phải giữ yên lặng. Tại Nam California, nhiều người không thích nhìn thấy những người quá trẻ hoặc quá già. Dường như không ai muốn phải nghĩ về việc mình đã được sinh ra và lớn lên như thế nào và kết cục sẽ ra sao khi có tuổi. Kiểu phủ nhận sống ấy cùng với phấn son, tóc cấy lại, phẫu thuật thẩm mỹ mặt tạo ra một ảo giác nho nhỏ dễ chịu về sự bất tử. Chí ít cũng là ảo giác trong vài giờ.

Tôi sẵn sàng cá với mọi người rằng Melody Quinn đã ở trong nhà hầu hết thời gian cho dù khu liên hợp này có tới ba hồ bơi và một nhà thể dục có đầy đủ trang thiết bị, chưa nói đến đại dương cách đó 800 mét. Tất cả những đồ chơi này là dành cho người lớn.

- Tôi đưa nó đi khám bác sỹ khi các thầy cô giáo liên tục gửi giấy về nói rằng nó không ngồi được yên trong lớp, đầu óc không tập trung nghe giảng. Họ nói nó quá di động. Nghĩa là đầu óc nó có vấn đề.

- Có phải là quá hiếu động không?

- Đúng rồi, quá hiếu động. Chẳng ra sao cả. Cha nào con nấy - Cô ta lấy tay vỗ vỗ vào trán - Bố nó dùng rượu và ma tuý trái phép cho tới khi...

Cô ta dừng lại và nhìn Milo tỏ vẻ lo sợ.

- Đừng lo, cô Quinn ạ, chúng tôi không quan tâm đến điều đó đâu. Chúng tôi chỉ muốn tìm ra ai đã giết Handler và cô Gutierrez thôi.

- Vâng, ông ấy là bác sỹ tâm thần - Cô ta ngừng lại và lần này thì nhìn tôi - hôm nay tôi toàn nói lung tung mất rồi.

Cô ta cố gượng nở một nụ cười tẻ nhạt.

Tôi gật đầu cho cô ta an tâm và nở một nụ cười tỏ vẻ hiểu những điều cô ta muốn nói.

- Ông bác sỹ ấy tốt lắm, thường tán chuyện với tôi và tôi cũng hay trêu đùa ông ấy. Có lần tôi hỏi liệu trong nhà ông ấy có kẻ tâm thần nào không? - Cô ta cười giần giật, tiếng cười khùng khục kỳ lạ làm hở bộ nhai cần được đập đi thay bộ khác. Lúc này, tôi mới dám kết luận tuổi cô ta khoảng trung tuần 30. Chỉ cần 10 năm nữa chắc cô ta sẽ trông như một bà lão - Những gì xảy ra với ông bác sỹ ấy thật khủng khiếp!

- Còn cô Gutierrez?

- À, cô ta cũng thế. Chỉ có cô ta là người không làm tôi phát điên ở đây. Cô là người Mexico, mà là loại Mexico sang trọng. Chỗ tôi ở trước kia, những người Mexico chỉ chuyên làm những công việc chân tay và lau chùi nhà cửa. Nhưng cô này lại có những bộ quần áo đẹp và một chiếc xe thể thao loại nhỏ. Cô ta còn là một giáo viên.

Ngay từ nhỏ Bonita Quinn đã được dạy rằng những người Mexico là kẻ lao dịch nên bây giờ để tin rằng trong thành phố này, ngoài cánh đồng rau ra, lại có một số người Mexico trông giống như những con người thật sự. Trong khi đó cô ta lại làm việc của một con lừa.

- Cô ta luôn tự xem mình là hơn người. Chào cô ta nhưng cô ta chẳng thèm để mắt tới như thể cô ta không có thì giờ vậy.

Cô ta rít thêm một hơi thuốc nữa và cười tinh quái.

- Bây giờ thì tôi thấy thoải mái rồi - Cô ta nói.

Cả hai chúng tôi đều nhìn cô ta.

- Cả hai ông không có ai là người Mexico đấy chứ? Tôi không muốn rắc rối với người Mexico một lần nữa.

Cô ta tỏ ra cực kỳ thoả mãn. Tôi lợi dụng lúc cô ta đang phê này để hỏi một vài câu nữa.

- Cô Quinn này, thế cô có sử dụng thuốc thang gì để điều trị tính quá hiêu động của con gái không?

- Có, có đấy. Bác sỹ đã đưa thuốc để tôi cho nó uống.

- Thế cô có giữ đơn thuốc không?

- Tôi có cái chai thuốc đó đây này.

Cô ta đứng dậy và lôi ở đâu ra một lọ nhỏ màu hổ phách còn một nửa thuốc trong đó.

Tôi cầm lọ và đọc nhãn. Đó là thuốc Ritalin Methylphenidate hydroclorua. Một loại thuốc kích thích cực mạnh. Nó làm cho người lớn hưng phấn mạnh còn trẻ em thì có tác dụng an thần. Nó là loại thuốc thường được kê cho thanh thiếu niên Mỹ. Ritalin có tính chất gây nghiện và hiệu nghiệm. Nó có vô số các phản ứng phụ, một trong các phản ứng ấy là tình trạng mất ngủ. Đó là lý do giải thích tại sao Melody Quinn lại ngồi nhìn về phía cửa sổ của một căn phòng tối vào lúc 1 giờ sáng.

Ritalin là một loại tân dược được ưa dùng khi kiểm soát trẻ nhỏ. Nó tăng khả năng tập trung tư tưởng và giảm cường độ nghịch ngợm ở những trẻ hay quấy phá. Nghe hấp dẫn nhưng phải thấy rằng các biểu hiện của hiện tượng quá hiếu động ở trẻ khó phân biệt với các biểu hiện của sự lo âu, buồn chán, phản ứng căng thẳng cấp tính hay đơn giản là sự chán học. Tôi đã từng thấy một vài đứa trẻ quá thông minh cũng có vẻ quá hiếu động. Những trẻ mà cha mẹ bỏ nhau hay trải qua những kinh nghiệm đau đớn khác cũng rơi vào tình trạng tương tự.

Một bác sỹ làm việc đứng đắn sẽ đòi hỏi được xem xét toàn diện cả về bình diện tâm lý và xã hội của trẻ trước khi kê đơn Ritalin hay bất kỳ một loại thuốc điều chỉnh hành vi nào khác. Và có nhiều bác sỹ tốt. Nhưng một số người lại dễ đãi quá, ngay từ đầu đã cho dùng những thuốc này. Nếu không là kê đơn sai thì cũng là đưa mối nguy hiểm đến gần người bệnh.

Tôi mở lọ thuốc ra và lắc đổ mấy viên vào lòng bàn tay. Chúng có màu vàng hổ phách, loại 20 miligram. Tôi kiểm tra kỹ nhãn thuốc. Mỗi ngày một viên, ngày uống ba lần. Liều cao nhất theo chỉ định là 60 miligram cho một ngày. Với một đứa bé 7 tuổi thì quả là một liều thuốc mạnh.

- Cô cho con bé uống ba lần một ngày chứ?

- Vâng, nhãn thuốc ghi thế phải vậy không?

- Đúng là nó ghi như thế. Trước đó bác sỹ có cho dùng loại thuốc nhẹ hơn không, loại viên màu trắng hay màu xanh ấy?

- Có đấy. Lúc đầu chúng tôi cho nó uống ba viên màu xanh. Có tác dụng khá tốt nhưng nó vẫn bị các thầy cô phàn nàn vì vậy ông bác sỹ nói rằng có thể dùng thuốc này được.

- Thế thuốc này có tác dụng tốt với Melody không?

-Với tôi thì thế là tốt. Nếu như sắp có đông khách đến, mà nó thì hay quậy khi có khách, tôi sẽ cho nó uống thêm một viên nữa. 

Vậy là cô ta đã cho con mình uống quá liều.

Chắc Bonita Quinn đã phát hiện ra vẻ mặt đầy kinh ngạc và bất mãn mà tôi cố gắng che đậy nhưng không được nên giọng nói của cô ta the thé ra chiều bực tức:

- Bác sỹ nói không sao cả. Ông ấy là một người có tiếng tăm. Các ông biết đấy nơi này không cho phép trẻ nhỏ ở. Tôi chỉ được ở đây với điều kiện nó phải là một đứa trẻ ngoan. Công ty M&M Properties là chủ của khu nhà. Họ nhiều lần nói với tôi điều này khi người ta phàn nàn về những đứa trẻ. Thế đấy.

Thế là rõ. Nơi này đã khiến cuộc sống xã hội của Melody trở nên kỳ quặc. Chẳng bao giờ nó có bạn đến chơi.

Thật tàn ác khi giam cầm một đứa trẻ 7 tuổi trong một cái chuồng chim bẩn thỉu trên bờ biển Thái Bình Dương và nhét vào người nó quá liều lượng loại thuốc gây nghiện Ritalin để thoả mãn những mong muốn của hệ thống trường học Los Angeles, của một bà mẹ ngu ngơ và của công ty nhà đất M&M Properties.

Tôi kiểm tra lại cái nhãn trên lọ thuốc để tìm tên của người đã kê đơn. Khi tôi tìm ra nó, mọi thứ bắt đầu được sáng tỏ.

L.w. Towle. Lionel Willard Towle, MD. Ông ta là một trong những bác sỹ nhi khoa có uy tín và được kính nể nhất ở miền Tây. Tôi chưa từng gặp mặt ông ta nhưng đã nghe nhiều về con người này. Ông ta là một trong những cán bộ cao cấp của Trung tâm Y tế Nhi đồng miền Tây (gọi là Bệnh viện khu Tây) và của hơn nửa tá các bệnh viện khác ở miền Tây. Ông còn là một nhân vật quan trọng của Viện Nhi, hay được mời phát biểu trong các hội thảo về khả năng học hành kém và các vấn đề hành vi trẻ nhỏ. 

Bác sỹ Towle cũng là chuyên viên tư vấn có mức lương cao của ba công ty tân dược lớn. Có thể hiểu ông ta là kẻ trục lợi. Các bác sỹ trẻ, những người có quan điểm bảo thủ về thuốc tân dược hơn, đồn đại rằng ông ta dễ đãi trong việc kê đơn thuốc. Nhưng không ai lên tiếng về điều này vì Towle là một già làng trong ngành, có nhiều “khách hàng” tai to mặt lớn và có nhiều mối quan hệ nhạy cảm. Nhưng tất cả những lời thì thầm sau lưng ông ta đểu khẳng định ông ta là một kiểu bác sỹ giỏi trong nghề bịt mồm trẻ con. Tôi muốn biết làm thế nào mà Bonita Quinn lại tìm đến ông ta để chữa trị cho con mình, nhưng tôi vẫn chưa tìm ra cách nào thật tốt để hỏi nhằm tránh tỏ ra can thiệp vào chuyện của nhà cô ta.

Tôi đưa lại lọ thuốc cho cô ta và quay sang Milo.

- Tôi muốn nói chuyện với anh - Tôi nói.

- Xin phiền cô một chút.

Tôi kéo Milo ra bên ngoài căn phòng và nói với anh:

- Tôi không thể thôi miên con bé này được. Nó đã bị đánh thuốc mê quá mức rồi. Sẽ mạo hiểm nếu làm việc này với nó. Ngoài ra theo tôi thì khó có thể lấy được thông tin gì có giá trị từ con bé này.

Milo công nhận điều này.

- Khỉ thật - Anh gãi đầu - Liệu có tác dụng gì không nếu chúng ta cho nó thôi dùng thuốc vài ngày?

- Đó là một quyết định của bác sỹ. Chúng ta lôi thôi vào là rách việc vì không thuộc thẩm quyền của chúng ta. Chúng ta cần được bác sỹ cho phép. Điều này cũng có nghĩa là phá vỡ tính bí mật nghề nghiệp.

- Vị bác sỹ đó là tay quái quỷ nào thế?

Tôi nói cho anh biết về Towle.

- Thật tuyệt. Chắc ông ta sẽ đồng ý cho con bé ngưng dùng thuốc một vài ngày thôi. 

- Có thể nhưng không có gì đảm bảo là con bé sẽ hé lộ cho chúng ta một điều gì đó. Nó đã sử dụng thuốc kích thích một năm trời liên tục rồi. Lại còn con mụ Quinn nữa, lúc nào mụ cũng nơm nớp sợ hãi. Nếu bắt con gái mụ dừng thuốc nữa thì điều đầu tiên mụ sẽ làm là khóa chặt nó ở trong phòng 12 giờ/ngày. Người ta yêu cầu phải giữ trật tự ở khu nhà này đấy.

Khu liên hợp nhà ở vẫn yên lặng như một lăng mộ. Lúc này đã là 2 giờ kém 15 chiều.

- Anh để ý kỹ hơn con bé mà xem. Có thể nó không đến nỗi bị đầu độc như anh nói đâu.

Nhìn đối diện sang cánh cửa phòng của Handler đang mở. Tôi thoáng thấy một sự lộn xộn của đồ đạc lịch sự trong nhà: thảm trải nền phương Đông, đồ cổ, đồ đạc vỡ chưa được chữa lại và những vết máu loang lổ trên bức tường trắng. Những cảnh sát khám nghiệm hiện trường đang làm việc âm thầm, cần mẫn như những con chuột chũi.

- Anh Milo này, chắc bây giờ mụ ấy đã cho con bé uống liều thứ hai rồi đấy.

- Khỉ thật - Một tay anh nắm lại đấm vào bàn tay kia - Hãy thử gặp con bé đi rồi nói cho tôi biết anh cảm nhận thế nào. Có thể nó còn tỉnh táo.

***

Nó không còn tỉnh táo nữa. Mẹ nó đã dẫn nó vào phòng khách rồi cùng Milo ra ngoài. Nó đưa mắt nhìn xa xôi, miệng mút ngón tay cái. Nó là một đứa trẻ nhỏ bé. Nếu không biết trước tuổi thì có lẽ tôi đã đoán con bé chỉ khoảng độ 5 tuổi, có thể là 5 tuổi rưỡi. Nó có khuôn mặt dài, ngay ngắn, đôi mắt to tròn. Mái tóc vàng suôn thẳng rủ xuống đôi vai bé nhỏ của nó, và được cố định bởi hai chiếc kẹp bằng nhựa. Nó mặc quần bò và áo sơ-mi kẻ sọc ba màu - xanh lá cây, trắng và xanh thẫm. Chân của nó bẩn và không đi giầy dép. Tôi dắt nó tới một cái ghế và ngồi đối mặt với nó trên đi-văng.

- Chào cháu Melody. Bác là bác sỹ Delaware, bác sỹ tâm lý. Cháu có hiểu không?

Không có tiếng trả lời.

- Bác là bác sỹ chữa bệnh không dùng đến kim tiêm ấy. Bác thường nói chuyện, vẽ và chơi với bọn trẻ con các cháu. Bác chữa cho những người hay buồn, giận dữ hay là sợ hãi.

Khi tôi nói đến hai chữ “sợ hãi" thì con bé ngước mắt nhìn tôi một giây rồi lại nhìn đi chỗ khác và mút ngón tay cái.

- Cháu có biết tại sao bác lại nói chuyện với cháu không? Nó lắc đầu.

- Không phải là cháu ốm hay là cháu đã làm gì sai đâu. Bác biết cháu là một cháu gái ngoan.

Mắt nó đảo quanh nhà, tránh chạm ánh mắt vào tôi.

- Bác tới đây là vì có thể cháu đã nhìn thấy cái gì đó quan trọng vào đêm hôm qua khi cháu thức và nhìn ra cửa sổ.

Nó vẫn không nói. Tôi lại tiếp:

- Melody này, cháu thích gì?

Vẫn yên lặng.

- Cháu có thích chơi không? Nó gật đầu.

- Bác cũng thích chơi lắm. Bác còn thích trượt pa-tanh. Cháu có biết trượt pa-tanh không?

- Ư -a -a.

Tất nhiên là nó không thể trượt pa-tanh ở đây rồi vì trượt pa-tanh gây ồn.

- Bác thích xem ti vi. Cháu có xem ti vi không?

Nó máy môi nói nhỏ điều gì đó. Tôi ghé tai sát miệng nó:

- Cháu nói gì thế, cháu gái ngoan? 

- Ti vi.

Tiếng của nó yếu và run, một thứ âm thanh run rẩy như tiếng gió thổi nhẹ qua những đám lá khô.

- Ờ hớ... Ti vi. Bác cũng xem ti vi. Cháu thích xem chương trình nào?

- Scooby - Doo.

- Scooby - Doo à. Đó là một chương trình hay đấy. Còn chương trình nào nữa?

- Mẹ cháu thích xem phim truyền hình.

- Cháu có thích phim truyền hình không?

Nó lắc đầu.

- Nó chán lắm phải không?

Có dấu hiệu của một nụ cười xung quanh nơi đang mút cái ngón tay của nó.

- Cháu có đồ chơi không, hả Melody?

- Ở phòng của cháu ấy.

- Cháu có thể cho bác xem được không?

Căn phòng này nó ở chung với mẹ chẳng giống phòng của một đứa trẻ cũng không phải phòng của một người lớn. Diện tích không quá 4 mét vuông, trần nhà sát đầu, có một cửa sổ nhỏ ở trên cao khiến cho nó trông giống như một cái nhà tù. Melody và Bonita ngủ chung một cái giường đôi, tấm ván đầu giường không hề có trang trí gì. Chăn màn không gấp, cái dây viền mỏng bị gấp lại để lộ mảnh đệm đã nhàu nát. Một bên giường là cái tủ nhỏ chứa nào là chai, lọ, bình đựng kem chống nẻ, nước thơm để bôi tay, bàn chải đánh răng, lược và một mẩu bìa các-tông có vài cái cặp tóc cài lên đó. Bên kia giường là một con hải mã nhồi xơ cũ rích sơn màu xanh lam xấu tồi tệ. Bức ảnh trẻ con là vật trang trí duy nhất trên tường nhà. Một cái bàn ọp ẹp được làm từ gỗ thông chưa được bào nhẵn và phủ bởi một tấm khăn tự đan. Ngoài ra chỉ còn cái ti vi. Đó là toàn bộ gia tài nhìn thấy trong căn phòng.

Ở một góc phòng là một đống đồ chơi nho nhỏ.

Melody dẫn tôi qua đó vẻ ngập ngừng. Nó nhặt lấy một con búp bê trẻ em bằng nhựa không mặc quần áo trông dữ tợn.

- Đây là Amanda - Nó nói.

- Nó đẹp.

Con bé ôm khư khư con búp bê vào lòng và lắc qua lắc lại.

- Chắc cháu phải chăm sóc búp bê này tốt lắm nhỉ?

- Vâng - Nó nói như đề phòng. Đứa trẻ này không quen được khen.

- Bác biết ngay mà - Tôi nói một cách ôn tồn.

Đánh mắt sang con hải mã tôi hỏi:

- Nó tên gì thế?

- Nó là Fatso. Bố cháu tặng cho cháu đấy.

- Trông nó đáng yêu quá.

Con bé đi tới con thú nhồi, to vừa bằng nó, tay xoa lên người con thú quả quyết:

- Mẹ cháu muốn cháu vứt nó đi vì nó quá to. Nhưng cháu không vứt.

- Fatso quan trọng với cháu phải không?

- Ư hứ...

- Bố tặng cho cháu cơ mà...

Nó gật đầu khẳng định rồi nhoẻn miệng cười. Thế là tôi đã vượt qua được những thử thách. Khoảng 20 phút sau đó, tôi và con bé cùng ngồi chơi dưới sàn nhà.

***

Khi Milo và mẹ con bé trở lại, Melody và tôi đang chơi với nhau vui vẻ.

- Ồ, ông có vẻ thích nô đùa với trẻ nhỉ - Bonita nói.

- Tôi và cháu đang chơi đùa vui vẻ với nhau, cô Quinn ạ. Molody là một bé gái ngoan.

- Thế thì tốt.

Cô ta đi tới chỗ con gái và đặt một bàn tay lên đầu nó:

- Ngoan lắm con yêu.

Trong mắt cô ta tự nhiên lộ ra vẻ hiền từ của người mẹ, nhưng rồi nó nhanh chóng biến mất. Cô ta quay sang tôi và hỏi:

- Thế việc thôi miên đã đạt được kết quả gì chưa?

Cô ta hỏi như thể lục vấn về chuyện học hành của con cô ta.

- Tôi và cháu chưa tiến hành thôi miên. Mới chỉ làm quen với nhau.

Tôi kéo cô ta ra một góc.

- Cô Quinn này, việc thôi miên đòi hỏi đứa bé phải tin tưởng vào bác sỹ. Tôi thường dành một chút thời gian chơi với bọn trẻ trước khi thôi miên. Melody tỏ ra tích cực.

- Nó nói vói ông điều gì chưa? - Cô ta thò tay vào túi áo ngực rút ra một điếu thuốc nữa. Tôi bật lửa châm thuốc cho cô ta. Cử chỉ này làm cô ta ngạc nhiên.

- Chưa nói được điều gì có giá trị cả. Nếu cô cho phép, tôi sẽ thu xếp tới nhà vào ngày mai và dành một chút thời gian chơi với con bé.

Cô ta nhìn tôi vẻ ngờ vực, miệng nhai nhai điếu thuốc rồi nhún vai:

- Ông là một bác sỹ mà.

Chúng tôi trở lại với Milo và con bé. Anh đang quỳ một gối xuống và cho con bé xem cái thẻ cảnh sát của anh. Mắt con bé mở to.

- Melody này, nếu cháu không phản đối thì mai bác lại đến chơi với cháu nữa được không?

Nó ngước mắt nhìn mẹ nó và rồi lại mút ngón tay cái.

- Rồi, mẹ cho phép - Itonitn Quinn sẵng giọng - Giờ thì đi chỗ khác chơi.

Melody chạy như bay vào buồng. Nó dừng lại ở cửa và đưa một cái nhìn thăm dò về phía tôi. Tôi đưa tay vẫy, nó vẫy lại rồi biến mất. Một lát sau, tiếng ti vi đã oang oang trong phòng.

- Còn điều này nữa, cô Quinn. Tôi cần phải nói chuyện với bác sỹ Towle trước khi tiến hành thôi miên cho cháu.

- Được thế thì tốt quá.

- Tôi muốn cô cho phép tôi bàn luận với bác sỹ Towle về việc này. Cô biết đấy, ông ấy cũng bị buộc phải giữ bí mật trong hành nghế giống như tôi vậy.

- Tôi đồng ý. Tôi tin tưởng vào bác sỹ Towle.

- Và có thể tôi sẽ đề nghị bác sỹ cho cháu thôi dùng thuốc vài ngày đấy.

- Được rồi, được rồi - Cô ta xua xua tay vẻ hơi nóng.

- Cảm ơn cô, cô Quinn.

Chúng tôi chia tay, để cô ta đứng trước cửa căn hộ của mình, rít thuốc một cách điên cuồng, cởi cái khăn cuốn trên đầu và gỡ búi tóc ra dưới cái nắng của buổi trưa.

***

Tôi lái con Seville chầm chậm về hướng Đại lộ Hoàng Hôn.

- Đừng vội đắc ý, anh Milo ạ.

- Vấn đề gì vậy? - Anh đang nhìn ra ngoài cửa kính xe, tóc bồng bềnh như cánh vịt.

- Biết không, anh đã làm cho tôi mắc kẹt rồi đấy. Một đứa bé như thế, với đôi mắt to như từ bức tranh vẽ về Keene bước ra (nữ diễn viên nổi tiếng Laura Keene).

- Nếu anh muốn bỏ không làm nữa thì tôi sẽ buồn, anh Alex ạ. Nhưng tôi không cản anh đâu. Bây giờ có lẽ còn thời gian, chúng ta đi ăn chút gnocchi đã.

- Quên gnocchi đi. Bây giờ hãy đến nói chuyện với bác sỹ Towle.

***

Chiếc Seville này ngốn xăng cũng ác. Tôi tạt vào một trạm bán xăng hiệu Chevron tự phục vụ ở Bundy. Trong khi Milo bơm xăng, tôi lục tìm được số điện thoại của Towle và quay số. Tôi dùng chức danh của mình và nửa phút sau đã được nối máy tới ông. Tôi giải thích nhanh gọn với ông về lý do cuộc nói chuyện và nói thêm tôi và ông có thể nói chuyện ngay lúc này qua điện thoại.

- Không - Ông nói - Tôi đang có nhiều trẻ điều trị tại văn phòng.

Giọng ông nghe êm ái và ân cần, kiểu giọng nói mà một bậc cha mẹ muốn nghe vào lúc 2 giờ sáng khi con của họ đột nhiên trở chứng.

- Thế thì tôi có thể gặp ông lúc nào cho tiện?

Ông ta không trả lời. Tôi nghe thấy hoạt động hối hả đang diễn ra qua điện thoại, rồi những tiếng nói đã được làm giảm thanh. Ông ta trở lại máy điện thoại.

- Đến vào lúc 4 giờ 30 có được không? Lúc đó tôi mới có chút thời gian ngơi việc.

- Tôi trân trọng thời gian ông dành cho tôi, thưa bác sỹ.

- Đừng khách sáo - Nói rồi ông ta đặt máy.

Tôi rời khỏi buồng điện thoại. Milo đang bỏ vòi xăng khỏi đuôi xe, giơ ra xa người sợ xăng rớt vào quần áo.

Tôi ngồi vào ghế lái và thò đầu ra khỏi cửa kính xe.

- Này cu, lau luôn hộ cái kính chắn gió xe nhé.

Anh chàng hơi nhăn mặt và rồi giơ ngón tay đồng ý. Sau đó, anh lấy mấy cái khăn giấy ra lau.

Lúc này là 2 giờ 30. Chúng tôi chỉ cách văn phòng của Towle có 15 phút. Vậy là dư ra hơn một tiếng đồng hồ. Cả hai chúng tôi đều không khoái thức ăn sang trọng lắm nên cho xe quay lại miền Tây và sà vào quán Angela.

Milo gọi món có tên là trứng tráng hạng sang của San Francisco. Té ra đó là một món hổ lốn gồm rau spinach, cà chua, thịt bò xay, ớt, hành và cà muối. Anh chúi mũi vào món của mình ngon lành trong khi tôi gọi món bánh sanswich bít- tết và một lon bia Coors. Vừa ăn anh vừa nói về vụ án của Handler.

- Đây là một câu đố, anh Alex ạ. Anh đã có đầy đủ các dấu hiệu của một kẻ do chấn động tâm lý mạnh đã dẫn đến giết người. Cả hai kẻ bị hại đều bị nhốt chặt trong phòng ngủ, giống như những con thú sắp bị đem thịt. Khắp người bị đâm chém và rạch khoảng trên 50 nhát. Cô gái như thể bị vướng phải cái cưa đang chạy nên...

- Tha cho tôi đi nào - Tôi chỉ tay vào thức ăn.

- Xin lỗi nhé. Tôi quên mất là đang nói chuyện với một thường dân. Anh sẽ thành quen sau khi anh bị ngập tới tận cổ trong những thứ đó một vài năm trời. Anh không thể không sống vì thế anh sẽ học cách để ăn, uống và ỉa cùng với những chuyện này - Anh lấy chiếc khăn ăn lau mặt và tu một hơi dài lon bia của anh - Dù thế nào đi nữa, kể cả sự điên loạn của kẻ sát nhân thì vẫn không có dấu hiệu phá cửa xông vào. Cửa trước mở. Theo lẽ thường thì đây là chuyện khó giải thích trừ khi trong trường hợp này nạn nhân là một bác sỹ tâm thần nên biết kẻ giết người là ai và mở cửa cho hắn vào. Điều này có vẻ có lý.

- Anh cho rằng thủ phạm chính là một trong các bệnh nhân của anh ta?

- Đây là một khả năng dễ xảy ra. Các bác sỹ tâm thần thường có bệnh nhân là những kẻ điên.

- Tôi sẽ lấy làm ngạc nhiên lắm nếu sự việc xảy ra như giả thiết của anh, anh Milo ạ. Vào lúc 1 giờ kém 10 mà Handler vẫn còn hành nghề theo thói quen với những người phụ nữ trung niên chán chồng, với các giám đốc có tâm trạng vỡ mộng và một số đứa trẻ bị khủng hoảng về cá tính được đưa tới để tìm giải pháp tốt nhất ư?

- Tôi thấy anh quả là người hoài nghi đấy.

Tôi nhún vai:

- Đó chỉ là điều vẫn thường xảy ra trong hầu hết các vụ án. Tình bạn có giá trị. Nhưng những bác sỹ tâm thần và chuyên gia tâm lý như chúng tôi hầu như không chữa trị cho những người bị bệnh tâm thần thật sự. Những kẻ điên ấy đều được đưa vào bệnh viện.

- Handler đã làm ở một bệnh viện trước khi anh ta tự lập phòng mạch riêng. Đó là bệnh viện Encino Oaks.

- Có thể ở đó anh sẽ tìm ra được điều gì đấy - Tôi nói một cách đầy ngờ vực.

Tôi không muốn là kẻ phá hoại niềm vui của người khác vì thế tôi không nói cho anh biết rằng bệnh viện Encino Oaks là một nơi chứa những con cháu của các nhà giàu muốn tự tử. Hầu như không sử dụng tới liệu pháp tâm lý tính dục.

Anh đẩy cái đĩa đã hết thức ăn sang một bên và ra hiệu gọi cô hầu bàn.

- Cô Bettijean, cho một miếng bánh nhân táo xanh thật ngon đi!

- Loại xịn nhất chứ, anh Milo?

Anh vỗ vỗ vào bụng mình và đăm chiêu:

- Khốn nạn thật, tại sao lại không chứ. Loại Vamlla ấy.

- Thế còn ông dùng gì?

- Cho xin một tách cà phê. 

Khi cô hầu bàn đi rồi, anh tiếp tục câu chuyện:

- Dù thế nào thì dường như bác sỹ Handler đã cho ai đó vào phòng của mình trong khoảng từ 12 giờ đêm đến 1 giờ sáng và đã bị giết chết lúc đó.

- Còn cô Gutierrez?

- Trí thông minh của anh để đi đâu nhỉ? Lúc này anh để trí óc đi chơi rồi hả?

- Cô ta là bạn gái của Handler ư?

Anh gật đầu:

- Là bạn tình với nhau 6 tháng rồi. Suy ra từ những thông tin ít ỏi thu được thì ban đầu cô ta là một bệnh nhân. Nhưng rồi từ giường bệnh cô ta đi vào giường ngủ của vị bác sỹ.

Chuyện này cũng không phải là hiếm xảy ra.

- Điều trớ trêu là cô ta lại bị nhiều nhát đâm chém hơn ông ta. Handler bị đâm vào họng và có lẽ chết nhanh. Còn một vài nhát đâm khác trên người ông ta nhưng tất cả đều không gây chết người. Dường như tên sát nhân đã dành nhiều thời gian cho cô ấy hơn. Có thể coi đó là một kẻ điên tình.

Cảm thấy nuốt miếng ăn khó trôi, tôi chuyển đề tài:

- Tình nhân mới của anh là ai?

Bánh nhân táo được đưa lên. Milo mỉm cười với cô hầu bàn và ăn bánh. Tôi để ý thấy nhân bánh màu xanh lá cây, một loại màu xanh lá cây sáng và có vẻ lấp lánh. Chắc trong bếp ai đó đã sử dụng phẩm màu để tạo cảm giác. Tôi rùng mình nghĩ đến những gì họ có thể làm với một món khó hơn, như bánh pizza chẳng hạn. Có lẽ nó sẽ trông giống như cái bảng màu của hoạ sỹ.

- Một bác sỹ. Một bác sỹ người Do Thái đẹp trai,- Anh nhìn lên trời - giấc mơ của những bà mẹ.

- Đã xảy ra chuyện gì với Lary?

- Cậu ta đã tới San Francisco để thử tìm vận may rồi.

Lary là giám đốc sân khấu da đen mà Milo vẫn thỉnh thoảng quan hệ trong 2 năm qua. Trong nửa năm gần đây thì quan hệ của họ đã tỏ ra thắm thiết.

- Cậu ta đã bị hút vào một số sô diễn do một công ty giấu tên tài trợ. Đó là một chương trình khá đặc sắc dành cho truyền hình giáo dục theo phương châm “Di sản nông nghiệp của chúng ta: Cái cày là bạn nhà nông”. Đây là một chương trình đang nóng bỏng hiện nay.

- Thật nhẫn tâm.

- Không, thực sự tôi luôn ước cho cậu ta đạt nhiều thành công. Đằng sau cái vẻ ngoài điên loạn thì cậu ta là một tài năng thực sự.

- Anh gặp được vị bác sỹ của mình như thế nào?

- Cậu ta là ông chủ của phòng cấp cứu tại bệnh viện Cedars. Một bác sỹ phẫu thuật chính cống. Tôi đang theo một vụ tấn công sau biến thành vụ án ngộ sát, còn cậu ta thì đang trưng dụng ống thông nước tiểu cho quân đội. Ánh mắt chúng tôi gặp nhau và không rời. Cái nhìn của chúng tôi với nhau đã làm nên lịch sử.

Tôi cười toáng lên khiến cà phê tí nữa thì sặc lên mũi.

- Cậu ta mới ra trường được 2 năm. Lấy vợ từ hồi còn ở đại học Y, sau đó ly dị. Vụ ly dị ầm ĩ, gia đình ruồng bỏ. Một tấn bi kịch. Cậu ta là một tay khá lắm, anh nhất định phải gặp mới được.

- Nhất định là thế rồi.

- Mấy ngày tới tôi sẽ cố hoàn thiện hồ sơ của Handler rồi chúng ta hẹn nhau một lượt.

- Nhất trí.

Đồng hồ đã chỉ 4 giờ kém 5. Tôi để sở cảnh sát Los Angeles trả tiền cho bữa trưa của tôi. Giống như những cảnh sát khác trên thế giới, Milo để lại cho người hầu bàn một khoản tiền boa hậu hĩnh. Lúc ra khỏi quán, anh vỗ vào mông Bettijean mấy cái. Cô ta cười ré lên, tiếng cười còn theo chúng tôi ra tận ngoài đường.

Đại lộ Santa Monica lúc này đã trở nên đông đúc xe cộ. Không khí đã có mùi khó chịu. Tôi đóng cửa kính con Seville lại và bật máy điều hoà. Lấy một băng nhạc của Joe Pass và Stephane Grappelli nhét vào ổ băng. Bài hát “Only a Paper Moon”, kiểu nhạc nóng hổi của thập kỷ 40, tràn ngập trong xe. Bản nhạc làm tôi thấy thoải mái. Milo cố gắng chợp mắt một tý, ngáy to. Tôi lái con Seville vào dòng xe cộ và hướng về Bentwood. 

Người dịch: ĐẶNG THỊ HUỆ
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.