Ba Bóng Đen

Lượt đọc: 194 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13

❊ ❊ ❊

Tôi tỉnh giấc, người cứng đơ như thể bị đóng băng, hình như có một con ngựa khoẻ đang kéo căng những thớ cơ của tôi. Đó là kết quả của buổi tập với Jaroslav. Tôi phải chạy đoạn đường 2 dặm xuống phía núi rồi lại chạy lại thì mới xua đi được cảm giác ấy. Sau đó tôi ra phía sau nhà đi mấy đường karate. Đôi chim đang líu lo nhại tiếng cãi nhau phải ngừng lại nhìn tôi và rồi bật lên những tiếng kêu thất thanh như sự dè bỉu chê bai đối với đường quyền của tôi.

Tôi quát:

- Lũ chim khốn kiếp kia, xuống đây tao sẽ cho chúng bay biết sức mạnh của tao!

Chúng kêu lên the thé thật vui tai.

Buổi sáng mà trời đã khó chịu, những đám khói ô nhiễm trùm lên những ngọn núi như muốn bóp nghẹt bầu trời. Đại dương bị che mờ bởi một lớp bụi rác mang đầy khí sulfur. Ngực tôi tưng tức, những khớp xương cứng đơ. Tới lúc 10 giờ thì tôi đã thấy khá hơn.

Tôi đặt kế hoạch sẽ tới thăm trường Raquel Ochoa dạy vào lúc nghỉ trưa, hi vọng sẽ gặp được cô ta khi cô ta hết việc. Vậy là đủ thời gian để tôi làm một cua tắm nước ấm, rồi sau đó ăn bữa sáng với trứng, nấm, bánh mì nướng, khoai tây rán và cà phê.

Tôi mặc chiếc quần chùng màu nâu đen, cái áo khoác thể thao nhung vàng, áo sơ- mi kẻ sọc và chiếc ca-ra-vát nâu. Trước khi rời đi tôi đã gọi cho Bonita Quinn, số điện thoai nhà cô ta nay đã trở nên quen thuộc với tôi. Bonita Quinn trả lời:

- Ai vậy?

- Cô Quinn đấy à, bác sỹ Delaware đây. Tôi gọi đến để  hỏi xem tình hình cháu Melody thế nào rồi?

- Nó khoẻ rồi - Giọng cô ta lạnh tới mức có thể làm đóng băng cả một cốc bia.

- Thế thì tốt.

Tôi chưa kịp nói gì thêm cô ta đã dập máy.

***

Ngôi trường nằm ở khu trung lưu của thành phố nhưng nó lại có vẻ không xứng với vị trí này lắm. Nhìn bề ngoài nó giống như một cái thành tiêu chuẩn cổ xưa: các ngôi nhà đều được sơn màu hồng nhạt, được sắp xếp theo kiểu các trại cải tạo bao quanh là một sa mạc nhựa đường màu đen sì và được bảo vệ bởi một bức tường cao 3 mét có dây thép gai chăng ở trên. Những bức tường được sáng sủa là nhờ những bức vẽ hình trẻ nhỏ vui đùa. Tuy nhiên, những bức hoạ ấy vẫn không thể làm cho nó trông ra vẻ một ngôi trường. Chỉ có hình ảnh và âm thanh của những học sinh nô đùa bên trong mới làm cho người ta cảm thấy nó mang dáng dấp của một trường học. Chúng chạy nhảy, nô đùa, đuổi bắt, kêu gào như những nữ thần báo tử, ném bóng cho nhau, thưa cô giáo (những người thực sự bị làm khổ). Hết đứa này kêu: “Thưa cô, bạn này đánh em” lại đến đứa khác. Lũ khác thì ngồi quây lại thành vòng tròn giơ tay lên trời. Một nhóm nhỏ các giáo viên có vẻ mặt chán chường đứng từ ngoài đường biên trông nom chúng.

Tôi đi lên các bậc thềm cửa trước và nhanh chóng tìm được phòng họp của giáo viên. Bên trong, ngôi trường cũng chẳng có gì đẹp hơn bên ngoài.

Tôi vẫn thường tự hỏi tại sao tất cả những ngôi trường tôi biết đều xấu đến tồi tệ như vậy khiến người ta ai cũng phải có cảm giác phát ngót khi nhìn vào. Thế rồi tôi quen một cô y tá có bố là một trong các kiến trúc sư trưởng cho công ty chuyên xây dựng các trường học bang California 50 năm qua. Cô ta cũng có vô vàn các thắc mắc về ông bố và thường hay nói chuyện nhiều về bố mình, một con người luôn say rượu, chán đời, u sầu, ghét bỏ vợ và coi khinh con cái. Ông ta nhìn thế giới bằng con mắt chán ngán.

Phòng họp giáo viên nồng nặc mùi mực in. Người duy nhất trong phòng là một phụ nữ da đen, mặt nghiêm khắc, khoảng 40 tuổi, ngồi lọt thỏm trong cái ghế bành gỗ sồi màu vàng đầy sẹo. Tôi trình cho cô ta xem cái thẻ - cô ta không thích cái thẻ này - và xin gặp cô Raquel Ochoa. Cô ta cũng không thích cái tên Raquel Ochoa nốt.

Tôi đành nói:

- Cô ấy là một giáo viên ở đây, giáo viên lớp 4.

- Giờ đang là giờ ăn trưa. Ông thử xuống nhà ăn giáo viên xem có thấy cô ta không?

Nhà ăn giáo viên hoá ra là một nơi không có không khí, diện tích khoảng 27 mét vuông (6 X 4,5). Người ta nhồi nhét bao nhiêu là bàn ăn gấp, ghế ăn gấp vào căn phòng chật hẹp này. Khoảng hơn chục người cả đàn ông lẫn đàn bà đang cong mình cố ăn bữa trưa cùng cốc cà phê, cười cười, nói nói, hút thuốc, nhai kẹo cao su... Khi tôi vào phòng, tất cả các hoạt động đều đồng loạt dừng lại.

- Ai là Ochoa? Tôi đang cần gặp.

Một phụ nữ mập mạp, tóc bạch kim đáp lơi: 

- Ông anh, ông không thể tìm được cô nào là Ochoa ở đây đâu.

Một vài giáo viên cười rộ. Họ để tôi đứng đó một vài phút, rồi một anh có khuôn mặt còn trẻ và đôi mắt cũ kỹ nói:

- Có thể cô ấy đang ở phòng 304, anh lên đó thử tìm xem sao?

- Cảm ơn anh.

Tôi đi ra. Mãi tới khi tôi đi được nửa đường tới văn phòng (phòng họp giáo viên) thì họ mới bắt đầu nói chuyện trở lại.

Cửa phòng 304 mở he hé. Tôi tiến vào. Căn phòng xếp chật kín bàn ghế học sinh. Chỉ có hơn 1 mét ở cửa được để trống dành cho bàn giáo viên. Đằng sau cái bàn kim loại có nhiều ngăn hình chữ nhật là một cô gái đang chăm chú làm việc. Cô ta không có biểu hiện gì là biết tôi đã vào phòng cả, vẫn tiếp tục đọc, đánh dấu, gạch những lỗi sai... Một cái túi màu nâu đóng kín đặt cạnh khuỷu tay. Ánh sáng luồn qua những khe cửa sổ đầy bụi bẩn vào căn phòng tạo thành những luồng sáng bụi nhảy nhót. Sự mềm mại của ánh sáng trong căn phòng lại ngược hoàn toàn với tính thực dụng đến ngặt nghèo của nó: Tường trơ trụi, một cái bảng đen có cơ man nào là bụi phấn bám xung quanh, một lá cờ Mỹ lem luốc.

- Cô là Ochoa phải không?

Gương mặt cô gái nhìn lên trông chẳng khác gì gương mặt lấy ra từ bức hoạ của Rivera. Cô gái có nước da màu hung, thân hình mảnh khảnh, môi và mắt đều ướt, nhưng bộ lông mày thì đen và dày. Tóc cô gái bóng mượt và để dài ngang lưng, rẽ đường ngôi giữa. Trông cô vừa có vẻ người Axtec, vừa có vẻ Tây Ban Nha lại vừa có vẻ gì đó không biết là ở nơi nào. 

- Vâng, là tôi. Ông có việc gì vậy?

Giọng nói của cô khá nhỏ nhẹ nhưng đanh thép như đe dọa. Thế là đã rõ, đúng như Milo đã nói, cô ta dễ nổi xung. Tôi tự hỏi không biết liệu cô có phải là một trong những người đã biến tâm lý đề phòng thành một thứ mỹ thuật không.

Tôi bước tới chỗ cô, tự giới thiệu và chìa cái thẻ cảnh sát ra. Cô kiểm tra kỹ lưỡng.

- Ông là tiến sỹ, về cái gì vậy?

- Về tâm lý.

Cô ta nhìn tôi vẻ khinh khỉnh.

- Cảnh sát vẫn chưa thoả mãn nên họ cử cả các bác sỹ tâm thần đến nữa cơ à?

- Không phải đơn giản như vậy đâu, thưa cô.

- Thôi, xin ông nói nhanh cho - Cô đưa ánh mắt trở lại với chỗ giấy tờ cô đang làm dở.

- Tôi chỉ muốn nói chuyện vói cô một vài phút. Về bạn của cô ấy.

- Tôi đã kể hết cho ông cảnh sát người to lớn ấy rồi.

- Tôi chỉ muốn kiểm tra cho thật tỉ mỉ thôi.

- Tỉ mỉ đến thế cơ à - Cô cầm lấy cái bút chì và bắt đầu gạch, xoá. Tôi thấy thương cho những đứa trẻ có bài kiểm tra bị xem xét vào những lúc như thế này.

- Đây không phải là cuộc phỏng vấn tâm lý đâu. Cô chớ lo ngại...

- Tôi chẳng lo ngại gì cả. Tôi đã nói hết với ông ta rồi.

- Nhưng ông ta lại cho rằng cô chưa thực sự nói hết.

Cô đập mạnh cái bút chì xuống bàn. Đầu bút chì gãy tan.

- Phải chăng ông gọi tôi là một con điêu toa, hả ông tiến sỹ? - Giọng cô quả quyết và rành rọt nhưng vẫn thoảng pha kiểu tiếng Mỹ La tinh.

Tôi nhún vai:

- Cô coi tôi là gì cũng không quan trọng. Điều quan trọng bây giờ là tìm ra càng nhiều điều về Elaine Gutierrez càng tốt.

- Elena - Cô ngắt lời - Chẳng có gì để nói cả. Hãy để cho cảnh sát làm việc của họ, đừng có cử những nhà khoa học đến để rình mò làm khổ những người đang bận công việc.

- Bận bịu đến mức không có thời gian để giúp tìm ra kẻ giết người bạn thân nhất của mình chứ gì?

Đầu cô ngẩng phắt lên. Cô lấy tay vuốt mạnh mấy lọn tóc đang rơi trước mặt một cách tức tối.

- Xin ông hãy ra khỏi nơi này - Cô gằn từng tiếng - Tôi còn phải làm việc.

- Tôi biết. Cô thậm chí còn không ăn trưa với các giáo viên khác. Cô tận tuỵ và nghiêm túc với công việc. Đó cũng chính là cái đã giúp cô bất chấp tất cả các quy tắc xã giao thông thường.

Cô ta đứng bật dậy. Ngay lúc đó tôi nghĩ chắc chắn cô ta định nhảy đến để cho tôi một cái bạt tai bởi tôi thấy cô đưa bàn tay về phía sau. Nhưng rồi cô dừng lại và nhìn chằm chằm vào tôi.

Tôi cũng cảm thấy nóng tiết và nhìn cô không chớp mắt. Nếu nhìn thấy cảnh tượng này chắc thầy Jaroslav phải tự hào lắm.

- Tôi đang bận - Cuối cùng thì cô cũng lên tiếng trước, nhưng câu nói của cô đã có vẻ van nài và như thể đang tự thuyết phục chính mình.

- Tôi không muốn đưa cô đi du lịch đâu, thưa cô giáo. Tôi chỉ muốn hỏi cô một vài câu về Alena thôi.

Cô ngồi xuống ghế.

- Ông là loại bác sỹ tâm thần kiểu gì vậy. Tôi chả thấy ông giống một bác sỹ tâm thần hay tâm lý tí nào.

Tôi nói cho cô biết sơ sơ về vị trí của tôi trong vụ án này. Cô lắng nghe và tôi đã thấy cô dịu bớt căng thẳng. 

- Ông là một bác sỹ tâm thần trẻ em à. Thế thì chúng tôi có thể cần đến ông ở trường này đấy.

Tôi nhìn quanh phòng học và đếm có tới 42 cái bàn học được nhét vào một không gian mà lẽ ra chỉ cần 28 cái đã là chật

- Tôi không biết có thể làm được gì - giúp trói chúng lại hay sao?

Cô ta cười giần giật nhưng rồi nhận ra mình đang cười vô duyên nên ngừng bặt.

- Nói về Elena thật là vô vị - Cô nói - Nó ra nông nỗi ấy chỉ vì dính đến cái... cái...

Cô ta kéo dài mãi từ cái.

- Tôi biết Handler là một tay khốn kiếp. Thanh tra Sturgis - cái gã to kềnh càng ấy - cũng biết điều này. Và có lẽ cô đã đúng. Cô ta là một nạn nhân vô tội. Nhưng cần phải làm cho mọi sự rõ ràng như thế, đúng vậy không?

- Ông vẫn quen làm những việc như thế này mà. Ông làm cho cảnh sát đúng không? - Cô ta cố lảng tránh câu hỏi của tôi.

- Không, tôi đã nghỉ hưu rồi.

Cô ta nhìn tôi vẻ ngờ vực:

- Về hưu ở tuổi của ông?

- Do mất sức ấy mà.

Câu nói ấy đã đánh trúng điểm yếu của cô ta. Cô bớt đi sự đề phòng và nét mặt đã rạng lên một chút nhân đạo.

- Ước gì tôi có thể được như ông. Về nghỉ hưu quách đi cho rảnh.

- Tôi biết. Chắc cô bực mình lắm vì phải làm việc dưới cái chế độ quan liêu này đúng không? - Tôi ném ra một miếng mồi đồng cảm. Tóm lại, giáo viên nào mà chẳng ghét những người làm công tác quản lý. Nếu cô không cắn mồi này thì không biết tôi sẽ phải làm gì để tạo sự thân thiện với cô.

Cô nhìn tôi còn vẻ nghi ngờ nên muốn tìm kiếm một dấu hiệu thể hiện tôi đã chiếu cố tới cô ta.

- Vậy bây giờ ông không làm việc gì nữa à? - Cô hỏi.

- Tôi có đầu tư kinh doanh tự do. Nhưng việc đó cũng làm tôi đủ bận bịu rồi.

Chúng tôi nói thêm vài câu chuyện phiếm nữa về sự bấp bênh của hệ thống giáo dục. Cô cố tránh không nêu ra một ý kiến cá nhân nào mà chỉ đưa ra những ý kiến dưới khía cạnh xã hội chung chung, ví dụ như khi bố mẹ không chịu hợp tác với con trẻ thì tình hình sẽ tồi tệ thế nào, bọn trẻ của các gia đình bị tan vỡ thường khó giáo dục ra sao, chúng không có khả năng tập trung được thế nào, rồi những rắc rối với những người quản lý của trường, rồi chuyện lương giáo viên thấp hơn lương của người nhặt rác. Qua câu chuyện tôi được biết cô mới 29 tuổi nhưng đã mất hết lý tưởng của một người thuộc tầng lớp tư sản.

Cô nói chuyện có duyên khi vừa đi vừa nói, ánh mắt sáng ngời, hai tay múa may liên tục giống như là hai con chim sẻ đang thi bay.

Tôi ngồi yên như một học trò và lắng nghe chăm chú tạo cho cô bầu không khí mà bất kỳ người nào cũng muốn có khi họ thổ lộ tâm tình, đó là sự cảm thông, cử chỉ hiểu biết. Một phần hành động này của tôi đã có tính toán sẵn - Tôi muốn giao tiếp được với cô ta để tìm hiểu được nhiều hơn về Elena Gutierrez - nhưng một phần cũng là thói quen nghề nghiệp cũ của tôi, một thói quen nhuần nhuyễn đã trở thành tiềm thức.

Vừa lúc tôi nghĩ tôi đã thực sự tiếp cận được cô ta thì tiếng chuông reo. Cô lại trở về là một cô giáo, người có toàn quyền quyết định cái gì là sai, cái gì là đúng.

- Ông phải ra khỏi phòng. Học sinh của tôi đang trở lại.

Tôi đứng dậy và chống hai tay lên bàn làm việc của cô ta: 

- Vậy sau này chúng ta sẽ lại nói chuyện nữa được không? Nói về Elena ấy?

Cô lưỡng lự, răng cắn chặt vào môi. Tiếng chân bọn trẻ càng ngày càng nghe rõ hơn. Những tiếng í ới nói chuyện, gọi nhau đang ngày một to hơn.

- Được. Tôi dạy xong vào lúc 2 giờ 30.

Lúc này mà đề nghị mời cô ta đi uống nước là hỏng hết. Vậy nên tôi làm ra vẻ nghiêm túc:

- Cảm ơn cô. Tôi sẽ gặp cô ở cổng nhé.

- Không. Chúng ta gặp nhau ở bãi đậu xe của giáo viên ở phía Nam của toà nhà này - Như vậy sẽ tránh được những con mắt tò mò.

***

Xe của Ochoa là một chiếc Vega trắng đầy bụi bẩn. Cô đi tới chiếc xe, tay ôm một chồng sách vở cao đến tận cằm.

- Để tôi giúp cô một tay!

Cô đưa cho tôi đống sách vở, ít nhất cũng đến 7 ki-lô-gam. Phải mất hơn một phút cô mới tìm thấy chìa khoá xe. Tôi nhận ra cô - có trang điểm một chút - có kẻ mắt để làm lộ rõ chiều sâu của con ngươi, vẻ bề ngoài cô chỉ khoảng 18 tuổi.

- Tôi vẫn chưa ăn gì cả - Cô nói. Câu nói này không phải là một lời than đói mà là một kiểu ra dấu để được tôi mời đi ăn.

- Thế cái túi màu nâu của cô đâu?

- Tôi ném nó đi rồi. Nó chỉ làm cho bữa trưa mất ngon thôi. Một ngày đẹp trời như thế này mà mang cái túi đó bên mình thì thật vô phúc. Ở Wilsire có một quán ăn rẻ đấy.

- Thế đi xe của tôi nhé.

Cô nhìn chiếc Vega.

- Thế thì còn gì bằng. Xe tôi sắp hết xăng rồi. Ông cứ ném tất cả những thứ này vào ghế trước cho tôi. 

Tôi để chồng sách vở xuống ghế, cô khoá chiếc xe lại và nói:

- Nhưng tôi sẽ trả tiền bữa ăn của tôi.

Chúng tôi rời khu trường học. Tôi dẫn cô tới chiếc Seville của tôi. Khi nhìn thấy nó, đôi lông mày cô nhướng lên.

- Chắc ông phải là một nhà đầu tư tài giỏi?

- Tôi hay gặp may lắm.

Cô ngồi lọt thỏm trong cái ghế da êm ái và thở phào một cái. Tôi ngồi sau tay lái, nổ máy.

- À, tôi quyết định đổi ý - Cô nói - Ông phải đãi tôi bữa trưa này mới được.

***

Cô ta ăn từ tốn, xắt miếng bít tết ra thành từng miếng nhỏ, lấy nĩa đâm từng miếng một đưa vào miệng. Cứ ba miếng cô lại dùng khăn ăn lau miệng một lần. Tôi dám cá rằng cô chắc chắn chấm điểm phải chặt.

- Nó là đứa bạn thân nhất của tôi - Vừa nói cô vừa bỏ cái nĩa xuống và nhấc cốc nước lên - Chúng tôi cùng nhau lớn lên ở Đông Los Angeles. Rafael và Andy, hai người anh em trai của nó, thường chơi với anh Miguel nhà tôi - Khi nói đến tên của người anh trai quá cố, mắt cô ta có màng lệ che phủ nhưng rồi lại sáng lên, cứng rắn như vỏ trai. Cô đẩy cái đĩa sang một bên. Nó vẫn còn hơn nửa khẩu phần ăn.

- Khi gia đình tôi chuyển tới Echo Park, gia đình nhà Gutierrez cũng chuyển cùng với chúng tôi. Mấy người anh em trai của chúng tôi thường hay cãi nhau vì những trò tinh nghịch của trẻ con. Tôi và Elena lại là những bé gái ngoan, thực chất là hay làm ra vẻ ngoan ngoãn. Các bà sơ quý chúng tôi - Kể tới chuyện đó, cô nở một nụ cười.

- Hai chúng tôi thân như là hai chị em gái vậy. Và cũng giống những chị em gái trong một gia đình, giữa chúng tôi luôn có sự thi đua cạnh tranh với nhau. Nó luôn xinh đẹp hơn tôi.

Cô nhận thấy có vẻ tôi chưa thật tin lắm:

- Thật đấy. Trước kia tôi là con bé gầy nhẳng. Tôi phát triển muộn. Còn Elenn thì thật gợi cảm và dịu dàng, có nhiều con trai theo đuổi, tán tỉnh từ sớm. Mà lúc đó nó mới chỉ có 11.12 tuổi. Đây ông xem - Cô đưa tay vào bóp lấy ra một bức ảnh. Kỷ niệm một thời.

- Đây là Elena, còn đây là tôi. Hồi đó chúng tôi đang học cấp ba.

Hai cô gái đứng dựa vào một bức tường đầy những hình vẽ lạ lùng. Họ cùng mặc đồng phục của trường tín đồ công giáo: áo cánh trắng ngắn tay, váy màu xám, tất trắng và giày yên ngựa. Một cô nhỏ bé, gầy gò và đen còn cô kia cao hơn hẳn một cái đầu, có những đường cong mà bộ đồng phục không thể che giấu hết và nước da trắng đến kinh ngạc.

- Thế tóc cô ấy vàng phải không?

- Ồ, thật lạ phải không? Vì nó có mang dòng máu của người Đức. Sau này nó làm cho bớt vàng đi trông đúng như một người Mỹ tiêu chuẩn. Không hiểu học đòi thế nào mà nó chuyển tên thành Elaine, mua sắm nhiều quần áo đắt tiền, còn mua cả ô-tô đắt tiền nữa - Nói đến đây, Ochoa nhận ra mình đang trách móc người đã chết nên thay đổi giọng điệu ngay - Nhưng bên dưới tất cả những thứ phù phiếm ấy, nó vẫn là một con người đích thực. Nó là một cô giáo có nhiều tài. Bây giờ người như nó là hiếm lắm. Nó dạy các lớp tật nguyền giáo dục, ông có biết không?

Lớp tật nguyền giáo dục dành cho những trẻ không hẳn là chậm phát triển trí tuệ nhưng lại gặp khó khăn trong viêc học hành. Những trẻ này bao gồm từ những trẻ trông thông minh sáng sủa nhưng lại có những vấn đề về nhận thức cho tới những thiếu niên do gặp xung đột tình cảm dẫn đến ảnh hưởng tới học tập. Dạy các lớp tật nguyền giáo dục vất vả. Tuỳ vào trình độ, tài năng cũng như nhiệt huyết của giáo viên mà lớp học thành công hay thất bại.

- Elena thực sự có tài kích thích những trẻ này, những đứa trẻ mà không ai khác có thể dạy được chúng. Nó có lòng kiên trì. Nhưng ông khó mà nhận ra được nó. Nó luôn bóng láng, sử dụng nhiều son phấn, ăn mặc như để khoe cơ thể mình. Nhiều lúc trông cứ tưởng nó đang đi dự tiệc. Nhưng nó không ngại ngồi xuống sàn nhà chơi với bọn trẻ, không sợ bị bẩn tay. Nó đã đi được vào lòng bọn trẻ, cống hiến hết năng lực của nó cho chúng. Bọn trẻ quý nó lắm. Đây ông xem.

Cô nàng lại rút ra một tấm ảnh khác. Elena Gutierrez được bao quanh bởi một nhóm trẻ đang vui cười. Cô ta đang quỳ xuống còn bọn trẻ thì leo trèo lên người cô ta, đứa thì tay kéo vạt váy, đứa thì đặt đầu vào lòng của cô ta. Cô ta là một thiếu phụ to cao, có thân hình đẹp, khuôn mặt “trần tục” và cởi mở, tóc vàng được uốn ôm lấy khuôn mặt trái xoan, trái ngược hẳn với vẻ mặt Tây Ban Nha của cô bạn. Ngoài những đặc điểm này ra, cô ta là một cô gái California chuẩn mực. Đó là một kiểu người sẵn sàng nằm sấp trên bãi cát ở Malibu, phần ngực của bộ bikini cởi tung, lưng trần phơi dưới ánh mặt trời. Một cô gái thường thấy trong các chương trình quảng cáo của Coca Cola... Cô ta lẽ ra không nên có kết cục bi thảm như thế.

Raquel Ochoa lấy lại tấm ảnh từ tay tôi và tôi nhận thấy trong mắt cô lộ ra một sự ghen tức nào đó.

- Nó đã chết rồi - Cô vừa nói vừa cất tấm ảnh trở lại cái bóp, trán hơi nhăn như thể tôi đã làm một điều gì đó vô đạo.

- Có vẻ như bọn trẻ yêu cô ấy nhỉ - Tôi nói.

- Đúng thế. Giờ thì họ đưa đến một mụ già không biết dạy dỗ bọn trẻ ra sao cả. Chỉ vì Elena... đã mất.

Cô bắt đầu khóc rưng rức, cố gắng lấy khăn ăn che mặt để tôi khỏi trông thấy. Đôi bờ vai gầy gò của cô rung rung. Cô ta thụt thấp hẳn xuống so với những người khác trong quán, cố gắng biến mất khỏi tầm nhìn của mọi người, khóc thút thít.

Tôi đứng dậy, đi tới rồi ôm lấy cô. Cô cảm thấy yếu đuối như một cái mạng nhện.

- Không, không. Tôi không sao đâu - Nhưng cô lại nép chặt hơn vào tôi, vùi mặt vào cổ áo jacket của tôi, chui sâu để tránh mùa đông vừa dài vừa giá lạnh.

Khi ôm lấy cô ta tôi thấy dễ chịu. Mùi da thịt cô thơm tho, đúng là của một người con gái còn trinh nguyên, dịu dàng đầy nữ tính. Tôi tưởng tượng mình bế cô lên, thật nhẹ và yếu đuối, đưa cô lên giường để dỗ dành làm dịu đi những tiếng khóc đau khổ của cô. Phương thuốc của tôi cho cô là cơn cực khoái. Thực là một điều tưởng tượng hão huyền vì thực ra để giải quyết được các vấn đề của cô ấy thì quan hệ xác thịt và ôm ấp thôi không đủ. Và sự va chạm này giữa tôi và cô cũng không phải là để làm việc mà tôi tưởng tượng ra. Tôi cảm thấy nóng và căng cứng ở dưới háng mình. Cái con quỷ của tôi lại ngỏng đầu lên vào cái lúc vô duyên này mới chết. Nhưng tôi vẫn cứ ôm cô cho tới khi tiếng nấc giảm bớt và tiếng thở đã đều đều. Nghĩ đến Robin, cuối cùng tôi cũng thả cô ra và đi về phía ghế của tôi.

Cô tránh ánh mắt của tôi, lôi hộp trang điểm nhỏ ra và sửa sang lại khuôn mặt.

- Thật ngớ ngẩn quá phải không ông?

- Không, không ngớ ngẩn chút nào đâu. Đó gọi là sự tiếc thương thực sự.

Cô ta nghĩ ngợi một vài giây rồi cũng nở nụ cười yểu điệu.

- Vâng, tôi nghĩ ông đã đúng - Cô ta với tay sang bên tôi và đặt một bàn tay bé nhỏ của cô lên tay tôi - Cảm ơn ông. Tôi nhớ đến nó quá.

- Tôi hiểu.

- Ông hiểu thật đấy chứ? - Cô ta rụt tay về, rồi đột nhiên đưa tay lên làm dấu thánh. 

- Không, có lẽ là tôi vẫn chưa hiểu hết. Tôi chưa bao giờ mất đi một người gần gũi với tôi như thế. Thực sự tôi đã cố gắng để có được một sự đồng cảm với cô. Cô chấp nhận không?

- Bỏ quá cho tôi nhé. Từ lúc ông bước vào phòng đến giờ tôi đã luôn khiếm nhã với ông. Nhưng chuyện của chúng tôi thật khó mà vượt qua được. Tất cả những tình cảm - buồn, trống rỗng và giận dữ đối với tên ác quỷ đã gây ra chuyện này. Đúng là một tên ác quỷ phải không ông?

- Cô nói đúng lắm.

- Thế các ông có bắt được hắn không? Liệu cái gã thanh tra to kềnh càng ấy có bắt được hắn không?

- Cô Raquel ạ. Anh ta là một tay cừ lắm đấy. Anh ta có tài năng thiên phú cho ngành điều tra. Nhưng trong vụ này, anh ta có quá ít dữ liệu để tiến hành điều tra.

- Vâng. Thế nên tôi nghĩ tôi sẽ hợp tác với các ông.

- Thế thì tốt.

Cô ta lấy một điêu thuốc lá trong bóp của mình ra rồi run run bật lửa châm thuốc. Cô hít một hơi dài, nhả khói và nói:

-Vậy ông muốn biết những gì?

- Trước hết, vẫn là câu hỏi quen thuộc: Cô ấy có thù hằn với ai không?

- Câu trả lời quen thuộc đây: Không, thưa ông. Nó được nhiều người quý mến. Và ngoài ra, chắc chắn người nào đó gây ra chuyện này cũng không phải là người quen biết nó. Chúng tôi không biết một ai như thế cả - Cô ta vừa nói xong thì người run lên vẻ sợ hãi.

- Thế cô ấy có hẹn hò với nhiều người đàn ông không?

- Lại những câu hỏi đã hỏi rồi - Cô thở dài - Nó có hẹn hò với một vài người trước khi gặp gã. Khi gặp gã ấy rồi thì hai người luôn ở bên nhau, không hẹn hò với ai nữa. 

- Cô ấy bắt đầu đi lại với Handler từ khi nào?

- Khoảng 1 năm trước, nó bắt đầu gặp Handler với tư cách là một bệnh nhân. Có trời mới biết được nó bắt đầu ngủ với gã từ khi nào. Nó chẳng nói gì với tôi về chuyện này cả.

Tôi có thể mường tượng ra rằng giữa hai người bạn thân này không khi nào nói chuyện tình dục. Với thân thế của họ chắc chắn họ có nhiều xung đột. Và với những gì tôi thấy về Raquel và những gì đã được nghe về Elena, thì rõ ràng họ đã có cách giải quyết khác nhau những xung đột này: Một người ăn mặc sành điệu và yêu một người đàn ông còn người kia thì hấp dẫn nhưng lại luôn trong tư thế dàn trận với thế giới. Tôi nhìn sang phía bên kia bàn, vào khuôn mặt nghiêm khắc và biết rằng giường của cô ta chắc phải có toàn gai.

- Cô ấy không kể với cô về chuyện của hai người bọn họ à?

- Chuyện tình ư? Còn nhẹ quá. Gã đã vi phạm đạo đức nghề nghiệp, còn nó thì lại thích như thế - Cô rít một hơi thuốc - Nó cứ khúc khích cười về chuyện ấy khoảng một tuần rồi mới nói với tôi rằng gã là một người đàn ông tuyệt vời. Tôi cứ thế mà suy ra họ đã làm gì với nhau. Một tháng sau thì gã lên tận trường để đón nó. Thế là họ công khai đi lại với nhau.

- Trông Handler là người thế nào?

- Giống như là ông đã nói đấy, gã là một kẻ đáng sợ, luôn ăn mặc bảnh bao, áo vét-tông, quần may đo, nước da hồng hào, áo sơ-mi không cài cúc khoe ra bộ lông ngực dày - lông ngực của gã màu xám và xoăn. Gã hay cười và tự ra làm quen với tôi. Khi bắt tay tôi thì gã giữ quá lâu, khi hôn tạm biệt thì không chịu buông ra. Nhưng mà không thể bắt bẻ được gã về chuyện này - Câu này gần như giống hệt với câu nói của Roy Longstreth.

- Lươn trạch đúng không?

- Chính xác, lươn trạch. Mà trước đó thì nó cũng đã từng thích kiểu người như vậy rồi. Thật không thể nào hiểu nổi, một đứa tốt như thế, một con người thật thà như vậy. Tôi nghĩ chắc là nó bị tác động về tâm lý do cha nó mất sớm khỉ nó vẫn còn nhỏ tuổi. Vậy nên nó không có lấy một vài mẫu đàn ông tốt để theo. Điều này có thể hợp lý?

- Đúng vậy - Cuộc sống không bao giờ đơn giản như những lời dạy về tâm lý nhưng nếu người ta tìm ra được câu trả lời hợp lý cho một vấn đề nào đó thì người ta sẽ cảm thấy dễ chịu.

- Gã đã có ảnh hưởng tồi tệ đối với nó. Khi nó bắt đầu đi lại với gã thì cũng là lúc nó bắt đầu nhuộm tóc, thay đổi tên gọi và mua những thứ quần áo xa xỉ. Thậm chí nó còn mua hẳn một cái xe mới - chiếc Datsun-Z.

- Thế cô ấy lấy tiền ở đâu để mua những thứ xa xỉ ấy? - Riêng cái xe cũng đã tốn hơn một năm lương của một giáo viên.

- Ông nghĩ là gã bỏ tiền ra mua cho nó ư? Quên điều đó đi. Nó mua trả góp đấy. Đây là một điều nữa mà ông biết về Elena. Nó không có lấy chút ý thức nào về tiền bạc cả. Ăn tiêu hoang phí lắm. Lúc nào nó cũng nói trêu là sắp lấy được một người đàn ông giàu có đủ tiền để cho nó tiêu xài thoải mái.

- Thế họ có gặp nhau thường xuyên không?

- Lúc đầu thì tuần một hai lần. Nhưng sau này cũng có thể xem là nó đã tới ở chung với gã. Tôi hiếm khi gặp đươc nó. Thỉnh thoảng nó mới chạy vào trường để lấy mấy thứ đồ. Nó có lần mời tôi đi chơi cùng với hai người bọn họ.

- Và cô đã đi?

- Ông đùa đấy à? Tôi sao chịu đựng được khi phải quanh quẩn gần gã. Và tôi còn có cuộc sống của riêng tôi. Tội gì phải làm người thừa giữa hai người bọn họ.

Tôi nghĩ chắc cô ta muốn nói tới cái cuộc sống mà ngày ngày chấm bài, soạn bài đến tận 10 giờ đêm rồi đi nghỉ, áo ngủ cúc cài tận cổ, một cuốn tiểu thuyết gô-tích và cốc cô ca nóng.

- Họ có bạn bè không? Những cặp khác mà họ có quan hệ?

- Tôi không biết. Anh biết đấy, tôi đã cố gắng tránh không muốn dây dưa vào chuyện của hai người bọn họ.

Giọng cô ta dường như đã có một lưỡi dao lam ở bên trong. Thế là tôi đành rút lui.

- Cô ấy đến với Handler ban đầu với tư cách là một bệnh nhân của gã. Cô có biết tại sao cô ấy lại tìm đến một bác sỹ tâm thần không?

- Nó nói nó bị trầm cảm.

- Nghĩa là cô không nghĩ là cô ta bị trầm cảm thật à?

- Một số người thì khó bị phát hiện trầm cảm. Còn tôi bị cái đó thì người ta nhận ra ngay. Tôi thường thu mình lại, không muốn có quan hệ với ai cả. Với Elena thì trời mới biết. Nó chẳng gặp khó khăn gì trong chuyện ăn ngủ mà chỉ hơi trầm đi một chút thôi.

- Nhưng cô ấy nói cô ấy bị trầm cảm đúng không?

- Tất nhiên là sau khi nó nói với tôi là nó đang đi lại với Handler và sau khi tôi hỏi tại sao. Nó nói thấy hơi khó chịu, công việc làm cho nó căng thẳng. Tôi thử giúp đỡ nó nhưng nó nói nó cần nhiều hơn nữa. Tôi chưa bao giờ thích các bác sỹ tâm thần hay bác sỹ tâm lý cả - Cô ta cười tỏ vẻ xin lỗi - Nếu như có bạn bè hay gia đình thì lẽ ra nó đã có thể tự xoá bỏ được những căng thẳng ấy mới phải chứ.

- Nếu sự giúp đỡ của bạn bè đủ để giảm đi căng thẳng thì quá tuyệt vời. Nhưng đôi khi đúng như là cô ấy nói đấy, người ta cần nhiều hơn nữa.

Cô dập tắt điếu thuốc.

- Ôi dào, tôi nghĩ chắc ông thật may mắn vì có nhiều người đồng ý với ý kiến của ông.

- Tôi cũng cho là như vậy.

Một sự yên lặng vụng về. Tôi phá vỡ sự im lặng ấy:

- Gã có cho cô ấy uống thuốc gì không?

- Trong chừng mực tôi biết thì không. Gã chỉ nói chuyện với nó thôi. Hàng tuần nó tới gặp gã, rồi sau đó là tuần hai lần khi một học trò của nó bị chết. Sau cú sốc ấy, nó bị trầm cảm rõ rệt. Nó khóc mất mấy ngày liền.

- Chuyện này xảy ra khi nào vậy?

- Để tôi nghĩ lại xem đã. À, ngay sau khi nó bắt đầu tới chỗ Handler, mà có thể là sau khi hai người bọn họ đã có hẹn hò với nhau. Tôi không biết chính xác. Khoảng 8 tháng trước thì phải,

- Chuyện xảy ra như thế nào?

- Đó là một vụ tai nạn. Đâm xong bỏ chạy. Đứa bé đang đi dọc một con đường tối tăm vào ban đêm thì bị một chiếc xe tông vào. Chuyện này làm cho con bé suy sụp. Nó đã đảm nhiệm chăm sóc thằng bé đó nhiều tháng liền. Thằng bé đó là một trong những điều kỳ diệu mà nó làm được. Mọi người nghĩ rằng thằng bé bị câm. Nhưng Elena đã làm cho nó nói - Cô ta lắc đầu - Đúng là một điều kỳ diệu. Thế mà cuối cùng công sức của nó đều bị đổ xuống sông xuống biển. Thật là vô nghĩa quá.

- Chắc là cha mẹ thằng bé ấy phải đau khổ lắm.

- Không. Nó không có cha mẹ. Nó là một đứa trẻ mồ côi. Nó từ La Casa tới.

- La Casa de los Ninos phải không? Có phải là một nơi ở thung lũng Malibu?

- Đúng vậy. Sao ông lại tỏ ra ngạc nhiên về điều này? Họ ký hợp đồng với chúng tôi để chúng tôi giáo dục đặc biệt đối với một số đứa trẻ của họ. Họ cũng làm tương tự với một số trường ở địa phương. Nó là một phần của dự án do bang tài trợ hay là gì đó, để đưa những đứa trẻ không có gia đình hoà nhập với cộng đồng.

- Tôi có ngạc nhiên đâu - Tôi nói dối cô ta - Chỉ là thấy buồn vì chuyện như thế lại xảy ra với một đứa trẻ mồ côi. 

- Đúng. Cuộc đời thật không công bằng - Tuyên bố này có vẻ làm hài lòng cô ta.

Cô nhìn đồng hồ:

- Có cần hỏi thêm gì nữa không hả ông. Tôi phải về nhà rồi.

- Chỉ một câu hỏi nữa. Cô có nhớ tên của đứa bé bị tai nạn ấy không?

- Nó tên là Nemeth. Họ của nó là Cary hay là Corey gì đó.

- Cảm ơn vì đã dành thời gian vàng ngọc của cô cho tôi. Những thông tin của cô rất bổ ích.

- Thật ư? Tôi không biết nó sẽ có ích theo cách nào. Nhưng tôi sẽ vui nếu như nó có thể giúp ông tới được gần hơn với con ác quỷ đó.

Chúng tôi trở về ngôi trường và cô về xe của mình.

- Ổn rồi - Cô nói.

- Cảm ơn một lần nữa.

- Ông đừng khách sáo thế. Nếu ông cần hỏi thêm gì thì cứ đến nhé - Nghe câu nói của cô ta tôi có cảm giác cô muốn mời tôi đến nhà cô, mà đây là một lời mời thành ý. Nhưng thật buồn là giờ này tôi không thể làm gì được cho cô.

- Tôi sẽ đến.

Cô cười và giơ bàn tay ra. Tôi nắm lấy bàn tay ấy, cô không giữ quá lâu... 

Người dịch: ĐẶNG THỊ HUỆ
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.