Ba Bóng Đen

Lượt đọc: 164 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 23

❊ ❊ ❊

23

Giữa các bộ tộc dã man có tồn tại một niềm tin rằng khi đã đánh bại được một kẻ thù thì tiêu diệt toàn bộ thân xác hữu hình vẫn chưa đủ mà cần phải tiêu diệt luôn cả linh hồn. Niềm tin đó là nguồn gốc các hình thức khác nhau của tục ăn thịt người đã từng tồn tại - và đang tồn tại - ở nhiều vùng trên thế giới. Anh là cái anh ăn. Hãy ăn trái tim nạn nhân của anh, và anh sẽ chứa đựng luôn chính cuộc sống của hắn. Hãy nhai nạn nhân của anh thành bột. Nuốt chửng thứ bột đó là anh đã nạp được dũng khí của kẻ đó vào người mình.

Tôi nghĩ về Timothy Kruger - về cậu sinh viên mà gã đã giết và cách gã sử dụng căn cước của một sinh viên được học bổng vật lộn trong khó khăn khi gã giới thiệu bản thân gã với tôi - và những hình ảnh gã cười man rợ, bẻ gãy xương sống Saxon hiện lên trong óc tôi. Tôi cố xua đuổi những hình ảnh ấy khi leo lên các bậc thềm lát đá hoa cương của Crespi Hall.

Margaret Dopplemeier đáp lại mấy cái gõ cửa theo tín hiệu quy định của tôi và ra mở cửa. Cô ta để tôi vào rồi khoá cửa lại.

- Giáo sư Van der Graaf có giúp được ông nhiều không? - Cô ta hỏi một cách vui nhộn.

- Ông ấy đã kể hết cho tôi mọi chuyện, về Jeffrey Saxon và Tim Kruger, và cả việc cô là bạn gái tâm tình của ông ấy.

Cô ta đỏ mặt.

- Ông không thể mong tôi cảm thấy có tội vì đã lừa dối ông trong khi ông cũng đã lừa dối tôi đấy thôi - Cô ta nói.

- Tôi đâu có nghĩ thế - Tôi trấn an cô ta - Tôi chỉ muốn cô biết rằng ông lão đã tin tôi và kể cho tôi hết mọi chuyện. Tôi biết cô không thể nói gì cho tới khi ông ấy chưa nói hết với tôi.

- Tôi mừng là anh đã hiểu - Cô ta nói một cách nghiêm túc.

- Cảm ơn cô đã đưa tôi tới chỗ giáo sư.

- Ông Alex, tôi vui vì đã làm được điều đó. Xin ông hãy sử dụng tốt những thông tin ấy.

Trong vòng 10 phút tôi đã hai lần nhận mệnh lệnh này. Cùng với một mệnh lệnh tương tự của Raquel Ochoa khiến tôi thấy đây là một nhiệm vụ nặng nề.

- Tôi sẽ làm thế. Thế cô có mấy mẩu báo ấy không?

- Đây - Cô ta đưa cho tôi bản phô tô. Cái chết của Lihah Towle và “Willie con” đã được đưa lên trang nhất cùng với một bản tin về hội sinh viên và một bản tin in lại của hãng AP về những mối nguy hiểm của cần sa. Tôi bắt đầu đọc nhưng bản phô tô bị mờ và gần như không đọc được gì. Margaret thấy tôi căng mắt đọc nên nói:

- Bản gốc đã bị tẩy xoá.

- Không sao cả - Tôi đọc lướt bài báo, bài báo đủ dài để cho tôi thấy các thông tin hoàn toàn nhất quán với những gì giáo sư Van der Graaf đã nhớ được.

- Đây là một câu chuyện khác, được viết mấy ngày sau đó - vẫn về đám tang. Cái này tốt hơn.

Tôi cầm lấy bản phô tô cô ta đưa cho và nghiên cứu kỹ. Lúc này, chuyện nhà Towle đã được đăng trên trang 6, một mục khai báo xã hội. Bản tường thuật về lễ tang nghe sướt mướt và trong đó có nêu lên những nhân vật tai to mặt lớn để loè thiên hạ. Một bức ảnh ở cuối trang đã đập vào mắt tôi.

Towle đi đầu trong đoàn người đưa ma, hốc hác và nghiêm trang, hai tay chắp ở phía trước. Một bên lão ta là Edwin Hayden, trẻ tuổi hơn và vẫn như con cóc. Bên kia, gần như là đằng sau, là một thân hình cao lớn. Tôi không thể nhận nhầm con người này được.

Mái tóc xoăn màu đen, mặt béo phị và bóng nhẫy. Cặp kính mắt có khung nặng mà tôi đã nhìn thấy mấy hôm trước được thay bằng một cặp kính tròn khung màu vàng nằm trễ xuồng cái mũi đầy thịt của người này.

Đó là Augustus McCaffrey khi còn trẻ.

Tôi gấp tờ báo phô tô lại và nhét vào túi áo khoác.

- Hãy gọi điện ngay cho giáo sư Van der Graaf - Tôi nói.

- Giáo sư là một người đã già. Ông không nghĩ là ông đã hỏi ông ấy đủ...

- Hãy gọi ông ấy đi - Tôi cắt ngang lời cô ta - Nếu cô không gọi thì tôi sẽ chạy trở lại đó vậy.

Cô ta nhăn mặt trước sự đường đột của tôi, nhưng cũng quay máy.

Khi đầu kia có người nhấc máy, cô ta nói:

- Thưa giáo sư, xin lỗi vì đã làm phiền giáo sư. Lại là ông ta đấy - Cô ta lắng nghe và ném về phía tôi một cái nhìn không dễ chịu rồi đưa ống nghe cho tôi.

- Cảm ơn cô - Tôi nói giọng ngọt ngào. Hướng vào ống nghe tôi nói:

- Thưa giáo sư, tôi cần hỏi giáo sư về một sinh viên khác. Điều này rất quan trọng.

- Anh cứ hỏi đi. Tôi đang xem chương trình “Nhớ tháng 11 năm 1973”. Đó là ai vậy?

- Augustus McCaffrey. Có phải ông này cũng là một người bạn của Towle không?

Đầu dây bên kia không có tiếng trả lời rồi tiếng cười vọng lên trong ống nghe: 

- Ôi con trai. Thật tức cười đến chết. Gus McCaffrey, một 1 sinh viên của Đại học Jedson ư! Ha ha... Và nó đã bị một cái chổi thần chạm phải. Ha ha - Ông lão tiếp tục cười và phải mất một lúc ông mới lấy lại được hơi - Đức mẹ Maria ơi, không phải đâu, con trai ạ. Nó không phải là sinh viên ở đây.

- Tôi có một bức ảnh của ông ta trước mặt đây, chụp ông ta dự đám tang của vợ con Towle.

- Có thể là thế nhưng nó thì không phải là sinh viên ở đây. Gus McCaffrey là - tôi tin rằng bây giờ họ tự gọi mình là kỹ sư bảo dưỡng gì đó - nhưng lúc đó Gus là một nhân viên vệ sinh. Nó quét dọn các phòng ở của sinh viên, đem rác đi đổ, đại loại là những công việc như thế.

-Vậy ông ta làm gì ở đám tang này? Trông có vẻ như ông ta đứng ngay sau Towle, sẵn sàng đỡ lấy ông này nếu ông này ngã.

- Không có gì là lạ cả. Nó xuất phát là một người làm công ở gia đình Hickle - gia đình này có một trong những khu nhà lớn nhất ở Brindamoor. Những người giúp việc trong gia đình có thể khá thân với chủ khác. Tôi cho rằng Stuart đã mang nó tới Jedson khi thằng này bắt đầu học đại học ở đây. Thằng cha Gus này cuối cùng cũng có được một thứ bậc nhất định trong đội ngũ những người làm công tác bảo vệ trong trường - là nhân viên giám sát bảo vệ hay là gì đó tương tự. Có thể việc rời Brindamoor là một cơ hội tuyệt vời cho nó. Bây giờ thì Gus đang làm gì rồi?

- Ông ấy là một mục sư - hiệu trưởng trường trẻ em mà tôi đã kể với giáo sư rồi đấy.

- Tôi nhớ ra rôi. Gọi là làm nghề đổ rác cho Đức chúa trời cũng được.

- Nói thế cũng được. Giáo sư có thể nói cho tôi biết thứ gì đó về ông ta không?

- E rằng tôi thực sự không thể nói gì thêm về nó. Tôi không có quan hệ với những nhân viên không trong khối học thuật, ở đây, xu hướng chung của các giáo viên và quản lý là giả như không nhìn thấy bọn họ. Tôi chỉ còn nhớ nó là một kẻ võ biền cao lớn. Nhếch nhác nhưng dường như khoẻ mạnh, có thể là thông minh lanh lợi. Những thông tin anh thu được về nó cũng cho anh thấy là như vậy rồi đấy. Tôi không phải là một người theo trường phái Đác-uyn xã hội, có nhu cầu bác bỏ điều đó. Nhưng đó thực sự là tất cả những gì tôi có thể nói với anh. Tôi lấy làm tiếc, anh ạ.

- Không cần làm như vậy đâu giáo sư. Còn một câu hỏi cuối cùng nữa - xin giáo sư chỉ giùm tôi có thể lấy được một tấm bản đồ đảo Brindamoor ở đâu?

- Theo tôi biết thì không có tấm bản đồ nào ngoài Phòng lưu trữ của quận... chờ đã, một sinh viên của tôi có làm một khoá luận về nơi này, trong đó có một bản đồ khu dân cư. Tôi không có bản nào ở đây nhưng tôi tin rằng nó đã được lưu giữ ở thư viện, trong khu lưu trữ các khoá luận. Tên của sinh viên ấy là - để tôi nghĩ - Church à? Không, là một cái tên nghe có vẻ thuộc giới nhà thờ hơn, à là Chaplain. Gretchen Chaplain. Hãy tìm ở phần bắt đầu bằng chữ c, anh sẽ tìm thấy nó ngay.

- Xin cảm ơn và tạm biệt giáo sư.

- Tạm biệt anh.

Margaret Dopplemeier đã ngồi vào bàn làm việc của cô ta, nhìn tôi vẻ giận dỗi.

- Cô cho tôi xin lỗi vì đã tỏ ra thô lỗ với cô - Tôi nói - Nhưng việc đó thật sự quan trọng lắm.

- Được rồi - Cô ta nói - Tôi chỉ nghĩ rằng lẽ ra ông có thể lịch sự với tôi hơn một chút vì những gì tôi đã làm cho ông.

Cái nhìn ích kỷ đã trườn vào đôi mắt của cô ta. 

- Cô nói đúng. Lẽ ra tôi nên lịch sự hơn mới phải. Tôi sẽ không làm cô phải phiền lòng nữa - Tôi đứng dậy - cảm ơn cô nhiều vì mọi thứ - Tôi chìa tay ra, cô ta cũng miễn cưỡng chìa tay ra, tôi bắt lấy.

- Cô thực sự đã tạo ra một sự thay đổi to lớn.

- Ông nói hay lắm. Thế ông sẽ ở lại đây bao lâu nữa?

Tôi nhẹ nhàng gỡ tay ra.

- Không lâu nữa - Tôi lùi lại, mỉm cười với cô ta, cuối cùng đặt một bàn tay lên núm cửa và đẩy - Chúc cô mọi sự tốt lành, cô Margaret. Hãy thưởng thức những quả mâm xôi của cô đi nhé.

Cô ta máy môi định nói điều gì đó, rồi nghĩ lại. Tôi để cô ta đứng nguyên sau cái bàn làm việc. Trong khoé miệng vô duyên của cô ta tôi còn nhìn thấy một vòng tròn hồng hồng của đầu lưỡi đang kiếm tìm cảm giác gì đó.

***

Thư viện của trường Jedson giản dị, những cuốn sách, báo được xếp ngay ngắn. Căn phòng thư viện chính là một nhà thờ lớn, lát đá hoa, có rèm che cửa sổ bằng nhung đỏ và được chiếu sáng bởi những cửa sổ to quá khổ đặt cách nhau tới 3 mét. Căn phòng được xếp đầy những bàn đọc sách bằng gỗ sồi, đèn chụp màu xanh lá cây, ghế bọc da. Cái duy nhất thiếu ở đây là người đến đọc những tập sách đáng kính được xếp kín các bờ tường.

Người thủ thư là một thanh niên dáng vẻ mệt mỏi, tóc cắt cua và ria mép lờ mờ như vết vẽ bằng bút chì. Cái áo sơ-mi của anh ta bằng vải len đỏ, ca-ra-vát màu vàng. Anh ta ngồi phía sau cái bàn làm việc đang đọc cuốn Artforum. Khi tôi hỏi khu để khoá luận chỗ nào, anh ta nhìn lên vẻ kinh ngạc của người ẩn dật phát hiện sự xâm nhập hang ổ của mình.

- Kia - Anh ta uể oải trả lời và chỉ tay về phía một điểm ở đầu phía Nam của căn phòng.

Có một cái bản liệt kê mục lục bằng miếng gỗ sồi và tôi đã tìm được khoá luận của Gretchen Chaplain được liệt kê ở đó. Tên kiệt tác của cô này là “Đảo Brindamoor: Lịch sử và địa lý của hòn đảo”.

Các khoá luận của Frederick Chalmers và Winston Chastain thì có nhưng nơi đặt khóa luận của Gretchen giữa hai khoá luận này đã bị trống rỗng. Tôi kiểm tra đi kiểm tra lại mã số nhập thư viện nhưng vô ích. Khoá luận về Brindamoor đã không còn ở đó nữa.

Tôi quay trơ lại chỗ anh chàng thủ thư và phải hắng giọng tới hai lần anh ta mới rời mắt khỏi trang nói về nghệ sỹ Billy AI Bengston.

- Gì vậy, thưa ông?

- Tôi đang tìm kiếm một cuốn khoá luận có tên đây mà không thấy đâu.

- Thế ông đã kiểm tra tập thẻ nhập tài liệu để xem nó có ở đấy không chưa?

- Thẻ nhập tài liệu thì có tên đấy nhưng mà cuốn khóa luận ấy thì không có ở đó.

- Thật là xui xẻo. Tôi đoán chắc là nó đã bị mượn đi rồi.

- Anh làm ơn kiểm tra lại giùm tôi được không?

Anh ta thở dài và phải khá lâu mới nhấc được mông khỏi ghế.

- Tên tác giả là gì?

Tôi đưa cho anh ta tất cả những thông tin cần thiết và anh ta đi ra sau cái bàn máy kiểm tra sách xuất thư viện với một vẻ mặt khó chịu. Tôi đi theo anh ta.

- Đảo Brindamoor, một nơi buồn não ruột. Tại sao ông lại muốn biết về nơi đó?

- Tôi là một giáo sư từ Đại học California-Los Angeles đến đây thăm trường và đây là một phần trong nghiên cứu của tôi. Tôi không biết là cần phải giải thích với anh.

- Ô, không phải vậy đâu - Anh ta nói nhanh và chúi mũi vào đống thẻ. Anh ta nhấc ra một nắm thẻ và đảo như một tay chuyên nghiệp tại Las Vegas - Đây rồi - Anh ta nói - khoá luận đó đã bị mang đi khỏi thư viện 6 tháng trước - Nó đã quá thời hạn rồi, phải vậy không?

Tôi cầm lấy cái thẻ. Kiệt tác của Gretchen ít được chú ý tới. Trước khi nó bị lấy đi lần cuối cùng cách đây nửa năm thì lần cuối cùng nó bị mượn đem đi là vào năm 1945, bởi chính Gretchen. Có lẽ cô ta muốn mượn nó đem về khoe với mấy đứa con để chúng thấy rằng mẹ chúng đã từng là một học giả...

- Đôi khi chúng tôi không kiểm tra được hết những tài liệu mượn quá hạn. Tôi sẽ làm ngay việc này, thưa giáo sư. Giáo sư xem giúp người mượn ra khỏi thư viện cuối cùng là ai vậy?

Tôi nhìn vào chữ ký và nói cho anh ta biết. Khi cái tên rời khỏi mồm tôi thì óc tôi đồng thời cũng xử lý thông tin ấy. Tới lúc hai từ được đọc lên, tôi nhận ra ngay rằng nhiệm vụ của tôi sẽ không thể hoàn thành được nếu không đi một chuyến tới hòn đảo này. 

Người dịch: ĐẶNG THỊ HUỆ
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.