Trời đang hửng sáng, hứa hẹn một ngày tươi đẹp. Cầu Chúa hôm nay không phải nghe đến hai từ “án mạng”.
Hai ngày qua, dòng Thái Bình Dương đã liên tục chảy miết, đẩy những thứ rác rưởi tới Pasadena. Nhà tôi nằm nép mình dưới chân đồi phía Bắc Bel Air, đỉnh một đường mòn cương ngựa chạy ngoằn ngoèo quanh Beverly Glen, nơi sự giàu có và những điều đáng sợ nhất cùng chung sống. Đó là khu vực của những chiếc xe Porsches và những kẻ vô lại, hệ thống thoát nước tồi tàn và những dòng lạch đơn độc.
Nhà tôi rộng 74 mét vuông, xung quanh có những cây gỗ tím vỏ màu bạc, những viên đá cuội đã bị nắng mưa bào nhẵn và kính màu. Ở ngoại ô, đây chỉ như một cái lều nhỏ; còn ở đây dưới những quả đồi, đó là một nơi ẩn náu dân đã. Xung quanh có nhiều thùng, vũng và mô đất nhấp nhô, nhiều chỗ tạo cho người ta sự bất ngờ khi mục kích. Ngôi nhà trước kia của một nghệ sỹ do ông tự thiết kế. Sau đó ông bị phá sản phải đem bán tất cả những tác phẩm nghệ thuật của mình cho các nhà trưng bày nghệ thuật ở La Cienega. Vào những ngày đẹp trời - giống như hôm nay - từ nơi này có thể nhìn thấy được đại dương, một mảnh đại dương màu xanh biếc e dè trộm nhìn Palisades.
Tôi ngủ một mình, cửa sổ mở toang, không có trộm cắp và những kẻ phá hoại. Mãi 10 giờ mới tỉnh giấc, trần như nhộng. Chăn mền đã bị xô xuống nền nhà giữa những giấc mơ, tỉnh dậy tôi chẳng nhớ gì. Trong cảm giác lười lười ngấy ngấy, tôi chống khuỷu tay kéo chăn mền lên giường và nhìn những lớp ánh nắng màu nâu nhạt chui xuyên qua khe hở của căn nhà. Cuối cùng, tôi đã bị kéo khỏi giường bởi sự xâm nhập của một con ruồi bay quanh nhà tìm kiếm bữa sáng, nó cứ nhằm đầu tôi tấn công.
Tôi cố lê bước vào nhà tắm, xả nước vào bồn, rồi đi xuống bếp kiếm cái gì đó để cho vào bụng. Con ruồi vẫn cứ bám chặt lấy tôi. Tôi pha một tách cà phê, xắt một lát hành tươi làm bữa điểm tâm. Con ruồi cũng xông vào xí phần. 10 giờ 20 sáng thứ Hai đẹp trời, chẳng biết đi đâu và làm gì.
Có lẽ đã nửa năm từ cái ngày lấy quyết định nghỉ hưu non, tôi vẫn còn ngạc nhiên về sự thoải mái khi đang từ một anh chàng lúc nào cũng đầu tắt mặt tối trong công việc trở thành một anh chàng buông tuồng thế này.
Tôi trở lại nhà tắm, đặt mông lên rìa bồn, mồm tóp tép nhai và vẽ ra một kế hoạch mơ hồ cho ngày hôm nay: thong thả tắm xong, đọc báo buổi sáng và có lẽ sẽ đi bách bộ về phía hẻm núi rồi quay lại, tráng qua người và tới thăm...
Tiếng chuông cửa kéo tôi ra khỏi sự mơ màng. Tôi cuốn khăn tắm quanh eo và đi tới cửa kịp lúc nhìn thấy Milo bước vào.
- Cửa không khoá - Anh giải thích rồi đóng rầm cánh cửa lại.
Ném tờ Times lên ghế bành, anh gióng mắt nhìn tôi; tôi đang thắt chặt thêm chiếc khăn tắm. .
- Chàng trai của trời đất, tôi chúc anh một buổi sáng tốt lành!
Tôi khoát tay mời anh vào trong.
- Này anh bạn, anh nên khoá cửa. Anh không biết chứ, ở Sở cảnh sát, tôi còn cả đống hồ sơ về chuyện xảy ra với các người không đóng cửa khi ngủ nghỉ đấy.
- Chào Milo, tôi cũng chúc anh một buổi sáng tốt lành.
Tôi sải bước vào bếp và rót hai tách cà phê. Milo bước theo tôi giống như một cái bóng ì ạch rồi mở tủ lạnh lấy một dĩa pizza mà chính tôi cũng không nhớ mình đã để đó từ lúc nào. Anh lại theo tôi ra ngoài phòng khách, sà xuống chiếc ghế bành bọc da đã cũ - một món đồ cổ mang từ văn phòng của tôi ở Wilshire về.
Tôi tắt nước trong nhà tắm và ngồi đối diện với anh trên chiếc ghế dài đệm bọc da lạc đà.
Milo là một tay lực lưỡng - cao 1 mét 85 - khi ngồi hay nằm, chân tay anh xoãi lòng thòng, tư thế của những kẻ có dáng người kềnh càng. Sáng nay, anh trông chẳng khác gì một con búp bê rách, đổ bẹp xuống ghế - một con búp bê có cái mặt bành bạnh và khôi hài, gần giống mặt của một cậu bé con nếu không có những hút trứng cá nham nhở khắp nơi và đôi mắt mệt mỏi. Đôi mắt màu xanh có sức hút kinh ngạc bao quanh bởi những quầng đỏ, bộ lông mày mầu đen thẫm, tóc dày cộm kiểu Kennedy. Mũi to, sống mũi cao, cặp môi đầy đặn, cong như môi trẻ con. Tóc mai anh có lẽ đã 5 năm chưa cạo nên trễ dài xuống tận má.
Như thường lệ, anh mặc bộ Brooks Brothers: áo vét ga- ba-đin màu ô liu, cúc không cài, ca-ra-vát sọc vàng xanh, đuôi đỏ sẫm. Toàn bộ trang phục của anh tạo ra một cảm giác kỳ dị.
Anh không thèm để ý đến tôi mà chúi mũi vào đĩa pizza.
- Tôi mừng vì anh đã dùng đĩa pizza đó cho bữa sáng của mình.
Tới khi chẳng còn gì trên đĩa, anh mới mở miệng hỏi.
- Tình hình anh dạo này thế nào?
- Tốt. Chả mấy khi rồng đến nhà tôm, chắc là có chuyện gì hả, Milo?
- Cứ phải có chuyện gì mới đến chắc? - Anh phủi những mẩu pizza rơi trên vạt áo xuống thảm trải nền - Thế bạn hè không thể đến với nhau được hay sao?
- Anh lén lén lút lút vào nhà tôi vôi vẻ mặt hình sự chắc chắn không phải là đến chơi suông rồi!
- Anh đúng là con người có khả năng trực giác kỳ lạ Anh vừa nói vừa lấy tay xoa mặt, kiểu rửa mặt khan - Đúng là tôi đến có việc nhờ anh đây.
- Mượn xe chứ gì. Đấy, tôi cho mượn đến cuối buổi chiều.
- Không phải đâu, lần này thì không phải mượn xe mà cần sự giúp đỡ chuyên môn của anh đấy.
Câu nói của anh làm tôi sững lại.
- Ngần ấy tuổi đầu mà còn đùa dai - Tôi nói - Tôi đâu còn làm công việc chuyên môn nữa.
- Không nói đùa đâu, anh Alex. Một trong các đồng nghiệp của anh đang nằm nghỉ ngơi tại nhà xác. Tên của nạn nhân là Morton Handler.
Tên người này nghe thì quen nhưng tôi chưa từng gặp mặt lần nào.
- Handler là một bác sỹ tâm thần?
- Bác sỹ tâm thần, chuyên gia tâm lý học. Thế nào cũng được. Nhưng điều quan trọng là anh ta đã về chầu Diêm Vương rồi. Cổ bị cắt nhiều nhát, ruột lòi ra ngoài. Cùng sang thế giới bên kia với anh ta là một cô bạn gái. Cô ta cũng bị giết tương tự nhưng nghiêm trọng hơn - các bộ phận sinh dục bị phá nát, mũi bị xẻo mất. Nơi xảy ra án mạng là nhà của anh ta - Nó đúng là cái lò mổ không hơn không kém.
Cái lò mổ. Một cụm từ được sử dụng tương xứng với bằng thạc sỹ văn học của anh.
Tôi đặt tách cà phê xuống bàn.
- Được rồi. Nghe anh nói tôi ớn quá. Hãy nói xem những điều này thì có liên quan gì tới tôi?
Anh tiếp tục hót như thể không nghe thấy câu hỏi của tôi:
- Tôi bị dựng dậy vào lúc 5 giờ sáng. Đến nơi thì thấy máu me thịt da bầy nhầy ngập đến đầu gối. Mùi bốc lên muốn ói. Anh biết đấy, người chết thì mùi thối lắm. Không phải là do xác rữa đâu mà mùi này có trước khi xác bị rữa. Tôi thì đã quen với mùi này rồi.
Anh lấy tay xoa bụng rồi tiếp:
- 5 giờ sáng! Tôi phải bỏ lại người tình đang tức giận trên giường để ra đi. Đầu tôi đang muốn nổ tung ra đây!
Anh đứng và nhìn ra cửa sổ, liếc qua đỉnh những ngọn thông và bạc hà. Từ chỗ tôi đang đứng có thể nhìn thấy từng cuộn khói đang la đà bốc lên từ một cái lò sưởi xa xa.
- Ở đây tuyệt lắm, Alex ạ. Đã bao giờ anh thấy buồn chán khi ở chốn thiên đường như thế này mà chẳng biết làm gì chưa?
- Không hề chán tí nào.
- Tôi cũng nghĩ như vậy. Chắc anh không muốn nghe chuyện về Handler và cô gái nữa phải không?
- Thôi đi Milo, đừng chơi trò mèo vờn chuột nữa. Hãy nói toẹt ra đi.
Anh quay đầu lại và ngó sang tôi. Bộ mặt to bè, xấu xí của anh thể hiện những dấu hiệu mệt mỏi.
- Tôi đau đầu lắm rồi, anh Alex ạ - Anh chìa cốc cà phê đã hết ra phía tôi giống như một tên Oliver Twist to xác - Đó là lý do tại sao tôi còn có thể uống thêm được một chút nước cống lợm mùi này nữa.
Tôi nhận cốc của anh và đổ đầy. Anh tợp một cái thật kêu.
- Chúng ta có một nhân chứng khả dĩ. Một đứa bé sống trong cùng toà nhà. Nó hiện đang bị thất thần, không thể nói được đã nhìn thấy những gì. Tôi nhìn con bé và nghĩ ngay tới anh. Anh có khả năng nói chuyện với nó, có lẽ anh nên sử dụng một chút thôi miên để tăng cường trí nhớ cho nó sẽ tốt hơn.
Anh đưa tay vào túi móc ra một tập ảnh loại lấy ngay:
- Hãy nhìn những cảnh ngoạn mục này xem!
Tôi cầm lấy, liếc nhanh qua những bức ảnh. Những gì trông thấy làm tôi buồn nôn. Nhanh chóng tôi trả lại anh.
- Trời ơi, đừng có đưa tôi xem những thứ đó!
- Thấy cảnh ngoạn mục rồi chứ? Một bãi máu thịt bầy nhầy - Anh uống cạn cốc cà phê, đưa đáy cốc thật cao lên đế hứng lấy những giọt cuối cùng - Những người ở sở cảnh sát không hiểu gì về trẻ con cả.
- Tôi đâu có biết gì về chuyện giết người.
- Không cần thiết. Việc đó là của tôi. Anh chỉ cần làm sao nói chuyện được với con bé này thôi.
Tôi lưỡng lự chưa biết quyết định thế nào thì anh đã chìa đôi bàn tay ra. Lòng bàn tay anh màu trắng, được cọ rửa cẩn thận:
- Này, hôm nay tôi không có quà gì cho anh nhưng bù lại sẽ chiêu đãi anh một bữa trưa. Có một cửa hàng ăn Italia giá không đắt có loại mì gnocchi cực ngon ở cạnh...
- Cạnh cái lò mổ chứ gì? - Tôi nhăn mặt - cảm ơn. Sao tôi lại có thể dễ dàng bị mua chuộc bởi mấy bát mì nhỉ?
- Thế tôi biết phải đút lót cái gì cho anh đây? Anh đã có tất cả: căn nhà ở chân đồi, có xe xịn, có bộ tập thể dục Ralph Lauren với giày thể thao. Chúa ơi, ở cái tuổi 33 anh đã được nghỉ hưu và có được một nước da rám nắng không chê vào đâu. Chỉ cần nói đến nước da của anh tôi đã thấy thèm đến vãi tè rồi.
- Đúng đấy, nhưng tôi có hạnh phúc không nào?
- Tôi nghĩ anh đang hạnh phúc.
- Anh nói đúng - Tôi nghĩ tới những bức ảnh ghê tởm - Và tất nhiên tôi không cần người ta đến mời tôi đi xem vở kịch bạo dâm này.
- Anh biết đấy - Anh nói - Tôi dám cá với anh rằng dưới bề ngoài có vẻ sung sướng, anh chính là một gã đang buồn chán.
- Thối lắm cha ơi.
- Chẳng có gì là thối cả. Anh đã nghỉ hưu được bao lâu rồi nhỉ, 6 tháng à?
- 5 tháng rưỡi.
- 5 tháng rưỡi. Khi tôi gặp anh, à xin đính chính là ngay sau khi tôi gặp anh, anh là một gã đầy sức sống, nghị lực cao độ và luôn có nhiều sáng kiến hay. Hãy để ý đến những gì anh làm xem. Giờ đây, tất cả những gì mà tôi nghe thấy từ anh là bồn tắm, nước ấm, chạy nhanh như thế nào, những cảnh hoàng hôn khác nhau mà anh đã thưởng ngoạn từ khu nhà mình; dùng từ của anh để nói thì đó gọi là thoái trào. Lúc nào cũng quần soóc lửng, đi trượt pa-tanh rồi vẩy nước. Giống như gần một nửa dân số của cái thị trấn này, anh đang hoạt động như một đứa trẻ 6 tuổi.
Tôi cười:
- Còn anh thì gạ gẫm tôi tham gia vào vụ án huyết nhục này dưới hình thức chữa trị cái gì đó theo nghề nghiệp của tôi.
- Anh Alex, anh có thể đánh vỡ mất cái mông của mình khi cứ cố ngồi thiền để được lên cõi niết bàn đấy, nhưng ngồi thiền cũng không có tác dụng gì với anh đâu. Người ta bảo chín quá hoá thối.
Tôi vỗ ngực:
- Chẳng có biểu hiện thối rữa nào cả.
- Bên trong cơ, ở tâm hồn ấy, bị ở những nơi mà anh ít nghĩ tới nhất.
- Cảm ơn bác sỹ Sturgis.
Anh ném cái nhìn ghê tởm về phía tôi rồi đi vào bếp. Khi đi ra miệng anh đang bị vùi trong quả lê:
- Ngon quá.
- Anh cứ tự nhiên.
- Thôi được rồi, Alex, bỏ qua đi. Hiện tôi đang có một bác sỹ tâm thần bị giết hại và cô gái tên là Gutierrez bị phanh thây. Một đứa bé nghĩ rằng nó có thể đã nghe hay nhìn thấy cái gì đó nhưng hiện đang quá sợ dẫn đến loạn trí. Tôi chỉ xin anh có hai giờ đồng hồ, mà thời gian là cái anh không thiếu. Rốt cuộc tôi cũng chẳng được cái khỉ gì.
- Từ từ hẵng. Tôi đâu có nói sẽ không làm gì. Anh phải cho tôi thời gian để làm quen với nó chứ. Tôi vừa mới mở mắt thì đã thấy anh mọc ra ở nhà tôi và nhồi óc tôi bằng vụ án có hai nạn nhân bị sát hại.
Anh đưa mạnh tay ra để cái cổ tay trồi ra khỏi ống tay áo.
- Trời ơi, đã 10 giờ 37 - Anh tròn mắt nhìn tôi rồi gặm quả lê rào rào, nước từ quả lê chảy thành giọt xuống cằm anh.
- Nhưng anh biết đấy, lần cuối cùng tôi làm việc cho cảnh sát đã để lại hậu quả khiếp quá.
- Hickle là một con sán. Anh là nạn nhân của hắn. Tôi không muốn anh phải đi sâu vào việc này mà chỉ cần anh bỏ ra một hay hai tiếng đồng hồ nói chuyện với một con nhóc. Như tôi nói rồi, có thể sử dụng liệu pháp thôi miên nếu anh muốn. Sau đó chúng ta đi chén mỳ gnocchi. Tôi trở về với người tình của tôi còn anh thì thoải mái trở về Lâu đài ngoài vũ trụ của anh. Chấm hết. Mỗi tuần, chúng ta gặp nhau chỉ để nói chuyện thường thôi - làm chén trà xanh ở phố Nhật Bản. Thấy thế nào?
- Đứa bé đã nhìn thấy cái gì? - Tôi hỏi và đưa mắt nhìn ngoài cửa sổ.
- Bóng đen, những tiếng nói, hai người, có thể là ba. Nhưng ai có thể dám chắc được? Nó là một đứa bé, hoàn toàn loạn trí. Mẹ nó cũng bị mất hồn như nó. Tôi không biết phải tiếp cận con bé thế nào. Tôi đã cố tỏ ra ân cần, từ tốn. Lẽ ra nếu có một sỹ quan chuyên về trẻ vị thành niên thì tốt hơn nhưng giờ đây thì không còn nhiều nữa. Sở cảnh sát chỉ muốn có những sỹ quan thích ngồi bàn giấy suốt ngày.
Anh ngoạm nốt miếng lê chỉ để lại lõi:
- Những bóng đen, tiếng nói. Chỉ có thế thôi. Anh là một chuyên gia ngôn ngữ đúng không? Anh biết cách nói chuyện với những đứa trẻ. Nếu có thể làm cho con bé mở mồm được thì đó là một chiến tích vĩ đại. Nếu nó còn có thể nói được ra cái gì đó như là tên người thì đúng là vượt quá mong đợi. Nếu không được gì cả, thì đó là sự thất bại và ít nhất chúng ta cũng đã cố gắng.
Chuyên gia ngôn ngữ. Đã từ lâu tôi không sử dụng cụm từ này. Xin trở lại vụ Hickle. Nghĩ tới nó lại thấy mình mất hết tự chủ, bộ mặt của Stuart Hickle và tất cả những đứa trẻ bị hắn hãm hại, tất cả đang hành quân trong đầu tôi. Milo đã đưa tôi đi uống rượu. Vào lúc 2 giờ sáng anh lẩm bẩm không biết tại sao bọn trẻ lại để sự việc xảy ra trong một thời gian dài như thế.
- Chúng không nói ra vì không ai chịu nghe lời chúng - Tôi nói - Đại khái chúng nghĩ đó là lỗi của chúng.
- Thế à? - Anh ngước mắt lên, đôi mắt lờ đờ, hai tay nắm chặt vào cốc bia - Tôi cũng nghe mấy tay chuyên gia về trẻ vị thành niên nói như vậy.
- Tự kỷ ám thị, đó chính là cách suy nghĩ khi chúng còn nhỏ, giống như thể mọi thứ trên thế giới này đều tập trung chĩa mũi vào chúng; bà mẹ chúng ngã gãy chân thì chúng cũng sẽ cho là lỗi do chúng gây ra.
- Thế cách nghĩ đó tồn tại bao lâu?
- Ở một số người, đến già vẫn còn cách nghĩ tự kỷ ám thị đó. Còn phần lớn chúng ta sẽ mất dần theo thời gian. Đến khoảng 8 hay 9 tuổi thì chúng ta đã có cách nghĩ khác - nhưng dù ở tuổi nào thì người lớn vẫn có thể điều khiển bọn trẻ khiến chúng luôn tự đổ lỗi cho chúng.
- Khỉ thật. Thế làm sao anh đưa chúng trở lại bình thường được? - Milo lẩm bẩm.
- Phải biết được cách suy nghĩ của trẻ ở từng độ tuổi, đó là những giai đoạn phát triển. Phải nói bằng tiếng nói của chúng - thế mới gọi là chuyên gia ngôn ngữ.
- Có phải đó chính là cách mà các anh làm không?
- Chính thế.
Một vài phút sau anh hỏi tiếp:
- Anh nghĩ rằng nhận lỗi là xấu xa phải không?
- Không hẳn là như vậy. Đó là một phần của những gì khiến chúng ta sống được với nhau. Nhưng nếu làm quá đáng thì lại hỏng.
Anh gật đầu đồng ý:
- Đúng thế, tôi thích nghe điều này. Các bác sỹ tâm thần dường như luôn nói nhận lỗi không phải là tội lỗi. Tôi có thể mua liệu pháp này của anh. Tôi cho rằng chúng ta có thể sử dụng liệu pháp nhận lỗi này nhiều hơn nữa - thế giới này đầy những kẻ dã man.
Lúc đó, anh không còn tranh luận gì với tôi.
Chúng tôi nói với nhau một vài câu nữa. Rượu đã làm chúng tôi ngà ngà. Cả hai bắt đầu cười hô hố, rồi lại khóc. Tay hầu rượu ngừng lau ly, giương cặp mắt nhìn chúng tôi vẻ kỳ quái.
Đó là giai đoạn đen tối của cuộc đời tôi và đến nay tôi vẫn không quên ơn người đã giúp tôi vượt qua.
Tôi chăm chú nhìn Milo đang gặm những miếng lê cuối cùng.
- Hai tiếng thôi chứ? - Tôi hỏi.
- Nhiều nhất là hai tiếng - Anh đáp.
- Cho tôi xin một tiếng để chuẩn bị nhé.
Thuyết phục được tôi giúp dường như vẫn không làm cho anh vui lên chút nào. Anh gật đầu và thở dài mệt mỏi:
- Được rồi. Trong thời gian anh chuẩn bị, tôi quay lại đồn cái đã.
Anh nhìn đồng hồ và nói tiếp:
- Đến trưa nhé.
- Thế thì tốt rồi.
Anh quay gót đi tới cửa, mở cửa và bước ra ngoài ban công, ném hạt lê qua lan can vào khu vườn phía dưới. Đang xuống tới giữa cầu thang, anh chợt dừng lại ngước mắt nhìn tôi. Những tia nắng mặt trời chiếu vào bộ mặt nhăn nhó của anh và biến nó thành một cái mặt nạ màu tai tái. Bất chợt tôi sợ anh phát bệnh.
Nhưng tôi đã lầm.
- Nghe này Alex! Vì anh ở đây, không đi đâu nên cho tôi mượn luôn chiếc Caddy của anh nhé. Còn - anh chỉ vào chiếc xe Fiat cũ kỹ của mình - vật khốn kiếp này đang bị hỏng. Lần này thì không khởi động được.
- Chết tiệt, anh lại thích đi xe của tôi chứ gì.
Tôi vào nhà lấy mấy cái chìa khoá xơ cua rồi ném cho anh. Anh đón lấy một cách thiện nghệ, mở khoá cửa chui vào, chỉnh lại chỗ ngồi để cái chân dài của anh không bị vướng. Máy nổ ngay lập tức, phóng đi mạnh mẽ. Như một cậu thanh niên 16 tuổi lần đầu được lái xe của bố đi chơi, anh lao như điên xuống chân đồi.