Ba Bóng Đen

Lượt đọc: 164 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12

❊ ❊ ❊

Ba ngày sau khi chúng tôi phát hiện ra xác chết của Bruno, Milo muốn tới chỗ tôi để xem xét chi tiết hồ sơ tâm thần của anh ta. Tôi đề nghị hoãn chuyến thăm đến buổi chiều. Bản năng mách bảo tôi gọi điện cho André JaroJary tại nơi làm việc của ông ở Tây Hollywood và đề nghị ông dành thời gian giúp tôi ôn lại những miếng võ karate tôi đã học.

Ông nói:

- Bác sỹ ạ - Giọng nói của ông nghe chắc chắn - Lâu quá rồi chúng ta mới có dịp gặp nhau.

- Tôi biết mà, ông André. Lâu quá rồi. Tôi đã để mình bị cuốn vào chuyện tình cảm. Nhưng hi vọng ông có thể giúp được tôi.

Ông cười:

- Chặc, chặc. Tôi dạy một nhóm trung đẳng vào lúc 11 giờ và dạy riêng cho một người vào lúc 12 giờ. Sau đó tôi tới Hawaii để dàn dựng những cảnh đánh đấm cho một bộ phim truyền hình mới, đó là cảnh một nữ cảnh sát biết võ Judo bắt bọn hiếp dâm. Anh nghĩ thế nào về bộ phim này?

- Hay.

- À. Tôi phải làm việc với một cô em tóc đỏ - đó là Shandra Layne. Phải dạy cho cô ta biết quật ngã bọn đàn ông to lớn, giống như vai nữ siêu nhân ấy. 

- Thế ông có thời gian rỗi trước 11 giờ không?

- Dành cho anh hả bác sỹ? Tất nhiên là có rồi. Chúng tôi sẽ giúp anh có được thân hình đẹp đẽ. Hãy đến vào lúc 9 giờ nhé, tôi sẽ dành cho anh 2 tiếng.

Học viện Võ thuật nằm ở thành phố Santa Monica trên phố Doheny, cạnh hộp đêm Troubador. Đó là một học viện của Los Angeles, có trước cơn sốt Kung Fu khoảng 15 năm. Jaroslay là một người Do Thái gốc Séc, chân vòng kiềng, trốn thoát sang Mỹ vào những năm 1950. Ông có giọng nói cao và the thé do bị bọn Đức quốc xã bắn vào cổ họng. Thực ra, ông sinh ra đã có giọng nói the thé như thế. Nhưng sống ở Prague mà có giọng the thé thì không dễ dàng gì, thế là ông học võ, luyện tập thể lực. Đến năm 20 tuổi ông đã thông thạo tất cả các trường phái võ học từ đấu kiếm cho đến hockaido, nhiều kẻ đến bắt nạt ông đã phải lãnh những kinh nghiệm đau đớn.

Ông đón tôi ở cửa, người cởi trần, tay cầm mấy sợi thuỷ tiên. Vỉa hè đầy những người chán ăn không biết thuộc giới tính nào, ôm những hộp đàn guitar như thể họ là những con người bảo tồn sự sống, hút thuốc như ống khói và nhìn xe cộ đi lại như nhìn trái đất từ vũ trụ.

- Nghe kìa - Ông kêu lên, tay chỉ vào cánh cửa dẫn vào Troubador và liếc mắt nhìn vào hộp đêm đó một cách khinh bỉ - Những nghệ sỹ của thời đại mới đấy bác sỹ ạ.

Chúng tôi đi vào một phòng tập trống rỗng. Ông cắm hoa vào một cái bình. Phòng luyện võ được lát gỗ sồi đánh bóng, xung quanh là tường quét vôi trắng. Những bức hình có chữ ký hẳn hoi của các ngôi sao treo thành từng mảng. Tôi vào phòng thay đồ, mặc bộ đồ trắng bó thân mà ông đưa cho, lúc này tôi trông như một diễn viên đóng thế trong bộ phim của Lý Tiểu Long.

Faroslav không nói gì, để cho cơ thể và đôi tay nói chuyện, ông dẫn tôi vào giữa phòng tập và đứng đối mặt với tôi. Ông cười, chúng tôi cúi chào nhau sau đó ông hướng dẫn tôi một loạt bài tập khởi động khiến những khớp xương của tôi kêu răng rắc. Đã lâu rồi tôi không tập.

Khi bài tập Kata xong, chúng tôi lại cúi chào nhau. Sau một giờ luyện tập, tôi cảm thấy như vừa từ trong máy nghiền rác chui ra, toàn thân đau nhức tới từng thớ cơ, các khớp run bần bật đau đớn đến cực độ.

Jaroslav vẫn bình thản, mỉm cười và cúi chào. Thỉnh thoảng ông hét lên một tiếng ném tôi như một bị thịt. Hết giờ thứ hai thì mình mẩy không còn đau nhiều nữa: tôi đã trở nên quen với sự đau đớn hơn, một trạng thái của nhận thức. Nhưng khi chúng tôi ngừng luyện tập, tôi lại cảm thấy đau. Tôi thở mạnh, thả lỏng toàn thân và chớp mắt liên hồi. Mắt tôi nóng rực vì mồ hôi nhỏ vào. Jaroslav thật nhẹ nhõm như vừa mới đọc xong tờ báo buổi sáng.

- Bác sỹ, anh hãy đi tắm nước ấm đi, để mấy em đấm bóp cho, dùng ít nước phỉ để thoa lên những chỗ bầm tím. Nhưng phải nhớ là thường xuyên luyện tập đấy.

- Tôi sẽ nhớ, thưa ông André.

- Anh có thể điện thoại lại cho tôi khi tôi trở về, tức là trong vòng một tuần nữa. Tôi sẽ kể cho anh về em Shandra Layne và kiểm tra xem anh có luyện tập hay không - ông thọc léc tôi khôi hài.

- Nhất trí thế nhé.

Ông đưa tay ra. Tôi cũng chìa tay ra bắt lấy, căng thẳng không biết liệu ông có quẳng tôi như khi đang luyện tập nữa không. 

- A, được - Ông nói, rồi thả tay tôi ra.

Sự đau nhức của các thớ cơ làm tôi cảm thấy khoẻ mạnh hơn. Tôi vào ăn trưa tại nhà hàng của một người theo đạo Hindu nhưng lại thích Los Angeles hơn là Calcutta. Một cô gái miệng không ngớt mỉm cười, ánh mắt trống rỗng, mặc bộ váy áo dài và áo choàng trùm đầu nhận phiếu gọi món của tôi. Cô gái có một khuôn mặt ngây thơ bụ bẫm cùng với phong thái của một nữ tu, luôn luôn giữ nụ cười trên miệng kể cả lúc nói chuyện, lúc đi lẫn lúc viết phiếu. Tôi tự hỏi, cô gái có cảm thấy khó chịu không.

Tôi ăn xong một đĩa đầy rau diếp, giá đỗ, đỗ chiên và pho mát dê đã nấu chảy. Ngoài ra còn bánh mì Chapati (loại bánh đặc biệt của người Hindu - N.D) và hai cốc rượu sắn- dừa-dứa được nhập từ sa mạc thiêng Mojave. Tổng số tiền phải trả cho bữa đó là 10 đô-la 39 xu. Đó là lời giải thích cho nụ cười của cô hầu bàn.

Tôi trở về đến nhà vừa lúc Milo lao xe tới. Anh đi chiếc Matador màu đồng không có biển hiệu cảnh sát.

- Cuối cùng thì con Fiat cũng đi tong rồi - Anh giải thích - Tôi đã cho thiêu nó và ném tro tàn xuống biển tại Long Beach.

- Xin có lời chia buồn với anh! - Nói xong tôi cầm hồ sơ của Bruno lên.

- Thôi thì cứ đãi tôi một bữa nước cam thay cho vòng hoa chia buồn nhé.

- Sao không bảo bác sỹ Silverman mua cho một cốc.

- Thì tôi cũng đang cố.

Anh để tôi đọc qua trong vài phút rồi hỏi:

- Anh nghĩ thế nào?

- Chẳng có gì sâu sắc cả. Bản án treo đã giới thiệu Bruno tới Handler sau vụ bê bối séc giả. Trong khoảng 4 tháng, Handler có điều trị cho anh ta chừng hơn chục lần. Khi thời gian thử thách hết thì thời gian điều trị cũng chấm dứt. Một điều tôi nhận thấy là những nhận xét của Handler về Bruno khá là tốt. Anh ta là một trong những bệnh nhân mới nhất. Vào thời điểm Bruno bắt đầu điều trị thì cũng là lúc Handler ở giai đoạn tồi tệ nhất thế mà không có lời nhận xét nào ác ý về anh ta. Ví như đây, lúc đầu Handler gọi anh ta là “một kẻ có tài lừa đảo” - Tôi lật qua vài trang nữa - Hai tuần sau đó anh ta có một nhận xét kêu về tính cách của Bruno là: “cười ngoác miệng kiểu Cheshire”. Sau đó thì không có nhận xét gì nữa.

- Có vẻ như họ trở thành bạn thì phải?

- Sao anh lại cho là như vậy?

Milo trao tôi một mẩu giấy:

- Đây, hãy xem đi - Anh nói.

Đó là một bảng kê chi tiết của công ty điện thoại. Anh chỉ tay vào một mã bảy chữ số được khoanh tròn lại:

- Đây là số của Handler, số nhà riêng chứ không phải là số điện thoại ở văn phòng. Còn đây là số điện thoại của Bruno.

Số của hai người này đã được kẻ nối bằng những đường vạch giống như là người ta buộc dây giày. Trong 6 tháng trở lại đây, họ có khá nhiều liên hệ với nhau.

- Thấy thú vị đấy chứ?

- Ly kỳ.

- Đây là một điều ly kỳ nữa. Về mặt chính thức thì nhân viên điều tra nói rằng không thể biết được thời gian chết của Bruno. Độ nóng trong căn nhà đã làm đảo lộn hết các biểu đồ phân huỷ, vì thế với những gì có được họ không thể kết luận vì sợ sẽ không chính xác. Nhưng tôi đã nói chuyện được với một tay bác sỹ pháp y trẻ, bảo anh ta cho tôi một suy đoán không chính thức của anh ta. Anh ta nói là thời gian có thể từ 10 đến 12 ngày.

- Nghĩa là đúng vào khoảng thời gian Handler và Gutierrez bị giết?

- Có thể là ngay trước hay ngay sau đó.

- Thế còn cách hành xử khác nhau thì sao?

- Alex. Ai bảo người ta lúc nào cũng làm như lúc nào. Thật ra thì vẫn còn các khác biệt giữa hai vụ này ngoài sự khác biệt về cách hành xử. Trong vụ Bruno, dường như phải dùng sức để vào bên trong nhà vì chúng tôi đã tìm thấy những bụi cây bị gãy dưới cái cửa sổ sau nhà và có các vết đục ở tấm kính - mà trước đấy nó là cửa sổ phòng của trẻ con. Sở cảnh sát Glendale cho rằng họ đã tìm thấy hai loại vết gót giày lưu lại trong nhà.

- Hai à? Có thể Melody thực sự đã nhìn thấy điều gì đó. Nó nói là những người đàn ông màu đen. Hai hay ba người gì đó.

- Có thể. Nhưng tôi đã từ bỏ hướng điều tra ấy rồi. Con bé sẽ không được xem là nhân chứng đáng tin cậy. Trong bất kỳ trường hợp nào, dù là không thống nhất đi nữa thì vẫn có vẻ như chúng ta đang tìm ra được điều gì đó - điều gì thì tôi vẫn chưa biết chắc. Bệnh nhân và bác sỹ, có những bằng chứng rõ ràng rằng họ đã có liên hệ thường xuyên với nhau sau khi điều trị, cả hai đều bị nát nhừ trong cùng một khoảng thời gian. Đây không lẽ chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên?

Anh nghiên cứu các ghi chép, dáng vẻ của một nhà nghiên cứu khoa học. Tôi suy nghĩ về Handler và Bruno và rồi đột nhiên nghĩ ra:

- Này anh Milo, chúng ta đã bị che mắt bởi vai trò xã hội rồi.

- Vai trò xã hội. Đó là những khuôn mẫu hành xử với nhau trong xã hội. Giống như là bác sỹ và bệnh nhân. Bác sỹ tâm thần và bệnh nhân tâm thần. Đặc điểm của một người bị bệnh tâm thần là gì?

- Là mất hết lương tâm.

- Đúng thế. Và không thể quan hệ được với người khác ngoại trừ việc bị họ lợi dụng. Những người tốt trong số họ thường có bộ mặt khả ái và nhẵn nhụi, thường thì họ trông khá đẹp. Họ cũng hay là những người thông minh trên mức trung bình, có sức lôi cuốn mạnh về tình dục. Họ thường đặc biệt thích tham gia vào các trò lừa bịp, tống tiền và giả mạo.

Mắt Milo mở to.

- Chính là Handler!

- Tất nhiên rồi. Chúng ta vẫn nghĩ anh ta là một bác sỹ trong vụ này và cho rằng anh ta hoàn toàn bình thường về mặt tâm lý. Như vậy anh ta đã được bảo vệ khỏi con mắt của chúng ta bởi vai trò xã hội của anh ta. Nhưng bây giờ hãy xem xét kỹ hơn một chút. Chúng ta biết gì về anh ta? Anh ta đã từng tham gia vào một vụ lừa công ty bảo hiểm. Anh ta đã tìm cách “tống tiền” Roy Longstreth bằng cách dùng quyền của một bác sỹ tâm thần. Anh ta đã dụ dỗ được ít nhất một bệnh nhân là cô Elaine Gutierrez, và ai biết là còn bao nhiêu người khác nữa. Và những phần nhận xét ngoài lề các bản ghi của anh ta nữa. Lúc đầu tôi nghĩ đó là bằng chứng về sự mệt mỏi của anh ta, nhưng bây giờ thì tôi cũng không biết nữa. Thật là tàn nhẫn. Chỉ giả vờ ngồi nghe người ta nói rồi thu tiền và còn ghi ra những lời nhục mạ bệnh nhân nữa chứ. Những ghi chép của anh ta hoàn toàn được giữ bí mật. Anh ta cho rằng sẽ chẳng có ai có thể đọc được những ghi chép ấy. Nếu phơi bày hết ra có thể thấy được bản chất của anh ta. Này Milo, theo tôi thì tên này đúng là một kẻ bị tâm thần kinh điển đấy.

- Một con quỷ đột lốt bác sỹ. 

- Không hẳn là quỷ đội lốt bác sỹ. Nhưng nếu đã có một Mengele (bác sỹ làm thí nghiệm trên cơ thể của những tù nhân bị Đức quốc xã bắt giữ), thì tại sao lại không có một loạt những Morton Handler. Còn gì tốt hơn là cái danh hiệu bác sỹ đối với một kẻ tâm thần nhưng lại thông minh này, sẽ cho anh ta uy tín và danh dự trong một thời gian ngắn.

- Bác sỹ tâm thần và bệnh nhân tâm thần à - Anh có vẻ ngẫm nghĩ sâu điều này.

- Không phải là bạn đâu, mà là đối tác cùng thực hiện hành vi tội ác.

- Tất nhiên rồi. Những kẻ tâm thần thì không có bạn. Chỉ có nạn nhân và tòng phạm thôi. Bruno đúng là giấc mơ thành hiện thực của Handler nếu như anh ta thực sự có âm mưu gì đó và cần có một đồng bọn giúp đỡ. Tôi có thể cá với anh rằng những buổi điều trị đầu tiên là không đáng tin cậy. Cả hai tên này đều là những con linh cẩu khát máu chỉ đang thăm dò lẫn nhau thôi.

- Tại sao lại chỉ là Bruno? Handler đã điều trị cho những bệnh nhân tâm thần khác nữa cơ mà?

- Họ quá đần độn. Toàn là những đầu bếp ở các quán ăn nhanh, những cao bồi, thợ xây dựng. Handler cần một người bóng bẩy cơ. Ngoài ra, làm thế nào để chúng ta biết được là có bao nhiêu người bị anh ta cố ý chẩn bệnh sai như Longstreth?

- Cứ coi giả thiết đó là đúng đi nhé, để tôi thử bác bỏ xem sao! Thế sao anh ta lại không tìm một sinh viên trường luật nhỉ?

Tôi nghĩ một phút rồi nói:

- Quá trẻ. Trong con mắt của Handler, một sinh viên trường luật chỉ là một kẻ cục mịch thô lỗ còn non nớt quá. Nếu như để thêm một vài năm nữa khi sinh viên đó ra trường, có bằng trong tay và có khả năng biện luận phức tạp thì còn được. Handler cần một người kiểu thương nhân để làm việc theo ý của anh ta, một người thực sự bảnh bao và có tài nói dối. Và có vẻ như Bruno hoàn toàn phù hợp với yêu cầu của anh ta. Tên này đã lừa được ông lão Gershman, lão này đâu phải là một thằng đần.

Milo đứng dậy và đi quanh phòng, luồn các ngón tay vào tóc biến nó thành một cái tổ quạ.

- Giả thiết này hay lắm. Bác sỹ tâm thần và bệnh nhân tâm thần đồng loã với nhau trong một trò lừa đảo - Anh có vẻ phấn khích,

- Đây không phải là lần đầu tiên xảy ra vụ việc thế này đâu, anh Milo ạ. Vài năm trước, có một tay ở Đông Los Angeles - có khá nhiều bằng cấp, bằng khen đáng tin. Gã lấy một cô gia đình giàu có và mở một bệnh viện cho những kẻ tội phạm tuổi vị thành niên. Gã đã lợi dụng những quan hệ xã hội của đằng vợ để tổ chức các buổi dạ tiệc gây quỹ cho bệnh viện. Trong khi sâm-banh được mở ra, tiệc tùng vui vẻ thì gã lại chuồn đi ăn trộm ở nhà những người đến dự tiệc trong thị trấn. Cuối cùng thì gã cũng bị bắt. Người ta phát hiện ra một nhà kho đầy bạc và pha lê, lông và thảm. Gã thậm chí cũng không cần những thứ này. Gã làm chỉ để thử sức thôi. Người ta đã đưa gã tới một trong những cơ sở bí mật ở chân đồi phía Nam Maryland. Theo những gì tôi biết được thì bây giờ gã lại là giám đốc chính cơ sở ấy. Tin tức về gã ta không được báo chí đăng tải. Tôi biết được là từ nguồn tin bí mật của đồng nghiệp. Qua mấy câu chuyện ngồi lê đôi mách ở các buổi hội thảo ấy mà.

Milo rút bút chì ra. Anh bắt đầu ghi ghi, chép chép và tự nói với mình:

- Leo lên vị trí có thu nhập cao. Các biểu ghi của ngân hàng, các tuyên bố phá sản, dùng các tên giả để đăng ký kinh doanh. Thử xem trong két của anh ta còn gì sau khi ngân khố quốc gia tiến hành xong công việc của họ. Phải hỏi người định giá tài sản của quận để lấy thông tin về việc bán tài sản của anh ta. Công ty bảo hiểm đã lấy lại văn phòng của Handler rồi - Anh ngừng lại giây lát rồi nói tiếp - Hy vọng là những việc này sẽ giúp chúng ta đi tới được đâu đó, anh Alex ạ. Vụ án khốn nạn này chẳng lợi lộc gì cho địa vị của tôi ở Sở cảnh sát cả. Giám đốc sở đang chờ được thăng quân hàm vì thế muốn bắt được nhiều tội phạm hơn. Handler và Gutierrez không phải là vụ nhỏ để mà ông ta có thể lờ đi được. Ông ta còn đang sợ rằng sở cảnh sát Glendale sẽ giải quyết xong vụ Bruno trước và khiến cho chúng tôi trở thành những con lừa. Anh nhớ Bianchi chứ?

Tôi gật đầu. Bianchi là Giám đốc sở cảnh sát tại Bellingham, Washington. Ông đã bắt được kẻ giết người ở Hillside, điều mà bộ máy chiến tranh của cảnh sát Los Angeles chịu bó tay.

Anh đứng dậy, đi vào bếp, đứng cạnh bồn rửa ăn hết nửa con gà tôi đã ướp lạnh trong tủ. Anh súc miệng bằng một chai nước cam, rồi trở lại chỗ tôi, vừa đi vừa lau miệng.

- Tôi không biết tại sao tôi lại không cười được trong chuyện này. Đã có một đống người chết rồi mà công việc điều tra vẫn chưa có kết quả gì. Nhưng vụ Bruno và Handler khá là bi hài. Ngươi ta đưa một bệnh nhân tâm thần tới bác sỹ tâm thần để điều trị và bác sỹ tâm thần này cũng tâm thần không kém bệnh nhân và lái bệnh nhân theo con đường đen tối một cách có hệ thống.

Suy lý như vậy cũng không có vẻ gì là buồn cười cả. Dù sao, cũng thấy anh cười và hỏi:

- Thế còn cô gái thì sao?

- Gutierrez ư? Cô ta thì sao?

- Này, tôi đang nghĩ về cái gọi là vai trò xã hội ấy. Chúng ta đã coi cô ta như một người đứng ngoài vô tội. Nếu Handler có thể đồng loã với một bệnh nhân thì sao lại không làm thế với người thứ hai?

- Cùng không thể loại trừ khả năng đó. Nhưng chúng ta đều biết Bruno là một bệnh nhân tâm thần. Còn cô ta thì có bằng chứng nào không?

- Không có - Anh thừa nhận - Chúng tôi đã tìm kiếm các hồ sơ của Handler về cô ta nhưng không thấy gì. Có thể hắn đã huỷ nó đi khi quan hệ của họ thay đổi. Thế các bác sỹ tâm thần các anh có thường làm thế không?

- Làm sao tôi biết được. Tôi đã bao giờ ngủ với bệnh nhân của tôi đâu - mà cũng chưa bao giờ ngủ với mẹ của họ.

- Thôi đừng động lòng nhé. Tôi đã cất công thẩm vấn gia đình cô ta. Bà mẹ già, hai người anh em trai, một trong số họ có đôi mắt đầy hằn học. Cô ta không còn cha. Ông ta chết từ 10 năm trước. Ba người bọn họ hiện sống ở một căn nhà nhỏ xíu tại Echo Park. Khi tôi tới đó thì họ đang khóc cô ta. Họ thắp nhiều nến, để những rổ thức ăn ở đó và có những người hàng xóm đến viếng. Hai người anh em trai thì mặt mày ủ rũ. Bà mẹ hầu như không nói được tiếng Anh. Tôi đã cố gắng để tỏ ra thông cảm và hiểu lễ nghĩa. Tôi mang theo cô Sanchez từ Sư đoàn phòng vệ để phiên dịch. Chúng tôi mang theo thức ăn và không xuất đầu lộ diện nhiều. Tôi đã nói chuyện được với một người em trai. Họ hầu như không biết gì cả. Thực tế, tôi cũng không nghĩ là họ biết được gì nhiều về cuộc sống của Elaine. Với họ, sở cảnh sát miền Tây dường như ở tận Đại Tây Dương. Nhưng nếu như họ có biết đi nữa thì họ cũng sẽ không nói cho tôi.

Tôi hỏi:

- Thậm chí việc này có thể giúp tìm ra hung thủ giết chết cô ta? 

Anh nhìn tôi vẻ mệt mỏi:

- Alex ạ, những người như thế đều cho rằng cảnh sát chẳng thể giúp gì được họ. Với họ, cảnh sát là những kẻ tàn nhẫn khiêu khích những người đàn ông của họ và làm nhục những người con gái của họ, những người không bao giờ có mặt khi bọn đua xe trái phép đi ào ào trong khu vực, tắt hết đèn đóm và bắn vào các cửa sổ phòng ngủ của họ. Nhân đây tôi cũng nhớ lại là đã phỏng vấn một người bạn của cô ta. Đó là một người ở cùng phòng, cũng là giáo viên. Người này tỏ thái độ thù địch ra mặt. Cô ta nói thẳng là không muốn có một chút gì liên quan đến tôi cả. Anh trai cô ta bị giết chết 5 năm trước trong một vụ đọ súng với một băng nhóm tội phạm. Thời gian đó, cảnh sát không hề giúp gì cho cô ta và gia đình. Vì thế, gặp tôi chỉ làm cho cô ta thêm bực mình. Nói tóm lại, Elaine Gutierrez là một ẩn số. Nhưng không có bằng chứng nào chứng tỏ cô ta không trong sạch.

Trông anh đáng thương, bị dằn vặt bởi sự nghi ngờ chính bản thân mình.

- Đây là một vụ án khó, anh Milo ạ. Đừng có tự trách mình quá nhiều như thế.

- Thật lạ là anh cũng nói được như thế. Mẹ tôi cũng thường hay nhắc nhở tôi như thế đấy. Bà thường bảo phải thật bình tĩnh Milo Bernard ạ. Đừng tỏ ra là một chuyên gia sốt sắng quá. Đấy, bà thường nói như vậy đấy. Gia đình tôi có truyền thống đánh giá thấp cá nhân. Bỏ học từ năm lớp 10 rồi đi làm ở các xưởng đúc, làm công nhân, đi nhà thờ, xem ti vi, thế là hết. Nếu tốt thì 30 năm làm việc rồi nghỉ nhận lương hưu. Bố tôi, ông nội tôi và hai người anh trai của tôi đều làm như vậy. Đó là kế hoạch sống chung cho gia đình nhà Sturgis. Nhưng tôi thì không. Kiểu kế hoạch của gia đình như thế sẽ đạt hiệu quả cao nhất nếu kết hôn. Nhưng tôi thì lại thích những chàng trai từ khi lên 9 tuổi. Và điều thứ hai quan trọng tôi thấy làm việc như những người nông dân khác thì quả là bỏ phí trí thông minh có thừa của tôi. Vì thế tôi đã phá vỡ khuôn phép, làm cho toàn bộ những người trong họ tộc nhà tôi một phen choáng váng. Mọi người thì cứ ngỡ rằng một tay tài trí như tôi chắc sẽ trở thành luật sư, giáo sư hay bét nhất cũng phải là anh kế toán thì lại trở thành cảnh sát. Anh bảo thế có kỳ cục không? Phải chăng là số mệnh đã an bài?

Anh quay sang chỗ khác, không nhìn vào tôi nữa mà nhìn chằm chằm vào bức tường. Tự nhiên anh trở thành kẻ hèn nhát. Tôi đã từng thấy trạng thái này ở anh. Cách tốt nhất với anh bây giờ là không nói gì cả. Tôi làm như không để ý đến anh và đi vài đường nhu quyền thư giãn.

- Jack La Lane - Anh lẩm bẩm.

Phải đến 10 phút sau thì anh mới thoát ra khỏi trạng thái thất thần ấy. Trong thời gian đó, tay anh hết nắm lại buông. Rồi sau cùng là cái nhướng mày và điệu cười bẽn lẽn.

- Bác sỹ này, đợt chữa này của bác sỹ cho tôi tốn bao nhiêu!?

Tôi thoáng nghĩ một giây rồi nói:

- Tốn một bữa tối. Phải ở một nơi sang trọng, chứ không phải những nhà hàng xoàng xoàng đâu đấy.

- Anh đứng dậy, vươn vai rồi gào lên như một con gấu.

Anh hỏi:

- Thế có ăn món shusi không? Tối nay phải ăn sống nuốt tươi cái gì đó mới được. Tôi sẽ ăn cá sống.

Chúng tôi lái xe tới Oomasa trong khu tiểu Tokyo. Nhà hàng này đông thực khách, phần lớn là người Nhật Bản. Nội thất của nhà hàng không có gì mỹ miều và cũng không thời trang, chỉ toàn là những trang trí đơn giản. Ghế tựa cứng và tường trắng, chỉ có vật trang trí duy nhất là những tờ tranh lịch Nikon. Nơi duy nhất được xem là một chính là bể cá mà từ khu ăn shusi thực khách có thể nhìn thấy toàn bộ bể cá này. Những con cá vàng đang cố sức hớp nước và nhả ra những bong bóng nhỏ. Chúng là những biến thể để thích nghi và sống sót hiếm thấy, sản phẩm của hàng trăm năm biến đổi theo tự nhiên. Chúng tôi nhìn ngắm chúng bơi và cùng uống rượu Chivas.

Milo nói:

- Cái cô gái ấy, cô bạn cùng phòng ấy mà, tôi nghĩ cô ta có thể giúp được chúng ta. Tôi tin cô ta biết điều gì đó về cách sống của Elaine, có thể còn biết thêm điều gì đó giữa cô ta và Handler. Nhưng cô ta kín như bưng, khỉ thật.

Anh uống hết cốc rượu và ra hiệu gọi một cốc nữa. Khi người hầu bàn đưa đến cốc thứ hai, anh tợp một cái hết nửa cốc. Cô hầu bàn lướt đi nhẹ nhàng như trong một vũ điệu và đưa cho chúng tôi khăn lau còn nóng. Chúng tôi lau tay và mặt. Tôi có cảm giác các lỗ chân lông đang mở rộng ra để hút lấy không khí.

- À, mà anh chắc là nói chuyện hợp gu với giáo viên đấy nhỉ. Có lẽ ngày trước khi còn đang hành nghề ăn khách anh thường hay nói chuyện với họ đúng không?

- Anh Milo ạ, đôi khi giáo viên lại không thích các bác sỹ tâm thần. Họ coi chúng tôi là những tay chơi tài tử nói ra mồm toàn những mớ lý thuyết nghe bùi tai trong khi họ phải làm công việc vất vả, độc hại.

- Hừm - Anh uống nốt cốc rượu.

- Nhưng không sao. Nếu anh cần, tôi sẽ nói chuyện với cô ta. Thế tôi có thể gặp cô ta ở đâu?

- Ở cùng trường với Gutierrez, miền Tây, không xa nhà anh lắm đâu - Anh ghi lại cho tôi địa chỉ của cô ta vào một tờ giấy ăn - Tên cô ta là Raquel Ochoa - Anh đánh vần cái tên, giọng đã khàn khàn. Anh đập vào lưng tôi rồi nói - Nhớ sử dụng thẻ cảnh sát mà tôi đã đưa đấy.

Có tiếng lạo xạo ở trên đầu. Chúng tôi nhìn lên đã thấy người chế biến món shusi tới, miệng nở nụ cười, tay mài dao.

Chúng tôi gọi món. Cá tươi nguyên, cơm có vị hơi ngòn ngọt. Món cải ngựa chấm mù tạt xông lên mũi xoá hết những triệu chứng do bệnh xoang gây ra ở tôi. Chúng tôi ăn, không nói với nhau câu nào, vừa ăn vừa nghe tiếng nhạc Samisen và những tiếng xì xồ. 

Người dịch: ĐẶNG THỊ HUỆ
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.