Tôi gọi điện tới Sở cảnh sát gặp Milo và báo cáo lại toàn bộ nội dung phỏng vấn của tôi với Raquel Ochoa và các mối liên quan với Casa de los Ninos, bao gồm cả thông tin mà Olivia cung cấp.
- Ấn tượng - Anh nói - Anh lại ngứa nghề rồi đấy.
- Vậy anh nghĩ gì về chuyện này? Có nên điều tra về lão McCaffrey không?
- Gượm đã xem nào. Người này chăm sóc cho 400 đứa trẻ và một trong số đó đã chết trong một vụ tai nạn. Điều đó không phải là bằng chứng về một tình trạng lộn xộn lớn.
- Nhưng mà đứa trẻ đó lại là một học trò của Elena Gutierrez mới thành chuyện. Nghĩa là có thể cô ta đã nói chuyện với Handler về đứa bé này. Cũng không lâu sau cái chết của đứa bé là cái chết của Bruno, người đã tình nguyện tham gia làm việc tại nơi này. Lẽ nào đây là một sự trùng hợp.
- Có thể là không. Nhưng anh không hiểu tình hình đang diễn ra ở đây đâu. Tôi đang bị rắc rối to với vụ này đấy. Cho đến nay thì các báo cáo của ngân hàng không đưa đến một manh mối nào. Cả hai tài khoản cần kiểm tra đều đàng hoàng, tôi sẽ cần phải làm việc tiếp về vấn đề này nhưng nếu mình tôi thì chắc là sẽ lâu đấy. Hàng ngày, Giám đốc cứ đến tra tấn tôi bằng cái nhìn chằm chằm như muốn nói: “Vẫn chưa có tiến triển gì à, Sturgis?”. Tôi cảm thấy mình như một đứa trẻ không làm xong bài tập về nhà. Tôi nghĩ chắc lão ấy sẽ cho tôi ra khỏi vụ này bất cứ ngày nào và sẽ giao cho tôi làm một vài công việc rác rưởi gì đó.
- Nếu tình hình xấu thế thì tôi nghĩ anh sẽ nhảy cẫng lên khi biết những manh mối mới chứ?
- Đúng. Một manh mối hẳn hoi chứ đừng có đưa ra những phỏng đoán hay một loạt các mối liên hệ mong manh nhé.
- Nhưng với tôi thì chúng không hề là những mối liên hệ mong manh như cách anh nói.
- Hãy nhìn tình hình theo chiều hướng thế này nhé: Tôi bắt đầu chõ mũi vào chỗ của McCaffrey, kẻ có các quan hệ từ khu thị trấn cho tới tận Malibu. Lão sẽ gọi tới một vài nơi “chiến lược” của lão, những nơi mà không ai có thể kết tội lão là ngăn cản công lý vì tôi không có lý do chính đáng để điều tra về lão. Thế là tôi bị đá khỏi vụ này còn nhanh hơn nhổ một bãi nước bọt.
- Được rồi - Tôi thừa nhận - Nhưng còn chỗ ở Mexico thì sao? Lão ta đã ở đó bao nhiêu năm. Rồi đột nhiên lão lặn một hơi tới Los Angeles, và trở thành một nhân vật nổi đình nổi đám.
- Tiến thân lên cao hơn đâu phải là một tội nghiêm trọng, và đôi khi một điếu xì gà vẫn là một điếu xì gà thôi, thưa bác sỹ tâm thần.
- Quỷ tha ma bắt nhà anh. Tôi không thể chịu đựng nổi miệng lưỡi quá chua ngoa của anh nữa rồi.
- Này Alex. Cuộc sống của tôi hiện nay hoàn toàn không dễ dàng gì. Tôi không cần những chuyện tào lao anh nói đâu.
Dường như tôi đang ngày càng làm cho những người thân của tôi xa lánh tôi. Tôi vẫn chưa gọi được cho Robin để xin lỗi nàng về chuyện tối hôm qua.
- Xin lỗi nhé. Tôi nghĩ tôi đã tham gia quá sâu rồi.
Anh không cãi lại
- Anh đã làm việc tốt, đã giúp được nhiều cho tôi và cơ quan. Nhưng đôi khi không thể giải quyết được việc chỉ vì mình làm tốt công việc đấy.
- Vây thì sắp tới anh sẽ làm gì? Từ bỏ vụ này à?
- Không. Tôi sẽ điều tra về gốc gác của McCaffrey, điều tra một cách âm thầm, đặc biệt là giai đoạn lão sống ở Mexico. Tôi sẽ tiếp tục sàng lọc các hồ sơ của Handler và Bruno, và sẽ xem thêm hồ sơ của Gutierrez nữa. Thậm chí tôi sẽ gọi điện cho đồn cảnh sát ở Malibu và lấy mấy bản sao báo cáo về vụ tai nạn của đứa trẻ đó. Anh nói lại cho tôi biết tên của thằng bé ấy là gì ấy nhỉ?
- Nó là Nemeth.
- Tốt rồi. Thế sẽ dễ dàng hơn.
- Vậy anh còn cần gì ở tôi nữa không?
- Gì cơ? Ồ, không. Anh đã làm một việc tuyệt vời, anh Alex ạ. Sao anh không nghỉ ngơi lấy mấy ngày đi.
- Được rồi - Tôi nói vẻ chán nản - Nhưng có gì thì cho tôi biết ngay đấy nhé.
- Tôi sẽ thông báo luôn cho anh - Anh hứa hẹn - Tạm biệt nhé.
***
Tiếng nói ở đầu dây bên kia là một phụ nữ và nghe chuyên nghiệp. Người đó chào tôi bằng một giọng như thể đang hát.
- Xin chào quý khách, đây là La Casa.
- Xin chào. Tôi muốn được hỏi về thủ tục để trở thành thành viên của Đội quân Các quý ông.
- Xin ông hãy chờ cho một lát.
Khoảng 20 giây sau thì có tiếng của một người đàn ông trả lời máy.
- Tôi là Tim Kruger. Tôi có thể giúp được gì cho ông?
- Tôi muốn hỏi về việc tham gia Đội quân Các quý ông.
- Vâng thưa ông. Thế ông đại diện cho công ty nào vậy?
- Không có công ty nào cả. Tôi muốn hỏi với tư cách cá nhân thôi.
- Ồ, tôi hiểu rồi - Tiếng nói ở đầu bên kia bắt đầu mất đi sự thân thiện. Thường thì chuyện này hay xảy đến với mọi người khi bị ai đó làm đứt quãng thói quen tư duy. Họ sẽ phản ứng lại bằng cách bỏ đi hay đề phòng.
- Vậy xin ông cho biết tên.
- Bác sỹ Alexander Delaware.
Có lẽ chức danh bác sỹ đã làm nên điều kỳ diệu bởi vì tiếng người đàn ông ở đầu dây bên kia đột nhiên nhiệt tình trở lại.
- Xin chào bác sỹ. Hôm nay ông khoẻ chứ?
- Tôi khoẻ, cảm ơn ông.
- Thật tuyệt. Cho phép tôi hỏi ông là bác sỹ chuyên ngành gì?
Tất nhiên là tôi cho phép.
- Tôi là bác sỹ tâm thần, đã về hưu.
- Tuyệt vời. Chúng tôi đang thiếu các chuyên gia sức khoẻ tâm thần đến tình nguyện ở đây. Tôi cũng là một bác sỹ tâm thần, phụ trách việc tuyển chọn và tư vấn tại La Casa.
- Tôi nghĩ phần lớn mọi người đều không thích phải lao động - Tôi nói - Tôi đã không hành nghề trong một thời gian kha khá dài. Nhưng ý nghĩ được làm việc với trẻ con lại thôi thúc tôi.
- Hay lắm. Thế điều gì đã dẫn ông đến với La Casa?
- Là danh tiếng của các ông. Tôi nghe nói các ông làm việc tốt. Và có tổ chức.
- Cảm ơn ông, bác sỹ. Chúng tôi cố gắng làm thật tốt.
- Tôi tin các ông đã làm như vậy.
- Chúng tôi sẽ tổ chức các nhóm tham quan khu vực cho nhưng người sẽ trở thành thành viên của Đội quân Các quý ông. Chuyến sắp tới sẽ được lên lịch trong vòng một tuần kể từ thứ Sáu này.
- Để tôi xem lịch của tôi có gì bận không - Tôi rời máy điện thoại, phóng ánh mắt ra ngoài cửa sổ, đứng lên ngồi xuống vài lần cho giãn gân cốt rồi quay trở lại - Xin lỗi ông Kruger. Ngày đó dúng là không may cho tôi rồi. Thế chuyến tiếp theo là vào hôm nào?
- Ba tuần sau đó.
- Thế thì xa quá. Tôi đang hi vọng là sẽ có được một chuyến sớm hơn - Tôi cố gắng nói làm sao ra vẻ thật luyến tiếc và hơi pha một chút thiếu kiên nhẫn.
- Ô kìa bác sỹ. Nếu ông không thích đi với nhóm thì tôi có thể tự dẫn ông đi tham quan được. Tuy không có được màn giới thiệu qua phim, nhưng là một bác sỹ tâm lý thì ông cũng hiểu cái thứ phim ảnh đó là để làm gì rồi.
- Thế thì hay quá.
- Thực ra, nếu ông không bận gì vào chiều nay, tôi có thể làm luôn việc đó. Đức cha Gus hôm nay cũng ở đây. Ông thích gặp mặt tất cả những thành viên tương lai của Đội quân Các quý ông, nhưng không phải lúc nào cũng được thế, vì còn kế hoạch quan hệ của Đức cha nữa chứ. Tuần này, cha sẽ ghi bảng Mery Griffin, rồi bay tới New York để làm chương trình “A. M. America”.
Ông ta kể về các hoạt động truyền hình của McCaffrey với vẻ trang nghiêm như một thập tự quân kể về cái chén thánh.
- Hôm nay thì hết ý rồi.
- Tuyệt hảo. Vâng 3 giờ nhé.
- Đúng 3 giờ.
- Thế ông có biết địa chỉ của chúng tôi không?
- Tôi chưa biết chính xác. Phải chăng là ở Malibu?
- Ở thung lũng Malibu - Ông ta chỉ dẫn đường cho tôi rồi nói thêm - Khi đến đó, ông có thể điền luôn vào bảng câu hỏi sàng lọc người của chúng tôi. Trường hợp của ông thì việc làm này chỉ là mang tính hình thức thôi nhưng chúng tôi vẫn phải thực hiện bước này. Mặc dù tôi cho rằng các bài kiểm tra tâm lý thì chẳng còn chút tác dụng nào đối với các bác sỹ tâm lý, phải vậy không?
- Tôi cũng nghĩ như vậy. Chúng tôi viết ra các bài kiểm tra tâm lý ấy thì chúng tôi có thể vượt qua không mấy khó khăn.
Ông ta cười, cố làm ra vẻ một nhân viên cao cấp:
- Vậy ông còn cần hỏi gì nữa không?
- Tôi nghĩ là không.
- Tốt. Vậy hẹn gặp ông lúc 3 giờ nhé.
***
Malibu là một hình ảnh hơn là một nơi tầm thường. Hình ảnh ấy đã đi vào phòng khách của mọi gia đình Mỹ qua ti vi, qua phim ảnh, rồi được in trang trí lên cả các bìa sách. Hình ảnh ấy thường là những bãi cát dài vô tận, những con người được bôi dầu bóng nhẫy, trần truồng, màu da đã biến thành màu nâu; là những trận bóng chuyền trên bãi biển; là những mái đầu đã điểm bạc do nắng cháy tạo nên; là làm tình dưới một cái chăn có nhịp giao cấu được tính toán để khớp với sự lên xuống của thuỷ triều; là những ngôi nhà hàng triệu đô-la bấp bênh trên những cái cọc được chôn sâu xuống đất không chắc chắn, sau mỗi cơn mưa rào lớn những ngôi nhà ấy lại nhảy điệu lam-ba-đa; là những con tàu hộ tống, rong biển và cô- ca- in.
Tất cả những thứ đó là sự thật. Nhưng không nhiều.
Còn có một Malibu khác, một Malibu có những thung lũng và những con đường đất chạy ngoằn ngoèo xuyên qua dãy núi Santo Monica. Malibu này không hề có biển. Lượng nước ít ỏi nó có là từ các con lạch chảy luồn lách thành các dòng nhỏ qua các rãnh, các mương rợp bóng cây và biến mất khi nhiệt độ tăng lên. Có một vài ngôi nhà nằm oặt ẹo cạnh con đường chính dẫn tới thung lũng, nhưng vẫn còn hàng dặm đất đai hoang vu không người ở. Vẫn còn những con sư tử núi đi lang thang trong những khu vực xa hơn của Malibu này, và những đàn sói đồng vẫn lảng vảng trong đêm rình mồi lũ gà, ô pốt hay những con ếch béo. Có những lùm cây rậm rạp nơi chẫu chàng đẻ trứng nhiều tới mức khi đi dẫm vào trứng chẫu chàng, bạn cứ nghĩ đang đi trên nền đất xốp, cho tới khi nền đất xốp ấy chuyển động thì bạn mới nhận ra. Có nhiều loại rắn: rắn vua, rắn hiệp sỹ và rắn chuông. Nhiều trang trại chăn nuôi gia súc đơn độc mà những người ở đó sống bằng ảo tưởng rằng nửa sau thế kỷ 20 sẽ không bao giờ diễn ra với họ. Những con đường mòn ngựa đi liên tục. Có những đống phân ngựa còn đang bốc khói. Có dê. Có nhện khổng lồ.
Tôi đã nghe nhiều lời đồn thổi về Malibu thứ hai này, về những nghi thức giết người do các giáo phái quỷ Satan tiến hành. Về những vụ mất tích, mất xác bí ẩn. Về những người bị biến mất trong khi đang leo núi và không bao giờ còn nghe tới họ nữa. Những câu chuyên kinh dị, nhưng có lẽ là có thật.
Tôi quay xe ra khỏi đường cao tốc Pacific Coast, ngược lên phía Rambla Pacifica, và đi ngang ranh giới hai Malibu. Chiếc Seville bò qua các con dốc chẳng mấy khó khăn. Tôi có sẵn băng nhạc của Django Reinhardt trong cassette. Tiếng nhạc gipxi (Ân Độ) hoà nhịp với sự trống trải mở ra trước mũi xe của tôi. Con đường ngoằn ngoèo liên tục, có những đoạn râm mát do các cây bạc hà khổng lồ toả bóng và những đoạn nắng thiêu đốt của ánh mặt trời vùng Thái Bình Dương. Một bên đường là hẻm núi đã cạn hết nước, còn bên kia là vực sâu thăm thẳm. Một con đường khiến cho người đi đường mệt mỏi phải cất bước, nó đưa ra lời hứa hẹn mà không bao giờ giữ.
Tối trước, tôi đã ngủ say sưa, nghĩ về Robin và tôi, mường tượng ra những gương mặt của trẻ con, của Melody Quinn, của hàng vô số các bệnh nhân mà tôi đã chữa trị cho trong hơn 10 năm qua, về cái xác của thằng bé Nemeth - nó cũng chết trên con đường này. Tôi tự hỏi không biết điều cuối cùng thằng bé nhìn thấy là gì trước khi con ác quỷ xuất hiện, bất thần đâm sầm vào người nó. Và không hiểu cái gì đã khiến nó một mình đi bộ trên con đường vắng vẻ này vào buổi tối định mệnh ấy?
Giờ đây, sự mệt mỏi cộng với sự hiu quạnh của con đường đã khiến sống lưng tôi ớn lạnh. Phải cố gắng lắm tôi mới bình tĩnh được. Tôi bật nhạc thật to và mở tất cả các cánh cửa sổ xe. Không khí có vẻ trong lành, nhưng có mùi cái gì đó đang cháy. Một cây cầu ở đằng xa?
***
Quá bận rộn với việc giữ bình tĩnh và giữ cho tinh thần được tỉnh táo khiến tôi chút nữa quên mất biển báo được dựng lên để thông báo lối vào La Casa de los Ninos, cách chỗ cắm biển khoảng 3 cây số nữa.
Ngay cái chỗ rẽ cũng dễ bị bỏ qua, chỉ cách chỗ quanh chữ chi trên đường vài chục mét. Con đường hẹp, không đủ cho hai xe đi ngược chiều tránh nhau và lại còn bị cây cối um tùm che phủ nữa. Nó có một đoạn dốc khoảng 400 mét, dốc đủ cao đế làm nản lòng hầu hết những người đi bộ nếu không phải là những người có quyết tâm cao nhất. Rõ ràng nơi này khó làm ăn buôn bán, nhưng lại tuyệt để làm trại cải tạo, làm nông trang, trại giam hay bất cứ hoạt động nào muốn tránh xa sự nhòm ngó của những kẻ lạ mặt.
Con đường kết thúc ở cái hàng rào cao hơn 3 mét có dây thép chằng chịt. Hàng chữ cao hơn mét ghi La Casa de los Ninos bằng nhôm đánh bóng. Một biển hiệu được vẽ bằng tay có hình hai bàn tay lớn dắt 4 đứa trẻ - da trắng, da đen, da nâu và da vàng - được dựng lên ở bên phải. Một cái nhà đứng gác cao 3 mét được dựng lên ở bên kia bờ rào. Người lính gác mặc bộ đồng phục bên trong thấy tôi liền nói vọng ra qua một cái hộp gắn vào cổng.
- Tôi có thể giúp gì được ông? - Tiếng nói vọng ra nghe đầy chất thép và giống như là tiếng người máy, như tiếng của con người đã được chuyển thành các dữ liệu rồi đưa vào máy tính để cho nó phát lại.
- Tôi là bác sỹ Delaware. Tôi đến đây vì cuộc hẹn vào lúc 3 giờ với ông Kruger.
Cánh cổng mở ra.
Con Seville lăn bánh vào trong một đoạn rồi phải dừng lại trước một tay đòn tự động có sọc vàng và trắng.
- Xin chào bác sỹ.
Người lính gác còn trẻ, để ria, nghiêm nghị. Bộ đồng phục màu thẫm hợp với vẻ trịch thượng của anh ta. Cái cười đột ngột của anh ta không đánh lừa được tôi. Anh ta thực tế đang kiểm tra tôi.
- Ông sẽ gặp ông Tim tại khu nhà hành chính. Cứ đi thẳng theo đường này và sau đó rẽ sang trái. Ông cho xe đậu ở khu đậu xe của khách ấy.
- Cảm ơn anh.
- Ông cứ tự nhiên, thưa bác sỹ.
Anh ta nhấn cái nút và cánh tay đòn được kéo lên như thể đứng chào.
***
Khu hành chính trông như thể trước kia nó đã được sử dụng cho mục đích tương tự trong những ngày giam giữ phát xít Nhật. Nó có cái vẻ gầm gừ của một kiến trúc quân sự, nay trên tường đã có nhiều tranh vẽ trẻ em và kẹo.
Văn phòng phía trước được đóng ván giả gỗ sồi rẻ tiền và có một bà già mặc áo blu trắng ở bên trong. Tôi tự giới thiệu và nhận được từ bà một nụ cười móm mém.
- Tim sẽ đên đây ngay. Xin mời cậu ngồi xuống và cứ tự nhiên.
Chẳng có gì trong căn phòng đáng để nhìn cả. Những tranh ảnh dán trên tường trông như thể chúng được đánh cắp về đây từ một khách sạn dành cho lái xe. Có một cái cửa sổ nhưng đứng ở đó nhìn thì chỉ thấy khu đậu xe. Xa xa là một đám rừng rậm rạp, toàn cây bạc hà, bách và tuyết tùng. Nhưng nhìn từ chỗ tôi đang ngồi thì chỉ thấy gốc thôi, một dải dài màu xám. Tôi cố gắng đọc tờ tạp chí California Highway cũ, phải cũ đến 2 năm.
Cũng không phải đợi lâu. Một phút sau khi tôi ngồi xuống thì đã thấy cánh cửa mở ra, một người đàn ông trẻ bước vào.
- Có phải ông là bác sỹ Delaware?
Tôi đứng dậy.
- Ông Tim Kruger - Chúng tôi bắt tay nhau.
Người đàn ông này thấp, chưa đến 30 tuổi và có thân hình như một lực sỹ, cứng cáp, cơ bắp. Anh ta có khuôn mặt đầy đặn và ngay ngắn nhưng lãnh đạm quá mức giống như một con búp bê của hãng Ken chưa được nung đầy đủ. Cằm khoẻ, tai nhỏ, mũi thẳng báo hiệu đến tuổi 40 là nó sẽ phồng lên như củ hành, da rám nắng, mắt nâu hơi vàng, lông mày rậm, trán ngắn gần như bị mớ tóc màu hung đỏ che kín. Anh ta mặc một cái quần màu cỏ, cái áo sơ-mi ngắn tay màu xanh nhạt và một chiếc ca-ra-vát màu nâu sẫm. Trên cổ áo của anh ta có gắn một cái thẻ cho biết anh ta là T.Kruger, thạc sỹ, chuyên khoa tâm lý, quản lý kiêm tư vấn viên.
- Tôi cứ đoán sẽ phải tiếp đón một người già hơn nữa đấy, bác sỹ ạ. Ông nói với tôi rằng ông đã về hưu.
- Tôi về hưu thật đấy chứ. Tôi thích về hưu sớm để có thể hưởng thụ được quãng đời hưu trí dài.
Anh ta cười thoải mái.
- Có lẽ cần phải bàn thêm về suy nghĩ độc đáo của ông đấy. Tôi tin rằng ông không gặp mấy khó khăn trong việc tìm ra chỗ chúng tôi.
- Không hề. Chỉ dẫn của ông rất chính xác.
- Thế thì tốt. Chúng ta có thể bắt đầu chuyến tham quan ngay nếu ông muốn. Đức cha Gus hiện đang ở đâu đó trong khu vực này. Khoảng 4 giờ ông ấy sẽ trở lại để gặp ông đấy.
Anh ta giữ cửa cho tôi đi.
Chúng tôi đi qua khu đậu xe và rảo bước trên con đường bách bộ rải sỏi nhỏ.
Anh ta bắt đầu giới thiệu:
- La Casa nằm trên một diện tích rộng 27 mẫu. Nếu đứng ở đây có thể nhìn thấy toàn bộ sơ đồ bài trí của khu vực này.
Chúng tôi dừng lại ở đỉnh một dốc nhỏ, nhìn xuống những toà nhà, một sân chơi, một con đường hình trôn ốc...
- Trong số 27 mẫu này, chỉ có 5 mẫu là được phát triển đầy đủ. Phần còn lại vẫn nguyên xi chưa xây dựng gì. Chúng tôi cho rằng như vậy là tốt cho bọn trẻ, nhiều đứa chúng nó đến đây từ các vùng nội thành của các thành phố.
Tôi có thể nhìn thấy bóng dáng bọn trẻ, đang đi thành từng nhóm, chơi bóng, ngồi một mình trên cỏ...
- Phía Bắc - Anh ta chỉ tay về phía vùng đất hoang - chúng tôi thường gọi là thảo nguyên. Hiện giờ trong khu thảo nguyên toàn là cỏ linh lăng và các loại cỏ dại khác, nhưng đã có kế hoạch làm vườn rau ở đó vào mùa hè này. Phía Nam là khu rừng nhỏ - Anh ta chỉ vào cánh rừng mà từ văn phòng của anh ta ban nãy tôi đã nhìn thấy.
- Nó là khu rừng gỗ được bảo vệ, lý tưởng cho hoạt động leo núi tự nhiên, ở đó có nhiều thú hoang. Tôi đến từ vùng Tây Bắc nước Mỹ nên trước khi đến đây, bản thân tôi thường có ý nghĩ rằng thú hoang ở Los Angeles tập trung cả ở dải Hoàng Hôn.
Tôi cười.
- Những căn nhà ở dưới kia là nhà ngủ - Anh ta xoay người chỉ vào một dãy khoảng hơn chục chiếc nhà tôn tháo lắp. Giống như khu cao ốc hành chính, những mái nhà tôn tháo lắp này đã được sơn bằng máy, các bờ tường tôn mới được trang trí bằng những bức vẽ hoa văn màu cầu vồng, toàn bộ tạo ra một cảm giác kỳ quái.
Anh ta quay đầu lại, tôi đưa mắt theo hướng tay anh ta chỉ.
- Đó là hồ bơi cỡ Olympic của chúng tôi. Nó do công ty Majestic Oil tài trợ xây dựng.
Hồ bơi toả sáng xanh lung linh như một cái hồ trên quả đất được đổ đầy thạch màu xanh. Một người đang bơi trên hồ tạo ra một đường nước đầy bọt.
- Còn phía đằng kia là bệnh xá và trường học.
Tôi nhìn thấy một dãy các toà nhà màu xỉ than ở phía cuối khuôn viên trường học nơi vòng ngoài của trục trung tâm giao nhau với rìa của khu rừng nhỏ. Anh ta không giới thiệu về khu nhà này.
- Bây giờ ta đi xuống khu nhà ở để tham quan.
Tôi đi theo anh ta xuống đồi, nhìn được toàn cảnh đồng quê ở đây. Các khu sân chơi được chăm chút chu đáo, các hoạt động diễn ra nhộn nhịp nhưng dường như đều có trật tự nghiêm ngặt.
Kruger bước những bước dài và khoẻ khoắn, cằm hứng gió, vừa đi vừa giới thiệu cho tôi biết những số liệu cụ thể, mô tả triết lý sống của trung tâm như là một thứ kết hợp “cơ cấu tổ chức và sự đảm bảo tính thường xuyên với một môi trường sáng tạo, kích thích sự phát triển lành mạnh”. Những lời anh ta nói là hoàn toàn tích cực về La Casa, về công việc của anh ta, về Đức cha Gus và về bọn trẻ. Điều ngoại lệ duy nhất: anh ta than vãn ghê gớm về những khó khăn trong việc điều phối “sự chăm sóc tối ưu” và vấn đề tài chính hàng ngày của trung tâm. Tuy nhiên, ngay sau đó là lời tuyên bố rằng anh ta hiểu hiện thực kinh tế của những năm 1980 và ca tụng hệ thống doanh nghiệp tự do của nước Mỹ.
Anh ta được đào tạo thật kỹ càng.
Phần trong những ngôi nhà mái tôn tháo lắp màu đỏ rực ấy là màu trắng đến lạnh lẽo, sàn gỗ đen. Khu nhà ở không có ai và có thể nghe thấy tiếng bước chân của chúng tôi vọng lại. Không khí nồng mùi kim loại. Giường của bọn trẻ là những chiếc giường đôi bằng sắt được sắp xếp thành hàng lối giống như trong trại lính, đặt vuông góc với tường, liền với giường là các tủ nhỏ và giá hình xuyến được bắt vít vào cạnh sắt của giường. Một vài bức tranh được bọn trẻ treo lên tường. Chúng là những bức tranh siêu nhân, lực sỹ, nhân vật Alibaba... được cắt ra từ các cuốn tranh truyện. Nhưng rõ ràng không hề có lấy một bức tranh gia đình hay những bằng chứng khác về quan hệ con người với con người.
Tôi tính toán không gian ngủ đủ cho 50 đứa trẻ.
- Các ông làm thế nào để giữ cho bao nhiêu đứa trẻ như thế sống có trật tự được?
- Đó thực sự là một thử thách - Anh ta công nhận - Nhưng chúng tôi đã khá thành công. Chúng tôi sử dụng các chuyên viên tư vấn tình nguyện từ Đại học tổng hợp California - Los Angeles, Đại học Northbridge và các trường đại học khác. Họ được tiếng tăm còn chúng tôi nhận được sự trợ giúp miễn phí. Chúng tôi muốn có nhân viên chuyên môn nhưng điều kiện tài chính không cho phép. Chúng tôi cử hai chuyên gia tư vấn cho một phòng ngủ, và huấn luyện họ sử dụng phương pháp điều chỉnh hành vi. Tôi hi vọng ông không phản đối việc đó.
- Không hề, nếu nó được sử dụng một cách phù hợp.
- Ồ, tuyệt. Tôi hoàn toàn đồng ý với ông. Bằng cách đó chúng tôi đã giảm được tối đa những khó khăn, sử dụng ít kinh phí và nhận được nhiều sự giúp đỡ tích cực. Nó đòi hỏi phải có sự giám sát. Thế là tôi đến đây làm.
- Dường như ông có tài quản lý thật đấy.
- Tôi phải cố thôi - Anh ta ngoác miệng cười - Tôi cũng muốn đi học để lấy bằng bác sỹ nhưng mà không có đủ tiền.
- Thế trước kia ông học trường nào?
- Đại học Oregon. Tôi đã lấy bằng thạc sỹ tư vấn giáo dục tại trường này. Trước đó tôi đã có bằng cử nhân tâm lý tại Đại học Jedson.
- Tôi vẫn nghĩ tất cả những người từng học ở Jedson phải giàu có chứ?
Trường đại học Jedson nằm ở rìa thành phố Seatle, có tiếng là một nơi cho con em của những gia đình giàu có đến học. Nghe hỏi anh ta cười:
- Cũng gần đúng như ông nghĩ. Nơi đó có một câu lạc bộ thể thao ngoài trời. Tôi vào được nơi ấy là do có suất học bổng về điền kinh và bóng chày. Trong năm học đầu tiên, tôi bị hỏng dây chằng và thế là bị đuổi - Mắt anh ta sầm lại trong giây lát, biểu lộ sự căm giận đối với kỷ niệm bất công ngày trước - Dù sao, tôi cũng thích công việc đang làm, phải chịu nhiều trách nhiệm và phải đưa ra quyết định.
Bỗng phía đằng kia căn phòng có tiếng sột soạt, cả hai chúng tôi cùng quay về phía ấy và trông thấy có cái gì đó chuyển động dưới chăn trên một cái giường tầng dưới.
- Có phải cháu không hả Rodney?
Kruger đi tới cái giường và đập tay vào cái cục đang uốn éo. Một thằng bé ngồi dậy kéo chăn lên sát cằm. Nó trông mũm mĩm, da đen và khoảng 12 tuổi nhưng khó đoán chính xác độ tuổi của nó vì mặt nó để lộ dấu hiệu bệnh lý của hội chứng Down: sọ bị kéo dài, nét mặt ngu ngơ, mắt sâu và gần nhau, bộ lông mày xếch, lưỡi thè lè. Một nét mặt đặc trưng của những đứa trẻ bị chậm phát triển trí tuệ.
- Chào cháu Rodney - Kruger nói một cách nhẹ nhàng - Cháu sao vậy?
Tôi đi theo Kruger nên thằng bé nhìn tôi đầy nghi ngờ.
- Không sao. Ông ấy là một người bạn. Cứ nói cho chú biết chuyện gì đã xảy ra với cháu?
Giọng nó nhiu nhíu:
- Rodney bị ốm.
- Cháu ốm thế nào?
- Cháu đau bụng.
- Hừm, thế thì chú sẽ bảo bác sỹ khám cho cháu khi ông ấy đến đây nhé.
- Không - Thằng bé thét lên - Không bác sỹ.
- Thôi nào Rodney! - Kruger tiếp tục kiên nhẫn - Nếu cháu ốm thì cháu phải được kiểm tra chứ.
- Không bác sỹ.
- Được rồi, Rodney, được rồi - Kruger trấn an nó. Anh ta đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu nó. Rodney trở nên điên loạn. Mắt nó lồi ra, cằm rung rung. Nó khóc thét và lảo đảo lùi lại. Vì quá nhanh nên đầu nó đập vào thang sắt của giường. Nó kéo mạnh cái chăn che lấy mặt, vừa thút thít vừa vùng vằng phản đối.
Kruger quay lại nhìn tôi, thở dài. Anh ta đợi cho thằng bé nguôi ngoai và lại đến nói chuyện với nó.
- Rodney này, thôi, lần sau chúng ta sẽ nói về bác sỹ vậy. Bây giờ hãy nói cho chú biết cháu thuộc nhóm nào? Nhóm của cháu bây giờ ở đâu?
- Bánh snack.
- Cháu đói à?
Thằng bé lắc đầu.
- Đau bụng.
- Cháu không thể cứ nằm ở đây được. Hoặc là cháu sẽ phải đến bệnh xá để chúng tôi cho người khám bệnh hoặc là cháu ngồi dậy và đi tìm nhóm của cháu để ăn snack, mau lên.
- Không bác sỹ đâu.
- Được rồi. Không bác sỹ. Vậy thì đứng ngay dậy.
Thằng bé bò ra khỏi giường. Giờ tôi mới để ý thấy nó có lẽ đã nhiều tuổi. Ít nhất cũng 16 tuổi, đã có lún phún râu ở cằm. Nó nhìn tôi chằm chằm, mắt mở to, sợ hãi.
- Đây là một người bạn, bác sỹ Delaware.
- Chào cháu Rodney - Tôi chìa tay ra. Nó nhìn tay tôi, lắc đầu.
- Hãy tỏ ra thân thiện, Rodney. Cháu phải nhớ, làm như thế thì mới được điểm tốt nghe chưa?
Lại lắc đầu.
- Nào Rodney. Hãy đến bắt tay bác sỹ đi.
Nhưng thằng bé chậm phát triển trí não này cứng đầu. Khi Kruger bước lên một bước thì nó lùi lại một bước, đưa tay ra che mặt.
Cứ như thế, hai người tiến, lui một vài phút, một cuộc thi ý chí hết tốc lực. Cuối cùng Kruger phải chịu thua.
- Được rồi, Rodney - Anh ta ôn tồn nói - Chúng ta sẽ không xem xét kỹ năng xã hội của cháu ngày hôm nay vì cháu đang ốm. Thôi, hãy chạy tới nhóm của cháu đi.
Thằng bé chạy khỏi chỗ chúng tôi, vòng quanh cái giường thành một vòng cung lớn hơn. Vẫn tiếp tục lắc đầu và giơ tay ra che mặt như đấu thủ đấm bốc, nó chạy đi. Khi gần đến cửa nó quay lại, nửa như chạy, nửa đi bộ, nó biến mất vào ánh nắng chang chang của mùa hè.
Kruger quay sang tôi và cười mệt mỏi.
- Nó là một trong những đứa trẻ bướng bỉnh nhất ở đây. 17 tuổi mà chẳng khác gì thằng bé lên 3.
- Dường như nó sợ bác sỹ?
- Nó sợ nhiều thứ lắm. Giống như hầu hết những trẻ bị bệnh đao, nó gặp nhiều rắc rối về sức khỏe: bệnh tim, bệnh truyền nhiễm, bệnh răng miệng. Thêm vào đó là những tư duy méo mó trong đầu khiến nó càng bất trị hơn. Ông đã có kinh nghiệm gì với lũ người bị bệnh chậm phát triển trí não chưa?
- Có rồi.
- Tôi đã làm việc với hàng trăm đứa thuộc loại này và không thể nhớ được bất cứ một ai lại không gặp những vấn đề lớn về mặt tình cảm. Ông biết đấy, công chúng thì cứ nghĩ chúng giống như những trẻ khác chỉ tội chậm hơn thôi. Nhưng thực chất đâu phải như thế.
Giọng anh ta có pha chút giận dữ. Tôi cho rằng đó là do anh ta cảm thấy bị mất mặt bởi đã thua thằng bé chậm trí não ván cờ tâm lý vừa rồi.
- Thằng Rodney đã tiến được một quãng đường dài - Kruger nói - Khi nó mới tới đây, nó thậm chí chưa biết ra hố xí để đi vệ sinh. Nó đã qua 13 nhà nhận nuôi dưỡng - Kruger lắc đầu - Thật là thảm. Một số gia đình nhận nuôi nó có điều kiện thậm chí không phù hợp để nuôi chó chứ nói gì đến người.
Vẻ mặt của anh ta cho thấy dường như anh ta đã sẵn sàng nổ trận hùng biện, nhưng lại thôi và nhanh chóng nở một nụ cười.
- Nhiều đứa trẻ chúng tôi đưa đến đây có ít khả năng sẽ được các gia đình nhận nuôi. Đó là những đứa trẻ thiểu năng trí tuệ, bị tật nguyền bẩm sinh, màu da pha trộn, bị đuổi khỏi các nhà nuôi dưỡng hay bị gia đình chúng ném vào đống rác. Khi chúng đến đây, chúng không có lấy một khái niệm nào về cách ứng xử xã hội phù hợp, không có khái niệm về vệ sinh hay những kỹ năng sống hàng ngày. Chúng tôi thường phải bắt đầu từ con số không. Nhưng chúng tôi lấy làm hài lòng về những tiến bộ chúng tôi đạt được. Một trong những sinh viên đang cho xuất bản một nghiên cứu về thành quả của chúng tôi.
- Đó là một cách hay để quảng bá về Trung tâm.
- Vâng. Nói thẳng ra thì nó giúp tăng thêm tiền quyên góp cho chúng tôi, thưa bác sỹ, đó lại là điều quan trọng khi muốn duy trì sự tồn tại của một nơi vĩ đại như La Casa. Nào ta đi tiếp - Anh ta nắm lấy cánh tay tôi - Hãy tham quan nốt phần còn lại của Trung tâm.
Chúng tôi đi tới phía cái hồ.
Tôi nói:
- Từ những gì tôi nghe được thì Đức cha McCaffrey là một người làm công tác quyên góp siêu hạng.
Kruger ném một cái nhìn cạnh khoé về phía tôi, có ý dò xét xem tôi định nói gì.
- Đúng thế. Ông ấy là một con người kỳ diệu. Có lẽ ông ấy có cái duyên với việc này. Nó chiếm nhiều thời gian của ông. Nhưng cũng còn không ít khó khăn. Ông biết đấy, Đức cha McCaffrey có một trung tâm tương tự ở Mexico nhưng ông đã phải đóng cửa. Chính phủ ở đó không hỗ trợ gì cho ông, còn thái độ của khu vực kinh tế tư nhân tại Mexico là cứ để cho nông dân bị chết đói.
Chúng tôi tới cạnh hồ. Mặt nước phản chiếu khu rừng, những lớp nước đen thẫm pha trộn với những dòng màu ngọc bích. Mùi clorua trộn với mùi mồ hôi khá nặng. Người dạy bơi duy nhất ở đây đang bơi vòng tròn quanh hồ. Anh ta sử dụng kiểu bơi bướm, cơ bắp nổi lên cuồn cuộn.
Kruger gọi:
- Này anh Jimbo!
Người đang bơi tới được đầu bên kia, ngửng đầu lên khỏi nước và nhìn thấy Kruger đang vẫy gọi. Anh ta lướt nhẹ nhàng về phía chúng tôi và đứng lên để nước ngập đến eo. Anh ở độ tuổi 40 - 45, để râu và người gân guốc. Thân thể cháy nắng của anh ta được bao phủ bởi lớp lông bù xù đầy nước.
- Chào anh Tim.
- Thưa bác sỹ Delaware, đây là Jim Halstead, huấn luyện viên trưởng của chúng tôi. Jim, đây là bác sỹ Alexander Delaware.
- Thực tế tôi là huấn luyện viên duy nhất ở đây - Halstead nói bằng một giọng sâu từ bụng phát ra - Tôi muốn bắt tay với ông nhưng tay tôi đang ướt.
- Tôi hiểu - Tôi cười.
- Bác sỹ Delaware là một nhà tâm lý trẻ em. Ông ấy đang tham quan La Casa với tư cách là một thành viên Đội quân Các quý ông tương lai, Jim ạ.
- Rất vui được gặp ông, bác sỹ, tôi hi vọng ông sẽ tham gia cùng chúng tôi. Ở đây đẹp lắm có phải vậy không? - Anh ta đưa cánh tay dài hướng lên bầu trời.
- Đẹp lắm.
- Trước kia Jim làm việc trong thành phố - Kruger nói - Làm tại Trường trung cấp mỹ nghệ. Rồi anh ta đã trở nên khôn ngoan.
Halstead cười:
- Tôi phải mất quá nhiều thời gian mới khôn ra được. Tôi là một thằng dễ tính nhưng một lần đã bị một con khỉ đột cầm dao đe nạt khi tôi yêu cầu nó chổng đẩy. Thế là tôi biết mình phải làm gì.
- Chắc ở đây ông không bị thế chứ? - Tôi hỏi.
- Không hề - Anh ta nói như hét - Bọn trẻ ở đây vui lắm.
- Jim, có điều này tôi vừa mới nhớ ra - Kruger nói chen vào - Tôi phải nói chuyện với anh về việc lên chương trình cho Rodney Broussard. Cần phải làm gì đó để xây dựng cho nó tính tự tin.
- Chắc chắn rồi.
- Tôi sẽ nói chuyện với anh sau, Jim ạ.
- Được rồi. Hãy trở lại đây nhé, bác sỹ.
Cái cơ thể đầy lông ấy lại trườn xuống nước, tạo thành một vòng nước xoáy và bơi đi như một con rái cá dọc theo đáy hồ.
Chúng tôi đi bộ khoảng 400 mét nữa quanh khu ngoại vi của Trung tâm. Kruger chỉ cho tôi cái trạm xá, một phòng nho nhỏ và sạch bong được sơn trắng, có một cái bàn khám bệnh và một cái võng, cả phòng nồng nặc mùi thuốc kháng sinh và lấp lánh crôm. Không có một ai trong đó.
- Chúng tôi có một y tá đăng ký làm việc bán thời gian, làm vào các buổi sáng. Chúng tôi không đủ tiền để thuê một bác sỹ.
Tôi tự hỏi tại sao công ty dầu Majestic Oil hay một nhà tài trợ từ thiện nào khác lại không thể giúp họ trả lương cho một bác sỹ bán thời gian mà phải để họ thuê y tá.
- Nhưng may là chúng tôi có khá đông các bác sỹ làm việc tình nguyện, nhiều người trong số họ là những bác sỹ giỏi nhất trong cộng đồng của chúng ta, họ xoay vòng tình nguyện đến với Trung tâm.
Khi chúng tôi đang sải bước thì một nhóm trẻ con và các nhà tư vấn đi qua. Kruger vẫy tay chào, mấy nhà tư vấn cũng vẫy tay chào đáp lễ. Chẳng có đứa trẻ nào đáp lại cái vẫy tay chào của Kruger. Như Olivia đã dự đoán và Kruger đã khẳng định thì phần lớn bọn trẻ có những dị tật về cơ thể hay về trí não. Dường như bé trai nhiều hơn bé gái, tỷ lệ khoảng ba trai - một gái. Phần lớn những đứa trẻ là người da đen hay người Tây - Bồ.
Kruger dẫn tôi vào một quán ăn tự phục vụ có trần cao, tường trát vữa xtucô, sạch sẽ. Những người phụ nữ Mexico không nói không rằng đang đợi chờ một cách bình thản sau vách ngăn thuỷ tinh, tay cầm sẵn những cái kẹp để lấy thức ăn. Thức ăn là loại đặc trưng của các tổ chức có phục vụ ăn chung: món hầm, ruốc, thịt đông, rau nấu chín kỹ dầm trong nước muối đặc.
Chúng tôi ngồi tại một cái bàn kiểu bàn ăn ngoài trời rồi Kruger đi vào phòng sau. Anh ta trở ra bưng một đĩa bánh rán Đan Mạch và cà phê trên tay. Trông bánh nướng có vẻ ngon. Tôi không nhìn thấy món này trong quầy bày thức ăn của nhà ăn. Đối diện với chúng tôi trong phòng ăn, một nhóm trẻ ngồi ăn uống tại một cái bàn dưới sự giám sát của hai sinh viên tình nguyện làm nhà tư vấn. Nói chính xác là chúng cố gắng để ăn. Từ xa mà tôi còn thấy những đứa trẻ bị chứng bại não, một số bị liệt cứng đơ, một số khác thì tay chân và đầu bị co giật, phải gắng sức lắm mới đưa được thức ăn từ bàn ăn vào miệng. Những nhà tư vấn trẻ quan sát và thỉnh thoảng lại đưa ra những lời khích lệ nhưng họ không tự mình tới giúp chúng. Có nhiều thịt đông và món sữa trứng bị rớt xuống nền nhà.
Kruger cắn miếng bánh rán sô-cô-la Đan Mạch thật ngon lành. Tôi cầm lấy một cái bánh màu vàng nâu và xoay qua xoay lại. Anh ta rót cà phê cho tôi và hỏi tôi cần biết gì nữa không.
- Không. Mọi thứ ở đây trông đều ấn tượng.
- Hay lắm. Vậy để tôi nói cho ông biết về Đội quân Các quý ông nhé.
Anh ta kể sơ qua lịch sử của nhóm những người tình nguyện, nhấn mạnh đến sự sáng suốt của Đức cha Gus trong việc đưa những công ty lớn của địa phương tham gia vào Đội quân Các quý ông.
- Các quý ông trong Đội đều là những người lớn tuổi, có nhiều thành tựu trong nghề nghiệp. Họ là cơ hội duy nhất để bọn trẻ được tiếp xúc và học các mẫu hình ổn định về người đàn ông. Họ thật hoàn hảo, là tinh hoa của xã hội chúng ta và như vậy bọn trẻ có thể thấy được những bài học thành công hiếm hoi. Họ dạy cho chúng biết rằng thành công là điều hoàn toàn có thể. Họ dành thời gian chơi với bọn trẻ tại đây, ở La Casa, và đưa chúng đi khỏi khuôn viên của Trung tâm tới những sự kiện thể thao, đi xem phim, kịch và đến công viên Disneyland. Và thậm chí họ đưa chúng về nhà mình ăn tối cùng gia đình. Họ cho bọn trẻ được tiếp cận với những lối sống hoàn toàn mới mẻ với chúng. Những việc làm này cũng làm cho các quý ông của chúng ta thấy thoải mái. Thường thì chúng tôi yêu cầu họ làm trong 6 tháng nhưng sau đó có tới 60 phần trăm lại muốn đăng ký tình nguyện lần hai và lần ba.
- Nhưng - Tôi hỏi - liệu nó có khiến bọn trẻ thấy thất vọng vì chỉ được nếm qua hương vị của cuộc sống tốt đẹp mà cho đến nay có thể nói là ngoài tầm với của chúng không?
Anh ta đã chuẩn bị sẵn để trả lời câu hỏi này.
- Câu hỏi của ông rất hay, bác sỹ ạ. Nhưng chúng tôi không nhấn mạnh bất cứ điều gì gọi là nằm ngoài tầm với của những đứa trẻ ở đây. Chúng tôi muốn chúng cảm thấy rằng điều duy nhất ngăn cản chúng chính là sự thiếu động cơ thúc đẩy, rằng chúng phải tự có trách nhiệm với bản thân chúng và rằng chúng có thể với tới được bầu trời. Đó là tên một cuốn sách do Đức cha Gus viết cho bọn trẻ. Nó có tựa đề là “Vươn tới trời xanh”. Cuốn sách có những trang truyện tranh, trò chơi và tô màu. Nó đưa đến cho bọn trẻ một thông điệp tích cực.
Tôi nhìn sang bàn đối diện và thấy bọn trẻ bị liệt đang vật lộn để đưa được thức ăn vào miệng. Tôi nghĩ làm sao chúng có thể trở thành thành viên của Câu lạc bộ đua thuyền, của Nhóm vũ ba lê San Marino...
Nghĩ tích cực được trong tình trạng của chúng thật không nhiều.
Nhưng Kruger có cách tư duy riêng và anh ta bám chặt lấy lối tư duy ấy. Tôi phải công nhận rằng anh ta giỏi, đã đọc qua tất cả các tờ báo và tạp chí có tiếng, và có thể trích dẫn ngay được những số liệu thống kê giống như một thần đồng. Cách nói chuyện của anh ta vô cùng thuyết phục người nghe.
- Ông có ăn gì nữa không, để tôi lấy cho? - Anh ta hỏi sau khi đã ăn hết cái bánh rán thứ hai. Tôi vẫn chưa động tới cái thứ nhất.
- Cảm ơn ông, cho tôi kiếu.
- Thế thì chúng ta quay lại văn phòng nhé. Cũng gần 4 giờ rồi.
Chúng tôi đi lướt qua những khu vực còn lại của Trung tâm. Có một cái chuồng gà với khoảng 12 con đang mổ vào những thanh sắt như những chú chim bồ câu thí nghiệm của Skinner, một con dê được buộc dây chăn thả đang ăn lá cây, những con chuột đồng chạy nhốn nháo trên các đống nhựa bỏ đi và một con chó Ba-xét hướng mặt lên bầu trời đang dần tối, sủa lên những tiếng lấy lòng chủ. Như tôi được biết thì phòng học của Trung tâm này trước kia từng là trại lính, còn phòng tập thể dục là một kho chứa đồ trong Thế chiến thứ hai. Cả hai phòng này đều được sửa lại một cách khéo léo và sáng tạo với số tiền eo hẹp bởi một người có khiếu nguỵ trang. Tôi bật lời khen ngợi người thiết kế.
- Đó là kiệt tác của Đức cha Gus đấy. Nơi nào trong Trung tâm này cũng có dấu tay của ông. Đúng là một con người kiệt xuất.
Khi chúng tôi đang đi về phía văn phòng của McCaffrey thì tôi lại một lần nữa trông thấy những ngôi nhà màu đen ở bìa rừng. Đến gần hơn một chút tôi nhìn thấy bốn cái nhà mái bằng, không có cửa sổ và một nửa chìm xuống dưới đất giống như những cái boong-ke, có những đường dốc giống như đường hầm dẫn tới cửa sắt của chúng. Không thấy Kruger định giải thích về những cái nhà này nên tôi hỏi.
Anh ta ngoái cổ lại:
- Đó là những cái nhà kho - Anh ta trả lời một cách tự nhiên như không có gì - Thôi chúng ta đi thôi. Phải quay lại rồi.
Chúng tôi quay lại đúng một vòng, trở lại khu nhà hành chính đã mờ mây phủ. Kruger dẫn tôi vào văn phòng, bắt tay tôi. Anh ta nói hi vọng sẽ được biết quyết định của tôi sớm, rằng anh ta sẽ cho đưa đến các bài kiểm tra tuyển chọn trong khi tôi nói chuyện với Đức cha. Sau đó, anh ta đưa tôi đến gặp bà cụ tiếp viên. Bà cụ tiếp viên rời mắt khỏi cái máy tính và mời tôi ngồi đợi Người đàn ông Vĩ đại một lát.
Tôi lấy một cuốn Fortune và cố tìm lấy hứng đọc một bài viết về tương lai của công nghệ vi xử lý, nhưng những chữ viết cứ nhảy múa lung tung.
Khi cánh cửa bật mở, tôi gần như không có cơ hội để buông đôi chân đang bắt chéo xuống sàn. Ở đây người ta làm việc thật đúng giờ. Tôi bắt đầu cảm thấy mình như một miếng nguyên liệu - nguyên liệu ấy là gì không quan trọng - đang được đẩy đi trong dây truyền sản xuất, đúc khuôn, sửa đổi, đóng gói và kiểm tra.
Bà cụ tiếp viên thông báo:
- Đức cha Gus sẽ gặp anh ngay bây giờ.