Ba Bóng Đen

Lượt đọc: 164 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 27

❊ ❊ ❊

27

Địa chỉ nhà của Tim Kruger mà tiếp viên Trung tâm La Casa đưa cho tôi đúng vào những con số bằng thép quá cỡ trên bề mặt của một ngôi nhà cao tầng trắng như xương mọc trên biển, cách chỗ Handler và Grutierrez bị giết khoảng một cây số rưỡi.

Hành lang vào khu nhà là một cái hầm mộ có sàn bằng đá cẩm thạch và gương, được trang trí bằng một ghế sô-pha đơn trắng như bông và hai cây cao su trong hai giỏ liễu gai. Nửa trên của một bờ tường được xếp ngay ngắn theo thứ tự A, B, c các hộp thư bằng đồng. Không phải tốn thời gian để xác định phòng ở của Kruger trên tầng 12. Tôi đi cầu thang và ra ở một hành lang có sàn làm bằng vải nhung và giấy màu cỏ xanh.

Nơi ở của Kruger nằm ở góc Tây Bắc toà nhà. Tôi gõ cánh cửa màu xanh quý phái.

Hắn ra mở cửa trong trang phục quần soóc tập thể dục và áo sơ-mi ngắn tay của La Casa de los Ninos, trán bóng vì mồ hôi, sặc sụa mùi như thể hắn vừa mới tập thể dục mạnh. Khi nhìn thấy tôi, hắn cố dằn sự ngạc nhiên, nói:

- Chào bác sỹ.

Giọng hắn có vẻ giả tạo. Ngay sau đó, hắn nhìn thấy khẩu súng trong tay tôi và khuôn mặt dửng dưng biến thành xấu xí.

- Cái quái...

- Đi vào - Tôi nói.

Hắn lùi vào trong căn hộ, tôi theo sau. Nó là một căn phòng nhỏ, trần thấp trát vữa vàng và có gắn những bóng đèn nhấp nháy. Bờ tường và tấm thảm màu be. Hầu như không có đồ đạc. Những gì có trong phòng có vẻ là được thuê về. Một bức tường bằng kính nhìn thấy toàn cảnh vịnh Santa Monica làm cho căn phòng không phải là một nhà giam. Bốn bức tường không hề có trang trí ngoại trừ một bức tranh quảng cáo cảnh đánh vật từ Hungary đưa tới. Một bên nhà là bếp, còn bên kia là phòng nghỉ ngơi.

Phòng tiếp khách có nhiều dụng cụ tập thể thao - ván và giày trượt tuyết, một đôi mái chèo gỗ có tráng sáp, nhiều vợt bóng bàn, tennis, giày chạy, ba lô leo núi, một quả bóng đá, một quả bóng chày, một cây cung và một túi mũi tên. Bên trên lò sưởi bằng gạch sơn màu be có khoảng hơn chục chiếc cúp thể thao.

- Anh là một người tích cực tập tành nhỉ?

- Ngươi muốn cái quái gì, hả? - Đôi mắt màu vàng nâu đảo quanh giống như những hòn bi trong trò chơi bi- a.

- Con nhỏ Melody Quinn, mi để nó ở đâu?

- Tao không biết ngươi đang nói cái gì. Hãy cất cái đồ chơi của ngươi đi.

- Mi biết rõ chỗ của nó đấy. Mi và mấy thằng đồng loã giết người của mi đã bắt cóc con bé ba ngày trước bởi vì nó là một nhân chứng đối với việc làm bẩn thỉu của bọn mi. Bọn mi giết nó rồi phải không?

- Tao không phải là kẻ giết người. Tao không biết đứa trẻ nào tên là Quinn cả. Ngươi chắc điên rồi.

- Không phải là kẻ giết người ư? Jeffrey Saxon có thể không đồng ý với ý kiến đó đâu.

Miệng gã mở rồi lại ngậm vào đột ngột.

- Mi đã để lại dấu vết, Tim ạ. Mi hơi ngạo mạn khi nghĩ rằng không ai phát hiện ra việc mi làm đấy.

- Ngươi là thằng quái quỷ nào, hả?

- Tao là chính tao. Câu hỏi hay hơn là “mi là ai?” Một đứa con nhà giàu dường như không thể tránh khỏi những rắc rối hả? Một gã thích bẻ gãy cành khô trước những người gù lưng và đợi cho nước mắt người ta chảy ra hả? Hay chỉ là một diễn viên không chuyên mà vai diễn đạt nhất là tên sát nhân Jack?

- Đừng cố đặt điều cho tao - Gã cuộn tay thành nắm đấm.

- Giơ tay lên - Tôi vẩy khẩu súng.

Gã làm theo chậm chạp, giơ thẳng, cánh tay màu nâu to lớn và đưa lên đầu. Tôi dõi mắt lên phía trên và không để ý đến chân gã. Điều đó cho phép gã thực hiện được một động tác.

Cú đá đến với tôi như một cú ném bu-mơ-rang, trúng vào bên dưới cổ tay tôi và làm tê liệt những ngón tay. Khẩu súng văng khỏi tay tôi, rơi xuống thảm đánh kịch một tiếng khô khốc. Tôi và gã cùng nhảy tới để lấy khẩu súng, kết cục là một trận vật lộn trên sàn, tay đấm, chân đá, ngón tay móc. Tôi không còn thấy đau nữa và sôi sục giận dữ. Tôi muốn tàn sát gã ta.

Gã là một kẻ mình đồng da sắt. Phải chiến đấu với gã giống như đánh nhau với một cái máy đuôi tôm. Tôi bổ một chảo vào bụng gã nhưng không túm được một chút thịt thừa nào. Tôi tông cùi chỏ vào sườn gã. Cú đánh đẩy gã lùi lại, nhưng gã lại nhanh chóng bật tới như một cái lò xo và giáng một quả đấm vào hàm tôi khiến tôi mất thăng bằng đủ lâu để gã dùng tay khoá cổ tôi lại, dồn tôi vào chân tường khiến tay tôi không còn tác dụng gì nữa.

Gã gầm gừ và tăng lực ép. Đầu tôi như sắp nổ tung. Mắt bắt đầu mờ di. Tôi đấm dá vào người gã nhưng không ăn thua gì. Với sự nhanh nhẹn lạ thường, gã tránh được hết, ép đầu tôi mạnh hơn. Rồi gã bắt đầu kéo đầu tôi trở lại phía sau. Kéo thêm một chút nữa là cổ tôi sẽ gãy tan.

Tôi và Jeffrey Saxon đã ở tình thế giống nhau. Tôi lấy hết sức lực còn lại dậm mạnh gót chân xuống mu bàn chân gã. Gã ta kêu rống lên và phản ứng buông tôi ra, rồi lại định khoá tôi một lần nữa, nhưng đã quá muộn. Tôi tung một cước vào cổ gã khiến đầu gã ngoẹo sang một bên và bồi liên tiếp một xê ri những cú đấm móc vào bụng dưới gã. Khi gã đã cúi gục xuống, tôi liền dùng cạnh bàn tay chặt một cú vào nơi mà thân và đầu gã nối với nhau. Gã đổ rầm xuống đất, nhưng tôi không bỏ lỡ cơ hội nào - gã khoẻ và võ nghệ cao cường. Một cước nữa vào mặt. Lần này thì gã ta gục hẳn. Tôi đặt một bàn chân ở bên dưới sống mũi gã. Chỉ cần đá một cú nữa là những mảnh xương sẽ làm cho gã trở nên đần độn. Cuối cùng sự cảnh giác này hoá ra là không còn cần thiết. Gã đã xỉu.

Tôi tìm thấy một cuộn dây ni lông trong cái túi leo núi của gã và trói gã lại theo thế nằm sấp, chân quặt lên trên. Tôi lại buộc thêm một dây khác và trói quặt tay gã ra sau lưng như đã làm với chân. Tôi kiểm tra lại các nút trói, kéo cho chặt lại và lôi gã ra xa bất kỳ vật gì có thể trở thành vũ khí. Tôi nhặt khẩu 9 ly, một tay cầm súng, tôi đi vào bếp và nhúng một chiếc khăn mặt vào nước lạnh.

Sau vài phút phết khăn mặt ướt vào mặt gã không hiệu quả, tôi lại vào bếp, lôi một cái bếp lò Hà Lan ra khỏi bồn rửa bát, đổ đầy nước vào lò rồi tạt toàn bộ số nước ấy vào mặt gã.

Cái đó đã làm cho gã tỉnh lại.

- Ôi Chúa ơi - Gà rên rỉ. Gã nghiến răng thử lắc để thoát như tất cả những tù nhân đều làm, cuối cùng nhận ra tình trạng của mình và ngồi thừ ra, thở hổn hển.

Tôi lấy nòng khẩu 9 ly dí mạnh vào phía sau chân gã:

- Mi thích thể thao, Tim nhỉ. Thật may bởi vì người ta sẽ cho mi tập thể thao thoải mái trong nhà tù. Không có thể thao thì thời gian sẽ trôi đi chậm. Nhưng tao sắp hỏi mi một vài câu và nếu mi không trả lời thoả đáng thì mi sẽ có vài cái lỗ ở đùi và chân, tao sẽ tra tấn mi dần dần từng tí một. Trước tiên tao sẽ bắn vào chỗ này - Tôi dí ống thép lạnh vào da thịt ấm áp của gã - Sau đó cái chân còn lại sẽ có ích để mi còn trèo được lên hố xí. Rồi đến cái chân còn lại. Từ cái chân đó sẽ tới những ngón tay, cổ tay, khuỷu tay. Ngươi sẽ được sống phần đời còn lại như một cây rau, Tim ạ.

Tôi nghe những lời từ miệng mình phát ra như nghe một người lạ nói. Đến ngày hôm nay tôi vẫn còn không biết là liệu lúc đó tôi có thể thực hiện được hết những lời doạ dẫm ấy không. May là tôi không phải thực hiện hết những lời ấy.

- Ngươi muốn gì? - Miệng gã nói, nước bọt bắn tung toé, người run lên vì sợ hãi và không cử động được bởi tư thế tôi đặt cho gã không dễ chịu chút nào.

- Melody Quinn ở đâu?

- La Casa.

- Chỗ nào tại La Casa?

- Tại các kho chứa. Gần rừng.

- Những toà nhà màu đen, cái mà mi đã tránh không nói tới khi đưa tao đi tham quan đúng không?

- Ừ, phải.

- Cái nào? Có bốn cái nhà ở đó.

- Cái cuối cùng - cách xa cái đầu tiên nhất.

Một vết bẩn đang loang rộng dần làm đen tấm thảm dưới chân tôi. Gã đã són đái ra quần.

- Chúa ơi - Gã nói.

- Tiếp tục đi, Tim ạ. Mi đang làm tốt lắm.

Gã gật đầu, dường như thích được khen.

- Nó vẫn còn sống chứ?

- Phải. Trong chừng mực tôi biết thì là thế. Anh Will - bác sỹ Will Towle muốn con bé này sống. Gus và anh thẩm phán đã đồng ý. Tôi không biết là nó sẽ sống được bao lâu.

- Còn mẹ của nó thì sao?

Gã nhắm mắt lại và không nói gì.

- Nói đi, Tim, hay là muốn vĩnh biệt cái chân của mình.

- Cô ta đã chết. Gã mà họ cử đến bắt mẹ con cô ta đã giết cô ta. Họ chôn cô ta ở cánh đồng cỏ.

Tôi nhớ tới khu đồng cỏ ở phía Bắc của La Casa. Gã từng nói với tôi rằng họ “đã có kế hoạch làm vườn rau ở đó vào mùa hè này”...

- Gã đó là ai?

- Một gã điên khùng. Một kẻ bị liệt nửa người. Gus gọi gã là Earl.

Đó không phải là cái tên mà tôi mong đợi nhưng lời miêu tả của gã thì hoàn toàn đúng.

- Tại sao gã đó lại giết cô ta?

- Càng để lại ít dấu vết càng tốt.

- Theo lệnh của McCaffrey phải không?

Gã im lặng. Tôi dí mạnh khẩu súng. Đùi trên của gã đã run bần bật.

- Đúng, đúng. Theo lệnh của ông ấy. Earl không làm một mình.

- Bây giờ gã Earl này ở đâu?

Lại lưỡng lự. Không cần nghĩ ngợi nhiều, tôi lia mũi súng vào xương bánh chè của gã và nổ súng. Mắt gã giãn rộng kinh ngạc và đau đớn. Nước mắt trào ra.

- Ôi, Chúa ơi.

- Không cần phải cầu Chúa vội. Hãy nói đi.

- Gã đã biến mất rồi - chết. Gus ra lệnh cho Halstead khử gã. Sau khi họ chôn người đàn bà. Gã ta đang lấp đất thì Halstead dùng xẻng đập vào đầu gã, đẩy gã xuống cùng với cô ta, lấp luôn cả hai trong một hố. Halstead và Gus sau đó cùng cười ha hả. Halstead nói rằng khi gã đập cái xẻng vào đầu gã kia thì nghe thấy tiếng kêu ốp một cái như đập một hộp rỗng. Họ thường nói như thế sau lưng gã kia - gọi gã là kẻ tàn phế, vật tàn phế...

- Gã Halstead đó thật là tàn nhẫn...

- Đúng thế, hắn tàn nhẫn lắm - Nét mặt của Kruger sáng lên, hớn hở nịnh nọt - Gã đang đuổi theo ông đấy. Ông chõ mũi vào việc của người khác. Gus không biết con bé đã nói cho ông biết được bao nhiêu. Tôi đang cho ông một lời khuyên đấy. Hãy cẩn thận...

- Cảm ơn anh bạn, nhưng mà Halstead không còn là mối đe dọa của tôi nữa rồi. Không còn là mối đe doạ của bất kỳ ai nữa.

Gã nhìn lên tôi. Tôi trả lời câu hỏi trong mắt gã bằng một cái gật đầu nhanh.

- Chúa... ơi - Gã nói, giọng đứt quãng.

Tôi không để cho gã có thời gian suy nghĩ.

- Tại sao mi lại giết Handler và Gutierrez, hả?

- Tôi đã nói với ông rồi là tôi không giết. Người giết họ là Halstead và Earl. Gus bảo họ làm cho hiện trường giống như một vụ hiếp dâm rồi giết người. Sau này Halstead có kể lại với tôi rằng Earl làm việc đó rất điệu nghệ - dùng dao cắt vào người họ như thể gã thích thú làm thế lắm. Bọn họ bắt cô giáo ở trên phố. Halstead giữ cô ta còn Earl dùng dao rạch người.

Hai người đàn ông, có thể là ba. Đó là những lời Melody đã nói.

- Mi cũng có mặt ở đấy, phải không Tim?

- Ô, không, mà có. Tôi lái xe chở họ tới. Đèn trước tắt. Đó là một đêm tối trời, không trăng, không sao. Tôi đi vòng quanh bãi đỗ xe, rồi tính có thể người ta sẽ phát hiện ra tôi vì thế tôi lái quanh Palisades và trở lại. Bọn họ vẫn chưa làm xong - tôi nhớ là đã tự hỏi cái gì đã giữ chân họ ở lại lâu thế. Tôi lại lái xe đi, lái lòng vòng thêm một lát nữa rồi mới trở lại. Đúng lúc ấy thì họ vừa ra. Họ mặc bộ đồ đen, giống như những con quỷ. Tôi có thể nhìn thấy máu, thậm chí ngay cả trong đêm tối. Họ sực mùi máu. Máu ở khắp người họ, biến thành màu đen như là màu quần áo, nhưng tạo thành những vệt khác nhau. Ông biết đấy, nó bóng láng. Ướt át.

Những người đàn ông màu đen. Hai hay là ba người.

Gã ngưng lại.

- Đó không phải là phần kết của câu chuyện, phải không Tim?

- Đúng vậy. Họ cởi áo ra ở trên xe, nhét dao vào một cái túi vải buộc dây. Chúng tôi đốt cái túi ấy tại một trong những hẻm núi - cả quần áo, cái túi, tất cả mọi thứ. Những gì còn lại sau đó thì ném xuống biển cạnh chân cầu tàu Malibu - Gã lại dừng lại, thở dốc - Tôi không giết ai cả.

- Họ có nói gì khi ở trong xe không?

- Halstead thì im như hến. Điều đó làm tôi thấy khó chịu, trông hắn ta phiêu diêu như phê thuốc, bởi vì hắn là một kẻ tàn ác - chuyện về một thằng bé đã giơ dao ra doạ hắn là chuyện bịa. Hắn ta bị đuổi khỏi trường Thủ công Mỹ nghệ vì đã đánh đập tàn nhẫn hai sinh viên. Trước đó hắn đã bị đuổi khỏi lực lượng thuỷ quân lục chiến. Hắn ta mê bạo lực. Nhưng những gì xảy ra trong ngôi nhà đã làm cho đầu óc hắn đê mê - hắn không nói gì cả, thưa ông.

- Thế còn Earl?

- Earl thì khác - giống như là gã đã say, ông biết không? Gà cứ liếm môi và gật gù như một đứa trẻ bị tâm thần nặng. Miệng nói liến thoắng “Đồ trớ rẻ” (Đồ chó đẻ). Thật khó hiểu. Điên khùng. Cuối cùng Halstead bảo gã câm miệng lại và gã đó cũng thét lác trở lại bằng tiếng Tây Ban Nha. Gã đó hay nói tiếng Tây Ban Nha lắm. Halstead thét lại và tôi nghĩ hai kẻ đó sắp xé nhau ngay trong xe. Chẳng khác gì lái xe với hai con thú bị nhốt trong lồng. Tôi bảo bọn họ bình tĩnh lại, tôi sử dụng tên của Gus. Cái tên đó luôn luôn có tác dụng với Earl. Tôi không thể chần chừ thêm một phút nào để thoát khỏi hai gã điên đó. Những kẻ điên loạn nguyên mẫu, cả hai gã.

- Không nói chuyện khoa học nữa, hãy kể xem bọn mi đã giết Bruno như thế nào?

Gã nhìn tôi sợ hãi.

- Ông biết tất cả rồi, phải không?

- Những gì tao không biết thì mi sẽ bổ sung - Tôi vẩy khẩu súng trong không khí - Bruno!

- Chúng tôi - bọn họ giết gã đó vào đêm sau khi đã giết tay bác sỹ và cô giáo. Halstead không muốn Earl đi cùng nhưng Gus thuyết phục nên cho gã đi. Gus nói rằng hai gã đó thì sẽ làm việc tốt hơn. Tôi có cảm giác Gus để cho hai gã đó đấu nhau. Tôi không có mặt ở đó. Halstead tự lái xe đến. Hắn ta dùng một cái gậy đánh bóng chày lấy từ cái thùng đồ thể thao. Tôi có mặt ở chỗ hắn khi hắn ta quay về và kể cho Gus nghe. Hai người bọn họ đã gặp tay nhà buôn ấy đang ăn tối và lấy gậy đập tay đó đến chết ở bàn ăn. Earl ăn nốt phần ăn tối của tay nhà buôn.

- Hai vụ giết người được gắn với hai kẻ đã chết. Thật gọn  ghẽ. Nghe mà thấy bốc mùi. Tôi nói với gã như vậy.

- Đúng là như thế đấy. Tôi không nói rằng tôi hoàn toàn vô tội. Tôi biết họ sẽ làm gì khi tôi lái xe chở họ tới nơi ở của tay bác sỹ. Tôi đưa cho bọn họ chìa khoá. Nhưng tôi thì không trực tiếp nhúng tay vào việc giết người.

- Làm sao mi có thể có được chìa khoá?

- Anh Will đưa cho tôi. Tôi không biết anh ấy lấy nó ở đâu.

- Được rồi. Chúng ta đã nói về những con người. Bây giờ hãy nói cho tao biết lý do tại sao lại phải giết người như thế.

- Tôi nghĩ ông biết rồi...

- Không nghĩ ngợi gì hết, nói!

- Được rồi, được rồi. Chuyện là từ Đội quân Các quý ông. Đó là một cái vỏ bọc cho những người xâm hại tình dục trẻ em. Tay bác sỹ tâm thần và cô giáo đã phát hiện ra, và họ đã tống tiền ông ấy. Thật là một lũ ngu ngốc mới nghĩ rằng có thể thoát được sự trừng phạt vì việc này.

Tôi nhớ tới những bức ảnh mà Milo đã cho tôi xem ngày đầu tiên. Họ đã phải trả giá quá đắt cho sự ngu ngốc của mình.

Tôi xua đuổi những hình ảnh đẫm máu ra khỏi đầu óc và quay lại với Kruger.

- Tất cả những người trong Đội quân Các quý ông đều hư hỏng ư?

- Không. Chỉ khoảng 1 phần 4 thôi. Những người còn lại là người trung thực và tốt bụng. Điều đó càng làm cho bọn họ dễ che đậy, đưa những kẻ hư hỏng vào trà trộn với những người tốt.

- Còn bọn trẻ thì không bao giờ kể ra?

- Không, cho tới khi... Chúng tôi chọn lựa cẩn thận những đứa trẻ để những người hư hỏng đưa về nhà, phần lớn những đứa này không thể nói lại được. Bọn chúng bị thiểu năng trí tuệ, hoặc là không nói được tiếng Anh, bị ngọng... Gus thích những đứa trẻ mồ côi vì chúng không có các quan hệ gia đình, không ai chú ý đến chúng.

- Rodney có phải là một trong những đứa được lựa chọn không?

- Ừ.

- Sự sợ hãi của nó đối với các bác sỹ có gì liên quan đến việc này không?

- Có. Một trong những kẻ hư hỏng đã làm quá nặng với nó. Tay ấy là một bác sỹ phẫu thuật. Gus cảnh cáo họ là phải nhẹ nhàng. Ông ấy không muốn bọn trẻ bị đau đớn thực sự - những món đồ bị hỏng thì không có giá trị nhiều nữa. Nhưng không phải lúc nào bọn họ cũng nghe theo. Những gã này là những kẻ không bình thường, ông biết rồi đấy.

- Tao biết - Sự giận dữ và kinh tởm làm cho tôi khó mà bình tĩnh được. Cho gã một cú đá vào đầu có thể sẽ là một cách để thoả mãn cơn giận dữ nhưng đó lại là một thú vui mà tôi sắp phải khước từ bản thân mình...

- Tôi không phải là một trong số bọn hư hỏng ấy - Gã tiếp tục nhắc đi nhắc lại, nghe như là tự gã thuyết phục chính mình - Thực sự, tôi cũng thấy chuyện này thật kinh tởm.

Tôi cúi xuống và nắm lấy cổ họng gã.

- Ngươi đã tiếp tay cho chuyện này, đồ con lừa!

Mặt gã chuyển thành màu tím, đôi mắt màu vàng phình ra. Tôi buông đầu gã ra. Nó rơi uỵch xuống sàn nhà. Mũi gã bị đập xuống nền và bắt đầu chảy máu. Gã quằn quại trong sợi dây trói.

- Đừng có nói mi chỉ làm theo mệnh lệnh đấy.

- Ông không hiểu gì cả! - Gã khóc thút thít.

Những giọt nước mắt thực sự trộn lẫn với đám ria mép đầy máu dính ở môi trên của gã khiến thoạt tưởng gã bị hở hàm ếch. Nhưng nếu không phải gã có bằng diễn kịch thì có lẽ tôi đã bị gã gây ấn tượng rồi.

- Gus đã nâng đỡ tôi khi mà mọi người - những người mang tiếng là bạn của tôi và gia đình tôi ấy - tất cả mọi người xa lánh tôi vì vụ việc xảy ra với Saxon. Ông có thể nghĩ thế nào là tuỳ ông nhưng trong vụ đó không phải là tôi cố ý giết gã. Đó là một tai nạn. Saxon không phải là nạn nhân vô tội. Gã cũng muốn giết tôi - đó là sự thật.

- Bây giờ anh ta còn sống đâu mà cãi với mi được.

- Mẹ nó chứ. Chẳng ai thèm tin tôi trừ Gus. Ông ấy hiểu tôi. Tất cả mọi người đều nghĩ rằng tôi là một kẻ vô tích sự - sự xấu hổ của gia đình, vân vân. Ông ấy đã cho tôi chức vụ và tôi đã sống không phụ ơn của ông ấy. Tôi trình những bằng cấp của tôi, ông ấy bảo ông ấy không cần bằng cấp. Mọi thứ thật hoàn hảo, tôi đã điều hành La Casa êm đẹp như, như là...

- Mi đúng là một xung kích quân đáng khen ngợi, Tim ạ. Ngay bây giờ, tao cần mấy câu trả lời đã.

- Cứ hỏi đi - Gã nói nhanh.

- Đội quân Các quý ông đã che giấu những kẻ hư hỏng được bao lâu rồi?

- Ngay từ đầu.

- Giống như ở Mexico ấy à?

- Giống như thế. Ở đó, nghe ông ấy nói, cảnh sát biết hết tất cả. Tất cả những gì ông ấy phải làm là hối lộ cho một số người. Họ để cho ông ấy đem những doanh nhân giàu có từ Acapulco - Nhật Bản, nhiều người Arập - đến chơi với bọn trẻ. Nơi đó được gọi là Nhi Dưỡng Đường Thiên Chúa giáo của Cha Augustino - không hiểu tiếng Tây Ban Nha có nghĩa là thế nào. Nơi đó kéo dài được một thời gian cho tới khi một cảnh sát mới, một kẻ cuồng tín, lên cầm quyền và không thích nó. Gus nói rằng thằng cha đó đã cướp trắng của ông ấy hàng ngàn đô-la tiền phạt rồi sau đó lừa gạt ông và đóng cửa nơi đó. Ông đã tới đây thành lập một trại mới. Đem theo thằng điên Earl đi cùng.

- Earl là tay chân rủa ông ta từ Mexico à?

- Đúng. Tôi nghĩ gã cũng đã làm những trò bẩn thỉu ở đó. Gã theo Gus như một con chó. Gã nói tiếng Tây Ban Nha, quê mùa cục mịch - ý tôi nói giọng gã thì được nhưng mà cứ lắp ba lắp bắp. Có vẻ như gã bị tổn thương não. Một con rô bốt bị lỏng vài cái óc.

- Thế mà McCaflrey lại ra lệnh giết hắn ư?

Kruger cố gắng ngúng nguẩy trong cái dây trói để tỏ vẻ nhún vai.

- Ông phải hiểu Gus. Ông ấy lạnh lùng. Yêu quyền lực. Cản đường ông ấy là sẽ đi chầu Diêm Vương ngay. Những kẻ khờ khạo chẳng có cơ hội để sống.

- Làm thế nào mà ông ta lên như diều gặp gió ở Los Angeles vậy?

- Quan hệ.

- Với người anh em Will Towle?

Gã lưỡng lự. Tôi lại ấn khẩu súng.

-Ông ấy. Thẩm phán Hayden. Một số người khác nữa. Người này dường như có mối liên hệ với người kia. Mỗi người đều biết ít nhất là một kẻ bệnh hoạn khác. Thật kỳ lạ là lại có nhiều kẻ bệnh hoạn đến thế. Người anh em Will Towle là một sự ngạc nhiên đối với tôi. Vì tôi biết ông ấy rất rõ. Luôn luôn ra vẻ như một cha đạo, tự cho mình là đúng. Những người bà con của chúng tôi dều lấy ông ấy ra làm gương để noi theo - một ông bác sỹ đẹp người, trung thực - Gã cười giọng khàn khàn - Và ông ấy là một nhà nghiên cứu số phận của trẻ em! - Gã lại cười tiếp - Mặc dù tôi chưa thực sự nhìn thấy ông ấy đưa một đứa trẻ nào về nhà - Tôi đặt ra các lịch làm việc và không bao giờ bắt gặp ông ấy làm gì cả. Tất cả những gì tôi biết là ông ấy chữa trị cho những đứa trẻ bị tổn thương bất cứ khi nào chúng tôi gọi tới. Mặc dù vậy, ông ấy ắt cũng là một tay bệnh hoạn như những người khác thôi, nếu không thì tại sao ông ấy phải chạy theo Gus làm gì?

Tôi không thèm để ý đến câu hỏi của gã và đặt luôn một câu hỏi khác:

- Việc tống tiền diễn ra trong thời gian bao lâu?

- Một vài tháng. Giống như tôi đã nói với ông rồi, chúng tôi chọn lọc bọn trẻ, để chắc chắn rằng chúng sẽ không nói gì. Một lần chúng tôi đã phạm sai lầm. Có một thằng bé mồ côi, trông kháu lắm. Mọi người đều nghĩ rằng nó bị câm. Những Chúa ơi, nó không bao giờ nói chuyện với chúng tôi. Chúng tôi có các bài kiểm tra khả năng nghe và nói - Chính phủ trả tiền cho tất cả những việc đó - và nó vượt qua tất cả các bài kiểm tra mà không hề nói. Chúng tôi an tâm thế và đã sai lầm. Thằng bé đó nói bình thường. Nó đã nói với cô giáo nó nhiều thứ. Cô ta điên khùng đi báo lại với Will - ông ấy là bác sỹ nhi khoa của thằng bé. Cô ta không biết rằng bản thân ông ấy cũng tham gia vào chuyện này. Ông ấy đã nói với Gus.

Và Gus đã ra lệnh giết thằng bé Cary Nemeth.

- Thế rồi điều gì đã xảy ra tiếp theo?

- Chúng ta cần phải nói về chuyện đó nữa à?

- Chuyện đó xảy ra như thế nào?

- Họ đã dùng chiếc xe tải để cán thằng bé. Họ lôi nó ra khỏi giường giữa đêm khuya, chắc phải khoảng 1 đến 2 giờ gì đó. Vào giờ này thì không có ai ngoài đường cả. Họ để thằng bé giữa đường, cho nó đi bộ, vẫn mặc quần áo ngủ. Tôi nhớ bộ quần áo ấy màu vàng, có hình bóng chày và mèo ở khắp nơi. Tôi, ví như tôi có cố ngăn chuyện này thì cũng vô ích. Đứa bé đó đã biết chuyện, nó phải chết. Chỉ đơn giản là vậy. Có thể sau này họ còn làm chuyện này nữa, và có lẽ là đến lượt tôi. Làm thế với một đứa trẻ là sai quấy. Nhẫn tâm. Tôi lên tiếng ngăn lại. Gus vặn tay tôi. Bảo tôi ngậm miệng lại. Tôi muốn thét lên. Thằng bé thì đang đi bộ trên đường, hoàn toàn một mình, nửa ngủ nửa thức giống như là đang mơ. Tôi yên lặng. Halstead nhảy vào xe tải, lái dọc theo đường. Tôi có thể nghe thấy tiếng rồ ga của gã từ chỗ quặt. Gã quay trở lại phóng xe nhanh, đèn trước sáng rực. Đâm vào thằng bé từ đằng sau - nó không bao giờ biết được chuyện gì đã xảy ra, nó đang nửa thức nửa ngủ.

Gã ngừng nói, thở hổn hển và nhắm mắt lại.

- Ngay lúc đó, Gus bàn chuyện giết cô giáo nhưng rồi quyết định chờ đợi, để xem liệu cô ta đã nói với ai khác nữa không. Ông ấy ra lệnh cho Halstead bám theo cô ta. Gã xông vào nơi ở của cô ta. Cô ta không có ở đó. Chỉ có bạn cùng phòng. Halstead muốn bắt cóc cô ta, đánh đập để buộc cô ta khai ra cô giáo đó ở đâu, xem cô ta có biết gì không. Nhưng rồi gã thấy cô giáo đó quay trở về với một gã đàn ông - là Handler - để lấy mấy món đồ. Hình như là cô ta đã đến ở với gã đó. Halstead báo cáo chuyện này với Gus. Chuyện bắt đầu trở nên phức tạp. Họ tiếp tục theo dõi hai người và cuối cùng thấy hai người đó gặp Bruno. Chúng tôi biết Bruno - gã làm tình nguyện viên tại La Casa và là một anh chàng tốt bụng, thẳng thắn. Bọn trẻ quý gã. Đến lúc đó mới lộ ra rằng gã là một tên gián điệp. Vậy là đã có ba cái mồm phải ngậm lại.

Vài ngày sau thì có mấy cú điện thoại gọi đến. Đó là Bruno, giả giọng nói nhưng chúng tôi biết đó là gã. Gã nói rằng gã có những cuốn băng ghi âm những điều thằng bé Nemeth đã kể. Gã thậm chí còn cho chạy một đoạn trên máy điện thoại. Bọn họ là những tay a-ma-tơ, không biết được rằng Gus đã nhắm bọn họ giữa ống ngắm. Thật là thảm hại.

Thảm hại là cụm từ chính xác để diễn tả kịch bản này.

Elena Gutierrez, một cô gái trẻ đẹp, hấp dẫn và đầy nghị lực. Thiên về vật chất nhưng nhiệt tâm. Một cô giáo có tài. Buồn phiền về công việc, lao lực, cô đi tìm sự giúp đỡ, được bác sỹ Morton Handler nhận chữa trị, một bác sỹ kiêm bệnh nhân tâm thần. Cuối cùng cô đã lên giường với Handler nhưng vẫn tiếp tục kể cho anh ta những vấn đề mà cô gặp phải - vấn đề lớn nhất là thằng bé không bao giờ nói chuyện đột nhiên lại mở mồm nói, kể cho cô giáo nó những chuyện tày đình về những người đàn ông lạ làm những chuyện hư hỏng với nó. Nó kể hết với cô giáo Gutierrez bởi vì cô nhiệt tâm và hiểu nó. Như Raquel Ochoa đã nói, cô đúng là một tài năng thực sự trong việc lôi cuốn trẻ em. Một tài năng để làm việc với những đứa trẻ không có phản ứng với bất kỳ ai khác. Một tài năng đã gây ra cái chết của cô. Bởi vì những gì cô cho là bi kịch của con người lại có mùi tiền bạc đối với Morton Handler. Những chuyện bẩn thỉu ở những nơi cao quý - còn gì hay hơn?

Nghĩ như vậy nhưng Handler chỉ giữ riêng trong đầu mình. Xét cho cùng có thể thằng bé đó bịa chuyện. Có thể Elena phản ứng quá mức - phụ nữ là thế, đặc biệt là phụ nữ La tinh - vì vậy anh ta bảo cô tiếp tục nghe ngóng, khen ngợi việc làm tốt của cô, nói rằng cô là một chỗ dựa tốt cho thằng bé. Anh ta chờ thời cơ.

Elena hỏi Handler:

- Em có nên báo chuyện này với ai không?

- Khoan đã em yêu, phải cẩn thận, cho tới khi nào em biết được nhiều hơn.

Nhưng thằng bé tiếp tục khóc đòi giúp đỡ, những kẻ hư hỏng vẫn tìm đến nó... Elena tự ý hành động, gọi điện cho bác sỹ của Cary. Và bằng cách đó đã ký lệnh tử hình cho thằng bé.

Khi Elena biết tin thằng bé chết, cô đã nghi ngờ sự thật này. Cô suy sụp hẳn. Handler cho cô uống thuốc an thần, làm cô bình tĩnh lại. Cùng lúc ấy đầu óc tâm thần của anh ta bắt đầu lên tiếng, bởi vì anh ta biết đã có thể kiếm tiền được.

Maurice Bruno xuất hiện: một bệnh nhân tâm thần - một bệnh nhân cũ, một anh bạn mới. Một người thực sự biết ăn nói. Handler tuyển mộ anh ta và đưa giá sẽ chia một phần lợi nhuận nếu anh thâm nhập vào Đội quân Các quý ông và điều tra về họ càng nhiều càng tốt. Những cái tên, nơi ở, ngày tháng. Elena muốn gọi điện báo cảnh sát. Handler tăng liều lượng thuốc an thần và nói chuyện để giữ cho cô không đi báo cảnh sát:

- Em yêu, cảnh sát không có tác dụng gì cả. Họ sẽ không làm gì đâu. Qua kinh nghiệm anh biết điều đó.

Từ từ từng bước một, anh ta đã thuyết phục được cô đi theo kế hoạch tống tiền. Anh ta trấn an cô:

- Đây là cách tốt nhất để trừng phạt bọn chúng. Hãy đánh bọn chúng vào những nơi chúng đau.

Cô nghe theo, lo lắng và bối rối. Có cái gì đó thật sai quấy trong việc trục lợi từ cái chết của một đứa bé không nơi nương tựa, nhưng rồi cô nghĩ chẳng có thể làm gì để nó sống lại được, và Morton đã biết nên nói như thế nào để thuyết phục được cô. Gã có tài thuyết phục và ngoài ra cô còn muốn chiếc Datsun 280ZX và những bộ cánh cô nhìn thấy tuần trước tại cửa hàng thời trang Neiman-Marcus. Cô không bao giờ có đủ tiền để mua những thứ đó với số tiền lương khốn khổ mà nhà trường trả cho cô. Và còn ai khác có thể giúp cô được? Handler luôn mồm nói “hãy để ý tìm cơ hội tốt nhất”, và có lẽ đây chính là điều gã muốn nói...

- Earl và Halstead đi tìm những cuốn băng - Kruger nói tiếp - Sau khi họ đã trói hai người lại. Họ tra tấn để bắt bọn họ khai nơi cất giấu nhưng không ai nói. Halstead phàn nàn với Gus rằng lẽ ra gã có thể bắt họ khai ra được nhưng Earl đã quá vội vàng sử dụng dao búa. Handler chết ngay khi Earl cắt một nhát vào họng gã, cô gái liền phát điên, kêu lên thất thanh nên bọn họ phải nhét cái gì đó vào mồm cô ta. Cô ta nghẹt thở, rồi Earl đến kết liễu cô ta, đùa nghịch cái thây của cô ta.

- Nhưng cuối cùng mi cũng lấy được những cuốn băng, phải vậy không?

- Đúng. Cô ta cất chúng ở chỗ mẹ mình. Tôi lấy được chúng từ tay một người anh trai nghiện ngập của cô ta. Sử dụng thuốc làm mồi nhử.

- Hãy kể tiếp đi.

- Là thế đấy. Họ định ép Gus. Ông ấy đã trả tiền cho họ một hay hai lần rồi - số tiền không nhỏ vì tôi đã nhìn thấy những cọc tiền lớn - nhưng mà chỉ để vờ làm họ tin. Ngay từ đầu họ đã chẳng có cơ hội sống sót rồi. Chúng tôi không lấy lại tiền nhưng điều đó không thành vấn đề. Nó chỉ như một giọt nước trong một xô nước. Ngoài ra, tiền dường như không có ý nghĩa gì với Gus. Ông ấy sống đơn giản, ăn uống đạm bạc. Hàng ngày có nhiều tiền được chuyển tới cho La Casa. Tiền từ chính phủ - bang và liên bang. Những khoản tiền quyên góp. Đó là chưa kể đến hàng ngàn đô-la những kẻ hư hỏng trả cho ông để được thoả mãn thú vui. Ông ấy cất đi một số nhưng tôi chưa bao giờ thấy ông ấy chi tiêu hoang phí. Ông ấy theo đuổi quyền lực chứ không phải bánh mì.

- Những cuốn băng đâu?

- Tôi đã đưa chúng cho Gus.

- Kể tiếp đi.

- Tôi đã đưa những cuốn băng cho ông ấy. Ông ấy bảo tôi đi đưa thư và tôi đi.

- Cái đầu gối kia trông khoẻ đấy. Tiếc là phải phá nát nó để làm một bữa ăn cho chó - Tôi giẫm lên phía sau chân gã và đập mạnh xuống làm đầu gã bật lên, chắc chắn là đau đớn lắm.

- Dừng lại! Được rồi. Tôi đã sao chép lại một bản. Tôi phải làm thế. Để làm đòn bẩy. Chuyện gì xảy ra nếu một ngày nào đó Gus muốn tôi phải ra đi? Bây giờ tôi đang là cậu bé vàng của ông ấy nhưng chẳng ai biết được ngày mai sẽ thế nào, phải vậy không ông?

- Chúng ở đâu?

- Trong phòng ngủ của tôi. Được buộc ở bên dưới cái nệm.

- Cấm được manh động đấy - Tôi thả chân ra.

Gã nghiến răng như một con cá mập bị mắc vào lưới.

Tôi tìm thấy ba băng cassette không dán nhãn ở nơi mà gã chỉ dẫn, đút chúng vào túi và quay trở lại.

- Hãy nói cho tao một vài cái tên trong số những kẻ xâm hại tình dục trẻ em thuộc Đội quân Các quý ông.

Gã kêu một vài cái tên như một đứa bé đọc diễn văn trong lễ rửa tội. Vô ý thức. Hồi hộp. Đọc đi đọc lại quá nhiều.

- Còn gì nữa không?

- Thế vẫn chưa đủ sao?

Gã có lý. Gã đã nhắc đến tên của một đạo diễn phim nổi tiếng, một phó uỷ viên công tố quận, một nhân vật chính trị tai to mặt lớn - một kẻ đứng sau hậu trường lại bị lôi ra tiền tuyến - những luật sư của các công ty. Các bác sỹ. Các chủ ngân hàng. Những ông chủ có nhiều bất động sản. Những người mà tên tuổi thường được báo chí đăng tải mỗi khi quyên góp một cái gì đó hay được nhận một phần thưởng gì đó vì phục vụ nhân đạo. Những người mà tên tuổi của họ trên danh sách tranh cử sẽ thu hút được lá phiếu. Ned Biondi sẽ có đủ thứ để làm cho xã hội Los Angcles phải phát điên.

- Mi sẽ không quên tất cả những điều này khi cảnh sát hỏi đấy chứ, Tim?

- Không! Tại sao chứ? Hợp tác với cảnh sát có lẽ sẽ giúp tôi được thả cũng nên?

- Mi không thoát được đâu. Hãy chấp nhận điều đó. Nhưng ít nhất - Tôi nói thêm - mi cũng sẽ không bị làm phân cho vườn rau của McCaffrey.

Gã nghĩ về điều tôi nói. Thật khó tính toán thiệt hơn trong chuyện này khi sợi dây đang cắn vào cổ tay và cổ chân gã.

- Nghe này - Gã nói - Tôi đã giúp ông. Ông hãy giúp tôi. Tôi sẽ hợp tác - Tôi không giết ai.

Khả năng mà gã gán cho tôi thật là hoang đường. Nhưng tôi vẫn cứ sử dụng nó.

- Tao sẽ làm hết sức mình - Tôi nói một cách hào hiệp - nhưng chủ yếu vẫn là phụ thuộc vào chính mi. Nếu đứa bé Melody đến được đây an toàn, tao sẽ đến để cứu mi. Nếu không, mi sẽ là cái thây ma.

- Vậy thì hãy đi ngay đi, vì Chúa. Hãy đưa nó ra khỏi đó. Tôi cho rằng nó không còn sống được thêm một ngày nữa đâu. Will đã ngăn cản được Gus lúc đó nhưng không được lâu đâu. Nó sẽ gặp một tai nạn. Sẽ không ai tìm thấy xác của con bé. Đó chỉ còn là vấn đề thời gian. Gus nói chắc chắn rằng con bé này đã nhìn thấy quá nhiều.

- Hãy nói cho tao biết tao cần làm gì để đưa con bé ra khỏi đó an toàn.

Gã nhìn đi chỗ khác.

- Tôi đã nói dối ông về nơi con bé bị giấu. Nó không phải là toà nhà xa nhất. Nó là toà nhà ngay trước toà nhà ấy. Cánh cửa màu xanh. Bằng thép. Trong túi quần da của tôi có một cái chìa khóa. Treo trong tủ ở phòng ngủ của tôi ấy. 

Tôi bỏ gã lại, tìm kiếm và trở lại với chiếc chìa khoá.

- Mi đáng giá 1 ngàn đấy, Tim.

- Tôi đang nói thật với ông. Hãy cứu tôi.

- Có ai ở với con bé không?

- Không. Không cần thiết. Will đã cho nó uống thuốc an thần. Gần như lúc nào nó cũng ngủ. Họ cử người tới cho nó ăn, tắm rửa cho nó. Nó bị buộc gô vào giường. Căn phòng đó kín, bằng bê tông khối. Chỉ có một cách vào - qua cửa. Có một cửa sổ trần nhà họ để mở. Đóng cửa đó lại là người ở trong sẽ chết ngạt trong vòng 48 tiếng đồng hồ.

- Will Towle có thể vào La Casa mà không bị nghi ngờ không?

- Có đấy. Như tôi đã nói với ông rồi, ông ấy luôn sẵn sàng đến 24/24 giờ khi được gọi trong trường hợp các quý ông làm mạnh tay quá với bọn trẻ. Hầu như cũng không có gì nghiêm trọng lắm - những vết xước, vết rách. Đôi khi có đứa trẻ phát điên, lúc đó ông ấy sẽ cho chúng uống Valium hay Mellaril, hay một liều nhanh Thorazine. Đúng, ông ấy có thể đến bất cứ lúc nào.

- Được. Mi sẽ gọi điện cho ông ta. Bảo với ông ta rằng ông ta phải đến khẩn cấp. Tao muốn ông ta sẽ vào La Casa trong vòng 30 phút sau khi trời tối - tức là 7 giờ 30 tối. Làm sao để ông ta đến được đúng giờ. Và một mình. Hãy nói sao cho thuyết phục vào.

- Tôi có thể nói thuyết phục hơn nếu tôi được cử động thuận tiện hơn một chút.

- Hãy cố mà làm với tình trạng như thế này. Tao tin mi làm được. Sử dụng kiến thức đóng kịch của mi đi. Mi khá tốt với vai Bill Roberts còn gì...

- Làm sao mà ông bi...

- Trước kia thì tao không biết. Bây giờ thì tao biết rồi. Đó chỉ là dự đoán của một người được giáo dục thôi. Mi là một diễn viên được đào tạo bài bản và vai diễn đó với mi không khó khăn gì. Mi còn có vai trò trong việc giết Hickle nữa phải không?

- Chuyện cũ - Gã nói - Đúng đấy. Tôi đã gọi điện cho ông. Bày trò trong văn phòng của ông là ý tưởng của Hayden. Hắn là một bà già keo kiệt. Có khiếu hài hước bệnh hoạn. Nhưng như tôi đã nói trước với ông, tôi không giết ai cả. Trong vụ Hickle, tôi không có mặt ở đó. Toàn là do Hayden và Will làm. Họ - và Gus - quyết định bắt gã ngậm miệng - vẫn là chuyện cũ. Hickle là thành viên của Đội quân Các quý ông, một trong những kẻ bệnh hoạn. Nhưng gã lại tự do lạm dụng những đứa trẻ tại trường của vợ gã.

Tôi nhớ sau khi gã bị giết, ba người bọn họ nói chuyện về vụ giết gã. Gus cứ luôn mồm nói: “Một thằng ngu không để đâu hết ngu. Tao sẵn sàng cho nó đủ trẻ con mà nghịch ngợm hết đời thế mà nó lại đi làm cái chuyện ngu ngốc thế!" Tôi nghĩ gã đã luôn bị coi là yếu ớt, ngu ngốc và dễ bị ảnh hưởng. Bọn họ bảo với nhau rằng khi gã bắt đầu thú tội của mình tại trường dạy trẻ của vợ gã thì gã cũng sẽ mở mồm nói về chuyện của bọn họ. Họ quyết định phải cho gã đi chầu trời sớm.

Cách họ làm là Hayden gọi điện cho gã, bảo rằng gã có tin mừng. Hickle đã đề nghị Hayden đút lót cho công tố viên, điều đó chỉ chứng minh rằng gã đúng là một thằng ngốc. Vào lúc đó, Hickle mới chỉ là trang đầu tiên của lịch sử. Gã gọi điện cho Hayden, đề nghị Hayden làm việc đó. Hayden giả vờ giúp đỡ. Hai ngày sau đó, Hayden gọi điện cho gã, nói rằng có tin tốt, gã có thể được giúp đỡ. Họ gặp nhau ở nhà Hayden, bí mật, không có ai ở xung quanh. Theo tôi biết thì Will đã bỏ cái gì đó vào trong chén trà của gã - vì Hickle không uống rượu. Một cái gì đó mà có thể định được giờ giấc chính xác, khó xác định dấu vết sau này trừ phi tìm kiếm cái gì đó cụ thể biết trước. Will cắt liều thuốc này. Ông ấy giỏi làm việc đó. Khi Hickle đã bất tỉnh, họ đưa gã tới văn phòng của ông. Hayden mở khoá - gã giỏi về môn tay chân. Ngay ở La Casa, Hayden cũng làm trò ảo thuật cho bọn trẻ xem. Gã thường mặc đồ như một anh hề - hề Blimbo - và làm ảo thuật.

- Thôi không nói về chuyện ảo thuật nữa. Tiếp tục kể về chuyện Hickle đi.

- Vâng. Họ đưa gã tới đó, làm giả hiện trường tự tử. Tôi không biết ai kéo cò. Tôi không có mặt ở đó. Tôi biết được chuyện là từ miệng Gus nói ra. Ông ấy đang trong một tâm trạng đen tối, nói chuyện như một kẻ hoang tưởng tự đại. “Này cậu, đừng có nghĩ ông anh bác sỹ của cậu là cao thượng nhé. Tôi có thể nướng cái mông của hắn và cả những cái mông của những kẻ cao quý khác bằng một cú điện thoại thôi đây”. Ông ấy thù ghét những người giàu có mỗi khi nghĩ về thời kỳ ông ấy còn nghèo hèn còn chúng tôi thì giàu có đã đối xử tàn tệ với ông ấy. Đêm hôm đó, sau khi họ đã giết Hickle, chúng tôi tụ tập ở văn phòng của ông. Ông ấy uống rượu và bắt đầu nhớ về thời ông ấy làm công cho nhà Hickle - cho cha của Hickle - lúc ông còn là một thằng bé con. Ông ấy là một người mồ côi và một cơ quan nào đó đã bán ông ấy cho nhà Hickle giống như một nô lệ. Ông ấy nói rằng ông già Hickle là một con ác quỷ, tính tình độc ác, thích đá đít những người làm công. Ông ấy nói với tôi rằng ông đã chấp nhận, luôn mở mắt quan sát tất cả những bí mật đen tối của gia đình đó - chẳng hạn như tính lập dị bệnh hoạn của Stuart, và những chuyện khác - ghi nhớ tất cả và sử dụng nó để ra khỏi được Brindamoor, kiếm được công việc tại Đại học Jedson. Tôi nhớ ông ấy đã cười với tôi, nửa tỉnh nửa say, nhìn như một người điên. Ông nói: “Tôi biết từ sớm rằng sự hiểu biết là sức mạnh”. Rồi ông ấy nói về Earl, về việc gã đó là một đồ phế thải nhưng ông ấy vẫn làm bất cứ điều gì cho gã. Hắn có thể sẽ ăn cứt của tôi và bảo nó là trứng cá - ông nói - Đó là sức mạnh”.

Kruger cong lưng, nghển cái cổ lên, cái cổ bị cứng đơ khi gã nói chuyện. Đỡ mệt mỏi, gã lại nằm thụp xuống.

- Tôi đoán - Gã nói - Ông ấy sẽ trở mặt với tất cả chúng tôi.

Gã nằm trên bãi đất màu vàng của nước tiểu đã khô, tiếc nuối.

- Có còn gì mi muốn cho tao biết nữa không, Tim?

- Tôi không thể nghĩ ra được gì nữa. Ông hãy hỏi đi, tôi trả lời.

Tôi nhìn thấy sự căng thẳng đang đi lên đi xuống tứ chi bị trói chặt như một chiếc xe hơi nhỏ chạy trên một con đường ngoằn ngoèo.

Trên sàn nhà có một máy điện thoại cách chỗ tôi đứng khoảng vài mét. Tôi mang nó lại gần, đứng cách xa tầm tay của gã và đặt cái ống nói ngay trước miệng gã. Dí khẩu súng vào trán của gã, tôi quay số nhà Towle và lùi lại.

- Hãy làm cho tốt.

Gã đã làm tốt công việc được giao. Tôi thấy những lời gã nói có vẻ đáng tin cậy. Tôi hi vọng Towle cũng sẽ làm tốt công việc của lão ta. Gã ra hiệu cho tôi rằng cuộc đối thoại đã kết thúc bằng cách di chuyển con ngươi mắt. Tôi đặt máy và yêu cầu gã gọi cú điện thoại thứ hai, tới Ban an ninh ở La Casa để chuẩn bị cho chuyến tới thăm của Towle.

- Thế nào? - Tôi hỏi khi gã đã làm xong.

- Ổn rồi.

Tôi thấy ngạc nhiên vì gã có vẻ hài lòng.

- Này Tim, tình hình bệnh xoang của mi ra sao rồi?

Câu hỏi đó không đánh lừa được gã:

- Tốt lắm rồi - Gã thốt lên - Tôi chưa bao giờ bị ốm cả - Gã nói với một vẻ hiên ngang của một vận động viên thể thao, người tin rằng luyện tập thể thao và giữ cho cơ bắp rắn chắc là sự đảm bảo cho một cuộc sống lâu dài.

- Tốt. Vậy thì cái này sẽ không làm cho mi khó chịu - Tôi nhét một cái khăn mặt vào miệng gã trong khi gã cứ kêu gào cái gì đó qua lớp vải bông xù.

Tôi cẩn thận lôi gã vào phòng ngủ, bỏ hết đồ đạc ở trong tủ ra, bất kể là cái gì đó có thể trở thành vũ khí được, rồi tống gã vào trong đó khiến gã như bị đúc vào khuôn.

- Nếu tao ra khỏi La Casa cùng với đứa trẻ, tao sẽ gọi cảnh sát và bảo với bọn họ mi đang ở đâu. Còn nếu không thì có lẽ mi sẽ phải chịu chết ngạt vậy. Còn điều gì mi muốn nói với tao không?

Một cái lắc đầu. Đôi mắt khẩn cầu. Tôi đóng cửa và chuyển cái chạn bát lại đằng trước. Tôi giắt khẩu súng vào trong thắt lưng và đóng tất cả các cửa sổ ở trong phòng lại, kéo những tấm rèm cửa sổ phòng ngủ và đóng cửa phòng, chặn nó bằng hai chiếc ghế chồng lên nhau. Tôi cắt đường dây điện thoại của gã bằng một con dao nấu ăn, kéo những tấm rèm căng ra để không còn nhìn thấy biển nữa và kiểm tra sơ qua một lần cuối cùng. Hài lòng, tôi bước ra cửa, dập mạnh để đóng thật chặt. 

Người dịch: ĐẶNG THỊ HUỆ
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.