Ba Bóng Đen

Lượt đọc: 164 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10

❊ ❊ ❊

Ba ngày đi điều tra thực tế theo trình tự điều tra đã làm Milo bở hơi tai.

- Máy tính đúng là vật vô dụng - Anh kêu la, thả cái thân kềnh càng lên chiếc ghế đệm - Tất cả những kẻ khốn kiếp này đều đã trở lại hàng ngũ của chúng, chết hoặc là có chứng cớ ngoại phạm. Báo cáo của nhân viên khám nghiệm hiện trường không có phép màu nào cho chúng ta cả. Chỉ có đúng sáu trang rưỡi các chi tiết đẫm máu mà chúng ta đã biết ngay khi nhìn thấy xác chết: Handler và Gurierez bị đâm và rạch ra như thịt nhồi xúc xích.

Tôi đem cho anh một cốc bia, anh uống hai hơi dài hết nhẵn. Tôi lại đem cho anh cốc khác.

- Thế còn Handler thì sao? Có thông tin gì về anh ta không? - Tôi hỏi.

- À, có đấy, đúng như ấn tượng đầu tiên của anh về anh ta. Anh ta cũng chẳng phải là một bác sỹ có lương tâm đâu. Nhưng điều này cũng chưa đưa lại được manh mối nào.

- Nghĩa là sao?

- 6 năm trước, khi anh ta đang làm bác sỹ tư vấn tại bệnh viện, đã có một vết nhơ về anh ta, đó là một trò lừa đảo công ty bảo hiểm. Handler và một số kẻ khác đã tiến hành một trò lừa gạt nho nhỏ. Họ chỉ cần thò cái đầu của họ lên trong vòng một giây, chào bệnh nhân một cái rồi tính hoá đơn như một chuyến thăm bệnh đầy đủ, tức là kéo dài khoảng 45 đến 50 phút một chuyến. Sau đó họ đánh dấu vào phác đồ, lại ghi hoá đơn cho đợt khác, nói chuyện với y tá, lại một đợt khám khác, nói chuyện với bác sỹ.... Thu được nhiều tiền - một người như vậy có thể tiến hành từ 30 đến 40 đợt khám mỗi ngày với giá mỗi phiên khám là 70 đến 80 đô-la. Vậy con số thu được là bao nhiêu?

- Điểu này đâu có gì là lạ. Ở đâu người ta chả làm như vậy.

- Tất nhiên rồi. Tuy nhiên, vụ việc này bị phanh phui là do một trong số các bệnh nhân có con trai làm bác sỹ. Tay bác sỹ này cảm thấy nghi ngờ nên đã đọc phác đồ, theo dõi tất cả các cuộc viếng thăm điều trị. Đặc biệt, ông già cha anh ta còn bị mất trí hoàn toàn trong ba tháng. Anh ta phàn nàn với giám đốc bệnh viện, vị này gọi Handler và những bác sỹ, y tá khác lên hỏi tội. Sau đó họ không làm lớn chuyện nữa với điều kiện những bác sỹ dính dáng đều phải chuyển khỏi bệnh viện.

- Đó là chuyện 6 năm trước. Tức là ngay trước khi các bản ghi chép của Handler trở nên cẩu thả và châm biếm. Chắc hẳn cuộc sống của anh ta đã khó khăn khi phải sống với mức thu nhập 100 ngàn đô-la 1 năm so với trước là 400 ngàn. Hơn nữa, phải chật vật lắm mới kiếm được số tiền ít ỏi ấy. Tất nhiên, điều này làm cho anh ta thấy cay cú.

- Thế anh có thấy được khía cạnh gì trong chuyện này không?

- Gì cơ? Phải chăng là sự trả thù? Từ ai? Anh cho là từ các công ty bảo hiểm bị mắc lừa? Từ trước đến giờ họ vẫn lừa như thế. Họ không lấy tiền từ bệnh nhân, chỉ lấy tiền của các công ty bảo hiểm - Anh lại uống một tợp bia - Tôi đã từng nghe thấy những điều tồi tệ về các công ty bảo hiểm anh bạn ạ. Nhưng tôi không nghĩ họ lại đưa một sát thủ đến để trả món thù danh dự của họ.

- Tôi hiểu ý anh muốn nói gì rồi.

Anh đứng dậy và đi nhanh ra đầu kia của căn phòng.

- Vụ khốn kiếp này. Đã một tuần rồi mà chưa tìm ra manh mối nào. Giám đốc sở đã nghĩ rằng không thể điều tra được vụ này. Lão ta mà thôi không để anh tiếp tục cùng tôi nữa thì coi như là chấm hết.

- Uống thêm bia nữa nhé? - Tôi đưa bia cho anh.

- Ừ, mẹ kiếp. Uống thì uống chứ sao. Khốn nạn - Quay một vòng, anh nói tiếp - Này Alex, tôi nói cho anh biết nhé, lẽ ra tôi đã là một thầy giáo. Chiến tranh ở Việt Nam đã để lại cho tôi một lỗ hổng tâm lý to lớn. Hàng chục ngàn người chết uổng mạng. Tôi nghĩ rằng làm một cảnh sát sẽ giúp tôi lấp đầy cái lỗ hổng tâm lý ấy qua việc bắt bọn tội phạm. Nhưng Chúa ơi, tôi đã sai lầm.

Anh giật lon bia khỏi tay tôi, đổ vào miệng để cho bọt bia sùi ra ngoài mép xuống tận cằm.

- Tôi đã chứng kiến những điều kinh khủng mà con người gây ra cho nhau. Thật là dã man. Mà làm sao tôi lại quen được chứ. Nhiều lúc tôi thấy ớn quá.

Anh nhấm nháp lon bia trong mấy phút:

- Anh đúng là một người giỏi lắng nghe người khác, anh Alex ạ. Công học hành đúng là đã không vô ích.

- Ở hiền gặp lành thôi, anh bạn ạ.

- Đúng, anh nói đúng đấy. Như anh biết rồi, Hickle là một trường hợp dã man khác. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng đó là một vụ tự tử cả.

- Đã bao giờ anh nói cho tôi biết điều này đâu.

- Nói với anh cái gì được chứ? Tôi đâu có chút bằng chứng nào. Tôi chỉ bụng bảo dạ thế thôi. Nhiều lúc tôi cứ bị ám ảnh và chợt tỉnh giấc giữa đêm. Nói cách khác, đó hoàn toàn là cảm giác chủ quan của tôi, không có nhiều giá trị.

Anh bóp nát lon bia đã hết như bóp một con mối.

- Kết luận Hickle tự tử đúng là vô lý quá trời nhưng tôi cũng không có được bằng chứng nào khác. Vì vậy, tôi đành cho qua, giống như miễn nợ cho những khoản nợ không thể trả được vậy. Không ai bàn cãi gì nữa. Tương tự vậy, nếu cứ kết luận rằng Handler và Gutierez tự tử và bỏ qua vụ này thì cũng sẽ chẳng có ai cãi lại cả. Người ta sẽ viết làm sao cho báo cáo ngắn gọn, đẹp đẽ, gói ghém tất cả những gì thuộc về vụ án, đóng dấu niêm phong và chấm hết.

Lại bảy lon bia nữa, thêm 30 phút anh huyên thuyên tự dằn vặt mình. Anh đã say, say mèm. Anh đổ xuống chiếc ghế sô-pha như chiếc B52 bị trúng đạn.

Tôi cởi giày cho anh, đặt xuống sàn cạnh chỗ anh nằm. Tôi định để cho anh nằm ngủ ở đó vừa lúc nhận ra trời đã tối.

Tôi gọi điện tới nhà anh. Một giọng đàn ông khoẻ và sâu trả lời:

- Alô?

- Alô, tôi là Alex Delaware, bạn của anh Milo đây.

- Gì cơ? - Giọng đáp lại uể oải.

- Tôi là bác sỹ tâm thần ấy.

- À rồi, Milo đã nói cho tôi biết về anh. Tôi tên là Rick Silverman.

Một bác sỹ, giấc mơ của những bà mẹ, cuối cùng cũng đã có một cái tên.

- Tôi gọi để báo cho anh biết Milo đã ghé qua chỗ tôi sau giờ làm việc để bàn bạc về một vụ án. Bây giờ thì anh ta đã say mèm rồi. 

- Tôi hiểu.

Tới cảm thấy một sự thôi thúc vô lý là cần phải giải thích với người ở đầu dây bên kia rằng giữa tôi và Milo không có chuvện gì cả, chúng tôi chỉ là bạn bè tốt của nhau. Tôi kìm nén.

- Đúng là anh ấy đã say mèm. Anh ấy đã uống mười một lon. Bây giờ anh ấy đang ngủ không biết gì cả. Tôi chỉ muốn anh biết vậy thôi.

- Anh thật chu đáo quá rồi! - Giọng Silverman chua chát.

- Hay là để tôi đánh thức anh ấy dậy nếu anh muốn.

- Không cần đâu. Milo là một người lớn rồi. Anh ấy muốn làm gì là tuỳ ở anh ấy, cần gì phải báo với ai.

Tôi muốn nói với anh ta tôi gọi cho anh ta để làm cho anh ta yên tâm, coi như chuyện làm phúc, rằng anh ta đừng có ném về phía tôi những lời cộc cằn, mát mẻ làm gì. Nhưng không. Tôi lại nói với anh ta những lời ngon ngọt:

- Được rồi. Rick, anh hãy nghĩ xem tôi gọi đến cho anh là chỉ để báo tin cho anh biết thôi. Anh biết đấy, với Milo anh là người quan trọng và tôi nghĩ chính Milo cũng muốn tôi làm như thế.

- Ồ, xin cảm ơn nhiều. Tôi thực sự biết ơn anh. Hãy bỏ qua cho tôi nhé. Tôi vừa mới đi làm ca đêm về đến nhà.

- Không sao đâu - Có lẽ tôi đã phá mất giấc ngủ của anh ta, thật khổ - Này anh bạn, hôm nào bọn mình hội ngộ nhỉ, cả anh, Milo, tôi và bạn gái của tôi, được không?

- Được như vậy thì còn gì bằng, anh Alex. Tôi đồng ý. Lúc náo gã khổng lồ ấy tỉnh thì đưa gã về nhà hộ tôi nhé, chúng tôi sẽ bàn bạc kỹ hơn về đề nghị này.

- Nhất định thế nhé. Vui được nói chuyện với anh.

- Tôi cũng vậy - Anh ta thở dài - Chúc anh ngủ ngon.

Đến 9 giờ 30 thì Milo tỉnh giấc, mặt anh ngơ ngác tội nghiệp. Anh bắt đầu rên rỉ, đầu lắc qua lắc lại. Tôi hoà nước khoai tây, một quả trứng sống, ít hạt tiêu đen và nước sốt Tabasco vào một cái cốc lớn, nâng đầu và đổ vào cổ họng anh. Anh ọe nhổ, miệng thổi phì phì và đột nhiên mở mắt như thể vừa bị sét đánh vào mông.

45 phút sau đó, anh vẫn còn ngơ ngơ ngác ngác thảm hại nhưng đã tỉnh hơn được một chút.

Tôi đưa anh ra cửa và nhét hồ sơ của 9 bệnh nhân tâm thần tôi đã lọc ra cho anh.

- Anh Milo, anh cầm cái này về đọc trước khi đi ngủ nhé.

Anh bước xuống cầu thang vẫn còn hơi chuếnh choáng, vừa đi ra xe, vừa chửi thề, mò mẫm tìm cái tay cầm của cánh cửa xe và trườn người vào trong. Nhờ có tôi đẩy giúp cái xe, cuối cùng anh cũng khởi động được.

Còn lại một mình, tôi lên giường, đọc tờ Times, xem ti vi - nhưng khốn nạn thật, những gì tôi được xem chỉ toàn là hài kịch. Tôi hưởng thụ sự yên tĩnh khoảng hai tiếng, thỉnh thoảng thoáng nghĩ tới vụ giết người, sự tham lam và những tên lưu manh trước khi rơi vào giấc ngủ. 

Người dịch: ĐẶNG THỊ HUỆ
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.