Ba Bóng Đen

Lượt đọc: 156 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7

❊ ❊ ❊

Tôi lái xe ra khỏi nhà tới phòng vẽ của Robin vào lúc 7 giờ 30. Đã mấy ngày nay tôi không gặp nàng và thấy nhớ nàng quá. Khi ra mở cửa, nàng mặc bộ quần áo mỏng màu trắng làm nổi bật nước da màu ô liu. Tóc nàng buông sõng. Nàng đeo đôi khuyên tai vàng.

Nàng đưa đôi cánh tay về phía tôi và chúng tôi ôm nhau một lúc. Cả hai chúng tôi cùng bước vào trong, vẫn bám riết lấy nhau.

Hang ổ của nàng là một cửa hàng cũ trên đại lộ Thái Bình Dương ở thị trấn Venice. Giống như nhiều các phòng vẽ khác ở đây, nó không trương biển, cửa sổ sơn màu trắng đục.

Nàng dẫn tôi qua gian trước, khu vực làm việc đầy các đồ đạc chạy điện: cưa bàn, cưa băng, khoan, các đống gỗ, khuôn dụng cụ, đục, thước dây và các bản mẫu. Như thường lệ, căn phòng nồng nặc mùi mùn cưa và keo dán. Sàn được bao phủ bởi một lớp vỏ bào.

Nàng đẩy tay mở cánh cửa đôi và chúng tôi đi vào nơi ở của nàng: một phòng khách, một cái bếp, gác để ngủ. Dưới là nhà tắm và phòng làm việc nho nhỏ của nàng. Không giống như một cửa hàng, nơi ở của nàng hoàn toàn yên tĩnh. Phần lớn các đồ dạc trong nhà đều do tự tay nàng làm lấy, toàn bằng gỗ cứng, chắc chắn, đơn giản mà đẹp. 

Nàng ngồi xuống một cái tràng kỷ có đệm bông êm. Cà phê và bánh nướng được bày trên một cái khay gốm, có khăn ăn, đĩa và nĩa.

Nàng rụt rè lại gần tôi. Tôi đưa tay lên đỡ khuôn mặt nàng và đặt một nụ hôn lên môi.

- Ôi, anh yêu - Nàng vòng đôi cánh tay quanh cổ tôi. Tôi có thể cảm nhận được sự rắn chắc của tấm lưng nàng qua lớp vải mỏng, sự rắn chắc được che đậy dưới những đường cong mềm mại. Nàng làm việc bằng tay và tôi luôn cảm thấy choáng ngợp trước sự kết hợp đặc biệt của các thớ cơ trên người nàng và một sức quyến rũ nữ tính không thể nhầm lẫn vào đâu. Khi nàng chuyển động, dù là đưa một miếng gỗ to vào lưỡi cưa hay chỉ đơn thuần là rảo bước đi, con người nàng đều tỏa ra sự tự tin và duyên dáng. Gặp được nàng là một hạnh phúc lớn nhất mà tôi có được. Chỉ cần điều đó thôi thì dù phải bỏ tất cả cũng không có gì phải tiếc nuối.

***

Hồi ấy tôi đang xem các nhạc cụ tại cửa hàng McCabe, cửa hàng guitar ở Santa Monica, đọc các tờ bướm đã cũ, thử chơi các nhạc cụ treo trên tường. Tôi xem kỹ một cây guitar đặc biệt hấp dẫn, giống như là loại Martin nhưng còn được làm đẹp hơn. Tôi chiêm ngưỡng và thán phục sự khéo tay và tài hoa của người thợ - nó là một nhạc cụ được gia công bằng tay. Tôi lướt tay trên những sợi dây đàn, nó rung lên trầm bổng và ngân vang. Lấy đàn ra khỏi bức tường, tôi đánh một bản nhạc và nó vang lên tuyệt diệu không khác gì vẻ bề ngoài tuyệt đẹp của nó.

- Anh thích nó à?

Tiếng nói là của một phụ nữ và là của một thiếu phụ mỹ miều ở độ tuổi 25. Nàng đứng sát bên tôi - cũng không biết nàng đã đứng đó từ khi nào bởi tôi đã chìm đắm trong bản nhạc. Nàng có một khuôn mặt hình trái tim, mớ tóc quăn màu nâu vàng của nàng trông thật quý phái. Đôi mắt nàng to, nâu, hình quả hạnh. Người nàng thấp, chỉ khoảng độ 1 mét 60, cổ tay nhỏ nhắn nối với bàn tay mềm mại, nhưng ngón tay thì dài có hình búp măng. Khi nàng cười, hai cái răng cửa hàm trên to hơn những cái khác lấp lánh màu ngà voi.

- Vâng, tôi nghĩ nó thật tuyệt.

- Nó không tuyệt đến mức như anh nghĩ đâu - Nàng chống đôi bàn tay lên hông, bộ hông nổi rõ, một thân hình chuẩn, eo thon, ngực nở và mông cong. Bộ quần áo bảo hộ lao động trùm bên ngoài chiếc áo len cổ lọ của nàng không che giấu nổi những đường cong sắc nét của thân thể nàng.

- Ô, thật vậy sao?

- Vâng, thật đấy - Nàng lấy cây guitar từ tay tôi - Có một điểm ở đây này - Nàng vỗ vào miếng tăng âm - Chỗ này đã bị đánh quá mỏng. Sự cân đối giữa bệ đỡ trục quay và hộp đàn chưa thật hoàn hảo - Nàng gẩy một vài dây - Xét về toàn diện, tôi chỉ cho cây đàn này 8/10 điểm thôi.

- Dường như cô là một chuyên gia về đàn thì phải?

- Có thể lắm. Tôi là người làm ra cây đàn này.

Nàng dẫn tôi đến cửa hàng của nàng vào buổi chiều hôm đó và chỉ cho tôi cây đàn mà nàng đang làm:

- Cây đàn này sẽ đạt được điểm 10/10. Cái kia chỉ là sản phẩm đầu tay của tôi thôi. Đi thăm hết cửa hàng anh sẽ được biết thêm nhiều thứ khác nữa.

Vài tuần sau đó nàng đã thú nhận rằng đó chỉ là cách để lôi kéo tôi thôi, mà nàng gọi đó là thả mồi câu cá.

- Tôi thích cách chơi đàn của em. Thật tinh xảo.

Chúng tôi gặp nhau thường xuyên sau đó. Tôi biết được rằng nàng là con gái một, con gái đặc biệt của một thợ gỗ mỹ thuật. Cha đã truyền thụ hết cho nàng các phương pháp để biến một mẩu gỗ thô kệch thành một món đồ có tính thẩm mỹ cao. Nàng đã thử đi học đại học, chuyên ngành thiết kế nhưng rồi chế độ tổ chức ở trường đã làm nàng không sao chịu được, mà thực ra thì cha nàng còn có hiểu biết về vấn đề này hơn tất cả các thầy giáo và sách vở cộng lại. Sau khi ông chết, nàng đã bỏ học, lấy toàn bộ số tiền mà ông để lại cho nàng đầu tư vào một cửa hàng ở San Luis Obispo. Nàng làm quen với một số nhạc sỹ địa phương. Họ đem những nhạc cụ hỏng của họ để nàng sửa chữa. Lúc đầu, nó chỉ là nghề phụ vì nàng đang thử tìm cách kiếm sống bằng thiết kế và sản xuất những vật dụng theo yêu cầu của khách hàng. Thế rồi, nàng đột nhiên thấy hứng thú hơn với những cây đàn guitar, đàn banjo, đàn mandolins mà người ta mang tới cho nàng sửa. Nàng đọc một vài cuốn sách về kỹ thuật làm nhạc cụ, thấy rằng mình đã có tất cả những kỹ năng cần thiết từ khi nào không biết và tiến hành làm chiếc guitar đầu tay. Tiếng đàn nghe thật hay và nàng đã thu được 500 đô-la khi đem bán. Nàng đâm ra nghiện đàn. Hai tuần sau đó, nàng chuyển tới Los Angeles, nơi có nhiều nhạc sỹ, và mở hẳn một cửa hàng.

Khi tôi gặp nàng thì nàng đang cho xuất xưởng trung bình hai cây đàn mỗi tháng, ngoài ra vẫn tiếp tục nhận sửa đàn. Người ta đã viết phóng sự về nàng trên các tạp chí thương mại và thường thì đàn nàng làm được đặt hàng trước 4 tháng. Nàng bắt đầu có thu nhập ổn định.

Có lẽ ngay từ khi gặp nàng tôi đã yêu nàng nhưng phải mất hai tuần tôi mới nhận ra điều đó.

Sau 3 tháng, chúng tôi bắt đầu bàn về việc sống chung với nhau, nhưng đã không thực hiện được. Về mặt triết lý sống thì cả tôi và nàng đều chung quan điểm nhưng chỗ nàng thì quá nhỏ cho hai người còn nhà tôi thì không đủ chỗ để nàng mở cửa hàng. Thật là không lãng mạn chút nào khi hai người yêu nhau lại để cho những vấn đề tầm thường như nơi ở và tiện nghi xen vào giữa. Tuy nhiên, chúng tôi vẫn tiếp tục vui vẻ với nhau dù người nào vẫn ở nguyên chỗ của người ấy, làm việc của người ấy. Thế là không còn lý do để chúng tôi phải thay đổi nữa. Nàng cũng thường xuyên đến qua đêm với tôi, còn tôi cũng thỉnh thoảng đổ gục trên gác xép của nhà nàng. Cũng có những đêm, chúng tôi ai về nhà nấy.

Đó không hoàn toàn là chuyện dở.

***

Tôi nhấp mấy ngụm cà phê và nhìn những chiếc bánh.

- Ăn bánh đi anh!

- Anh không muốn đi ra ngoài ăn tối đâu.

- Thế thì chúng ta sẽ cùng không ra ngoài ăn tối nữa - Nàng xoa xoa gáy tôi - ôi, sao căng cứng thế này? - Nàng bắt đầu bóp những thớ gân trên gáy tôi - Đã lâu lắm anh không bị cứng gáy cơ mà.

- Có lý do để bị cứng gáy như vậy đấy - Và tôi đã kể cho nàng nghe về chuyến viếng thăm vào buổi sáng của Milo, về vụ án mạng, Melody và bác sỹ Towle.

Khi tôi kể xong, nàng đặt đôi bàn tay lên vai tôi:

- Anh Alex, anh thực sự muốn dính vào một chuyện như vậy chăng?

- Anh nào còn sự lựa chọn khác. Trong lúc ngủ, anh vẫn trông thấy đôi mắt của con bé ấy. Đúng là để mình bị cuốn vào chuyện này thì thật là dại dột nhưng anh hiện đã mắc kẹt rồi.

Nàng nhìn tôi. Hai khoé miệng nàng nhếch lên thành một nụ cười:

- Anh đúng là dễ bị lừa. Nhưng mà thật đáng yêu.

Nàng kéo đầu tôi xuống dưới cằm nàng. Tôi ôm chặt nàng và vùi một mình vào mớ tóc của nàng. Tóc tỏa ra mùi chanh và mật ong, và cả mùi gỗ hồng sắc.

- Anh yêu em vô cùng.

- Em cũng yêu anh nhiều lắm, anh Alex ạ.

Chúng tôi cùng cởi quần áo cho nhau và khi cả hai đã trong trạng thái nguyên thuỷ, tôi bồng nàng trên đôi cánh tay mình, trèo lên cầu thang, tới gác xép của nàng. Không muốn rời nhau dù một giây, tôi dán chặt đôi môi tôi vào đôi môi nàng cùng lúc trườn lên phía trên nàng. Nàng bám chặt lấy tôi, cánh tay và đôi chân nàng như những xúc tu. Chúng tôi hòa làm một... 

Người dịch: ĐẶNG THỊ HUỆ
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.