Những hành lang rộng thênh thang của Sở Cảnh sát vang lên tiếng bước chân của hai người đàn ông khi họ đi qua một nhóm thanh tra đang đi ngược chiều với họ. Nylander, trưởng ban của Ban Trọng án, căm ghét những cuộc trò chuyện như thế này, nhưng ông ta biết đây có lẽ sẽ là cơ hội duy nhất mà ông ta có trong ngày, vì thế ông ta nén lại lòng kiêu hãnh và cố theo kịp bước chân của viên Phó cảnh sát trưởng khi đối phương cứ lảm nhảm hết câu nói nhàm chán này đến câu nói nhàm chán khác.
“Nylander, chúng ta cần ‘thắt lưng buộc bụng’. Tất cả các phòng ban của chúng ta đều phải như vậy.”
“Tôi đã được hứa hẹn là ban của tôi sẽ có thêm sĩ quan…”
“Còn phải lựa thời điểm nữa. Hiện giờ, Bộ Tư pháp đang ưu tiên cho các phòng ban khác. Họ có tham vọng rằng NC3 sẽ trở thành đơn vị phòng chống tội phạm công nghệ tốt nhất ở châu Âu, vì thế họ đang cắt giảm nguồn lực ở một vài nơi.”
“Như thế không có nghĩa là ban của tôi phải chịu thiệt. Chúng tôi đã cần gấp đôi nhân lực trong…”
“Tôi chưa bỏ cuộc đầu, nhưng anh vừa được giảm một chút áp lực còn gì.”
“Tôi chẳng được giảm chút áp lực nào cả. Ai lại đi tính cái tay thanh tra sẽ chỉ ở đây trong vài ngày vì bị [1] đá đít chứ.”
“Chưa biết chừng anh ta sẽ ở lại lâu hơn, tùy thuộc vào tình hình. Nhưng còn may là Bộ Tư pháp không cắt giảm nhân sự của ban anh đấy, anh cũng biết rõ còn gì, vì thế bây giờ hãy cố có gì dùng nấy đi. Được chứ?”
Phó cảnh sát trưởng dừng lại, quay sang Nylander để nhấn mạnh lời mình, và Nylander suýt thì trả lời rằng được cái quái gì mà được. Ông ta cần nhiều nhân lực hơn, như những gì ông ta đã được hứa hẹn, thế mà mong muốn của ông ta lại bị lờ đi vì mấy gã khốn ở NC3, cái tên viết tắt hợm hĩnh của Trung tâm Phòng chống tội phạm công nghệ Quốc gia. Không những thế, ông ta còn có cảm giác như bị bộ máy quan liêu tát mạnh một cú vào mặt khi ông ta phải tạm sử dụng một gã thanh tra thất bại vừa mới bị thất sủng ở La Hay.
“Ông có chút thời gian rảnh không?” Thulin đột nhiên xuất hiện đằng sau, và Phó cảnh sát trưởng nhân cơ hội ấy lách người qua cánh cửa phòng họp rồi đóng nó lại sau lưng. Nylander thoáng nhìn theo ông ta rồi bắt đầu đi ngược trở lại đoạn đường mình vừa đi.
“Bây giờ thì không, và cô cũng chẳng có thời gian rảnh rỗi đâu đấy. Sĩ quan trực ban mới nhận được một cuộc gọi báo án từ Husum, hãy đi hỏi anh ta thông tin về vụ đó đi. Tôi muốn cô đưa cả gã Europol kia theo và khẩn trương lên.”
“Nhưng tôi muốn nói về chuyện…”
“Giờ tôi không có thời gian để nói về chuyện đó đâu. Không phải là tôi không nhận thấy những khả năng của cô, nhưng cô là thanh tra trẻ nhất từng đặt chân vào ban này, vì thế tôi không muốn cô có tham vọng trở thành đội trưởng hay bất cứ thứ gì mà cô đang nóng lòng muốn nói đến.”
“Tôi không muốn trở thành đội trưởng. Tôi cần một lá thư giới thiệu để chuyển sang NC3.”
Nylander dừng khựng lại.
“NC3. Trung tâm Phòng chống tội phạm công nghệ…”
“Ừ, tôi biết. Tại sao?”
“Bởi vì tôi nghĩ công việc ở NC3 thật thú vị.”
”Trái ngược với?”
“Chẳng trái ngược với cái gì cả. Tôi chỉ muốn…”
“Về cơ bản, cô vẫn còn là tân binh. NC3 không nhận những người xin vào đó một cách hú họa đâu, vì thế đừng phí công vô ích.”
“Họ đã đề nghị tôi chuyển sang đó.”
Nylander cố gắng che giấu sự kinh ngạc, nhưng ông ta ngay lập tức biết rằng cô nói thật. Ông ta nhìn người phụ nữ mảnh mai đang đứng trước mặt mình. Cô bao nhiêu tuổi nhỉ? Hai mươi chín, ba mươi, xấp xỉ chừng đó? Một con người nhỏ bé kỳ quặc, chẳng có điểm gì nổi bật. Ông ta nhớ rõ là mình đã từng đánh giá thấp cô, trước khi ông ta hiểu rõ hơn. Trong bản đánh giá nhân sự gần đây, ông ta đã chia các thanh tra viên của mình thành nhóm A và nhóm B, và Thulin, dù còn trẻ, là một trong những cái tên đầu tiên mà ông ta xếp vào nhóm A cùng với các thanh tra lão luyện như Jansen và Ricks, những người được coi là nòng cốt của ban. Và Nylander thực sự đang cân nhắc đến chuyện đưa cô lên làm đội trưởng. Ông ta vốn không thích các thanh tra nữ lắm, và thái độ xa cách của Thulin khiến ông ta bực mình, nhưng cô cực kỳ thông minh và tốc độ phá án của cô khiến các thanh tra dày dạn kinh nghiệm hơn cứ như đang đứng yên tại chỗ. Có lẽ Thulin nghĩ rằng trình độ công nghệ của ban Trọng án lạc hậu như ở thời kỳ Đồ Đá, đó là vì Nylander đã chia sẻ với cô rằng ông ta biết mình cần những chuyên gia công nghệ như cô nhiều biết chừng nào. Ban của họ cần phải bắt kịp với thời đại. Do đó, trong một số cuộc trò chuyện với cô, ông ta đã cố tình nhắc nhở cô rằng cô vẫn còn là kẻ chân ướt chân ráo ở đây: ông ta đang cố đảm bảo rằng cô sẽ không đào tẩu khỏi ban của họ.
“Ai đã đề nghị cô vậy?”
“Sếp của bên đó, tên ông ta là gì ấy nhỉ? À, Isak Wenger.”
Nylander cảm thấy mặt mình sa sầm lại.
“Tôi đã rất hài lòng khi ở đây, nhưng tôi muốn nộp đơn sang đó muộn nhất là vào cuối tuần này.”
“Tôi sẽ suy xét.”
“Chúng ta có thể nói chuyện vào thứ Sáu không?”
Nylander đã bước đi. Trong một thoáng, ông ta cảm nhận được ánh mắt Thulin nhìn chằm chằm vào gáy mình, và biết rằng cô sẽ tìm ông ta cho bằng được vào thứ Sáu để nhận được lá thư giới thiệu kia. Thế đấy. Ban của ông ta đã trở thành cái nôi đào tạo nhân tài cho đứa con cưng mới của bộ – NC3. Khi ông ta tới cuộc họp dự thảo ngân sách trong vài phút nữa, sự ưu tiên ấy sẽ lại càng rõ rệt dưới dạng những số liệu. Đến Giáng sinh này là tròn ba năm Nylander nhậm chức Trưởng ban Trọng án, nhưng bây giờ mọi thứ đã trở nên trì trệ, và nếu không có gì thay đổi, sự thăng tiến này sẽ không phải là cơ hội nghề nghiệp mà ông ta từng tưởng tượng.
❀ ❀ ❀
[1] Là cơ quan Cảnh sát Liên minh Châu Âu, có trụ sở tại La Hay, Hà Lan.