Cánh cổng đang từ từ mở ra, nhưng Hess không thể đợi được. Trong lúc Thulin lấy lại các vật dụng cá nhân từ nhân viên bảo vệ ngồi đằng sau tấm kính chống đạn, cô thấy anh len qua cánh cổng mới đang mở he hé và đi về phía bãi đỗ xe. Khi cô đi theo, cơn gió lạnh lẽo, ẩm ướt khiến cô có cảm giác sảng khoái, và cô hít mạnh làn không khí tươi mát ấy vào phổi để tống khứ hình ảnh gã Linus Bekker bệnh hoạn kia đi.
Họ đã bị tống cổ khỏi trại giam. Bác sĩ tham vấn Weiland đã yêu cầu các bên giải thích về vụ việc xảy ra trong phòng thăm viếng. Bekker đã trình bày rất có sức thuyết phục. Với vẻ sợ hãi và lo lắng, hắn lùi xa Hess và Thulin như thể đã phải chịu sự tổn hại về thể chất hoặc tâm lý. Hắn mách bác sĩ tham vấn rằng Hess đã “tóm lấy hắn” và hỏi “những câu hỏi lạ lùng về cái chết và án mạng”, và bác sĩ tham vấn đã đứng về phía hắn. Có cãi lại những lời cáo buộc của hắn cũng vô ích, cả Hess và Thulin đều không nghĩ tới việc cần phải ghi âm lại cuộc trò chuyện với Bekker, dù sao đi nữa, điện thoại của họ cũng đang ở chỗ nhân viên bảo vệ. Vậy là chuyến đi đến đây đã có một kết cục thê thảm, và sau khi Thulin nghe hộp thư thoại lúc cô đi vào bãi đỗ xe, tâm trạng của cô càng chẳng được cải thiện. Trong thời gian họ ở bên trong trại giam, điện thoại của cô đã đổ chuông bảy lần, và lúc cô nghe tin nhắn thoại đầu tiên, cô lập tức chạy qua màn mưa về phía chiếc xe.
“Chúng ta phải quay trở lại Bộ Công tác Xã hội ngay. Họ đã tìm thấy những trường hợp mà chúng ta cần kiểm tra.”
Thulin tới chỗ chiếc xe và mở khóa, nhưng Hess vẫn đứng dưới mưa. “Các hồ sơ ở Bộ Công tác Xã hội không còn quan trọng nữa. Hung thủ sẽ không có ở trong đó đâu. Cô không nghe Bekker nói gì sao?”
“Tôi chỉ nghe thấy một kẻ tâm thần lảm nhảm những lời vớ vẩn còn anh thì phát điên. Chẳng còn gì khác cả.”
Thulin mở cửa xe, leo vào trong và ném súng cùng các vật dụng cá nhân của Hess lên ghế ngồi bên cạnh cô. Kiểm tra đồng hồ trên táp lô, cô tính toán họ sẽ không thể về đến thành phố trước khi trời tối, và cô biết hôm nay cô sẽ lại phải nhờ ông của Le trông nom con bé. Hess chỉ vừa đặt một chân lên sàn phía ghế phụ thì cô đã khởi động xe và lao vút ra đường.
“Bekker đã biết trước là chúng ta sẽ đến. Hắn đã mong chờ chuyện này kể từ khi bị kết án. Hắn biết chúng ta đang tìm ai.” Hess nói khi anh đóng sầm cửa lại.
“Không, hắn chẳng biết cái quái gì. Linus Bekker là một tên tội phạm tình dục đồi bại, hắn đã đọc một chút tin tức qua dịch vụ teletext. Hắn muốn chọc tức và đùa giỡn chúng ta, và anh đã mắc câu một cách trọn vẹn. Anh đang nghĩ cái quái gì vậy?”
“Hắn biết kẻ nào bắt cóc cô bé.”
“Biết cái con khỉ. Chính hắn đã bắt cóc cô bé. Cả thế giới đều biết cô bé đã chết và bị chôn. Anh là người duy nhất không chịu tin điều đó. Tại sao hắn lại thú nhận một tội mà hắn không phạm phải chứ?”
“Bởi vì hắn đột nhiên nhận ra hung thủ là ai. Hắn vui vẻ nhận tội thay kẻ đó, bởi vì trong đầu óc bệnh hoạn của hắn, hắn cảm nhận được rằng đó là một phần của một kế hoạch lớn hơn. Đó là kẻ mà hắn ngưỡng mộ - là kẻ mà hắn ngưỡng vọng. Và kẻ nào sẽ khiến cho Linus Bekker ngưỡng vọng đây?”
“Chẳng ai cả! Gã đó bị điên mà. Tất cả những gì hắn quan tâm là cái chết và sự hủy diệt.”
“Chính xác. Đó phải là một kẻ lão luyện trong vấn đề mà Bekker quan tâm nhất. Hẳn là hắn đã nhìn thấy thứ gì đó trong kho ảnh hiện trường vụ án mà hắn đã xâm nhập vào.”
Những lời ấy từ từ chìm xuống. Thulin nhấn phanh, trong gang tấc tránh được vụ va chạm với chiếc xe tải đồ sộ đang rẽ nước mưa đi dọc theo con đường chính. Một dãy dài xe cộ phóng qua theo sau chiếc xe tải, và Thulin có cảm giác Hess đang nhìn mình.
“Tôi xin lỗi vì lúc nãy đã nổi điên lên với hắn. Như thế là sai. Nhưng nếu Linus Bekker đang nói dối, điều đó có nghĩa không ai biết chuyện gì đã xảy ra với Kristine Hartung. Kể cả việc cô bé đã chết hay chưa.”
Thulin không đáp. Cô lại tăng tốc, nhấn một số trên điện thoại của mình. Hess có lý. Có lý đến đáng bực mình. Mất một lúc, Genz mới nhấc máy. Sóng điện thoại phập phù, nghe như anh ta cũng đang đi xe vậy.
“Này, sao tôi không thể liên lạc được với cô vậy? Cuộc trò chuyện với Bekker thế nào rồi?”
“Đó là lý do tôi gọi cho anh đây. Anh có truy cập được tất cả các bức ảnh hiện trường vụ án mà hắn từng mò vào xem không? Những bức ảnh mà hắn đã truy cập trái phép ấy?”
Nghe giọng Genz có vẻ ngạc nhiên. “Tôi cho rằng có, nhưng tôi phải kiểm tra đã. Sao vậy?”
“Tôi sẽ giải thích sau. Nhưng chúng tôi cần biết Bekker có hứng thú với những tấm ảnh nào nhất. Hẳn là chúng ta có thể truy ra những bức ảnh mà hắn yêu thích nhất nhỉ. Hãy lập một danh sách những bức ảnh mà hắn nhấp chuột vào nhiều nhất. Cùng với những bức mà hắn đã tải về, nếu có. Chúng tôi nghĩ chúng có thể chứa một manh mối quan trọng, vì thế chúng tôi cần chúng càng sớm càng tốt. Hãy đảm bảo rằng Nylander không đánh hơi được chuyện này, được chứ?”
“Ừ, được. Khi nào trở lại cơ quan, tôi sẽ truyền đạt lại cho mấy anh chàng IT. Nhưng tôi có nên đợi cho đến khi biết được Jansen đúng hay sai không?”
“Jansen ư?”
“Anh ta không gọi cho cô sao?”
Thulin bỗng cảm thấy nóng ruột. Cô đã chẳng nghĩ gì đến Jansen từ cuộc chạm trán ngắn ngủi với anh ta sáng hôm đó, lúc họ rời khỏi văn phòng của Nylander. Trông anh ta cứ như một xác chết vậy. Lãnh đạm và im lìm. Cô đã yên tâm khi thấy Nylander cho phép anh ta vào trong để nói chuyện, và hy vọng Nylander sẽ yêu cầu anh ta về nhà. Nhưng thứ gì đó mách bảo cổ rằng mọi chuyện không phải như vậy.
“Tại sao Jansen lại gọi điện chứ?”
“Về địa chỉ ở Sydhavnen. Tôi nghe thấy anh ta nói trên bộ đàm một lúc trước, đề nghị được hỗ trợ bởi vì anh ta có linh cảm rằng các nghi phạm đang ở bên trong.”
“Các nghi phạm? Nghi phạm nào? Jansen không được tham gia điều tra vụ này mà.”
“Ồ, đúng rồi. Có vẻ anh ta không biết điều đó. Bây giờ anh ta đang định bất ngờ ập vào một địa chỉ mà anh ta nghĩ là các hung thủ đang ẩn nấp đấy.”