Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 344 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
THỨ BA, NGÀY 20 THÁNG 10 - CHƯƠNG 79

❊ ❊ ❊

Thulin chạy giữa các tòa nhà trong màn mưa, tìm kiếm biển chỉ đường. Nước ngấm vào đôi giày của cô, và khi cô cuối cùng cũng nhìn thấy tấm biển chỉ đường đến căn hộ 37C, nó đang chỉ về hướng ngược lại với hướng mà cô đang đi tới.

Đang là sáng sớm, và cô vừa mới đưa con gái đến trường. Mới có vài ngày trôi qua từ lúc cô đứng giữa những tòa nhà thấp bè bè ở Urbanplan, khi đó cô đã không biết rằng Hess cũng sống trong một khu nhà ở xã hội, nhưng không hiểu sao, điều này chẳng làm cô ngạc nhiên. Những ánh mắt thân thiện nhưng cảnh giác từ mấy người phụ nữ trùm mạng che mặt và khăn trùm đầu cho thấy cô đang thu hút sự chú ý, và khi cô tìm đường, cảm giác bực tức lại dâng lên vì không thể liên lạc được với Hess khi mọi sự đang hỗn loạn.

Trong gần bốn ngày, giới truyền thông hoạt động vô cùng sôi nổi, liên tục phát các bản tin và phóng sự trực tiếp từ các hiện trường vụ án, Christiansborg, Sở Cảnh sát và văn phòng của chuyên viên khám nghiệm tử thi. Nhan nhản khắp nơi là các bức chân dung của ba nạn nhân nữ và Martin Ricks - người đã chết trên con đường trải sỏi ở khu nhà vườn. Rồi thì những cuộc phỏng vấn với các nhân chứng, hàng xóm, người thân và cả ý kiến từ các chuyên gia cũng như những người “mổ xẻ”, phân tích ý kiến của các chuyên gia ấy, lại còn các phát biểu của cảnh sát, đặc biệt là từ Nylander, người đã liên tục phải đứng trước dãy micrô, thường xen lẫn với những lời phát biểu phối hợp của Bộ trưởng Bộ Tư pháp. Trên hết là câu chuyện về Rosa Hartung, người đã mất con gái và bây giờ bẽ bàng nhận ra có thể vụ án đó chưa hề được giải quyết. Thế rồi, khi các biên tập viên tin tức bắt đầu nhận ra họ đang nhai đi nhai lại những thông tin cũ rích, họ bắt đầu đoán xem khi nào thì điều khủng khiếp tiếp theo sẽ xảy ra.

Hess và Thulin đã chẳng được ngủ mấy từ hôm thứ Sáu. Cú sốc từ vụ giết người kép ở khu nhà vườn đã nhường chỗ cho loạt công việc nhàm chán: thẩm vấn và gọi điện liên tục, thu thập dữ liệu về Urbanplan và hội những người sở hữu các căn nhà vườn, tìm hiểu hoàn cảnh gia đình và các mối quan hệ tình cảm của Jessie Kvium. Cô con gái sáu tuổi của cô ta - may mắn là cô bé không nhìn thấy thi thể của mẹ - đã được đưa đi kiểm tra y tế, và các bác sĩ đã tìm thấy vô số dấu hiệu của sự bỏ bê, suy dinh dưỡng và ngược đãi thân thể. Một chuyên gia tâm lý đã nói chuyện với cô bé, chỉ tập trung vào nỗi đau của cô bé trước cái chết của người mẹ, và sau đó ông ta thực sự sửng sốt bởi khả năng diễn tả về nỗi mất mát ấy của cô gái nhỏ. Thật may mắn khi cuối cùng cô bé cũng được ông bà từ Esbjerg đón về, họ rất sẵn lòng chăm sóc cô bé, mặc dù họ sẽ phải đợi xem liệu họ có được phép nuôi dưỡng cô bé lâu dài hay không. Thulin đã can thiệp và cố gắng bảo vệ cô bé cùng ông bà tránh xa giới truyền thông vốn luôn nhăm nhe đăng tải những thông tin mới nhất liên quan đến Người Hạt Dẻ.

Thulin rất ghét việc báo chí thần thánh hóa những kẻ sát nhân theo kiểu đó. Đặc biệt là vì cô chắc chắn rằng trong trường hợp này, hung thủ muốn gieo rắc nỗi sợ hãi, và có lẽ hắn sẽ càng được khích lệ bởi sự chú ý của công chúng. Nhưng thật khó để ngăn chặn xu hướng ấy, khi mà các khám nghiệm pháp y và vô số cuộc thẩm vấn chẳng đem lại đột phá gì. Genz cùng các giám định viên kỹ thuật hình sự của mình đã làm việc ngày đêm, nhưng cho đến nay vẫn chẳng có kết quả gì khả dĩ. Họ không thể lần ra dấu kẻ đã gửi tin nhắn đến điện thoại của Nikolaj Møller, và cũng không có lời khai nào của nhân chứng chỉ ra được ai có thể đã theo dõi Jessie Kvium - ở Urbanplan hay ở trung tâm mua sắm ngày hôm đó, cho dù họ đã quay lại đó lần thứ hai để nghiền ngẫm kĩ lưỡng các dữ liệu ghi được của CCTV. Cũng như trong vụ án Laura Kjær và Anne Sejer-Lassen, tất cả các dấu vết của hung thủ dường như đều tan biến vào hư không.

Theo lời chuyên viên khám nghiệm tử thi, rõ ràng Jessie Kvium chết vào khoảng 1 giờ 20 phút sáng. Bàn chân, bàn tay cô ta cũng bị cưa đứt bằng loại dụng cụ được sử dụng ở hai vụ án trước, và cô ta vẫn còn sống lúc hung thủ thực hiện hành động man rợ đó. Chí ít là trong lúc hắn cưa hai bàn tay của cô ta, chắc chắn thế. Dường như dấu vân tay trên con búp bê người hạt dẻ bé nhỏ - lần này được tìm thấy trong miệng của nạn nhân - cũng thuộc về Kristine Hartung. Đương nhiên, mọi người đều nhất trí rằng những bức email tố cáo nặc danh nhắm vào ba người phụ nữ xấu số ắt hẳn đều do một người viết. Nhưng hội đồng thành phố và các nhân viên công tác xã hội không thực sự giúp được gì, và ba bức email cùng sự kết nối máy chủ phức tạp của chúng không cung cấp được manh mối nào về người thực sự đã gửi chúng đến. Tình cảnh này tuyệt vọng đến mức Nylander đã cho lọc ra danh sách những người phụ nữ bị tố cáo nặc danh thông qua chương trình tố giác của hội đồng thành phố, có nguy cơ cao trở thành nạn nhân tiếp theo, và cắt cử các sĩ quan cảnh sát đến bảo vệ họ, đồng thời ông ta cũng yêu cầu người trong ban của mình luôn ở trong trạng thái cảnh giác cao độ nhất.

Tình hình này đã ảnh hưởng sâu sắc đến không khí ở Sở Cảnh sát.

Martin Ricks có thể không phải là thanh tra ưu tú nhất, nhưng sau sáu năm phục vụ trong Ban Trọng án với chỉ vài ba lần nghỉ phép ngắn ngày, anh ta đã trở nên giống với một vật cố định ở sở, như ngôi sao vàng gắn bên trên cửa chính vậy. Anh ta cũng đã đính hôn, một điều gây ngạc nhiên cho hầu hết các đồng nghiệp của anh ta. Trưa hôm qua, họ đã dành một phút mặc niệm anh ta ở Sở Cảnh sát, nhưng phút mặc niệm ấy thật ồn ào. Các đồng nghiệp của anh ta đã khóc rưng rức, và cuộc điều tra trở nên bạo liệt hơn, giống như tất cả các trường hợp có sĩ quan cảnh sát bị sát hại trong khi làm nhiệm vụ vậy.

Đối với Hess và Thulin, câu hỏi lớn nhất chưa có lời đáp là làm thế nào hung thủ có thể vượt mặt họ vào cái đêm xảy ra vụ án mạng. Họ đã mai phục ở Urbanplan, nhưng hung thủ đã phát hiện ra. Hắn phát hiện ra bằng cách nào thì Thulin không biết, nhưng ắt hẳn hắn đã đánh hơi được sự giăng bẫy của họ. Thế rồi hắn tới khu nhà vườn. Họ chỉ có thể lý giải rằng hắn đã biết trước việc Jessie Kvium cùng con gái từng ở đó một tuần vào mùa hè và lần này có thể lại được đưa tới đó. Tin nhắn dành cho Nikolaj Møller đã được gửi đi trước khi vụ sát hại xảy ra - chính xác là vào lúc 12 giờ 37 phút sáng - bằng một thuê bao dùng thẻ trả trước từ một nơi nào đó trong những mảnh vườn, và điều đó gần như còn đáng sợ hơn. Hung thủ đã nhanh trí dụ dỗ một ông chồng thiếu chung thủy đang hoảng loạn đến Urbanplan và rơi vào vòng tay của cảnh sát, điều đó chứng tỏ với Thulin rằng hắn muốn khiến cho họ có cảm giác mình là kẻ thua cuộc và ngớ ngẩn. Cũng giống như khi hắn gửi tin nhắn tới điện thoại của Laura Kjær sau cái chết của cô ta vậy. Điều đó - cùng với công cuộc điều tra tuy khó khăn, vất vả nhưng chưa thu được kết quả gì - đã tất yếu dẫn đến một cuộc xung đột giữa họ với Nylander vào đêm hôm trước.

“Ông đang sợ cái quái gì vậy? Tại sao chúng tôi không thể thẩm vấn Rosa Hartung?”

Hess một lần nữa khăng khăng rằng những vụ án mạng có liên quan phần nào đến Rosa Hartung và vụ mất tích của con gái cô.

“Thật vô lý khi không lật lại vụ án ấy. Ba dấu vân tay trên ba con búp bê hạt dẻ là quá rõ ràng rồi. Và chuyện này sẽ chưa dừng lại ở đây đâu; đầu tiên có một bàn tay bị mất, rồi đến hai bàn tay, tiếp đó là hai bàn tay và một bàn chân. Ông nghĩ hung thủ đang dự tính điều gì cho lần tiếp theo? Không thể rõ ràng hơn nữa! Rosa Hartung là nhân tố then chốt hoặc chính là mục tiêu của hung thủ!”

Nhưng Nylander vẫn bình tĩnh và kiên định. Bộ trưởng đã được thẩm vấn một lần rồi, và cô đang phải đối mặt với quá đủ thứ chuyện.

“Đủ cái gì chứ? Chắc chắn là chẳng có gì quan trọng hơn chuyện này cả, phải không?”

“Bình tĩnh nào, Hess.”

“Tôi chỉ đang hỏi thôi mà.”

“Theo lời cơ quan tình báo, một kẻ nào đó đã quấy rối và đe dọa bà ấy suốt hai tuần qua.”

“Cái gì?”

“Và ông không nghĩ rằng chúng tôi nên biết điều đó sao?” Thulin xen vào.

“Đúng thế. Chuyện đó chẳng thể liên quan gì đến những vụ án mạng! Theo cơ quan tình báo, lần đe dọa gần đây nhất, thủ phạm đã bôi bẩn những dòng chửi rủa lên nắp ca pô của xe bộ trưởng vào hôm thứ Hai, ngày 12 tháng 10 - cùng thời điểm kẻ sát nhân hẳn đang mải tấn công Anne Sejer-Lassen.”

Cuộc họp kết thúc trong sự gay gắt. Cả Hess và Nylander đều đùng đùng bỏ đi, còn Thulin cố gắng lờ đi cảm giác rằng những rạn nứt xuất hiện trong ban đều là biểu hiện của tình trạng cuộc điều tra.

Cuối cùng thì cô cũng thoát khỏi màn mưa và đi trên hành lang có mái che dẫn đến căn hộ số 37C ở phía cuối. Một đống thùng sơn, véc ni và dung dịch làm sạch chất ngổn ngang ở cả hai bên cửa, và ở giữa đống lộn xộn ấy là một cỗ máy đồ sộ mà Thulin cho là máy đánh bóng sàn. Cô sốt ruột gõ cửa, nhưng đương nhiên không có ai trả lời.

“Cô có phải là người mà anh ấy gọi đến để đánh bóng sàn nhà không?”

Thulin nhìn người đàn ông Pakistan thấp bé vừa bước ra hành lang, bên chân anh ta là một cậu bé mắt nâu nhỏ xíu. Người đàn ông này mặc một cái áo mưa màu cam sáng, nhưng đôi găng tay làm vườn và những cái túi rác anh ta đang cầm chỉ ra rằng có lẽ anh ta vừa mới quét lá rụng khu chung cư này.

“Nếu cô là thợ đánh bóng sàn chuyên nghiệp thì tốt quá. Người đàn ông ấy vụng về, hậu đậu lắm, nhưng anh ta cứ nghĩ mình là anh chàng Thợ xây Bob cơ đấy. Mà có phải thế đâu. Cô biết anh chàng Thợ xây Bob chứ?”

“Vâng…”

“May là anh ta sẽ bán căn hộ này. Đây không phải là nơi phù hợp với anh ta. Nhưng nếu muốn bán được nó, anh ta phải sửa sang lại nó một chút. Ý tôi là, tôi không ngại sơn tường và trần - người đàn ông ấy không thể phân biệt nổi một cái thuổng với một cái chổi quét sơn - nhưng tôi không định đánh bóng sàn giúp anh ta đâu. Và tôi cũng không muốn anh ta động tay động chân vào việc đó.”

“Tôi cũng không định động tay động chân vào việc đó đâu.” Thulin chìa phù hiệu cảnh sát của mình ra để tống khứ người đàn ông này, nhưng anh ta cứ đứng ì ra đó, nhìn cô gõ cửa lần nữa.

“Cô không phải là người tiếp quản sửa sang căn hộ này à? Vậy thì vẫn giậm chân tại chỗ rồi.”

“Vâng. Liệu anh chàng Thợ xây Bob có nhà không nhỉ?”

“Cô tự xem đi. Anh ta chẳng bao giờ khóa cửa đâu.”

Người đàn ông Pakistan gạt Thulin sang một bên và đẩy nhẹ cánh cửa vẫn còn đang ướt nước sơn.

“Đó cũng là một vấn đề đấy. Ai lại không khóa cửa ở một khu như thế này cơ chứ? Tôi đã nói với anh ta như thế rồi, nhưng anh ta nói anh ta chẳng có gì cả mà sợ bị ăn cắp, nhưng… Thánh Allah ơi!”

Người đàn ông Pakistan thấp bé chợt sửng sốt không nói nên lời. Thulin có thể hiểu tại sao. Trong căn phòng nồng nặc mùi sơn mới chẳng có gì mấy để nhìn. Chỉ có một cái bàn, vài cái ghế, một hộp thuốc lá, một chiếc điện thoại di động, vài hộp đồ ăn mua mang về, vài cái chổi quét sơn và thùng sơn trên sàn nhà phủ giấy báo. Rõ ràng không phải là nơi Hess ở lâu dài. Không hiểu sao, Thulin chợt nghĩ rằng căn hộ của Hess ở La Hay, hay bất cứ nơi nào anh đang sống, có lẽ cũng chẳng có nhiều đồ đạc hơn nơi này là bao. Nhưng thứ khiến họ chú ý không phải là nội thất trong phòng - mà là các bức tường.

Những mẩu giấy ghi nhớ, những tấm ảnh và những bài báo được cắt treo khắp nơi, xen giữa chúng là những từ ngữ và chữ cái được viết thẳng lên giấy dán tường. Giống như một cái mạng nhện khổng lồ rối rắm, “tác phẩm” này trải rộng khắp hai bức tường mới được sơn, và một cây bút đỏ kiên trì nối các mục khác nhau bằng những đường nét và dấu hiệu khó hiểu. “Tấm mạng nhện” này rõ ràng bắt đầu ở một góc với vụ sát hại Laura Kjær, rồi mở rộng đến các vụ án mạng tiếp theo, bao gồm cả vụ Martin Ricks. Cùng với đó còn có những đường kẻ bằng bút và hình vẽ người hạt dẻ, cũng như tên của những người có liên quan và tên hiện trường vụ án, được minh họa bằng ảnh hoặc viết thẳng lên tường. Trên tường còn dán những ghi chú bằng những hóa đơn nhàu nhĩ hoặc bìa carton xé từ hộp pizza, nhưng rõ ràng mấy thứ ấy đã bị dùng hết. Ở chân “tấm mạng nhện” là một bài báo viết về Rosa Hartung và ngày cô trở lại chính trường, từ đây Hess vẽ thêm một đường kẻ dẫn đến vụ sát hại Laura Kjær, và từ đó lại có vô số đường kẻ nhân lên thành vô vàn sự kết nối không thể đếm xuể, vươn tới tận một cột riêng rẽ, trong đó viết “Christiansborg: đe dọa, quấy rối, tình báo”. Ở trên đỉnh của nó là một bức ảnh cắt ra từ một tờ báo cũ viết về cô bé Kristine Hartung mười hai tuổi, bên cạnh nó là một ô kẻ bằng bút, trong ô viết những chữ cái in hoa: “LINUS BEKKER”, và ở đây cũng có những ghi chú được viết nguệch ngoạc trực tiếp lên tường. Phần lớn trong số chúng không thể đọc nổi, và Hess hẳn phải cố gắng lắm mới với được tới đó, ngay cả khi đã sử dụng cái thang gấp nhỏ trên sàn.

Thulin há hốc miệng nhìn “tấm mạng nhện” khổng lồ ấy, trong lòng cô dâng lên những cảm xúc hỗn độn. Lúc Hess rời đi vào đêm qua, trông anh lãnh đạm và lầm lì, và sáng nay khi cô không thể liên lạc với anh, cô đã không biết phải nghĩ gì. Giờ đây, nhìn những bức tường này, cô biết anh vẫn chưa bỏ cuộc. Tuy nhiên, việc anh làm có vẻ điên rồ. Có lẽ ban đầu anh chỉ định cố gắng có được một cái nhìn tổng quát, mạch lạc, nhưng rốt cuộc nó lại không như thế. Ngay cả một chuyên gia giải mã thiên tài hoặc một nhà toán học đạt giải Nobel cũng sẽ phải vò đầu bứt tai và cho rằng người sáng tạo ra tấm mạng nhện này đang bị ám ảnh với một thứ gì đó, hoặc thậm chí là một kẻ rối loạn tâm thần.

Một tràng cảm thán bằng tiếng Pakistan được phun ra từ miệng người đàn ông nhỏ bé bên cạnh cô khi anh ta nhìn thấy những bức tường, và họ lại được thêm một phen giật mình khi Hess lù lù xuất hiện ở ngưỡng cửa. Anh thở hổn hển, ướt sũng nước mưa, chỉ mặc cái áo phông đen, quần soóc và giày chạy bộ. Những làn hơi phả ra từ hơi thở và cơ thể anh trong không khí lạnh. Trông anh rắn chắc và gân guốc đến mức đáng kinh ngạc, nhưng rõ ràng anh không sung sức lắm.

“Anh đang nghĩ gì vậy? Chúng ta vừa mới sơn toàn bộ chỗ này mà!”

“Tôi sẽ sơn lại. Anh nói nó cần hai lớp sơn mà.”

Thulin nhìn Hess đang chống bàn tay trái vào khung cửa, và nhận thấy tay kia của anh đang cầm một cái ví nhựa được cuộn lại.

“Nó đã được sơn hai lớp rồi. Mà ba lớp ấy chứ!”

Cậu bé mắt nâu đã chán cảnh chờ đợi bố mình, vì thế người đàn ông Pakistan miễn cưỡng quay trở ra hành lang. Thulin liếc nhanh Hess trước khi đi theo anh ta.

“Tôi sẽ đợi trong xe. Nylander muốn gặp chúng ta. Chúng ta sẽ thẩm vấn Rosa Hartung tại văn phòng của bà ấy trong một tiếng nữa.”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.