Phòng ngủ của Magnus Kjær thật đơn sơ khi so sánh với căn phòng xa hoa của mấy cô bé nhà Sejer-Lassen, nhưng ngay cả dưới ánh đèn pin yếu ớt, Hess vẫn có thể nhận ra nó khá ấm cúng. Thảm trải sàn dày dặn, rèm cửa sổ màu xanh lá cây, một chiếc đèn lồng bằng giấy đung đưa trên trần nhà. Trên tường dán những tấm áp phích của Vịt Donald và Chuột Mickey, và trên cái kệ màu trắng có vô số đồ chơi bằng nhựa: những sinh vật trong thế giới cổ tích nơi cái thiện chiến đấu với cái ác. Trên bàn học có một cái cốc đựng bút chì và bút dạ nhiều màu sắc, và nhìn cái giá sách nhỏ bên cạnh nó, Hess thấy rõ rằng Magnus Kjær cũng thích cờ vua. Hess lấy ra mấy quyển sách để xem qua mà thực sự không biết tại sao. Có cảm giác đây là một căn phòng an toàn, có lẽ là căn phòng tuyệt vời nhất trong nhà.
Đôi mắt anh hướng xuống giường, và theo một thói quen cố hữu, anh quỳ xuống, chiếu đèn pin vào trong gầm giường, mặc dù anh biết các đồng nghiệp của mình đã kiểm tra ở đó rồi. Có thứ gì đó chèn giữa trụ giường và bức tường, nhưng khi anh cố gỡ được nó ra, anh thấy đó chỉ là một cuốn sổ tay hướng dẫn cho trò Liên minh huyền thoại. Nó khiến lương tâm anh cắn rứt; anh đã không giữ lời hứa quay trở lại bệnh viện.
Hess đặt cuốn sổ tay hướng dẫn xuống và bắt đầu hối hận vì đã không đi nhờ xe Thulin khi có cơ hội. Đã có lúc tưởng như thông tin về kẻ tố cáo nặc danh sẽ rọi một tia sáng mới vào vụ án này, nhưng bây giờ anh cảm thấy mình giống như một thằng ngốc, đặc biệt là vì anh sẽ phải cuốc bộ qua màn mưa để trở về trung tâm thành phố, hoặc ít nhất là tới ga tàu gần nhất, hoặc cho đến khi anh có thể vẫy được một chiếc taxi. Nỗi mệt mỏi thấm khắp người anh, và trong một vài giây, Hess tự hỏi liệu anh có thể đánh một giấc trên chiếc giường của cậu bé không, trông nó thật êm ái và thoải mái, hoặc anh có nên về thẳng Sở Cảnh sát và bịa ra một câu chuyện tào lao nào đó với Nylander về sự cần thiết phải trở lại La Hay ngay tối nay. Hoặc có thể anh chỉ cần nói sự thật, đương nhiên rồi. Rằng anh không phù hợp với nhiệm vụ này. Rằng Kristine Hartung, những dấu vân tay và tất cả các thứ khác đại loại thế đều chẳng liên quan gì đến anh. Rằng có lẽ chính sự thiếu ngủ đã gợi lên tất cả những giả thuyết kinh hoàng về những bàn tay bị cắt đứt và những con búp bê người hạt dẻ. Nếu may mắn, Hess vẫn có thể bắt kịp chuyến bay cuối cùng tới La Hay vào lúc 8 giờ 45 phút tối nay và quỳ gối trước mặt Freimann cùng lắm là vào sáng mai, lúc này, ý tưởng đó nghe khá hấp dẫn.
Hess nhìn lần cuối qua ô cửa sổ hướng ra khu vườn và sân chơi nơi thi thể Laura Kjær được tìm thấy, và đó là khi anh nhìn thấy chúng. Được che khuất một nửa đằng sau tấm rèm màu xanh lá cây là một xấp tranh do trẻ con vẽ trên giấy A4. Chúng được ghim lên tường. Bức đầu tiên vẽ một ngôi nhà, chắc hẳn Magnus Kjær đã vẽ bức tranh này từ mấy năm trước. Hess đi tới chỗ đó và chiếu đèn pin lên chúng. Các nét vẽ thật đơn giản. Chỉ có chín hoặc mười nét vẽ nên một ngôi nhà với một cánh cửa ra vào, phía trên là vầng mặt trời đang tỏa sáng. Một thứ gì đó thôi thúc trong lòng khiến Hess giở sang trang tiếp theo, nhưng bức tranh này cũng chỉ về một ngôi nhà, lần này thì nó được tô màu trắng và vẽ chuẩn xác, chi tiết hơn một chút. Anh nhận ra đây chính là ngôi nhà trên con đường Cedervænget này. Bức tranh thứ ba cũng có chủ đề tương tự: ngôi nhà màu trắng, vầng mặt trời và một cái ga ra. Bức tranh thứ tư và thứ năm cũng vậy, và qua mỗi bức tranh, có thể thấy rõ Magnus đã lớn hơn và vẽ tốt hơn. Không hiểu sao, Hess cảm thấy ấn tượng, và bất giác mỉm cười. Cho đến khi anh xem đến bức tranh cuối cùng. Vẫn là chủ đề ấy. Ngôi nhà, mặt trời, ga ra. Nhưng lần này có thứ gì đó là lạ. Ga ra to bất thường, to hơn ngôi nhà nhiều. Nó cao hơn cả mái nhà, với các bức tường dày và đen, và chẳng hề cân đối.