Lúc Hess đến được căn hộ của Kvium, cửa đang mở, và khi anh lao vào trong với hai sĩ quan ở đằng sau, anh nghe thấy gã đàn ông nọ đang gào thét vì đau. Anh bật đèn. Trong căn hộ là một cảnh tượng hỗn loạn. Trên sàn nhà, giữa đống quần áo chưa giặt và những hộp pizza rỗng, một người đàn ông với cái mũi đầm đìa máu đang nằm đó, hai cánh tay bị bẻ quặt sau lưng. Thulin đang ngồi trên người hắn, một tay tóm chặt hai cổ tay hắn đang bị đè xuống giữa hai xương bả vai - tay kia lục soát người hắn.
“Cô đang làm cái quái gì vậy? Thả tôi ra!”
Khi cô đã lục soát xong, hai sĩ quan cảnh sát kéo gã đàn ông đứng thẳng dậy, hai bàn tay hắn vẫn bị bẻ quặt ở giữa hai xương bả vai, khiến hắn càng rống lên to hơn.
Hắn chừng bốn mươi tuổi, vóc người vạm vỡ, dáng vẻ giống như một nhân viên kinh doanh với mái tóc vuốt ngược ra sau và trên tay đeo một cái nhẫn cưới. Hắn chỉ mặc một cái áo phông và một chiếc quần thun bên trong áo khoác, như thể vừa mới bước xuống khỏi giường.
Mũi hắn bị gãy, sưng vù, và vì lúc nãy lăn lộn trên sàn nên máu đã lấm lem khắp mặt hắn.
“Nikolaj Møller. Mantuavej 76, Copenhagen S.”
Thulin đọc to tấm thẻ bảo hiểm sức khỏe của gã đàn ông, được nhét bên cạnh những tấm thẻ tín dụng và ảnh gia đình trong cái ví mà cô tìm thấy ở túi trong của hắn cùng với một chiếc điện thoại di động và chìa khóa xe có logo Audi.
“Có chuyện gì vậy? Tôi có làm gì đâu chứ?”
“Anh đang làm gì ở đây? Tôi hỏi anh, anh đang làm gì ở đây?”
Thulin bước thẳng tới trước mặt gã đàn ông, ép hắn ngẩng khuôn mặt máu me lên để cô có thể nhìn vào mắt hắn. Hắn vẫn còn bị sốc, và rõ ràng kinh ngạc khi thấy một người phụ nữ lạ ăn mặc hệt như Jessie Kvium.
“Tôi chỉ muốn nói chuyện với Jessie. Cô ấy đã nhắn tin bảo tôi đến đây!”
“Nói dối. Anh đang làm gì ở đây? Hả?”
“Tôi chẳng làm gì cả, chết tiệt! Chính cô ta là người đã bảo tôi đến!”
“Cho tôi xem tin nhắn. Ngay lập tức.”
Hess lấy điện thoại từ tay Thulin và giữ nó ra cho gã đàn ông. Hai sĩ quan cảnh sát kia buông hắn ra, và với những ngón tay lấm lem máu, hắn bắt đầu sụt sịt nhập mật khẩu để mở khóa màn hình điện thoại.
“Nào, nhanh lên!” Hess sốt ruột. Theo bản năng, anh biết đây là câu trả lời cho những mối lo ngại của anh, nhưng không biết là bằng cách nào hay tại sao.
“Cho tôi xem, nhanh lên!”
Hess giật lấy chiếc điện thoại từ tay gã đàn ông trước khi hắn có thể đưa nó cho anh, và nhìn chằm chằm vào màn hình hiển thị.
Không có số của người gửi - nó chỉ hiển thị chữ “Ẩn danh” - và tin nhắn rất ngắn gọn, ngọt ngào:
“Đến ngay nhé. Nếu không em sẽ gửi ảnh cho vợ anh đấy.”
Hess nhìn thấy một bức ảnh đính kèm với tin nhắn, và anh gõ vào màn hình để phóng to nó lên. Bức ảnh được chụp từ khoảng cách bốn hoặc năm thước, và Hess nhận ra chiếc thùng rác từ hành lang bên dưới phòng tập nhảy ở trung tâm mua sắm nơi họ đã tìm thấy Jessie Kvium. Hai người đang áp sát vào nhau, và ai cũng có thể thấy rõ họ đang làm gì. Người đằng trước là Jessie Kvium, đang mặc chính bộ đồ mà Thulin mặc, và đằng sau cô ta là Nikolaj Møller với cái quần tụt xuống tận mắt cá chân.
Một nghìn ý nghĩ bùng nổ trong đầu Hess. “Anh nhận được tin nhắn này vào lúc nào?”
“Thả tôi ra. Tôi chẳng làm gì cả!”
“Lúc nào?”
“Nửa tiếng trước. Giờ thì hãy nói cho tôi biết chuyện quái gì đang xảy ra vậy?”
Trong một thoáng, Hess nhìn chằm chằm vào người đàn ông ấy. Rồi anh thả anh ta ra và lao bắn về phía cửa.