Những ô cửa sổ tràn tường của công ty kiến trúc giúp người ta có được tầm nhìn bao quát về phía bên kia thành phố. Những cái bàn làm việc được sắp xếp thành từng cụm nhỏ khắp căn phòng rộng ngập tràn ánh sáng mặt trời, nhưng hiện giờ nơi này nhìn như đang bị nghiêng về một bên vậy, vì phần lớn các nhân viên đều đang dồn tụ lại quanh chiếc ti vi màn hình phẳng treo trên trần ở một đầu của căn phòng. Tay ôm các bản vẽ, Steen Hartung đi lên cầu thang khi màn hình đã được chuyển sang kênh tin tức, vừa phát xong đoạn clip về việc vợ anh đến Christiansborg. Hầu hết các nhân viên đều nhận ra sự xuất hiện của anh và vội vàng giả vờ như đang làm việc chăm chỉ lúc anh đi về phía văn phòng của mình. Chỉ có cộng sự của anh là Bjarke nhìn anh và nở nụ cười ngại ngùng.
“Này, cậu nói chuyện với tôi một lát được không?”
Họ đi vào trong văn phòng của Steen và Bjarke đóng cửa lại.
“Tôi nghĩ cô ấy đang đối mặt với mọi chuyện một cách xuất sắc.”
“Cảm ơn cậu. Cậu đã nói chuyện với khách hàng chưa?”
“Rồi, họ rất hài lòng.”
“Vậy tại sao chúng ta vẫn chưa chốt đơn?”
“Bởi vì họ rất thận trọng. Họ muốn xem thêm mấy bản vẽ nữa, nhưng tôi đã bảo họ rằng cậu cần thêm thời gian.”
“Mấy bản vẽ nữa ư?”
“Mọi chuyện ở nhà cậu thế nào?”
“Tôi có thể hoàn thành chúng nhanh thôi, chuyện đó không thành vấn đề.”
Steen dọn dẹp bàn vẽ để lấy chỗ đặt những bản vẽ, nỗi bực tức của anh gia tăng khi cộng sự của anh vẫn cứ đứng nhìn anh chằm chằm.
“Steen, cậu đang gồng mình quá mức đấy. Chúng tôi đều hiểu và thông cảm nếu cậu nghỉ ngơi và dành cho mình một chút thời gian. Hãy để những người khác chia sẻ gánh nặng với cậu. Ý tôi là, cậu thuê họ để làm điều đó mà.”
“Hãy nói với khách hàng rằng tôi sẽ đáp ứng yêu cầu của họ trong vài ngày tới. Chúng ta cần giành được đơn hàng này.”
“Nhưng đó không phải là vấn đề quan trọng nhất. Steen, tôi lo lắng cho cậu. Tôi vẫn nghĩ rằng…”
“Steen Hartung xin nghe.”
Steen nhận điện thoại ngay từ hồi chuông đầu tiên. Giọng nói ở đầu bên kia tự giới thiệu mình là thư ký của luật sư của anh, và Steen quay lưng lại với cộng sự của mình, hy vọng anh ta hiểu ý.
“Bây giờ tôi có thể nghe điện thoại được. Có chuyện gì vậy?” Qua hình ảnh phản chiếu trong tấm kính lớn, Steen nhìn thấy cộng sự của mình lầm lũi bước ra khỏi văn phòng trong lúc giọng nói ở đầu bên kia vẫn tiếp tục.
“Tôi chỉ gọi điện để nói rõ thêm về thông tin mà chúng tôi đã cung cấp cho ông và ông không nhất thiết phải trả lời ngay bây giờ đâu. Có thể có nhiều lý do chính đáng để lần lữa, nhưng bây giờ đã sắp tròn một năm kể từ khi sự kiện đó xảy ra rồi, chúng tôi chỉ muốn nhắc ông rằng ông có quyền bắt đầu các thủ tục để khai tử cho cô bé.”
Không hiểu sao đây không phải là điều mà Steen Hartung mong đợi được nghe. Anh cảm thấy một cơn nôn nao dâng lên, và trong một thoáng anh không thể cử động, cứ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt mình trên ô kính cửa sổ lấm tấm những giọt mưa.
“Như ông biết đấy, chúng ta có thể tiến hành một số thủ tục để giải quyết trường hợp người mất tích không được tìm thấy nhưng kết cục thì đã quá rõ. Đương nhiên việc quyết định có muốn kết thúc vụ việc này ngay bây giờ hay không hoàn toàn tùy thuộc vào ông bà. Chúng tôi chỉ muốn báo cho ông biết để ông có thể bàn bạc với…”
“Chúng tôi muốn.”
Giọng nói ở đầu bên kia im lặng trong một thoáng.
“Như tôi đã nói, đây không phải là chuyện mà ông cần…”
“Nếu cô gửi giấy tờ cho tôi, tôi sẽ ký chúng và đích thân nói cho vợ tôi biết về chuyện này. Cảm ơn.”
Anh ngắt máy. Hai con bồ câu ướt sũng đang lò dò bước quanh cái gờ đắp nổi ngoài cửa sổ. Anh nhìn chúng mà không thấy chúng, và khi anh động đậy, hai con bồ câu vỗ cánh bay vụt đi.
Steen lấy một chai rượu ra khỏi túi và rót vào chiếc tách dùng để uống cà phê trước khi bắt tay vào việc với các bản vẽ. Hai bàn tay anh run rẩy, và anh phải dùng cả hai tay để lấy ra thiết bị đo. Anh biết đây là quyết định đúng đắn, và ước gì mình có thể giải quyết xong việc ấy rồi chôn vùi nó ngay lập tức. Đó là một vấn đề nhỏ nhặt nhưng quan trọng. Không được để người chết phủ bóng lên người sống. Đó là điều mà các chuyên gia tâm lý và các nhà trị liệu đã nói, và từng tế bào trong cơ thể anh đang mách bảo anh rằng họ nói hoàn toàn đúng.