Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 344 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 43

❊ ❊ ❊

Anne Sejer-Lassen chạy trối chết trong bóng tối thâm u, những cành cây quất vào mặt cô ran rát. Cô cảm thấy những chiếc lá kim và rễ cây cứa vào đôi bàn chân trần của cô, nhưng cô vẫn tiếp tục chạy, tiếp tục ép mình tiến về phía trước, dù hai chân cô mỏi nhừ và bắt đầu xuất hiện tình trạng chuột rút. Mỗi khoảnh khắc trôi qua, cô đều hy vọng mình sẽ nhận ra chi tiết nào đó quen thuộc trong rừng, nhưng chẳng có gì ngoài bóng tối và tiếng thở của cô, cùng những cành con gãy răng rắc, tiết lộ vị trí của cô.

Cô dừng lại bên một cái cây cao. Cô áp mình vào lớp vỏ cây lạnh lẽo, ẩm ướt và cố gắng kìm nén hơi thở, lắng nghe động tĩnh trong rừng. Trái tim cô chực nổ tung, và cô suýt thì bật khóc. Cô nghĩ rằng có lẽ cô nghe thấy những giọng nói ở một nơi nào đó rất xa, nhưng cô không thể xác định phương hướng, và nếu cô hét lên, kẻ săn đuổi có thể nghe thấy cô. Cô biết cô đã chạy rất lâu, và cô cố gắng xác định xem hắn có đuổi kịp cô không. Cô đã bị lạc, nhưng khi cô nhìn lại đằng sau, không thấy có ánh đèn pin, tiếng động hay sự chuyển động nào trong bóng tối, và điều đó hẳn có nghĩa là cô đã thoát.

Phía trước cô, xa xa giữa những rặng cây, cô đột nhiên nhìn thấy một ánh đèn. Nó đang di chuyển theo một vòng cung chầm chậm, và cô lập tức nghĩ có lẽ mình nghe thấy tiếng động cơ văng vẳng. Đột nhiên cô biết mình đang ở đâu. Ánh đèn ấy hẳn là ánh đèn pha của một chiếc ô tô đang đi trên con đường bắt đầu từ bùng binh và dẫn xuống mặt nước. Cô gồng cứng các cơ, dồn hết can đảm và bắt đầu chạy. Từ đây đến con đường đó chừng một trăm năm mươi thước, nhưng cô biết chính xác khúc cua gấp nằm ở chỗ nào, cô sẽ lao ra trước mặt chiếc xe từ chỗ đó. Chỉ năm mươi thước nữa thôi, và rồi cô sẽ bắt đầu hét lên. Giờ thì chỉ còn ba mươi thước, mặc dù chiếc xe đang di chuyển, nhưng người tài xế sẽ có thể nghe thấy tiếng cô, kẻ săn đuổi cô sẽ phải bỏ cuộc.

Bỗng có thứ gì đó ở phía trước đập vào mặt cô. Thứ gì đó đâm vào má cô, thọc mạnh, và cô lập tức nhận ra hẳn là hắn đã đứng trước mặt cô, chờ cô phản ứng với ánh sáng kia. Cô cảm nhận được mình đang nằm sõng soài trên nền đất rừng và nếm thấy vị tanh lan tỏa trong miệng. Cô cuống quýt lồm cồm bò dậy, nhưng đúng lúc đó, cô lại bị đánh vào mặt lần nữa, và cô đổ sụp xuống, chống tay trên nền đất, bắt đầu nức nở.

“Cô ổn chứ, Anne?”

Giọng nói ấy đang thì thầm sát tai cô, nhưng trước khi cô có thể trả lời, những cú đánh bắt đầu giáng xuống liên tiếp. Trong vài giây ngắn ngủi giữa những cú đánh trút xuống như mưa ấy, cô nghe thấy mình rên rỉ và hỏi tại sao. Tại sao lại là cô, cô đã làm gì? Và khi giọng nói kia cuối cùng cũng tiết lộ cho cô biết, sức lực của cô đã cạn. Một chiếc giày ống đè chặt cánh tay cô xuống mặt đất, và cô cảm thấy lưỡi sắc của một thứ gì đó kề vào cổ tay cô. Cô nài nỉ xin tha mạng, không phải vì cô mà vì bọn trẻ. Trong một thoáng, kẻ đó có vẻ cân nhắc, và Anne cảm thấy thứ gì đó ve vuốt má cô.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.