Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 344 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 71

❊ ❊ ❊

Thulin tránh xa những ô cửa sổ lớn, tối om, nhưng thi thoảng cô lại đi thơ thẩn từ phòng này sang phòng khác để cho gã sát nhân biết rằng cô - hay đúng hơn là Jessie Kvium - đang ở nhà. Đương nhiên là nếu hắn đang theo dõi ở ngoài kia.

Màn diễn nho nhỏ ở bãi đỗ xe đã thành công. Con búp bê mà họ chọn rất phù hợp, và mái tóc giả màu đen gần như được che kín bên dưới chiếc chăn lông vịt. Vấn đề với chiếc thang máy là một trở ngại bất ngờ, nhưng cô đã đoán rằng Jessie Kvium rất thiếu kiên nhẫn nên sẽ lê bước lên cầu thang còn hơn là chờ đợi. Trên đường đi lên, cô đã đi qua một cặp đôi còn trẻ, nhưng họ hầu như chẳng liếc nhìn cô lấy một cái, và cô đã mở khóa căn hộ bằng chìa khóa của Jessie rồi khóa nó lại sau lưng ngay khi cô bước vào trong tiền sảnh.

Mặc dù Thulin chưa bao giờ ở trong căn hộ này nhưng cô biết rõ sơ đồ của nó và đã mang thẳng con búp bê vào trong phòng ngủ, đặt nó lên giường. Căn phòng có cả giường của Jessie Kvium và giường của con gái cô ta. Các ô cửa sổ không có rèm, hướng sang một tòa nhà bê tông khác. Cô biết rằng Hess đang ở đâu đó đằng sau những ô cửa sổ tối om tại tầng trệt kia, nhưng cô không chắc ai có thể đang nhìn cô từ những tầng cao hơn, vì thế cô bỏ cái chăn lông vịt ra khỏi người con búp bê và nhét nó xuống dưới những tấm chăn mỏng như thể đang đưa Le lên giường lúc ở nhà. Cô cảm thấy thật là trái khoáy khi chúc một con búp bê ngủ ngon với tư cách một sĩ quan cảnh sát thay vì đưa con gái mình lên giường đi ngủ, nhưng bây giờ không phải là lúc nảy ra những ý nghĩ như thế. Tiếp theo, cô đi vào phòng khách và bật chiếc ti vi màn hình phẳng lên, theo thói quen của Jessie, trước khi ngồi xuống chiếc ghế bành, lưng quay về phía cửa sổ và nhìn lướt quanh căn hộ.

Người cuối cùng ở trong căn hộ này là Jessie Kvium, và cô ta rõ ràng chẳng buồn bận tâm đến chuyện dọn dẹp. Nơi này thật bừa bộn. Hàng tá chai rượu vang rỗng, những cái đĩa cáu vệt thức ăn, những hộp pizza và những cái bát bẩn. Không có nhiều đồ chơi. Mặc dù cô không thể chắc chắn liệu Jessie Kvium có thực sự đang bỏ bê con mình hay không nhưng đây không phải là nơi thích hợp với một đứa trẻ. Điều này gợi cho Thulin nhớ đến thời thơ ấu của mình, và vì không muốn nghĩ về nó nên cô liền tập trung vào màn hình ti vi.

Vụ án Kristine Hartung vẫn là ưu tiên hàng đầu, và mọi thứ đang được khơi lại với cái cớ là vụ án có thể chưa hề được giải quyết. Bản tin nói rằng Rosa Hartung đã từ chối đưa ra một lời phát biểu, và Thulin cảm thấy xót thương cho Bộ trưởng cùng gia đình khi một lần nữa phải đối mặt với một quá khứ mà họ rất muốn bỏ lại đằng sau, khi cơn bão truyền thông lại lên đến đỉnh điểm:

“Hãy xem thêm một lúc nữa, khi Steen Hartung - cha của Kristine Hartung - xuất hiện với tư cách khách mời trong chương trình Tin tức hằng đêm.”

Steen Hartung là một vị khách trong chương trình tin tức cuối cùng của đêm đó, và trong một cuộc phỏng vấn dài hơi, anh đã nói rằng anh tin con gái mình có thể vẫn đang sống ở đâu đó. Anh van xin người dân báo cảnh sát nếu họ biết thông tin gì, và cũng khẩn cầu trực tiếp với “người đã bắt cóc Kristine”, mong họ trả lại cô bé nguyên vẹn.

“Chúng tôi nhớ con bé… Nó vẫn chỉ là một đứa trẻ, và nó cần bố mẹ nó.”

Thulin hiểu tại sao Steen Hartung lại làm như vậy, nhưng cô không chắc điều đó sẽ có ích cho cuộc điều tra. Bộ trưởng Bộ Tư pháp và Nylander, cũng được phỏng vấn, đã chấp nhận trả lời tất cả các câu hỏi và dứt khoát phủ nhận mọi đồn đoán. Đặc biệt, Nylander đã tỏ ra nghiêm khắc, gần như giận dữ với giới truyền thông, nhưng ông ta cũng trả lời với sự hứng thú khiến cô ngờ rằng ông ta đang tận hưởng việc mình là tâm điểm của sự chú ý. Ở giữa cuộc phỏng vấn, Thulin nhận được một tin nhắn từ Genz. Anh ta hỏi chuyện quái gì đang diễn ra vậy - bây giờ các phóng viên đang bắt đầu gọi điện cho anh ta. Cô nói rằng anh ta không được trả lời gì hết. Anh ta đã đùa lại rằng anh ta hứa sẽ không nói gì nếu cô đồng ý chạy mười lăm kilomet với anh ta vào sáng mai, nhưng cô đã không đáp lời.

Sự rùm beng của truyền thông cuối cùng cũng đi đến hồi kết vào khoảng nửa đêm, tiếp theo đó là một vài chương trình truyền hình được phát lại đầy nhàm chán. Sự lạc quan và căng thẳng mà cô cảm nhận được khi lái xe từ Christianshavn đến đây đã dần dần nhường chỗ cho nỗi nghi ngờ. Sao họ có thể chắc chắn Jessie Kvium đúng là đối tượng mà kẻ sát nhân nhắm đến chứ? Sao họ có thể chắc chắn hung thủ sẽ làm gì đó? Khi cô nghe tiếng Tim Jansen bắt đầu giết thời gian bằng những lời nói đùa ngớ ngẩn qua bộ đàm, cô đã phần nào hiểu được. Gã đó là một gã ngốc, đương nhiên rồi, nhưng nếu họ phạm một sai lầm, vậy thì cuộc điều tra sẽ càng bị chậm trễ. Thulin kiểm tra giờ giấc trên điện thoại, rồi nhổm dậy để tắt đèn trong phòng khách như đã thống nhất từ trước. Trước khi cô có thể ngồi xuống trở lại, Hess gọi điện cho cô.

“Mọi chuyện ổn chứ?”

“Vâng.”

Cô có thể cảm nhận được sự nhẹ nhõm của anh. Họ nói chuyện một chút về tình hình, và mặc dù anh không nói ra nhưng cô nhận thấy anh vẫn đang cảnh giác cao độ. Ít nhất là cảnh giác hơn cô.

“Anh không nên để ý đến Jansen.” Cô đột nhiên nghe thấy mình nói.

“Cảm ơn cô. Tôi không để ý đến anh ta đâu.”

“Từ khi tôi bắt đầu làm việc ở đây, tôi đã thấy anh ta lúc nào cũng hợm hĩnh về vụ Kristine Hartung rồi. Khi anh - và bây giờ là cả giới báo chí nữa - bắt đầu nghi ngờ về cuộc điều tra ấy, chẳng khác nào anh đã bắn vào bụng anh ta bằng một khẩu súng cưa nòng vậy.”

“Nghe như cô muốn chính tay làm điều đó lắm.”

Thulin cười. Cô đang định trả lời thì giọng Hess thay đổi.

“Có chuyện gì đó đang xảy ra. Bật bộ đàm lên đi.”

“Chuyện gì vậy?”

“Bật lên đi. Ngay lập tức.”

Hess ngắt máy.

Khi Thulin đặt điện thoại xuống, cô chợt thấy mình cô đơn biết chừng nào.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.