Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 344 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 13

❊ ❊ ❊

“Nhưng tối qua tôi đã nói chuyện với cô ấy… Tôi ăn tối rồi gọi điện về nhà, và chẳng có gì bất thường cả.”

Người bạn trai bốn mươi ba tuổi của Laura Kjær, Hans Henrik Hauge, đang ngồi trên một cái ghế trong bếp, vẫn mặc chiếc áo bành tô ẩm ướt và nắm khư khư chùm chìa khóa xe trong tay. Đôi mắt anh ta đỏ ngầu, sưng vù, và anh ta hoang mang hướng mắt ra ngoài qua ô cửa sổ, nhìn chằm chằm vào những bóng dáng mặc đồ trắng trong vườn và bên cạnh hàng rào trước khi nhìn trở lại về phía Thulin.

“Chuyện đó xảy ra thế nào vậy?”

“Chúng tôi vẫn chưa biết cụ thể. Anh và cô ấy đã nói chuyện gì qua điện thoại?”

Có tiếng lạch cạch, và Thulin liếc xéo người đàn ông đến từ Europol đang thơ thẩn đi loanh quanh, mở các ngăn kéo và tủ chén. Cô đã phát hiện ra rằng anh ta có sức mạnh chọc tức cô ngay cả khi anh ta không nói chuyện.

“Chẳng có gì đặc biệt. Magnus đã nói gì? Tôi muốn gặp thằng bé.”

“Lát nữa anh sẽ được gặp cậu ấy. Laura Kjær có nói gì khiến anh lấy làm lạ, hoặc cô ấy có lo lắng hay…”

“Không. Chúng tôi chỉ nói chuyện về Magnus, rồi cô ấy nói cô ấy muốn đi ngủ vì cô ấy mệt.”

Giọng của Hans Henrik Hauge lạc đi. Anh ta cao ráo, vóc người vạm vỡ, ăn mặc chỉn chu, nhưng anh ta có vẻ là một người đàn ông mềm yếu, và Thulin nghĩ cuộc thẩm vấn khó có thể hoàn thành nếu cô không đẩy nhanh tốc độ.

“Nói cho tôi biết hai người quen nhau bao lâu rồi.”

“Mười tám tháng.”

“Hai người đã kết hôn chưa?”

Đôi mắt Thulin hướng về phía bàn tay của Hauge. Anh ta đang bắt đầu nghịch một chiếc nhẫn trên đó.

“Chúng tôi đã đính hôn. Tôi đã tặng cô ấy một chiếc nhẫn. Chúng tôi dự định sẽ đi Thái Lan và kết hôn vào mùa đông này.”

“Tại sao lại là Thái Lan?”

“Chúng tôi đều đã từng kết hôn rồi. Vì thế chúng tôi quyết định rằng đám cưới lần này nên có sự khác biệt.”

“Cô ấy đeo nhẫn ở bàn tay nào?”

“Cái gì cơ?”

“Chiếc nhẫn. Cô ấy đeo nó ở bàn tay nào?”

“Tôi nghĩ là bàn tay phải. Sao vậy?”

“Tôi chỉ hỏi thôi, nhưng anh cần phải trả lời. Nói cho tôi biết ngày hôm qua anh đã ở đâu.”

“Roskilde. Tôi là lập trình viên. Tôi đã lái xe xuống dưới đó vào sáng hôm qua, và chỉ phải ở hội chợ đến chiều nay.”

“Vậy tối qua anh có ở cùng với ai không?”

“Có, sếp của tôi, Chà, tôi đã lái xe đến một nhà nghỉ dưới đó vào khoảng chín mười giờ tối. Tôi đã gọi điện cho cô ấy ở đó.”

“Tại sao anh không lái xe về thẳng nhà?”

“Bởi vì công ty tôi đề nghị chúng tôi ở lại đó qua đêm. Chúng tôi có những cuộc họp vào lúc sáng sớm.”

“Mối quan hệ giữa anh và Laura thì thế nào? Giữa hai người có bất cứ vấn đề gì không hay…”

“Không. Mối quan hệ giữa chúng tôi rất tốt đẹp. Họ đang làm gì trong ga ra vậy?”

Đôi mắt rưng rưng của Hauge đã lại hướng ra ngoài cửa sổ, lần này là nhìn phía đằng sau của ga ra, nơi một cặp giám định viên kỹ thuật hình sự đang đứng bên cửa.

“Họ đang tìm kiếm bằng chứng, nếu có. Anh có nghĩ ra ai có thể muốn hãm hại Laura không?”

Hauge nhìn cô, nhưng anh ta cứ như đang ở một nơi nào đó hoàn toàn khác.

“Có thể có điều gì đó về cô ấy mà anh không biết? Liệu cô ấy có đang qua lại với một người đàn ông khác không?”

“Không, không đời nào. Giờ thì tôi muốn gặp Magnus. Thằng bé cần uống thuốc.”

“Cậu ấy bị sao vậy?”

“Chúng tôi không biết. Ý tôi là… thằng bé đã được điều trị ở bệnh viện Rigshospital, và họ nghĩ nó mắc một dạng của chứng tự kỷ. Họ đã kê cho nó một loại thuốc để điều trị chứng lo âu. Magnus là một thằng bé ngoan, nhưng nó rất khép kín, luôn thu mình lại, và nó mới có chín tuổi…”

Giọng của Hans Henrik Hauge lại lạc đi. Thulin đang định đặt một câu hỏi khác nhưng Hess đã nhanh hơn cô.

“Anh nói mối quan hệ giữa anh và Laura Kjær luôn tốt đẹp, đúng không? Không có vấn đề gì cả?”

“Đúng là tôi đã nói như vậy. Magnus đâu? Tôi muốn gặp thằng bé ngay bây giờ.”

“Tại sao anh lại đổi ổ khóa?”

Câu hỏi ấy thật đột ngột, và Thulin nhìn Hess chằm chằm. Anh ta đã hỏi một cách vô tư, gần như tự nhiên, khi anh ta giơ lên thứ gì đó từ một ngăn kéo của tủ bếp. Một mảnh giấy đính hai chiếc chìa khóa sáng bóng.

Hauge ngây người nhìn Hess và mảnh giấy.

“Đây là biên lai từ một thợ khóa. Nó viết ổ khóa được thay vào ngày 5 tháng 10, lúc 3 giờ 30 phút chiều. Chính là chiều hôm qua. Nói cách khác, đó là thời điểm sau khi anh đi hội chợ thương mại.”

“Tôi không biết. Magnus đã ném chùm chìa khóa của nó vài lần, vì thế chúng tôi đã bàn về chuyện này. Nhưng tôi không biết Laura đã làm thế…”

Thulin đứng lên để nhìn tờ biên lai, và lấy nó từ tay Hess. Nếu Hess không phát hiện ra nó thì lát nữa cô cũng sẽ tìm thấy nó thôi, khi cô khám xét ngôi nhà, nhưng cô quyết định tận dụng cái đà này để thẩm vấn tiếp, bất chấp sự bực tức của mình.

“Anh không biết Laura đã thay ổ khóa ư?”

“Vâng.”

“Cô ấy không nhắc đến chuyện này khi hai người nói chuyện điện thoại sao?”

“Vâng… Ý tôi là, vâng, tôi nghĩ là cô ấy không nói gì đến chuyện này cả.”

“Có thể có lý do nào khác khiến cô ấy không nói với anh không?”

“Có thể cô ấy định sẽ nói với tôi sau. Chuyện này thì có gì quan trọng chứ?”

Thulin chỉ nhìn anh ta mà không trả lời. Hans Henrik Hauge chằm chằm nhìn lại cô với đôi mắt mở to, tỏ vẻ không hiểu. Rồi anh ta đứng bật dậy, khiến cái ghế bị đổ xuống sàn.

“Cô không thể giữ tôi ở đây được. Tôi có quyền gặp Magnus. Tôi muốn gặp thằng bé ngay bây giờ!”

Thulin chần chừ, rồi hất đầu về phía một viên cảnh sát đang đợi ở bên cửa.

“Sau đó anh sẽ phải lấy mẫu ADN và dấu vân tay. Điều đó hết sức quan trọng, để chúng tôi có thể phân biệt được những dấu vân tay nào là bình thường và những dấu vân tay nào là bất thường. Anh hiểu chứ?”

Hauge lơ đãng gật đầu và biến mất cùng viên cảnh sát kia. Hess đã cởi đôi găng tay cao su, kéo khóa áo khoác và nhặt lên cái túi du lịch nhỏ mà anh ta đã đặt trên một mảnh nylon ngoài hành lang.

“Gặp lại cô ở văn phòng của chuyên viên khám nghiệm tử thi nhé. Có lẽ cần phải kiểm tra chứng cứ ngoại phạm của bạn trai nạn nhân đấy.”

“Cảm ơn, tôi sẽ cố ghi nhớ điều này.”

Hess gật đầu, không hề tỏ vẻ bối rối, và rời khỏi phòng bếp khi một cảnh sát khác bước vào trong.

“Cô nói chuyện với cậu bé bây giờ được không? Cậu bé đang ở nhà hàng xóm, cô có thể nhìn thấy cậu bé từ cửa sổ.”

Thulin bước tới ô cửa sổ hướng sang nhà hàng xóm và nhìn về phía một nhà kính trồng cây ở phía bên kia hàng rào lốm đốm. Cậu bé đang ngồi trên một cái ghế bên cạnh một cái bàn màu trắng, hình như đang chơi trò chơi điện tử. Cô chỉ có thể nhìn thấy góc mặt nghiêng của cậu, nhưng như thế là đủ để cô thấy rằng vẻ mặt và những cử chỉ của cậu có vẻ gì đó máy móc và vô hồn.

“Cậu bé không nói nhiều, thực ra cậu ta có vẻ tiếp thu chậm. Cậu ta hầu như chỉ nói từng tiếng một.”

Thulin vừa quan sát cậu bé vừa nghe viên cảnh sát nói, và trong một thoáng cô nhận ra rằng cậu bé sẽ cảm thấy cô đơn biết chừng nào, không chỉ trong ngày hôm nay mà còn nhiều năm sau này nữa. Thế rồi cậu bé bị che khuất đằng sau một bà lão, có lẽ là bà hàng xóm. Bà vừa bước vào nhà kính, theo sau là Hans Henrik Hauge. Hauge bắt đầu nức nở khi nhìn thấy cậu bé; anh ta ngồi xổm xuống, choàng tay ôm lấy cậu bé trong khi cậu bé vẫn ngồi thẳng đơ, hai tay cầm máy trò chơi điện tử.

“Tôi đi đón cậu bé sang đây nhé?”

Viên cảnh sát nhìn Thulin với vẻ sốt ruột.

“Tôi vừa hỏi…”

“Không, cứ để họ ở bên nhau một lát đã. Nhưng nhớ để mắt đến anh bạn trai ấy và bảo ai đó kiểm tra chứng cứ ngoại phạm của anh ta nhé.”

Thulin rời khỏi ô cửa sổ. Cô hy vọng vụ án này đơn giản như vẻ ngoài của nó. Trong một thoáng hình ảnh con búp bê hạt dẻ nhỏ bé chỗ ngôi nhà mô hình vụt hiện lên trong tâm trí cô. Cô không thể nhanh chóng chuyển sang NC3 rồi.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.