Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 344 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
THỨ BA, NGÀY 13 THÁNG 10 - CHƯƠNG 45

❊ ❊ ❊

Mưa rơi như trút. Những đoàn dài sĩ quan cảnh sát mặc quần áo sẫm màu đang lùng sục khu rừng, những ánh đèn pin của họ liên tục hướng xuống mặt đất, trong khi một chiếc trực thăng bay không ngừng nghỉ bên trên những ngọn cây, rà soát chúng bằng ánh đèn rọi. Hess và các đồng nghiệp đã làm việc gần bảy tiếng đồng hồ, và giờ đã quá nửa đêm. Ba vị chỉ huy chiến dịch đã lập bản đồ nơi này, chia khu rừng thành năm khu vực khác nhau, mỗi khu vực sẽ được lục soát bởi một đội tìm kiếm được trang bị những cây đèn pin Maglite và chó nghiệp vụ.

Tất cả các lối vào và lối ra đều đã được chặn lại ngay khi thi thể của Anne Sejer-Lassen được tìm thấy, và họ đã dựng các rào chắn trên một vài con đường dẫn ra ngoài. Xe cộ đều bị chặn lại và mọi người đều bị tra hỏi, nhưng Hess e rằng tất cả những việc đó đều vô ích. Họ tới nơi quá muộn, và vẫn đang chậm trễ. Mưa đã bắt đầu rơi ngay sau khi họ đến khu rừng và bất cứ bằng chứng nào có thể có, chẳng hạn như dấu chân, vết bánh xe hay bất cứ thứ gì đại loại thế, đã bị xóa sạch, khiến họ chẳng khác nào đang cố tóm lấy một bóng ma được các vị thần thời tiết ủng hộ. Anh nghĩ về thi thể của Anne Sejer-Lassen, anh nghĩ về con búp bê nhỏ bé được cắm vào vai cô ta, và anh có cảm giác mình giống như một khán giả bất đắc dĩ đang tìm kiếm một lối ra trong khi một cuộc biểu diễn kỳ lạ đang được trình diễn trước mắt. Quần áo ướt sũng, anh lê bước từ đầu phía bắc của khu rừng trở lại một trong những con đường chính mà các chỉ huy chiến dịch đã vẽ trên bản đồ của anh. Một sĩ quan trẻ vừa rời khỏi đội hình để đi tiểu đằng sau một cái cây, và Hess quát anh ta: anh ta phải rời khỏi khu vực đang được lục soát để tìm kiếm bằng chứng đã rồi mới được phép làm vậy chứ. Viên sĩ quan ấy vội vàng trở lại hàng, và Hess hối hận vì sự bột phát của mình. Anh biết anh đang cáu kỉnh. Cơ thể anh đang mệt mỏi, những suy nghĩ thì rối rắm và mơ hồ. Đã quá lâu rồi anh chưa tham gia vào một vụ án nào như thế này; thực ra, anh chưa bao giờ tham gia vào một vụ án nào như thế này, và ngay bây giờ, đáng lẽ anh đang được xem bóng đá trên một chiếc ti vi màn hình phẳng trong căn hộ nhỏ bừa bộn của mình ở La Hay, hoặc đang trên đường thực thi một nhiệm vụ nhỏ nhặt nào đó ở châu Âu, nhưng thay vì thế, anh lại đang đi lang thang trong một khu rừng ở phía bắc Copenhagen, nơi những hạt mưa rơi xuống như những thanh sắt nặng trịch và ghim mọi thứ xuống đất.

Hess tìm đường trở lại địa điểm nơi thi thể được tìm thấy, những ánh đèn pin sáng chói rọi sáng lùm cây, hắt những cái bóng dài đằng sau các giám định viên kỹ thuật hình sự đang đi đi lại lại. Thi thể của Anne Sejer-Lassen đã được đưa xuống vài tiếng đồng hồ trước và được chở đến chỗ chuyên viên khám nghiệm tử thi để kiểm tra, nhưng anh đang tìm Thulin. Anh thấy cô đang trở lại từ mép phía tây của khu rừng, mái tóc rối tung ướt đẫm, và cô lau những vết bùn lấm lem trên mặt khi cô vừa dứt một cuộc điện thoại. Nhìn thấy Hess, cô lắc đầu, ám chỉ rằng họ chẳng tìm thấy gì ở phía tây cả.

“Nhưng tôi vừa mới nói chuyện với Genz.”

Lúc Genz có mặt trong khu rừng sau khi họ phát hiện ra Anne Sejer-Lassen, Hess đã kéo anh ta sang một bên và đề nghị anh ta đưa con búp bê người hạt dẻ đến thẳng phòng giám định. Hess nhìn Thulin qua màn mưa, và anh biết kết quả giám định của Genz trước cả khi cô cất lời.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.