Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 344 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 12

❊ ❊ ❊

“Như bà thấy đấy, chúng tôi đã thay đổi cách bài trí trong phòng một chút vì bộ sofa mới, nhưng nếu bà muốn lấy lại những món đồ cũ…”

“Không cần đâu, như thế này cũng tốt. Tôi thích sự mới mẻ này.”

Rosa vừa bước vào văn phòng của mình trên tầng năm của Bộ Công tác Xã hội. Lúc đến Christiansborg và tham dự nghi lễ ở nhà thờ, cô đã gặp rất nhiều đồng nghiệp, và cô cảm thấy thật dễ chịu khi bây giờ đã có thể tránh xa mọi sự chú ý. Vài người đã ôm cô, những người khác thì gật đầu chào với vẻ thân thiện và cảm thông, và cô đã cố gắng di chuyển liên tục, ngoại trừ lúc làm lễ ở nhà thờ, khi cô cố gắng hết sức để tập trung vào bài thuyết pháp của giám mục. Sau đó, Vogel đã ở lại để nói chuyện với một vài thành viên của quốc hội; thư ký của cô và một vài trợ lý đã đón cô và họ cùng nhau băng qua quảng trường của cung điện để đi vào tòa nhà màu nâu xám đồ sộ, nơi tọa lạc của Bộ Công tác Xã hội. Sự vắng mặt của Vogel hợp với ý cô; giờ đây cô có thể tập trung vào việc chào hỏi các nhân viên của mình và nói chuyện với cô thư ký.

“Tôi không biết phải nói điều này thế nào, vì thế tôi sẽ hỏi thẳng nhé. Bà ổn chứ?”

Rosa hiểu rõ thư ký của mình đủ để biết rằng cô ấy thực lòng quan tâm đến cô. Liu là người gốc Trung Quốc, đã kết hôn với một người đàn ông Đan Mạch. Hiện cô ấy là một bà mẹ hai con, và là một trong những người tử tế nhất mà Rosa biết, nhưng cô vẫn cảm thấy buộc phải né tránh một câu hỏi riêng tư như vậy.

“Không sao đâu Liu. Tôi ổn, trong hoàn cảnh này, và bây giờ tôi đang mong được bắt đầu lại. Còn cô thì sao?”

“Ồ vâng, tôi vẫn ổn. Đứa bé nhà tôi hay quấy khóc. Còn đứa lớn thì… Nhưng mọi chuyện vẫn ổn.”

“Bức tường kia trông hơi trống nhỉ?”

Khi Rosa chỉ về phía đó, cô cảm nhận được Liu đang cố để không buột miệng nói ra điều gì hớ hênh.

“À, chỗ đó từng treo các bức ảnh. Nhưng tôi nghĩ bà nên tự quyết định. Có một vài bức… chụp cả gia đình bà… và tôi không chắc liệu bà có muốn treo lại chúng lên đó không.”

Rosa nhìn xuống cái hộp bên cạnh bức tường và nhận ra góc của một bức ảnh cô chụp với Kristine.

“Tôi sẽ xem xét chuyện đó sau. Nói cho tôi biết hôm nay tôi có nhiều thời gian để mở mấy cuộc họp không.”

“Không nhiều đâu ạ. Bà sẽ chào hỏi các nhân viên trong giây lát nữa, rồi tham dự cuộc khai mạc chính thức với bài phát biểu của Thủ tướng, rồi sau đó…”

“Không sao, tôi muốn mở mấy cuộc họp vào hôm nay. Không có gì quan trọng đâu, chỉ là mấy cuộc họp không chính thức xen kẽ vào lịch trình thôi. Tôi đã cố email cho một vài người trên đường đến đây, nhưng hệ thống bị sập thì phải.”

“Tôi e rằng nó vẫn đang bị như vậy.”

“Được rồi, vậy hãy gọi Engells vào đây để tôi có thể giải thích tôi muốn nói chuyện với những ai.”

“Tiếc là hiện giờ Engells đang đi công chuyện rồi ạ.”

“Bây giờ á?”

Rosa nhìn Liu, và cô đột nhiên nhận ra hẳn phải có một lý do khác ẩn sau sự ngần ngại và căng thẳng của cô ấy. Engells - Chánh văn phòng - thường chuẩn bị sẵn sàng và đợi cô vào một ngày như hôm nay, và việc anh ta vắng mặt chợt khiến cô có cảm giác lo lắng.

“Vâng. Ông ấy phải đi bởi vì… nhưng ông ấy có thể tự nói với bà khi nào ông ấy quay lại.”

“Quay lại từ nơi nào? Chuyện gì đang xảy ra vậy?”

“Tôi không biết chính xác. Và tôi chắc chắn chuyện đó sẽ được giải quyết, nhưng như tôi đã nói…”

“Liu, chuyện gì đang xảy ra vậy?”

Cô thư ký bộ trưởng ngập ngừng, trông cực kỳ buồn bã.

“Tôi thực sự xin lỗi, Chúng ta đã nhận được rất nhiều email dễ thương từ những người ủng hộ bà, chúc bà những điều tốt lành, và tôi không hiểu tại sao lại có người gửi đến một thứ như thế.”

“Gửi đến cái gì?”

“Tôi chưa được tận mắt nhìn thấy nó. Nhưng tôi cho rằng đó là một lá thư đe dọa. Theo những gì Engells nói với tôi, nội dung trong thư có liên quan đến con gái bà.”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.