Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 344 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 80

❊ ❊ ❊

“Tôi có làm phiền không?”

Tim Jansen đứng ở ngưỡng cửa. Hai mắt anh ta thâm quầng ánh mắt đờ đẫn, và Nylander ngửi thấy mùi rượu bám lâu ngày.

“Không, vào đi.”

Đằng sau Jansen, Ban Trọng án đang làm việc hối hả tất bật, và Nylander đã từ chối lời nài xin tiếp tục tham gia vụ án của Jansen sau lễ tưởng niệm hôm trước, vì thế đáng lẽ ông ta không cần phải phí hoài thời giờ để tiếp anh ta nữa. Nhưng Hess và Thulin vừa mới rời khỏi văn phòng, và Jansen không đáp lại lời chào của họ. Anh ta nhìn thẳng về đằng trước như thể không nghe thấy họ, và điều đó, cùng với những lý do khác, khiến ông ta cảm thấy nên mời anh ta vào thì hơn.

Ban nãy, Nylander đã không lãng phí chút thời gian nào mà thông báo ngay cho Thulin và Hess biết điều ông ta muốn truyền đạt. Ông ta đã liên lạc với Bộ Công tác Xã hội vào sáng hôm đó và Bộ trưởng Rosa Hartung đã trả lời thông qua cố vấn của mình là Frederik Vogel rằng cô sẵn lòng cung cấp cho họ bất cứ thông tin nào mà cô biết.

“Nhưng Bộ trưởng không phải là đối tượng tình nghi và uy tín của bà ấy không thể bị tổn hại, vì thế chúng tôi có một điều kiện tiên quyết rằng các ông gọi đó là một cuộc trò chuyện chứ không phải một cuộc thẩm vấn.”

Nylander đoán rằng Vogel không tán thành việc này và đã khuyên Bộ trưởng đừng dính dáng vào “cuộc trò chuyện” ấy, nhưng cô đã khăng khăng đòi giúp họ. Mặc dù đã nghe tin nhưng Hess, người mà Nylander đang càng lúc càng không ưa, vẫn đứng im trong văn phòng của ông ta.

“Điều này có nghĩa là ông sẽ mở lại vụ án về sự mất tích của Kristine Hartung đúng không?”

Nylander không thể không nghe ra Hess nói rằng “vụ mất tích của Kristine Hartung” chứ không phải là “cái chết của Kristine Hartung”.

“Không, đây không phải là lúc để bàn đến chuyện đó. Nếu anh không thể hiểu được vấn đề, xin mời anh quay trở lại Urbanplan và tiếp tục nhấn chuông cửa các nhà xung quanh.”

Khuya hôm qua, Nylander đã định hoãn lại cuộc thẩm vấn Rosa Hartung lần nữa, nhưng bây giờ Ban Trọng án đang phải gánh một áp lực nặng nề. Cảnh tượng chào đón ông ta ở khu nhà vườn cứ như một cơn ác mộng, và việc Ricks bị sát hại khiến cho cuộc điều tra trở thành vấn đề cá nhân đối với nhiều sĩ quan cảnh sát. Một sinh mạng là một sinh mạng, và đáng lẽ không có gì khác biệt giữa việc sát hại một cảnh sát với việc sát hại bất cứ ai khác, nhưng sự tấn công máu lạnh nhằm vào viên thanh tra ba mươi chín tuổi ấy - theo chuyên viên khám nghiệm tử thi, anh ta đã bị vồ lấy từ đằng sau và bị cắt đứt động mạch cảnh - đã gây tác động sâu sắc đến bất kỳ người nào từng thề trung thành với lực lượng cảnh sát.

Vào lúc bảy giờ sáng hôm đó, Nylander đã được yêu cầu cập nhật thông tin tại một cuộc họp khẩn cấp của các quản lý. Nhìn chung, ông ta dễ dàng báo cáo với họ về việc nâng tình trạng cảnh giác lên mức cao nhất và những hoạt động điều tra mà họ đã thực hiện, trong đó nhiều hoạt động có vẻ có triển vọng. Nhưng mặc dù ông ta không một lần nhắc đến cái tên Kristine Hartung, cái bóng của cô bé vẫn lẩn khuất trong những lời trình bày của ông ta. Cứ như thể họ đang đợi ông ta kết thúc để có thể nhắc đến vấn đề thực sự của cuộc họp vậy: những dấu vân tay ngớ ngẩn, quái quỷ trên những con búp bê người hạt dẻ.

“Sau những gì đã xảy ra, có bất cứ nghi ngờ nào nảy sinh về kết quả của vụ án Kristine Hartung không?”

Phó cảnh sát trưởng đã hỏi câu hỏi ấy một cách khéo léo, nhưng đó vẫn là một lời xúc phạm. Ít nhất là trong cảm nhận của Nylander. Đó là một vấn đề cốt yếu trong cuộc đàm luận này, và Nylander cảm thấy mọi con mắt đều đổ dồn vào ông ta. Không một ông sếp nào trong phòng muốn ở địa vị của ông ta - câu hỏi ấy như ẩn chứa đầy rẫy bom mìn giống một con đường tiếp tế ở Trung Đông - nhưng Nylander đã trả lời. Xét một cách độc lập, chẳng có chi tiết nào trong vụ án Kristine Hartung cho thấy nó chưa được giải quyết. Cuộc điều tra đó đã được thực hiện vô cùng kĩ lưỡng, tất cả các khả năng đều đã được tra xét, cho đến khi bằng chứng được mang đến trước tòa và kẻ có tội bị tuyên án.

Mặt khác, đúng là họ đã xác định được ba dấu vân tay hơi nhòe của Kristine Hartung trên ba con búp bê hạt dẻ có liên quan đến ba vụ sát hại phụ nữ. Nhưng điều đó hầu như có thể có bất cứ ý nghĩa gì. Đó có thể là một loại dấu ấn, một cách chỉ trích Bộ trưởng và các cơ quan phúc lợi xã hội, và vì lý do đó, Bộ trưởng đương nhiên nên được bảo vệ kĩ càng. Và những con búp bê hạt dẻ đó có thể đã được mua ở quầy hàng của Kristine Hartung trước khi cô bé chết. Cho đến nay điều đó vẫn chưa được xác định chắc chắn - ngoại trừ việc không có dấu hiệu gì cho thấy cô bé vẫn còn sống. Để các sếp im lặng, Nylander thậm chí đã đưa ra giả thuyết rằng có thể mục đích của hung thủ là gieo rắc nỗi nghi ngờ và dao động, vì thế, với tư cách là những cảnh sát có trình độ chuyên môn, họ nên tập trung vào các bằng chứng và những điều thực tế.

“Nhưng tôi nghe nói không phải tất cả các thanh tra của anh đều có chung ý kiến đó.”

“Vậy thì ngài đã nghe nhầm rồi. Có thể có người nghĩ hơi khác một chút, nhưng điều đó cũng không quá kỳ lạ, vì người đó không hề tham gia cuộc điều tra quy mô lớn mà chúng tôi đã thực hiện năm ngoái.”

“Đó là ai vậy?” Một thanh tra cấp cao đã hỏi.

Phó ban của Nylander đã giải thích rằng họ đang nói đến Mark Hess, sĩ quan liên lạc mới đây đã gặp rắc rối ở La Hay và bị “cho về vườn” cho đến khi tương lai của anh được định đoạt. Từ thái độ không tán thành của những người khác, Nylander cảm nhận được rằng họ chẳng để ý gì mấy đến một sĩ quan liên lạc đang góp phần làm cho mối quan hệ của họ với Europol trở nên xấu hơn nữa. Ông ta cứ tưởng cuộc bàn luận đã kết thúc, nhưng rồi Phó cảnh sát trưởng xen vào, nói rằng ông ta còn nhớ Hess rất rõ và biết chắc rằng anh không phải là kẻ ngốc. Hess có thể hơi lập dị, nhưng hồi còn công tác ở đây, anh đã là một trong những thanh tra giỏi nhất từng đặt chân vào ban này.

“Nhưng tôi vừa nghe thấy anh nói anh ta không nắm rõ tình hình cuộc điều tra lần trước. Biết được điều đó khiến tôi thấy yên tâm hơn phần nào, đặc biệt là khi tôi mới nghe Bộ trưởng Bộ Tư pháp phát biểu trên radio chưa đầy một tiếng đồng hồ trước, một lần nữa khẳng định rằng chẳng có bất cứ lý do gì để bắt đầu đào bới lại vụ án Kristine Hartung. Tuy nhiên, chúng ta có bốn vụ án mạng cần giải quyết, trong đó có một vụ giết hại cảnh sát, vì thế chúng ta phải hành động ngay bây giờ. Chúng ta sẽ tự mình hại mình nếu không chịu kiểm tra một số điều chỉ vì muốn cố gắng bảo vệ cho thanh danh của mình.”

Nylander đã phủ nhận rằng ông ta không cố bảo vệ cái gì cả, nhưng mối ngờ vực đã bao trùm bầu không khí trên cái bàn gỗ gụ trong phòng họp. May mắn thay, ông ta đã nhanh trí bổ sung thêm rằng ông ta đang định yêu cầu thực hiện một cuộc thẩm vấn chi tiết hơn với Bộ trưởng Rosa Hartung vào chính ngày hôm đó. Chỉ để kiểm tra lại xem liệu cô và văn phòng của cô có thêm bất cứ thông tin gì có thể giúp họ bắt được hung thủ không.

Nylander đã rời khỏi phòng họp với cái đầu ngẩng cao, chẳng hề để lộ rằng sâu thẳm trong lòng ông ta, một nỗi lo lắng đã bắt đầu nhen nhóm: có lẽ họ đã thực sự phạm phải sai lầm trong vụ án Kristine Hartung.

Ông đã suy nghĩ về vụ án ấy vô số lần, nhưng vẫn không thể nhận ra sai lầm có thể là gì. Đồng thời, ông ta biết mình có thể phải hôn tạm biệt tất cả hy vọng về một sự nghiệp đầy thăng tiến ở Sở Cảnh sát hay bất cứ đâu trong thành phố trừ phi họ sớm đạt được một sự đột phá.

“Ông cần cho phép tôi trở lại vụ án.”

“Jansen, chúng ta đã nói về chuyện này rồi. Anh sẽ không được tham gia vụ án nữa. Về nhà đi. Hãy nghỉ một tuần.”

“Tôi không về nhà đâu. Tôi muốn góp sức.”

“Không được. Tôi biết Ricks có ý nghĩa thế nào với anh.”

Tim Jansen đã không ngồi xuống cái ghế Eames mà Nylander mời anh ta. Thay vào đó, anh ta cứ đứng sừng sững, đôi mắt dán chặt vào khoảnh sân với các cột trụ bên ngoài cửa sổ.

“Hiện giờ mọi chuyện thế nào rồi?”

“Rất nhiều việc phải làm. Tôi sẽ cho anh biết nếu chúng ta thu được thành quả nào đó.”

“Vậy là họ vẫn chưa điều tra được gì? Hess và ả quỷ cái kia?”

“Jansen, về nhà đi. Anh đang suy nghĩ không được sáng suốt. Về nhà và ngủ đi.”

“Đó là lỗi của Hess. Ông cũng nhận ra điều đó đúng không?”

“Cái chết của Ricks không phải là lỗi của ai khác ngoài hung thủ. Tôi chính là người đã phê chuẩn chiến dịch đó, không phải Hess, vì thế nếu anh muốn giận dữ với ai thì người đó nên là tôi.”

“Ricks sẽ không bao giờ rời khỏi căn nhà đó một mình nếu không phải vì Hess. Chính Hess đã thúc đẩy cậu ấy làm điều đó.”

“Tôi không hiểu ý anh là gì.”

Ban đầu, Jansen không trả lời.

“Chúng tôi đã gần như không ngủ suốt ba tuần… Chúng tôi đã dồn hết tâm sức cho đến khi có được bằng chứng và lời thú tội… nhưng rồi gã khốn đó dưỡn dẹo từ La Hay trở về và bắt đầu lan truyền tin đồn rằng chúng tôi đã sai lầm…”

Những lời ấy thoát ra thật chậm rãi, và đôi mắt Jansen trở nên xa xăm.

“Nhưng không phải như thế. Vụ án đã được giải quyết. Vì thế anh không sai lầm gì cả. Đúng không?”

Một lần nữa, Jansen không trả lời; rồi điện thoại của anh ta reo lên và anh ta rời đi để nghe máy. Nylander nhìn theo anh ta. Đột nhiên ông ta hy vọng hơn bao giờ hết rằng Hess và Thulin sẽ thu được thông tin gì đó trong chuyến đến gặp Bộ trưởng.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.