Người Hạt Dẻ

Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 344 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
THỨ BA, NGÀY 31 THÁNG 10 NĂM 1989 - CHƯƠNG 1

❊ ❊ ❊

Những chiếc lá vàng, lá đỏ là là bay trong nắng, đậu xuống mặt đường nhựa ướt át. Con đường chạy xuyên qua cánh rừng như một dòng sông tối thẫm, phẳng lặng như gương. Khi chiếc xe cảnh sát màu trắng lao vút qua như xé gió, đám lá thoáng xoay tròn trong không trung trước khi rớt xuống thành từng đống nhớp nháp dọc theo vệ đường. Marius Larsen nhấc chân khỏi chân ga và giảm tốc độ để chuẩn bị rẽ khúc cua, thầm ghi nhớ rằng ông sẽ phải bảo hội đồng địa phương mang xe quét đường đến đây. Nếu họ cứ để mặc đám lá như vậy quá lâu, chúng sẽ khiến cho mặt đường trơn trượt, và điều đó có thể gây nguy hiểm đến tính mạng người đi đường. Marius đã chứng kiến chuyện ấy quá nhiều lần rồi. Ông công tác trong lực lượng cảnh sát đến nay đã ngót nghét bốn mươi mốt năm, trong đó, suốt mười bảy năm qua ông là sĩ quan cấp cao ở Sở Cảnh sát này, và mùa thu nào ông cũng phải giục giã họ chuyện quét đường. Nhưng hôm nay thì ông chưa thể báo với họ được, hôm nay ông phải tập trung vào cuộc trò chuyện sắp tới.

Marius cáu kỉnh dò tần số radio trên xe, nhưng chẳng thể tìm thấy chương trình mà ông đang tìm kiếm. Chỉ có tin tức về Gorbachev và Reagan, rồi thì cái suy đoán về sự sụp đổ của Bức tường Berlin. Họ nói chuyện đó sắp xảy ra rồi. Một kỷ nguyên hoàn toàn mới có thể sắp sửa mở ra.

Lâu nay ông đã biết rằng sớm muộn gì cũng sẽ phải nói chuyện về cái vấn đề mà ông đang canh cánh trong lòng, nhưng ông chưa bao giờ có đủ can đảm. Giờ đây, chỉ còn một tuần nữa thôi là đến thời điểm mà vợ ông nghĩ rằng ông sẽ nghỉ hưu, ông nghĩ đã đến lúc nên nói với bà sự thật. Đó là ông sẽ không thể nào chịu đựng nổi nếu không được tiếp tục làm công việc mà ông đang làm. Ông đã suy tính thiệt hơn và hoàn lại quyết định nghỉ hưu. Ông chưa sẵn sàng với việc nằm khểnh trên sofa xem chương trình Bánh xe May mắn, cào lá trong vườn hoặc chơi bài với mấy đứa cháu.

Khi ông hình dung cuộc trò chuyện ấy trong đầu, nó có vẻ dễ dàng lắm, nhưng Marius thừa biết vợ ông sẽ thất vọng. Bà sẽ cảm thấy chán nản. Bà sẽ đứng dậy, rời khỏi bàn và bắt đầu kỳ cọ mặt bếp, vừa quay lưng lại với ông vừa nói với ông rằng bà hiểu. Nhưng bà sẽ không hiểu. Vì thế, mười phút trước, khi nhận được thông báo qua bộ đàm về một vụ than phiền, ông đã nói với mọi người trong Sở Cảnh sát rằng ông sẽ đích thân giải quyết việc đó để có thể trì hoãn cuộc trò chuyện với vợ thêm một lúc nữa. Thường thì ông sẽ bực tức nếu phải lái xe suốt chặng đường dài, băng qua biết bao cánh đồng và khu rừng để tới trang trại của nhà Ørum chỉ để nói với họ rằng họ cần trông chừng lũ gia súc kĩ hơn. Đã mấy lần đám lợn hoặc bò nhà họ chui qua được hàng rào và đi lang thang trên những cánh đồng của hàng xóm cho đến khi Marius hoặc một trong các cấp dưới của ông yêu cầu Ørum đi bắt chúng về. Nhưng hôm nay ông chẳng bực tức chút nào. Đương nhiên trước đó ông đã bảo các cấp dưới của mình gọi điện đến nhà riêng của Ørum và bến phà, nơi anh ta làm thêm, nhưng vì cả hai nơi đều chẳng có ai nhấc máy nên ông đã cho xe rời khỏi con đường chính và hướng thẳng về phía trang trại.

Marius dò được một kênh đang phát nhạc Đan Mạch cổ. Bản nhạc Chiếc xuồng cao su màu đỏ tươi vang lên khắp chiếc Ford Escort cũ rích, và Marius vặn lớn âm lượng. Ông đang thưởng thức mùa thu và chuyến đi xuyên qua cánh rừng với đám lá nâu, vàng, đỏ xen lẫn những cây thường xanh. Dấu hiệu cho thấy mùa săn vừa mới bắt đầu. Ông hạ kính cửa sổ xuống, những tia nắng chiếu xuyên qua rặng cây, hắt những vệt lốm đốm xuống mặt đường và trong một thoáng, Marius quên đi tuổi tác của mình.

Trang trại lặng ngắt như tờ. Marius bước ra ngoài và đóng cửa xe lại. Trong lúc làm vậy, ông chợt nhận ra đã lâu mình chưa đặt chân đến đây. Cái sân rộng trông thật hoang phế. Các ô cửa sổ ở chuồng ngựa thủng lỗ chỗ, vôi vữa trên các bức tường nhà chính thì tróc từng mảng, còn cái xích đu trống trơn dựng trên thảm cỏ um tùm gần như lọt thỏm giữa những cây dẻ cao lớn bao quanh khu đất. Lá cây và hạt dẻ rụng bừa bãi khắp khoảnh sân trải sỏi, chúng kêu lép bép dưới chân Marius khi ông bước tới cánh cửa chính của ngôi nhà và gõ lộc cộc.

Sau ba lần gõ và gọi tên Ørum, Marius nhận ra sẽ chẳng có ai trả lời ông. Thấy chẳng có dấu hiệu gì của sự sống, ông lấy một cuốn sổ ra, xé một tờ giấy để viết lời nhắn rồi nhét nó qua khe của hộp thư. Đúng lúc đó, có mấy con quạ bay qua sân và biến mất đằng sau chiếc máy kéo hiệu Ferguson đậu trước chuồng gia súc. Vậy là chuyến đi đến tận đây của Marius đã hóa thành công cốc, và bây giờ ông sẽ phải ghé qua bến phà để tìm Ørum. Nhưng ông không bực tức lâu: lúc quay trở lại chiếc xe, một ý nghĩ chợt nảy ra trong đầu ông. Điều này không hay xảy ra với Marius, vì thế ông cảm thấy may mắn khi lái xe đến đây thay vì về thẳng nhà để nói chuyện với vợ. Để bù đắp cho bà, ông sẽ rủ bà đi Berlin một chuyến. Họ có thể nghỉ ngơi thư giãn ở đó trong một tuần, chà, ít nhất là hai ngày cuối tuần, ngay khi ông có thể nghỉ phép. Họ sẽ tự lái xe, chứng kiến lịch sử hình thành cái kỷ nguyên mới mà người ta đang nhắc đến đó, ăn bánh hấp và dưa cải Đức như trước kia họ đã từng làm ở Harzen trong chuyến cắm trại với lũ trẻ từ thuở xa lơ xa lắc. Chỉ đến khi gần tới chỗ chiếc xe, ông mới hiểu ra lý do lũ quạ kéo đến đằng sau chiếc máy kéo. Chúng đang nhảy loi choi quanh một thứ gì đó tái mét và không rõ hình dạng. Mãi đến lúc lại gần hơn, ông mới nhận ra đó là một con lợn. Mắt nó đã dại đờ, nhưng cơ thể nó vẫn còn rung giật như thể cố xua đuổi lũ quạ đang rỉa vào vết thương do đạn bắn ở sau đầu.

Marius quay trở lại ngôi nhà và mở cửa chính. Tiền sảnh tối lờ mờ, và ông ngửi thấy mùi ẩm mốc, cùng một mùi gì đó nữa mà ông chưa xác định được.

“Ørum, cảnh sát đây.”

Không có tiếng đáp lại, nhưng ông có thể nghe thấy tiếng nước chảy ở đâu đó trong nhà, vì thế ông bước vào trong bếp. Cô con gái vẫn còn ở tuổi vị thành niên. Chừng mười sáu, mười bảy. Thi thể cô bé đang ngồi trên cái ghế cạnh bàn, khuôn mặt biến dạng gục vào bát cháo đặc. Trên lớp vải sơn lót sàn ở phía bên kia cái bàn là một xác chết khác. Cậu bé cũng ở tuổi vị thành niên, lớn hơn cô bé kia một chút, trên ngực cậu có một vết đạn bắn há hoác, đầu cậu ngoẹo về một bên, tựa vào bếp lò. Marius cứng người lại. Dĩ nhiên ông đã từng nhìn thấy người chết, nhưng chưa bao giờ thấy ai chết kiểu này, và trong một thoáng, ông như bị tê liệt, rồi ông rút khẩu súng của mình ra khỏi bao đựng đeo ở thắt lưng.

“Ørum?”

Marius vừa tiếp tục đi sâu hơn vào trong nhà vừa gọi tên Ørum, lần này ông giương cao khẩu súng. Vẫn không có ai đáp lời. Marius tìm thấy thi thể tiếp theo trong phòng tắm, và lần này ông phải đưa tay lên bịt miệng để không nôn mửa. Nước đang chảy từ cái vòi trong bồn tắm, mà bồn tắm thì đã đầy tràn từ lâu. Nước chảy xuống sàn nhà lát đá mài, quyện lẫn với máu trôi xuống miệng ống thoát. Trên sàn nhà có một người phụ nữ lõa thể đang nằm sõng sượt - đó hẳn là mẹ của hai cô cậu ngoài kia. Một cánh tay và một ống chân của cô ta đã bị đứt lìa khỏi thân người. Trong báo cáo giải phẫu tử thi sau đó, người ta kết luận rằng cô ta đã bị chém nhiều nhát bằng một cây rìu. Đầu tiên là lúc cô ta nằm trong bồn tắm, tiếp đó là khi cô ta cố trườn bò trên sàn nhà để bỏ trốn. Bản báo cáo cũng khẳng định rằng cô ta đã cố dùng tay và chân để bảo vệ mình, đó là lý do chúng bị đứt lìa. Khuôn mặt cô ta không còn nhận dạng được, bởi vì cây rìu đã băm vằm nó.

Marius hẳn sẽ đông cứng người lại trước cảnh tượng ấy nếu ông không thấp thoáng thấy thứ gì đó khẽ chuyển động ở phía đuôi mắt mình. Ông nhận ra có một thân người đang nằm nửa kín nửa hở bên dưới một tấm rèm phòng tắm bị vứt trong một góc. Marius thận trọng nhấc tấm rèm lên một chút. Đó là một cậu bé. Tóc tai bù xù, chừng mười hoặc mười một tuổi. Cậu đang nằm trong vũng máu, chẳng còn chút sinh khí, nhưng một góc tấm rèm vẫn đang che khuất miệng cậu và nó khẽ rung rinh theo từng nhịp yếu ớt, đứt quãng. Marius vội vàng cúi xuống cậu bé và hất góc rèm đó ra, cầm cánh tay chẳng còn sinh lực của cậu bé lên, cố gắng tìm mạch đập. Tay chân cậu bé có những vết rách và vết trầy xước. Cậu mặc một chiếc quần đùi và một chiếc áo phông nhuốm đầy máu, một cây rìu đã được thả xuống ngay gần đầu cậu. Khi thấy mạch cậu vẫn còn đập, Marius đứng bật dậy.

Chạy sang phòng khách, ông luống cuống chộp lấy điện thoại bên cạnh cái gạt tàn đầy ự, khiến cái gạt tàn lộn nhào xuống sàn, nhưng lúc ông liên lạc được với đồn cảnh sát, đầu óc ông đã đủ tỉnh táo để báo tin một cách rõ ràng, mạch lạc, “Xe cứu thương. Các sĩ quan cảnh sát. Càng nhanh càng tốt. Không thấy Ørum đâu. Lên đường. Ngay!” Khi ông gác máy, suy nghĩ đầu tiên của ông là trở lại bên cậu bé thật nhanh, nhưng rồi ông chợt nhớ ra rằng vẫn còn một đứa bé nữa: cậu bé kia có một cô em gái song sinh.

Marius quay trở lại phía tiền sảnh và cầu thang dẫn lên tầng trên. Khi ông đi qua căn bếp và cánh cửa đang hé mở dẫn xuống tầng hầm, ông dừng khựng lại. Có tiếng động. Tiếng bước chân hoặc tiếng kéo lê thứ gì đó. Nhưng giờ lại im ắng. Marius lại rút súng ra. Mở rộng cánh cửa dẫn xuống tầng hầm, ông rón rén bước xuống các bậc thang hẹp cho đến khi đặt chân lên sàn bê tông. Mất một lúc mắt ông mới quen với bóng tối, và rồi ông nhìn thấy cánh cửa của một căn phòng dưới tầng hầm đang mở ở đầu kia hành lang. Cơ thể ông do dự, bảo ông nên dừng lại ở đây, chờ đợi xe cứu thương và đồng đội của ông đến, nhưng Marius nghĩ đến cô bé nọ. Khi ông đến gần cánh cửa, ông có thể thấy nó đã bị mở ra bằng vũ lực, khóa và chốt nằm vương vãi trên mặt đất. Marius đi vào trong phòng. Căn phòng chỉ được thắp sáng lờ mờ nhờ ánh nắng hắt vào qua những ô cửa sổ lấm lem bụi bẩn ở bên trên. Nhưng ông vẫn có thể nhìn thấy một bóng hình bé nhỏ trốn sâu dưới gầm bàn trong góc phòng. Marius vội vã tiến lại, hạ súng, cúi người và nhòm xuống dưới gầm bàn.

“Ổn rồi. Mọi chuyện kết thúc rồi.”

Ông không thể nhìn thấy khuôn mặt cô bé, chỉ thấy cô bé đang lắc đầu và càng rúc sâu hơn vào trong góc mà không nhìn ông.

“Tên ông là Marius. Ông là cảnh sát, và ông đến đây để giúp cháu đấy.”

Cô bé vẫn rụt rè ở nguyên chỗ cũ, như thể không nghe thấy lời ông và Marius đột nhiên để ý đến căn phòng. Ông liếc nhìn quanh, nhận ra căn phòng này được dùng để làm gì. Ông cảm thấy ghê tởm. Rồi ông thoáng nhìn thấy những kệ gỗ méo mó qua cánh cửa dẫn sang căn phòng kế bên. Cảnh tượng ấy khiến ông quên đi cô gái nhỏ, và ông bước qua ngưỡng cửa. Marius không rõ có bao nhiêu, nhưng chúng nhiều đến nỗi ông không đếm xuể bằng mắt thường. Đó là những con búp bê hạt dẻ, cả nam lẫn nữ. Và động vật nữa. Có con to, con nhỏ, vài con trông thật non nớt, nhưng cũng có những con trông thật kỳ quái. Nhiều con trong số chúng còn chưa hoàn thiện và dị hình dị dạng. Marius nhìn chằm chằm vào chúng, vào số lượng và sự đa dạng của chúng và những con búp bê nhỏ bé trên những kệ gỗ ấy khiến lòng ông dấy lên một cảm giác bất an. Đúng lúc đó, cậu bé nọ bước qua ngưỡng cửa đằng sau ông.

Trong một giây ngắn ngủi, Marius nhận ra ông nên nhớ hỏi đội kỹ thuật hình sự rằng cửa tầng hầm bị phá từ bên trong hay bên ngoài. Trong một giây ngắn ngủi, ông nhận ra thứ gì đó gớm ghiếc có thể đã trốn thoát, như những con thú xổng chuồng, nhưng khi ông quay về phía cậu bé, những ý nghĩ của ông trôi dạt đi như những đám mây nhỏ xíu, lộn xộn bay ngang qua bầu trời. Thế rồi cây rìu bổ vào hàm ông và vạn vật trở nên tối đen.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.