Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 344 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 104

❊ ❊ ❊

Chuyến đi vào trung tâm thành phố có cảm giác dài đằng đẵng, với vô số chướng ngại. Cô đổi làn mỗi khi có thể, và ở khu Tam Giác rồi sau đó là Vườn Thượng Uyển, cố lao như bay qua vạch kẻ đường cho dù lúc đó đang là đèn đỏ. Rất nhiều ký ức tràn về. Một số ký ức cô có thể nhớ chắc chắn, nhưng cũng có những ký ức mơ hồ và lỗ chỗ, như thể sau này trí óc cô mới khâu chúng lại với nhau để chúng trở nên có ý nghĩa. Đến Bộ, cô tự hỏi phải đỗ xe ở đâu để không thu hút sự chú ý, và sau khi xoay xở tìm được một chỗ, cô vội vàng chạy về phía cửa sau. Cô chợt nhớ ra mình đã quên thẻ ra vào, nhưng nhân viên an ninh vẫy tay ra hiệu cho cô đi qua.

“Liu, tôi cần cô giúp.”

Bên trong văn phòng, cô thấy thư ký của mình đang họp với hai cô gái trẻ mà Rosa nhận ra là hai nhân viên mới. Liu giật mình khi thấy Rosa, và cuộc bàn luận trong văn phòng ngừng lại.

“Vâng, đương nhiên rồi. Chúng tôi sẽ bàn tiếp chuyện này sau.”

Liu cho hai cô gái kia lui. Họ liếc nhìn Rosa với ánh mắt tò mò khi bước ra ngoài. Đến lúc đó Rosa mới nhận ra rằng mình vẫn đang mặc bộ đồ chạy bộ, người đẫm mồ hôi và đôi giày bám đầy bùn đất.

“Có chuyện gì vậy? Bà ổn chứ?”

Cô không có thời gian để đón nhận sự quan tâm của Liu.

“Vogel và Engells đâu?”

“Hôm nay Vogel chưa đến, và tôi nghĩ Engells đang họp ở đâu đó trong tòa nhà. Để tôi liên lạc với họ nhé?”

“Không, không cần thiết đâu. Chúng ta có thể tự mình tìm hiểu. Bộ có quyền truy cập vào danh sách các gia đình nhận nuôi dưỡng trẻ em và những đứa trẻ được nhận nuôi của các hội đồng địa phương đúng không?”

“Vâng… Sao vậy ạ?”

“Tôi cần tìm thông tin về một gia đình nhận nuôi dưỡng trẻ em. Gia đình mà tôi đang tìm kiếm thuộc sự quản lý của Hội đồng Odsherred. Có lẽ là từ năm 1986, nhưng tôi không chắc lắm.”

“1986? Chà, vậy thì tôi không chắc nó đã được số hóa…”

“Cứ thử đi! Được không?”

Liu rõ ràng là sợ sệt, và Rosa cảm thấy áy náy.

“Liu, cô không nên hỏi tại sao. Làm ơn cứ giúp tôi thôi.”

“Vâng…”

Liu ngồi xuống trước chiếc laptop của mình đang đặt trên bàn, và Rosa nhìn cô ấy với ánh mắt biết ơn. Cô ấy nhập thông tin đăng nhập của mình vào dữ liệu của hội đồng Odsherred và được cấp quyền truy cập, trong khi Rosa ngồi xuống một cái ghế và dịch nó lại gần màn hình hơn.

“Gia đình ấy có họ là Petersen.” cô nói với Liu. “Họ sống ở Odsherred, số 35 đường Kirkevej. Người cha tên là Poul, một giáo viên. Người mẹ tên là Kirsten, một thợ gốm.”

Các ngón tay của Liu lướt như bay trên bàn phím khi cô gõ thông tin đó.

“Chẳng có gì hiện lên cả. Bà có mã số định danh của họ không?”

“Không, tôi không có, nhưng tôi nhớ rằng họ có nhận nuôi một cô con gái. Rosa Petersen.” Liu bắt đầu gõ mã số định danh mà Rosa cung cấp, rồi cô ngừng lại và nhìn Rosa.

“Nhưng đó chẳng phải là bà sao…”

“Đúng vậy. Cứ tìm kiếm đi. Tôi không thể nói với cô chuyện này là gì. Cô phải tin tôi.”

Liu ngập ngừng gật đầu và tiếp tục tìm kiếm. Vài giây sau, cô thấy thứ mà họ đang tìm.

“Rosa, trẻ sơ sinh nữ. Tên khai sinh là Juul Andersen. Được nhận nuôi bởi Poul và Kirsten Petersen…”

“Giờ hãy dùng mã số định danh của họ và tìm kiếm một trường hợp từ năm 1986.”

Liu làm theo lời Rosa và tiếp tục tìm kiếm, nhưng sau vài phút đánh máy, cô lắc đầu.

“Chẳng có gì từ năm 1986 cả. Như tôi đã nói, họ chưa số hóa hết mọi thứ, vì thế có lẽ…”

“Hãy thử năm 87 hoặc 85. Có một cậu bé đã đến sống cùng gia đình chúng tôi, với em gái của cậu ta.”

“Bà có tên của cậu bé đó, hay…”

“Không, tôi không có gì cả. Họ ở đó không lâu. Chỉ vài tuần hay vài tháng…”

Liu vẫn tiếp tục gõ trong lúc trò chuyện, nhưng cô chợt ngừng lai. Đôi mắt cô nhìn chằm chằm vào màn hình.

“Tôi nghĩ ở đây có gì đó. 1987. Toke Bering… và em gái sinh đôi của anh ta, Astrid.”

Rosa thấy Liu đã tới một trang có số hồ sơ và một đoạn văn bản. Kiểu chữ cổ, cho thấy hồ sơ này trước đây được gõ bằng máy đánh chữ. Những cái tên này chẳng có ấn tượng gì với Rosa. Việc họ là anh em song sinh cũng vậy, nhưng cô biết đó hẳn là họ.

“Có vẻ như họ đã ở với gia đình bà trong ba tháng trước khi bị chuyển đi.”

“Chuyển đi đâu? Tôi cần biết chuyện gì đã xảy ra với họ.”

Liu kéo Rosa lại gần màn hình hơn để cô có thể tự mình xem hồ sơ cũ này. Và Rosa đọc nó. Lúc cô đọc xong ba trang đánh máy của nhân viên công tác xã hội, cả người cô run rẩy. Những giọt nước mắt lăn xuống hai gò má cô, và cô có cảm giác muốn nôn mửa.

“Rosa, có chuyện gì vậy? Tôi không thích như thế này đâu. Tôi có nên gọi Steen hoặc…”

Rosa lắc đầu. Hơi thở cô nghẹn lại, nhưng cô ép mình đọc hồ sơ ấy lần nữa. Lần này là vì cô nghĩ ở đó hẳn phải có một thông điệp dành cho cô. Một thứ mà chủ nhân của vòng tròn người hạt dẻ muốn cô hiểu được. Hay đã quá muộn? Phải chăng hắn chỉ đơn giản muốn nói với cô một điều khủng khiếp rằng đây chính là lý do cho tất cả? Phải chăng sự trừng phạt chính là cô sẽ phải sống chung với ý niệm đó trong suốt phần đời còn lại?

Lần này Rosa đọc kĩ mọi chi tiết, điên cuồng tìm kiếm các manh mối cho thấy mình sẽ phải làm gì tiếp theo. Và đột nhiên cô hiểu ra. Khi ánh mắt cô chạm đến địa danh mà cặp song sinh đã được đưa đến, thông điệp của chủ nhân vòng tròn người hạt dẻ liền trở nên rõ ràng, và cô biết cô chỉ có thể đi tới đó. Phải là chỗ đó.

Rosa đứng dậy, ghi nhớ địa chỉ trong hồ sơ.

“Rosa, bà có thể nói cho tôi biết chuyện này là gì được không?”

Cô không trả lời Liu. Cô vừa phát hiện một tin nhắn từ một số lạ trên điện thoại của cô, đang được cô đặt trên bàn làm việc. Đó là một biểu tượng cảm xúc với một ngón tay đặt trước miệng, và Rosa biết cô phải im lặng nếu muốn biết chuyện gì đã xảy ra với Kristine.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.