Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 344 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 18

❊ ❊ ❊

Mưa đã tạnh, sân bóng vắng tanh. Anh nhìn thấy bóng dáng cô đơn ấy hiện ra giữa những rặng cây và đi trên sân bóng, lớp cỏ nhân tạo AstroTurf ướt át ánh lên lấp lánh bên dưới những ánh đèn rọi. Mãi đến khi con bé đi qua cột gôn cuối cùng và lại gần hàng rào bê tông của bãi đỗ xe trống trơn, anh mới bắt đầu nhận ra rằng đó đích thực là con bé. Con bé vẫn mặc bộ quần áo mà nó đã mặc vào cái ngày nó mất tích và bước đi với dáng vẻ mà anh đã quá quen thuộc, anh sẽ luôn nhận ra nó trong số hàng nghìn đứa trẻ khác nhờ dáng đi ấy. Khi con bé nhìn thấy chiếc xe của anh, nó bắt đầu chạy, và anh thấy nụ cười của nó nở rộng khi chiếc mũ trùm đầu tuột xuống và ánh đèn chiếu rọi vào mặt nó. Đôi má con bé đỏ ửng vì lạnh; anh đã có thể ngửi thấy mùi của con bé, và biết chính xác cảm giác sẽ thế nào khi ôm siết con bé trong vòng tay. Con bé cười và gọi anh như mọi lần, cả cơ thể anh như muốn nổ tung khi anh mở toang cánh cửa xe và ôm chầm lấy con bé, rồi bắt đầu xoay nó vòng quanh.

“Bố đang làm gì thế? Lái xe đi ạ!”

Cửa sau đóng sầm một tiếng thật mạnh. Steen Hartung choàng tỉnh, ngơ ngác. Anh đã tựa đầu vào cửa sổ và ngủ thiếp đi. Con trai anh đang mặc bộ đồ thể thao, ngồi ở băng ghế sau, giữa những cái túi và bộ vợt, trong khi ở bên ngoài, những đứa trẻ khác đang đạp xe đi, nhìn chằm chằm vào Steen và cười với nhau.

“Con đã tập xong…”

“Bố lái xe đi.”

“Bố phải tìm chìa khóa đã.”

Steen ngó nghiêng tìm chìa khóa, mở cửa xe để ánh sáng ùa vào, và cuối cùng thấy nó đang nằm trên tấm thảm bên dưới vô lăng. Con trai anh co người lại trong chỗ ngồi của mình khi mấy đứa trẻ còn lại đi ngang qua.

“A ha… nó đây rồi.”

Steen đóng cửa lại.

“Buổi tập có suôn sẻ không…”

“Con không muốn bố đón con nữa.”

“Ý con là sao…”

“Cả xe đều bốc mùi.”

“Gustav, bố không biết…”

“Con cũng nhớ chị, nhưng con có cần uống rượu đâu!”

Steen sững người. Anh nhìn chằm chằm về phía những rặng cây và cảm thấy nặng nề như thể cả nghìn chiếc lá úa ướt sũng đang chôn vùi mình. Qua gương chiếu hậu, anh thấy con trai anh đang nhìn chăm chú ra ngoài cửa sổ, đôi mắt đanh lại. Nó mới mười một tuổi, và những lời nói của nó nên vui nhộn, hài hước mới phải, nhưng chúng không như thế. Steen muốn nói gì đó, muốn biện bạch rằng sự thật không phải thế, rằng con trai anh đã nhầm. Anh muốn cười thật to, thật sảng khoái và nói một câu bông đùa để chọc cho con trai cười, bởi vì đã quá lâu rồi thằng bé chẳng còn cười nữa.

“Bố xin lỗi… con nói đúng.”

Khuôn mặt của Gustav không thay đổi. Thằng bé chỉ nhìn chằm chằm bãi đỗ xe trống trơn.

“Đó là một sai lầm. Bố sẽ tĩnh trí lại…”

Vẫn không có lời đáp.

“Bố biết rằng con không tin, nhưng bố nói thật đấy. Chuyện này sẽ không xảy ra nữa đâu. Bố không muốn làm con không vui. Được chứ?”

“Con có thể chơi với Kalle trước khi chúng ta ăn tối không ạ?”

Kalle là bạn thân của Gustav, và nhà cậu bé nằm trên đường về nhà của họ. Steen nhìn vào gương chiếu hậu lần cuối rồi xoay chìa khóa và khởi động xe.

“Ừ. Đương nhiên là được.”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.