Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 344 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 27

❊ ❊ ❊

Hess đứng hút thuốc ở bên ngoài, quay lưng về phía cửa ra vào, những làn khói thuốc cuộn bay theo gió, chờn vờn giữa các tòa nhà và rặng cây. Trước mặt anh là bãi đỗ xe u tối và những cái cây già cỗi đen sì, rễ của chúng xoắn lại, phình lên bên dưới lớp nhựa đường đen thẫm. Thulin thoáng trông thấy một chiếc xe cứu thương xóc nảy trên mặt đường trải đá dăm và chui xuống ga ra ngầm dưới mặt đất khi hai cánh cửa kính tự động mở ra cho cô đi qua.

Thulin vừa phải tóm tắt lại mọi chuyện với bà y tá sau cuộc trò chuyện giữa Hess và cậu bé, và cô cũng muốn dặn dò họ chăm sóc cậu bé một cách tốt nhất có thể. Lúc họ nói chuyện xong Hess đã đi mất, và khi cô bước ra ngoài bãi đỗ xe, cô nhận ra mình thấy mừng vì anh đã đợi cô.

“Chuyện gì sẽ xảy ra với thằng nhỏ?”

Câu hỏi ấy có vẻ thân mật lạ kỳ, bởi cô mới biết Hess chưa đầy hai mươi tư tiếng đồng hồ, nhưng ý anh đã quá rõ ràng.

“Tùy thuộc vào các nhân viên công tác xã hội. Thật không may, thằng bé chẳng còn người thân nào khác, vì thế có lẽ họ sẽ bàn bạc một giải pháp với cha dượng của nó. Đương nhiên là trừ khi cha dượng của nó có tội.”

Hess nhìn Thulin. “Cô nghĩ anh ta có tội không?”

“Anh ta không có bằng chứng ngoại phạm. Và trong chín mươi chín phần trăm trường hợp, hung thủ chính là người chồng của nạn nhân. Chúng ta chưa có thông tin gì mới về vụ án.”

“Vậy sao?” Hess nhìn cô chăm chú khi anh tiếp tục nói. “Nếu thằng bé nói thật, vậy thì có lẽ con búp bê có dấu vân tay đã được mang đến hiện trường vụ án vào đúng cái đêm xảy ra án mạng. Nói một cách nhẹ nhàng thì điều đó thật kỳ lạ, và tôi không nghĩ chúng ta có thể giải thích rằng ai đó đã tình cờ mua con búp bê ấy ở một quầy hàng ven đường một năm trước, đúng không?”

“Mọi thứ không nhất thiết phải liên quan đến nhau. Bạn trai của nạn nhân có thể dễ dàng sát hại cô ta, và thằng bé Magnus có thể đã nhầm lẫn về chuyện con búp bê. Ý tôi là, chẳng có điều gì khác có lý cả.”

Hess định nói gì đó rồi lại thôi, và di chân dập tắt điếu thuốc lá. “Ừ. Có lẽ vậy.”

Anh đột ngột gật đầu chào tạm biệt, và Thulin nhìn anh lầm lũi đi qua bãi đỗ xe. Cô mở miệng định hỏi liệu anh có muốn đi nhờ xe về trung tâm thành phố không, nhưng đúng lúc đó, một cơn gió nổi lên và thứ gì đó rơi xuống những phiến đá lát vỉa hè đằng sau cô. Thulin quay người lại, nhìn thấy một vật hình cầu màu nâu ánh xanh có gai nhọn đang lăn xuống chỗ trũng bên cạnh thùng rác đựng thuốc lá, nơi những vật giống như nó đã dồn tụ lại. Cô nhận ra nó là gì. Ngước về phía cây dẻ, cô chăm chú ngắm nhìn những nhành cây đu đưa và tất cả những quả dẻ màu nâu ánh xanh có gai nhọn đang chờ đến lúc nứt ra, và trong một thoáng, cô thấy Kristine Hartung đang làm những con búp bê người hạt dẻ ở cái bàn trong phòng khách nhà cô bé. Hoặc ở một nơi nào đó hoàn toàn khác.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.