Phòng chờ thương gia ở sân bay Copenhagen gần như vắng tanh, sực nức mùi nước hoa, cà phê mới pha và bánh mì mới nướng, nhưng phải mất hơn năm phút tranh cãi với nhân viên tiếp tân ở cửa, Hess mới được phép đi vào bên trong. Khuôn mặt trẻ trung của cô ta được trang điểm hoàn hảo, và mặc dù cô ta mỉm cười, gật đầu thân thiện với anh, nhưng rõ ràng cô ta thấy khó có thể liên tưởng ngoại hình và hành vi của anh với tấm phù hiệu cảnh sát châu Âu mà anh chìa ra và cố gắng giải thích đi giải thích lại nhiệm vụ quan trọng của mình. Chỉ đến khi một nhân viên an ninh gốc Somali trẻ tuổi được gọi đến và xác thực tấm phù hiệu thì cô ta mới tỏ vẻ thông cảm và cho phép Hess bước chân vào những sảnh đợi thiêng liêng của phòng chờ thương gia.
Hess đi thẳng tới chỗ ba chiếc máy tính dành cho khách ở phía cuối phòng chờ. Trong phòng chỉ có một vài người ít ỏi và họ đều đang mải miết với những chiếc điện thoại thông minh và bữa sáng kiêm bữa trưa có lượng calo thấp ở những cái bàn tròn, và chẳng rõ đã từng có ai sử dụng những chiếc ghế cao trống trơn trước mặt các màn hình máy tính kia không, ngoại trừ đám trẻ con thi thoảng được bố mẹ dẫn theo trong những chuyến công tác. Hess ngồi xuống trước một bàn phím, rủa thầm và bực tức khi anh đăng nhập vào hệ thống an ninh của Europol và mở hòm thư của mình. Anh biết ngày hôm nay có một vài chuyến bay đến Bucharest, cho dù sẽ phải trung chuyển ở một nơi nào đó nhàm chán tại Đức, nhưng sự chậm trễ này sẽ chọc tức Freimann nếu đến tai ông ta. Tuy nhiên, Hess cảm thấy mình không có sự lựa chọn, rồi ngay khi anh mở danh sách những bức ảnh mà Bekker đã truy cập lần nữa và nhìn thấy những con búp bê hạt dẻ, anh quên phắt ông sếp của mình.
Trên màn hình lớn hơn này, những con búp bê câm lặng trong các bức ảnh gần ba mươi năm trước dường như càng thêm phần kỳ bí, nhưng Hess vẫn không chắc chắn phát hiện của anh có ý nghĩa gì. Rõ ràng Bekker đánh giá cao bức ảnh này. Điều đó quá rõ ràng từ số lần hắn xem nó, cũng như sự thật rằng nạn nhân không phải là típ người hắn ưa thích. Nhưng tại sao hắn lại đánh giá cao nó? Lần đầu tiên hắn nhìn thấy nó - khoảng mười tám tháng trước, khi hắn xâm nhập vào kho dữ liệu - trên báo chí hoặc bất cứ nơi nào khác còn chưa có thông tin gì về một tên sát nhân bí ẩn giết hại những người phụ nữ và để lại những con búp bê hạt dẻ ở hiện trường tội ác. Tên sát nhân đó thậm chí còn chưa tồn tại vào thời điểm Bekker lần đầu xem bức ảnh này, vì thế, xét từ quan điểm đó, chẳng có lý do gì để hắn mê mẩn đội quân búp bê hạt dẻ thủ công ấy cả. Nhưng rõ ràng, trong tâm trí Hess, hắn đã mê mẩn chúng.
Trong một thoáng, Hess tự hỏi phải chăng sự hứng thú của Bekker được khơi gợi bởi thứ gì đó mà hắn đọc được trong hồ sơ vụ án về tội ác trên đảo Møn năm 1989. Một báo cáo của cảnh sát về vụ án có thể giải thích cho sự hứng thú ấy - chẳng hạn, có thể hắn nhận ra hắn biết các nạn nhân hoặc hiện trường vụ án, hoặc đã tình cờ biết được một mẩu thông tin nào đó có liên quan, khiến hắn kiểm tra đi kiểm tra lại bức ảnh về viên cảnh sát bị giết hại và những con búp bê hạt dẻ. Nhưng trong những dữ liệu mà Bekker đã xâm nhập, không có hồ sơ vụ án nào cả. Kể cả vụ trên đảo Møn hay bất cứ vụ nào khác. Đó chỉ đơn thuần là một kho ảnh chụp các hiện trường vụ án mà thôi. Chẳng có gì khác. Các báo cáo được lưu trữ ở một kho dữ liệu kỹ thuật số khác, và nếu trí nhớ của Hess còn tốt, Bekker đã không truy cập bất cứ thứ gì ngoài kho dữ liệu đặc biệt giúp giải tỏa cho xu hướng tình dục của hắn.
Hess vẫn chưa sáng tỏ được điều gì. Cơn đau đầu đã quay trở lại, và anh đang bắt đầu hối hận vì đã gõ cửa buồng lái như một gã điên và ép viên phi công nói tiếng Đức cho anh xuống máy bay. Đáng lẽ chuyến bay ấy đã đưa anh tới Bucharest rồi. Nó thậm chí đã bay đúng giờ. Đôi mắt anh hướng lên bảng thông tin chuyến bay, nhưng anh lại nhìn thấy khuôn mặt và nghe thấy tiếng cười của Linus Bekker. Hess quyết định xem lại các bức ảnh lần nữa. Bắt đầu từ bức trên cùng, anh lướt xuống dưới qua một loạt tội ác khủng khiếp. Ảnh này nối tiếp ảnh kia, bức sau lại ghê rợn hơn bức trước, mà vẫn không giải thích được tại sao chúng lại khiến cho Bekker hứng thú như vậy. Hess cho rằng đó phải là một thứ gì đó bệnh hoạn, thứ gì đó mà chỉ một kẻ đồi bại như Bekker mới để ý, và anh đột nhiên nhận ra nó có thể là gì. Anh hiểu ra trước khi nhìn thấy nó - anh hiểu ra vì nó là thứ đáng sợ nhất mà anh có thể tưởng tượng, đồng thời nó cũng kỳ lạ đến mức có thể khiến Linus Bekker thích thú.
Anh xem lại từ đầu, lướt qua những bức ảnh mà anh đã biết, nhưng lần này anh chỉ tìm kiếm một thứ: anh không còn nhìn vào chủ thể của những bức ảnh nữa, mà để ý tất cả những thứ khác - cận cảnh, hậu cảnh, các đồ vật, bất cứ thứ gì có vẻ không quan trọng. Trong bức ảnh thứ chín, anh thấy thứ anh đang tìm kiếm. Đó là một hiện trường tội ác khác, với dòng chú thích: “Risskov, ngày 22 tháng 9 năm 2001”. Thoạt nhìn, nó chẳng có gì khác với những bức ảnh còn lại. Một người phụ nữ tóc vàng chừng ba mươi lăm tuổi, có vẻ như đang nằm chết trên sàn phòng khách của một ngôi nhà hay một căn hộ. Cô ta mặc váy màu nâu sẫm, áo sơ-mi trắng bị rách toạc và đi giày cao gót, một bên gót đã bị gãy. Ở hậu cảnh, anh nhìn thấy những món đồ chơi và một cái cũi quây, trong khi cái bàn ở bên trái đã bày sẵn một bữa ăn cho hai người - tiếc là bữa ăn ấy chẳng bao giờ được động đến. Thủ phạm ra tay thật cuồng loạn, mất kiểm soát, có lẽ sự việc đã diễn ra ở phía bên phải của bức ảnh, nơi mọi thứ bị đổ nhào và vương vãi máu. Nhưng cái cũi quây mới là thứ thu hút sự chú ý của Hess. Cái cũi quây và con búp bê người hạt dẻ nhỏ bé nhút nhát treo trên thanh chắn bên cạnh một cái trống lắc.
Máu bắt đầu chảy rần rật trong tai Hess. Anh tiếp tục cuộc săn lùng, đôi mắt anh như thể đã thích nghi, chúng chỉ chú ý đến vật mà chúng cần tìm kiếm. Tất cả những thứ khác đều không quan trọng, trên đời này chẳng tồn tại thứ gì ngoài con búp bê nhỏ bé đó, và ở bức ảnh thứ hai mươi ba, anh lại dừng lại.
“Nyborg, ngày 2 tháng 10 năm 2015”. Lần này là một phụ nữ trẻ trong một chiếc xe nhỏ màu đen. Được chụp qua kính chắn gió. Cô ta ngồi ở ghế lái, thân trên tựa vào một chiếc xe ô tô đồ chơi của trẻ con nằm trên ghế phụ. Cô ta ăn mặc rất diện, như thể đang trên đường đến hoặc vừa mới rời đi khỏi một cuộc gặp mặt hoặc hẹn hò. Một mắt cô ta bị thụt vào trong, nhưng trong bức ảnh này hầu như không có máu, và lần này hung thủ có vẻ kiểm soát tốt hơn so với vụ ở Risskov. Trên gương chiếu hậu ở cận cảnh có treo một con búp bê người hạt dẻ nhỏ bé. Tuy chỉ thấy bóng của nó, nhưng rõ ràng nó có mặt ở đó.
Còn lại gần bốn mươi bức ảnh, nhưng Hess đăng xuất và đứng dậy. Trên đường đi thang cuốn xuống tầng trệt, anh nghĩ rằng những vụ giết người trải dài trong gần ba mươi năm không thể có cùng một hung thủ được. Đó là điều bất khả thi. Sẽ có người để ý. Sẽ có người làm gì đó. Những con búp bê người hạt dẻ chẳng có gì là kỳ lạ cả, nhất là trong mùa thu. Có lẽ Hess chỉ đang thấy những gì mà anh muốn thấy?
Cho dù là thế, anh vẫn không thể ngừng hình dung ra khuôn mặt của Linus Bekker khi anh điền giấy tờ ở quầy cho thuê xe và đợi người ta đưa chìa khóa cho anh. Đây là mối liên kết mà Bekker đã nhận ra. Con búp bê hạt dẻ là dấu ấn của một kẻ giết người đã liên tục gây ra tội ác. Lúc anh nhận chìa khóa và chạy tới bãi đỗ xe, tuyết đã rơi dày hơn trước.