Những chiếc xe cảnh sát với ánh đèn xanh nhấp nháy chặn đứng cả hai đầu của con ngõ nhỏ, và một vài phóng viên hình sự sốt sắng đã đổ về hiện trường. Có người còn kéo theo cả thợ săn ảnh và xe truyền hình lưu động ghi lại những hình ảnh và thước phim để làm tư liệu sử dụng trong bản tin tiếp theo, cho dù họ sẽ không khai thác được thông tin gì từ cảnh sát ngoài những thứ họ có thể nhìn thấy từ vị trí của mình đằng sau dải băng đánh dấu hiện trường. Một nhóm cư dân cũng đã tụ lại, và lần thứ hai trong chưa đầy một tuần, họ bàng hoàng trố mắt nhìn những gì đang diễn ra trong ngôi nhà số 7. Thulin nghĩ rằng ắt hẳn khu dân cư này chẳng có mấy sự kiện đặc biệt ngoài những bữa tiệc đường phố và việc phân loại rác thải, và cô đoán sẽ còn lâu lắm những người ở đây mới có thể quên đi các sự kiện xảy ra trong tuần này.
Thulin đang đứng trên con đường bên ngoài ngôi nhà để gọi điện chúc Le ngủ ngon, con bé đã vui vẻ chấp nhận ngủ lại một đêm nữa ở nhà ông nó. Nhưng cô phải cố gắng lắm mới tập trung được vào cuộc trò chuyện, và trong lúc Le huyên thuyên về một ứng dụng mới và cuộc hẹn đi chơi với Ramazan, cô thầm điểm lại trong đầu những sự kiện xảy ra trong buổi tối nay. Khi đang lái xe xuôi theo con đường vành đai để trở lại trung tâm thành phố, cô đã chợt nhớ ra rằng chiếc xe màu đen có thể là chiếc Mazda 6 của Hans Henrik Hauge. Đó là lý do cô quay trở lại. Nhưng Hauge đã trốn thoát, và sau cuộc truy đuổi, cô đã tìm thấy Hess trên sàn bê tông của ga ra. Anh vẫn còn bị chấn động và bầm tím, nhưng không quá nặng nên đã lập tức tập trung sự chú ý vào chiếc MacBook mà Hauge rõ ràng đã cố lấy đi. Cô đã gọi điện cho đội kỹ thuật hình sự, cập nhật thông tin cho Nylander và phát lệnh bắt giữ Hans Henrik Hauge - nhưng cho đến giờ vẫn chưa có kết quả gì.
Hiện giờ, nơi này nhung nhúc các giám định viên kỹ thuật hình sự mặc đồ màu trắng, tập trung ở cả bên trong và bên ngoài ga ra. Họ đã mang theo máy phát điện và lắp đặt những ngọn đèn rọi sáng trưng. Một căn lều màu trắng đã được dựng lên ở đường dẫn vào nhà, và hầu hết hộp đựng bằng nhựa trong ga ra đã được mang ra ngoài để họ có thể dễ dàng tiếp cận căn hầm dưới lòng đất hơn. Thulin kết thúc cuộc trò chuyện với con gái và bước vào ga ra ngay khi Genz chui lên từ chỗ cửa sập với chiếc máy ảnh của mình. Trông anh ta thật mệt mỏi khi kéo khẩu trang xuống và báo cáo tình hình.
“Các vật liệu được sử dụng trong căn phòng này chỉ ra rằng nó được tạo ra cùng thời điểm với cái ga ra mới. Do không cần phải đào quá nhiều nên Hauge có thể sử dụng một cái máy đào đất hiệu Bobcat nếu anh ta thuê nó để đào móng cho ga ra. Làm việc đó mất không quá hai ngày, vì thế anh ta có thể đảm bảo rằng mình được yên ổn thực hiện kế hoạch. Đương nhiên, căn phòng được cách âm khi cánh cửa sập đóng lại và tôi nghĩ chúng ta có thể đoan chắc rằng Hauge thích đóng cánh cửa đó lại hơn.”
Thulin im lặng lắng nghe khi Genz tiếp tục nói. Họ đã tìm thấy một vài món đồ chơi của Magnus Kjær trong căn phòng ấy, cùng với kem, mấy chai soda, nến thơm và những đồ dùng cá nhân khác. Căn phòng đã được mắc điện và trang bị WiFi. Cho đến thời điểm này, cuộc khám nghiệm chưa tìm ra dấu vân tay nào khác ngoài dấu vân tay của cậu bé và Hans Henrik Hauge. Đối với Thulin, toàn bộ chuyện này thật không thể hiểu nổi. Trước đây, cô chỉ được đọc về trường hợp này hoặc xem người ta tường thuật chúng trên các bản tin thời sự - Josef Fritzl, Marc Dutroux, hay bất cứ kẻ tâm thần nào khác - và cô chợt nhận ra rằng trước ngày hôm nay, đối với cô, chúng dường như không có thật.
“Tại sao lại cần WiFi ở dưới đó nhỉ?”
“Chúng tôi chưa biết. Có vẻ như Hauge đến đây để phi tang vài thứ, nhưng chúng tôi không biết đó là thứ gì. Tuy nhiên, chúng tôi đã tìm thấy một số mật khẩu trong một cuốn sổ tay trong hộp carton. Có vẻ như hắn đang sử dụng hệ thống mạng ngang hàng ẩn danh. Có thể là để phát trực tiếp.”
“Phát trực tiếp cái gì?”
“Hess và người của tôi đang cố gắng mở chiếc Mac, nhưng mật khẩu rất khó, vì thế có vẻ như chúng tôi sẽ phải mang nó về Viện Kỹ thuật hình sự để bẻ khóa.”
Thulin nhận lấy đôi găng tay dùng một lần từ tay Genz và dợm bước đi qua anh ta, nhưng Genz đặt tay lên vai cô.
“Có lẽ cô nên để mấy anh chàng IT làm việc này. Họ sẽ gọi điện cho cô ngay khi có kết quả và nói cho cô biết trong chiếc Mac có gì.”
Qua đôi mắt sẫm màu của anh ta, Thulin có thể thấy anh ta có ý tốt. Anh ta không muốn cô phải bận tâm đến việc đó, nhưng cô vẫn chui xuống cửa hầm.