Ngôi nhà này là một trong những ngôi nhà to nhất ở Klampenborg. Từ khi Anne Sejer-Lassen cùng chồng và hai con chuyển đến đây vài tháng trước, cô đã có thói quen kết thúc cuộc chạy bộ bên ngoài cánh cổng điện tử bằng kim loại cao sừng sững và đi bộ nốt chặng đường cuối cùng, băng qua lối đi trải sỏi dẫn tới cửa chính, điều hòa hơi thở và nhịp tim. Nhưng hôm nay thì không. Sau khi dồn hết can đảm để gọi điện cho Erik, cô đã chạy thật nhanh về nhà, tiếp tục lao như bay trên lối đi trải sỏi, băng qua những bụi cây được cắt tỉa gọn gàng, đài phun nước bằng thạch cao tuyết hoa và chiếc xe Land Rover. Cô chẳng buồn đóng cổng, bởi vì cô biết trong một phút nữa thôi cô sẽ lái xe trở ra qua đó lần cuối cùng trong đời. Cô đã gọi điện cho cô giúp việc để nói cô sẽ tự đón Lina và Sofia ở trường mẫu giáo và câu lạc bộ ngoại khóa. Khi cô tới bậc thềm đá trước cửa, con chó nhảy lên và sủa mừng như thường lệ, nhưng cô chỉ hờ hững vỗ nó, rồi lấy chìa khóa từ bên dưới chậu hoa bằng đá và mở cửa.
Bên trong ngôi nhà, bóng tối đang bắt đầu phủ xuống. Vẫn còn thở hổn hển, cô bật đèn lên trước khi tắt hệ thống an ninh. Cô hất đôi giày chạy bộ ra và xăm xăm đi lên cầu thang với con chó bám theo sát gót. Cô biết rõ mình cần gì, bởi vì trong đầu cô, cô đã suy nghĩ về việc sửa soạn hành lý rất nhiều lần rồi. Từ phòng của bọn trẻ trên tầng hai, cô lấy hai chồng quần áo mà cô đã chuẩn bị sẵn sàng và giấu ở tận trong cùng của tủ quần áo, còn trong phòng tắm, cô lấy bàn chải đánh răng và đồ vệ sinh cá nhân. Khi điện thoại reo, cô thấy trên màn hình hiển thị tên chồng mình, nhưng cô không bắt máy. Nếu bây giờ có hành động thật khẩn trương, cô có thể gọi lại cho anh ta sau và nói rằng cô không thể trả lời điện thoại vì lúc ấy cô đang lái xe, và có lẽ anh ta sẽ không biết được chuyện gì xảy ra cho đến sáng ngày mai, khi anh ta phát hiện họ không ở nhà của mẹ cô. Cô tăng tốc, nhét quần áo của các con vào cái túi du lịch màu đen trong phòng ngủ lớn, vốn đã đẩy ứ quần áo của cô và những tấm hộ chiếu màu củ cải đường. Cô kéo khóa của cái túi lại và vội vàng chạy xuống cầu thang, lúc xuống đến căn phòng khách với những ô cửa sổ sát sàn hướng ra khu rừng, cô mới nhớ ra mình đã quên cái gì. Thả phịch cái túi xuống sàn nhà, cô đặt điện thoại lên trên nó rồi chạy trở lên tầng hai. Phòng bọn trẻ đã tối om. Cô sốt sắng lục lọi bên dưới những tấm chăn lông vịt và gầm giường, nhưng đến khi nhìn ra bậu cửa sổ, cô mới thấy hai con gấu trúc nhỏ mà bọn trẻ không thể thiếu được. Mừng rỡ vì tìm thấy chúng nhanh đến vậy, cô vội vàng xuống cầu thang, tự nhủ rằng bây giờ tất cả những gì cô phải làm là nhớ mang theo chiếc ví và chìa khóa xe. Cả hai thứ đó đều đang ở trong bếp, chờ đợi cô trên cái bàn lớn mộc mạc làm từ gỗ Trung Quốc. Sau đó cô tới phòng khách và sững người lại.
Ở giữa sàn nhà, nơi mới lúc nãy cô để cái túi đen, giờ chẳng có gì cả. Không có cái túi, cũng không có điện thoại. Chỉ có ánh sáng màu xanh từ những bóng đèn ngoài vườn hắt vào sàn gỗ đánh véc ni qua cửa sau, và một con búp bê nhỏ làm từ những hạt dẻ. Trong một thoáng, cô sửng sốt. Có lẽ đó chỉ là con búp bê người hạt dẻ mà một trong hai đứa con gái của cô đã làm cùng với người giúp việc, và có lẽ Anne đã để cái túi ở chỗ khác, nhưng một giây sau, cô biết là không phải thế.
“Ai đấy…? Erik, là anh à?”
Căn nhà im lìm. Không có tiếng trả lời, và khi cô nhìn con chó đang gầm gừ, cô thấy đôi mắt nó nhìn chằm chằm vào thứ gì đó trong bóng tối đằng sau cô.