Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 344 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 101

❊ ❊ ❊

Thulin tránh chạm mắt với hai viên thanh tra đang nhìn lên từ màn hình của họ khi cô lấy hết đồ ra khỏi ngăn tủ của mình và đóng cánh cửa kim loại hơi mạnh tay. Cô đã cố tình không để cho người khác chú ý rằng hôm nay là ngày làm việc cuối cùng của cô ở Ban Trọng án, và bây giờ cô không muốn thay đổi điều đó. Mặc dù nó chẳng tạo nên điều gì khác biệt. Cô sẽ chẳng nhớ ai, và có lẽ cũng sẽ chẳng ai nhớ cô. Cô đã thích như thế ngay từ ngày đầu tiên, và muốn đóng vai người vô hình mỗi khi có thể cho đến khi rời khỏi tòa nhà này. Vài phút trước, cô đã tình cờ chạm trán Nylander khi ông ta đi ngang qua cô ở hành lang với đoàn trợ lý của mình. Họ đang trên đường tới cuộc họp báo cuối cùng sau hàng loạt cuộc họp báo. Cái cớ cho cuộc họp báo lần này là các kết quả khám nghiệm cuối cùng của chuyên viên khám nghiệm tử thi và các phân tích ADN hiện đã sẵn sàng để công bố. Thulin tự hỏi liệu lý do thật sự có phải là Nylander thích làm tâm điểm của sự chú ý không. Dù sao đi nữa, nhìn có vẻ giống vậy lắm khi ông ta đứng tạo dáng bên cạnh Bộ trưởng Bộ Tư pháp trong bộ com lê hơi quá bóng lộn hoặc khi - với nỗ lực tỏ ra rộng lượng - ông ta nhấn mạnh rằng cuộc lùng sục của các thanh tra của ông ta ở Sydhavnen chính là bước ngoặt tối quan trọng trong cuộc điều tra.

Nylander đã dừng bước để chúc cô may mắn.

“Tạm biệt, Thulin. Gửi lời chào đến Wenger hộ tôi nhé.”

Ông ta nhắc đến Isak Wenger, cấp trên mới của Thulin ở NC3, và cô hiểu câu nói ấy có nghĩa là bây giờ Nylander cảm thấy cán cân quyền lực giữa các ban đã thay đổi, và Thulin nên hối tiếc vì sự lựa chọn của mình. Cô đã gần như quên mất sự thay đổi công việc mà cô đã tiến hành cho đến khi sếp của NC3 đích thân gọi điện cho cô vào hôm thứ Hai và chúc mừng cô vì đã khép lại vụ án mạng.

“Nhưng đó không phải là lý do tôi gọi điện. Tôi hy vọng cô vẫn còn hứng thú với một vị trí ở chỗ chúng tôi.”

Wenger đã mời cô vào vị trí đó, mặc dù cuối cùng cô đã chẳng nộp đơn mà cũng chẳng nhận được thư giới thiệu từ Nylander. Nếu cô nhận lời, Wenger sẽ giải quyết các thủ tục cần thiết với Nylander, và cô có thể bắt đầu làm việc ở NC3 sau kỳ nghỉ mùa thu muộn. Đó chính là viễn cảnh đang trải ra trước mắt Thulin: cả một tuần dành cho Le và bản thân cô, và mặc dù trong chừng mực nào đó mọi thứ đều diễn ra suôn sẻ, nhưng thật đáng bực mình làm sao khi mấy ngày vừa rồi Thulin cứ phải tự trấn an mình rằng vụ án đã thực sự được khép lại.

Việc phát hiện những bàn tay đứt rời của Anne Sejer-Lassen và Jessie Kvium cũng như bàn chân của Jessie trong cái tủ lạnh mini ở khu chế biến cũ của lò mổ rõ rành rành đến nỗi Thulin chẳng thể có sự lựa chọn hợp lý nào khác ngoài việc đồng ý với kết luận của Nylander. Đương nhiên là Hess đã đặt ra một số câu hỏi không lời đáp, nhưng có thể chính những vấn đề cá nhân của anh đã khiến anh tập trung quá mức vào chúng như vậy.

Dù sao đi nữa, đó chính là quan điểm đầy vô cảm của Nylander, và ông ta đã kể với Thulin rằng năm xưa Hess rời khỏi Ban Trọng án và Copenhagen là do một bi kịch cá nhân. Ông ta không biết nhiều về nó, vì hồi đó Nylander chưa vào Ban Trọng án, nhưng về cơ bản là vào một đêm tháng Năm hơn năm năm trước, người vợ hai mươi chín tuổi của Hess đã thiệt mạng trong một vụ cháy xảy ra trong căn hộ của họ ở Valby.

Thông tin ấy đã khiến Thulin chấn động. Trong báo cáo của cảnh sát mà cô tra cứu trên cơ sở dữ liệu, đám cháy xảy ra vào khoảng ba giờ sáng và đã lan đi với tốc độ đáng kinh ngạc. Tòa nhà đã được sơ tán, nhưng lửa cháy dữ dội đến nỗi các nhân viên cứu hỏa không thể tới được căn hộ ở tầng trên cùng. Khi đám cháy được dập tắt, thi thể cháy đen của người phụ nữ trẻ ấy đã được tìm thấy trong phòng ngủ, và chồng cô, “một thanh tra ở Ban Trọng án, Mark M. Hess”, bấy giờ đang điều tra một vụ án ở Stockholm, đã được thông báo qua điện thoại. Nguyên nhân đám cháy vẫn chưa được xác định. Họ đã điều tra xem là do hệ thống dây điện bị chập, đèn dầu bị đổ hay có kẻ cố ý phóng hỏa, nhưng vẫn không có kết luận chính xác. Lúc đó người phụ nữ ấy đang mang thai bảy tháng, và cặp đôi chỉ vừa mới kết hôn một tháng trước đó.

Báo cáo ấy khiến lòng Thulin quặn thắt. Đột nhiên có quá nhiều điều trong tính cách của Hess trở nên rõ ràng, tuy nhiên lại khó có thể hiểu thấu. Dù sao đi nữa, chẳng còn nghĩa lý gì khi nghĩ về những câu hỏi mà Hess đã đặt ra, và có lẽ đó là lý do cô cảm thấy nhẹ nhõm khi nghe thấy Phó cảnh sát trưởng nói với Nylander rằng Hess đã được phục chức ở La Hay và đang trên đường đi làm một nhiệm vụ ở Bucharest. Vậy là Hess đang rời khỏi đất nước này, và chắc chắn đó là điều tốt nhất. Cô đã cố gắng liên lạc với anh vài lần trong tuần, nhưng anh không gọi điện lại, và cô đã bối rối khi Le hỏi khi nào thì “cái chú có đôi mắt hai màu” đến chơi để xem con bé lên đến cấp độ nào trong trò Liên minh huyền thoại. Tình hình cũng tương tự như vậy khi cô gọi điện hỏi thăm Magnus Kjær. Cậu bé đã được chuyển đến một trung tâm bảo trợ trẻ em trong lúc các nhà chức trách cố gắng tìm một gia đình thích hợp để nuôi dưỡng cậu. Một người quản lý đã nói cậu bé đang tiến triển, nhưng cậu cứ hỏi mấy lần về “chú cảnh sát ấy”. Thulin không biết phải trả lời câu hỏi đó thế nào. Cô đã quyết định gạt bỏ Hess ra khỏi tâm trí, và cô thường dễ dàng gạt bỏ mọi người như thế. Chẳng hạn như Sebastian; mặc dù anh vẫn để lại tin nhắn trên hộp thư thoại của cô, nhưng cô không muốn liên lạc với anh nữa.

“Cô Naia Thulin?”

Quay lại bàn làm việc trống trơn của mình, cô thấy một người đưa thư đang nhìn cô. Bất chấp những lời tự dặn lòng của mình, Hess là người đầu tiên cô nghĩ đến khi nhìn thấy bó hoa. Những bông hoa mùa thu màu vàng, màu cam và màu đỏ mà cô không biết tên. Cô chưa bao giờ thích hoa. Cô ký nhận bằng cây bút điện tử mà người đưa thư đưa cho cô, rồi anh ta quày quả bước đi trong đôi giày đi xe đạp. Thulin mở tấm thiệp, nghĩ rằng thật là may vì các đồng nghiệp của cô đang tụ tập quanh chiếc tivi màn hình phẳng ở căng tin để xem cuộc họp báo được truyền hình trực tiếp của Nylander.

“Cảm ơn vì chuyến chạy bộ. Chúc cô may mắn ở NC3. Hãy rời khỏi cái bàn làm việc đó nhé. 🙂”

Thulin mỉm cười một mình trong một thoáng, rồi ném tấm thiệp của Genz vào giỏ đựng giấy loại. Lúc cô xuống cầu thang đi về phía tự do và bữa tiệc Halloween ở trường của Le, cô để lại bó hoa trên bàn làm việc trong phòng hành chính, nơi cô biết nó sẽ được trân trọng.

Bên ngoài Sở Cảnh sát, tuyết vẫn đang rơi, và Thulin bực bội vì đã không nghĩ đến việc thu xếp một chiếc xe trước khi bắt đầu làm việc ở NC3. Đôi giày của cô nhanh chóng ướt sũng, và cô vội vàng đi ngược đường Bernstorffsgade về phía nhà ga chính, nơi cô sẽ bắt tàu điện ngầm để đến trạm Dybbølsbro.

Lúc cô gặp Genz vào sáng hôm đó, tuyết còn chưa bắt đầu rơi - cô đã chọn đánh dấu ngày cuối cùng của mình ở đội án mạng bằng cách nhận lời chạy bộ với anh ta. Từ giờ họ sẽ không còn là đồng nghiệp của nhau nữa, đó có vẻ là một cách thú vị để kết thúc mối quan hệ của họ. Hơn nữa, cô cũng có kế hoạch của mình. Họ đã thống nhất sẽ chạy dọc theo đường Strandvejen, vì thế vào lúc sáu rưỡi, cô gặp Genz bên ngoài tòa nhà của anh ta ở một trong những tổ hợp chung cư mới hấp dẫn ở Nordhavn. Cô đã ngạc nhiên khi Genz có đủ tiền để ở một nơi như thế, tuy nhiên với một người tỉ mỉ, kĩ tính như anh ta thì việc anh ta có tài chính tốt cũng là điều dễ hiểu.

Chặng đường chạy bộ đầu tiên quả là một trải nghiệm tuyệt vời, đặc biệt là khi cô được ngắm mặt trời mọc trên eo biển Øresund, và họ đã dành một chút thời gian để bàn bạc về cuộc điều tra. Mong muốn trả thù của Benedikte Skans và Asger Neergaard đã tăng tiến sau bi kịch của họ như thế nào; cô y tá ấy đã thu thập thông tin về những đứa trẻ bị lạm dụng hoặc ngược đãi và những bà mẹ mà họ đã lựa chọn làm nạn nhân ra sao, cặp đôi ấy đã sử dụng một tiệm cà phê Internet có kết nối với một máy chủ ở Ukraina để gửi thư tố cáo nặc danh thay vì máy tính của mình như thế nào, và những thứ chứa trong chiếc tủ lạnh mini đã bị bỏ sót trong cuộc tìm kiếm ban đầu của Viện Kỹ thuật hình sự ra làm sao. Cây dùi cui và cái cưa được dùng để hạ sát và cắt đứt chân tay của các nạn nhân vẫn chưa được tìm thấy, nhưng là một y tá, Benedikte Skans có thể dễ dàng lấy được các dụng cụ đó từ phòng phẫu thuật, nơi vẫn đang được kiểm tra và giám định.

Genz không nghĩ có bất cứ lý do gì để nghi ngờ các kết luận của cuộc điều tra, tuy nhiên Thulin ngờ rằng anh ta chú tâm vào việc chạy bộ hơn là cuộc trò chuyện của họ. Cô hối hận vì đã nói với anh ta rằng cô thích chạy đường dài, bởi vì cô nhanh chóng nhận ra rằng anh ta phải chạy chậm lại để không bỏ xa cô. Sau tám kilomet, họ vòng lại và cô tụt lại đằng sau anh ta như một người chỉ chạy bộ vào ngày Chủ nhật bám đằng sau một vận động viên Kenya vậy; chỉ khi anh ta nhận thấy cô ở cách sau anh ta tận vài mét, anh ta mới chạy chậm lại và tiếp tục cuộc trò chuyện với cô. Nếu cô nghĩ lời mời của Genz là một cái cớ để kết thân với cô thì cô đã nhầm to: anh ta đam mê việc chạy bộ giống như đam mê công việc ở phòng giám định vậy.

Thulin hầu như không còn hơi sức để nói trong suốt chặng đường còn lại, nhưng khi họ tạm dừng chân vì đèn đỏ tại Charlottenlund Fort, cô đã trút hết nỗi bực tức về việc họ vẫn không thể giải thích lý do tại sao ở các hiện trường vụ án lại có những con búp bê người hạt dẻ in dấu vân tay của cô con gái nhà Hartung. Tại nơi ở của cặp đôi trẻ kia không hề có dấu vết gì của những con búp bê ấy, và làm thế nào mà Neergaard và Skans có được chúng thì vẫn còn là điều bí ẩn.

“Trừ khi Nylander nói đúng, vì một lý do nào đó mà cặp đôi ấy đã mua chúng ở quầy hàng của Kristine Hartung và bạn của cô bé trước khi cô bé mất tích.” Genz đã gợi ý.

“Nhưng khả năng đó lớn đến đâu chứ? Thậm chí Steen Hartung còn không nghĩ mấy cô bé ấy đã làm những con búp bê người hạt dẻ vào năm ngoái.”

“Có lẽ ông ta nhớ nhầm chăng? Vào thời điểm đó Skans còn đang là bệnh nhân ở Roskilde, nhưng Neergaard có thể dễ dàng lái xe quanh khu phố và bắt đầu đặt nền móng cho kế hoạch của họ.”

“Rồi sau đó Linus Bekker tình cờ ‘hớt tay trên’ của Neergaard vào phút chót, anh nghĩ vậy ư? Trùng hợp là gần như vào cùng một thời điểm?”

Genz nhún vai và nở nụ cười.

“Đó không phải là giả thuyết của tôi. Tôi chỉ là một giám định viên thôi.”

Có lẽ họ sẽ chẳng bao giờ có được câu trả lời cuối cùng, nhưng có thứ gì đó ở những con búp bê người hạt dẻ khiến cô cứ bứt rứt không yên. Như thể có thứ gì đó mà họ đã quên kiểm tra hoặc tính đến. Nhưng rồi cuối cùng cô và Genz cũng tới ga Svanemøllen, tuyết đã bắt đầu rơi, và Thulin lê bước vào trong nhà ga trong khi Genz tiếp tục chạy, chọn một đường vòng ngắn quanh công viên.

“Tôi đang tìm lớp 3A?”

“Cô vào thử lớp học của các em ấy xem. Cứ đi theo tiếng ồn ấy.”

Thulin giũ tuyết, đi ngang qua hai giáo viên trong phòng sinh hoạt chung, nơi đã được trang trí cho lễ hội Halloween. Cô đã tới ngôi trường tọa lạc trên một con phố nhánh không xa ga Dybbølsbro này đúng giờ, và tự hứa với mình rằng kể từ bây giờ, cô sẽ luôn như vậy. Đã quá nhiều lần cô tới muộn hoặc không tới các buổi họp mặt ở trường, và cô thấy một nét kinh ngạc thoáng hiện lên trên khuôn mặt của vài vị phụ huynh lúc cô bước vào lớp học. Họ đang đứng bên dãy bí ngô được đẽo gọt xếp dọc theo các bức tường, trong khi bọn trẻ vui vẻ chạy loanh quanh trong bộ trang phục hóa trang Halloween. Mai mới là lễ Halloween, nhưng vì nó rơi vào cuối tuần nên nhà trường quyết định tổ chức tiệc vào hôm nay. Các cô bé hóa trang thành phù thủy còn các cậu bé thì hóa trang thành quái vật, nhiều đứa đeo những chiếc mặt nạ kinh dị. Đứa sau lại đáng sợ hơn đứa trước, và một số phụ huynh giả bộ sợ hãi kêu “ối”, “á” khi bọn trẻ chạy qua họ. Giáo viên, một người phụ nữ trạc tuổi Thulin, cũng hóa trang thành phù thủy với chiếc váy đen cổ trễ, đi tất lưới cùng giày cao gót màu đen, đội một cái mũ đen nhọn hoắt, mặt trát phấn trắng bệch và tô son đỏ chót. Trông cô ấy cứ như một nhân vật trong phim của [1] vậy, và không khó để tưởng tượng tại sao các ông bố lại có tâm trạng hào hứng hơn hẳn thường lệ vào buổi chiều thứ Sáu này.

Trong một thoáng Thulin không thấy Le hay ông của con bé đâu giữa các bậc phụ huynh và những “con quái vật” tí hon, nhưng rồi cô để ý thấy chiếc mặt nạ xác sống bằng cao su với cái sọ nứt toác và bộ não màu vàng chảy xuống trán. Chiếc mặt nạ cao su này được làm theo một nhân vật trong trò chơi điện tử có tên là “Thực vật và Xác sống”, và đó là món đồ hóa trang duy nhất mà Le muốn mua khi con bé kéo Thulin tới cửa hàng truyện tranh ở Skindergade ngày hôm qua. Con bé đang đứng với ông mình, và ông đang chỉnh lại cái sọ để bộ não không chảy xuống tận cổ con bé.

“Chào mẹ. Mẹ có nhận ra con không?”

“Không, con đang ở đâu đấy?”

Cô giả vờ liếc nhìn quanh, và khi cô nhìn lại, Le đã tháo chiếc mặt nạ cao su ra, để lộ khuôn mặt hân hoan đầm đìa mồ hôi.

“Con chính là người được mang bí ngô vào bữa tiệc trước tất cả các bạn khác đấy.”

“Tuyệt quá. Mẹ đang mong được xem điều đó đây.”

“Mẹ sẽ ở lại xem chứ ạ?”

“Tất nhiên rồi.”

“Cháu có muốn ông cầm bộ não này cho cháu một lúc để cháu không ngất xỉu vì quá nóng không?” Aksel hỏi, lau trán cho Le.

“Không sao đâu ông ạ.”

Với chiếc mặt nạ xác sống đeo trên cổ, Le chạy ngang qua phòng về phía Ramazan, đang hóa trang thành một bộ xương.

“Mọi chuyện ổn cả chứ?”

Aksel nhìn cô, và cô biết ông đang hỏi về ngày làm việc cuối cùng của cô ở Sở Cảnh sát.

“Vâng, ổn ạ. Xong xuôi hết cả rồi.”

Aksel định nói gì đó, nhưng cô giáo đã vỗ tay để thu hút sự chú ý của mọi người. “Được rồi, chúng ta bắt đầu thôi! Các em, lại đây với cô nào.” Cô giáo nói với giọng hoạt bát trước khi quay sang các phụ huynh.

“Trước khi đi sang phòng sinh hoạt chung để dự tiệc, chúng ta cần kết thúc tuần lễ dự án về mùa thu. Các em học sinh đã chuẩn bị sẵn ba bài thuyết trình mà các em mong được trình bày trước quý vị!”

Các món đồ trang trí vẫn đang được treo trên các bức tường sắn sàng cho bữa tiệc, và những tấm áp phích về cây phả hệ cũng vậy. Cô mới chỉ có mặt một lần trong một sự kiện như thế này - lần ấy chúng trình bày gì đó về một rạp xiếc, và trong một tiểu phẩm, bọn trẻ đã hóa trang thành những chú sư tử, bò ba lần qua một chiếc vòng. Tiếng vỗ tay rào rào của các bậc phụ huynh khi ấy đã làm cho những ngón chân của Thulin quặp lại.

Lần này không khác nhiều lắm. Nhóm học sinh đầu tiên thuyết trình về những tấm áp phích có hình những cành con và những chiếc lá màu vàng và đỏ trong rừng, trong khi các bậc phụ huynh mỉm cười, vừa xem vừa quay lại toàn bộ bằng những chiếc camera trên điện thoại của họ. Thulin nhận ra sẽ còn lâu lắm cô mới thôi liên tưởng những chiếc lá vàng và đỏ với hình ảnh hãi hùng của Laura Kjær, Anne Sejer-Lassen và Jessie Kvium, và bài thuyết trình của nhóm tiếp theo - bộ sưu tập những con búp bê hạt dẻ - càng khiến tâm trạng cô tồi tệ hơn.

Cuối cùng cũng đến lượt Le. Con bé, Ramazan và một vài đứa trẻ khác được dẫn tới bàn giáo viên, ở đó, chúng tuyên bố rằng hạt dẻ cũng có thể ăn được, “Nhưng trước hết chúng ta cần phải khía vỏ của chúng! Nếu không chúng sẽ nổ trong lò! Chúng cần được nướng với nhiệt độ chính xác là 225 độ, sau đó chúng ta có thể ăn chúng với bơ và muối!”

Giọng của Le trong trẻo và hào hứng, và Thulin gần như sửng sốt: Trước kia, cô con gái nhỏ có tính cách mạnh mẽ giống như một chiến binh của cô chưa bao giờ tỏ chút hứng thú nào với bất cứ thứ gì liên quan đến bếp núc. Một vài bát hạt dẻ nướng được chuyền quanh giữa các bậc phụ huynh, trong khi cô giáo quay sang Ramazan. Cậu bé rõ ràng đã quên mất phần trình bày của mình.

“Ramazan, em nên nhớ điều gì khi nướng và ăn hạt dẻ nhỉ?”

“Chúng ta phải chọn đúng loại. Những hạt dẻ này được gọi là hạt dẻ ăn được.”

“Đúng rồi. Có rất nhiều loại hạt dẻ, nhưng chỉ có một số loại là ăn được mà thôi.”

Ramazan gật đầu, cầm lấy một hạt dẻ và cắn nó, khiến nó kêu răng rắc, trong khi cha mẹ cậu mỉm cười tự hào và đắm chìm trong tiếng vỗ tay khen ngợi của những bậc cha mẹ khác. Cô giáo bắt đầu kể về chuyện các bạn học sinh đã tự tay chuẩn bị những hạt dẻ mà các bậc phụ huynh đang ăn như thế nào, nhưng Thulin không nghe thấy cô giáo.

“Ý cô là gì khi cô nói có rất nhiều loại hạt dẻ khác nhau?”

Câu hỏi ấy được đặt ra quá chậm, và chẳng phù hợp với hoàn cảnh. Cô giáo quay sang nhìn Thulin với vẻ kinh ngạc, và một vài phụ huynh cũng vậy. Họ đã ngừng cười.

“Tôi cứ tưởng chỉ có hai loại hạt dẻ thôi. Loại hạt dẻ ăn được, và loại hạt dẻ mà ta dùng để làm búp bê?”

“Không phải thế, thực ra có đến vài loại hạt dẻ khác nhau. Nhưng bây giờ Ramazan sẽ…”

“Cô chắc chứ?”

“Khá chắc chắn. Nhưng bây giờ chúng ta sẽ…”

“Bao nhiêu?”

“Bao nhiêu gì ạ?”

“Có bao nhiêu loại hạt dẻ?”

Căn phòng trở nên tĩnh lặng. Các bậc cha mẹ hết nhìn Thulin lại nhìn sang cô giáo rồi lại nhìn ngược lại, ngay cả lũ trẻ cũng im ắng. Câu hỏi cuối cùng của Thulin đầy sắc bén, giống hệt một câu thẩm vấn, chẳng còn chút lịch sự nào như lúc đầu. Cô giáo ngập ngừng, cười gượng gạo, không biết tại sao mình lại đột nhiên bị kiểm tra.

“Tôi không biết được hết. Nhưng có vài loại hạt dẻ có thể ăn được, chẳng hạn như hạt dẻ châu Âu và hạt dẻ Nhật Bản, và có một số loại hạt dẻ ngựa khác nhau. Vì thế, ví dụ…”

“Cô làm những con búp bê hạt dẻ từ loại hạt dẻ nào?”

“Chà, tất cả các loại hạt dẻ đều có thể làm được. Nhưng loại phổ biến nhất ở đây là hạt dẻ ngựa…”

Không ai nói gì. Các bậc phụ huynh đều đang nhìn Thulin chằm chằm, trong khi cô ngây người nhìn cô giáo. Từ khóe mắt, cô nhận thấy khuôn mặt của con gái, nói cho cô biết đây có lẽ là khoảnh khắc đáng xấu hổ nhất trong cuộc đời con bé. Nhưng vài giây sau, Thulin đã ra khỏi cửa. Khi cô chạy qua khu vực sinh hoạt chung về phía lối ra, bữa tiệc Halloween đang rất nhộn nhịp.

❀ ❀ ❀

[1] Tim Burton (sinh 1958): nhà văn, đạo diễn, nhà làm phim người Mỹ.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.