Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 344 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 67

❊ ❊ ❊

“Nhưng cô ta có đúng là mục tiêu sắp tới của hung thủ hay không?”

“Chúng tôi không biết. Cô ta có cảm giác mình bị theo dõi ở trung tâm mua sắm. Vấn đề là, cô ta không sẵn lòng hợp tác với chúng tôi lắm. Hoặc có lẽ chỉ là cô ta không biết gì cả.”

Thulin trả lời Nylander, trong khi Hess đứng nhìn chằm chằm vào bên trong phòng thẩm vấn qua tấm kính một chiều. Nó được phủ một lớp kim loại mỏng ở một bên để anh có thể nhìn thấy Jessie Kvium, nhưng Jessie Kvium không thể nhìn thấy anh. Hess không thể chắc chắn, nhưng trong lòng anh mách bảo rằng cô ta có thể đang giữ loại bí mật mà hung thủ quan tâm. Tuy nhiên, cô ta khác hẳn với các nạn nhân trước. Trong ấn tượng của Hess, Laura Kjær và Anne Sejer-Lassen thanh lịch và chăm chút cho ngoại hình hơn, trong khi Jessie Kvium có vẻ phóng túng và đanh đá hơn. Tuy nhiên, đó chính là điều khiến cho cô ta trở thành một mục tiêu hiển nhiên. Là một người đàn ông, ta sẽ dễ dàng để ý đến Jessie Kvium giữa một trăm người phụ nữ khác, cảm thấy vừa e dè vừa bị hấp dẫn. Vào lúc này, người phụ nữ trẻ ấy đang tranh cãi quyết liệt với viên cảnh sát tội nghiệp đứng gác ở cửa, cố hết sức thuyết phục anh ta cho cô ta ra ngoài, và Hess lấy làm mừng vì âm lượng của chiếc loa gắn trên tường đã được chỉnh xuống mức bé nhất. Ở bên ngoài, bầu trời đã tối đen, và trong một giây, Hess nghĩ rằng sẽ thật tuyệt biết bao nếu có thể chỉnh nhỏ đi cả âm lượng trong giọng nói của Nylander nữa.

“Nhưng nếu cô ta không thể giúp gì, vậy thì có thể các anh chị đang nhầm người?”

“Hoặc có thể cô ta chỉ đang sợ hãi, trong trường hợp đó, chúng ta cần thêm thời gian.”

“Cần thêm thời gian?”

Nylander ngẫm nghĩ những lời nói của Thulin, và kinh nghiệm cả đời tiếp xúc với các ông sếp cảnh sát mách bảo cho Hess biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Trước đấy, Thulin và Hess đã lái xe từ Tòa thị chính đến thẳng khu Urbanplan và nhấn chuông cửa nhà Jessie Kvium. Không có ai ra mở cửa. Cô ta cũng không nghe điện thoại. Trong hồ sơ của cô ta không nhắc đến người thân nào, chỉ có số của nhân viên công tác xã hội liên lạc với mẹ con cô ta hằng tuần - nói đúng hơn thì họ chỉ kiểm tra tình hình của mẹ con cô ta mà thôi. Nhân viên công tác xã hội giải thích qua điện thoại rằng họ đã thống nhất cho cô con gái đi học nhảy vào thứ Sáu hằng tuần, vào lúc 5 giờ 15 phút, ở tầng cao nhất của Trung tâm mua sắm Amager.

Ngay khi tìm thấy Jessie Kvium, họ có thể nhận ra có điều gì đó không ổn. Người phụ nữ trẻ ấy nói cô ta cảm thấy có ai đó đang theo dõi mình khi cô ta đi xuống để gài thẻ đỗ xe vào trong xe. Họ đã lập tức kiểm tra các cầu thang, hành lang và khu vực tầng hầm, nhưng chẳng thấy gì đáng ngờ. Trong các hành lang không có camera giám sát, còn bãi đỗ xe thì quá đông những người đến mua sắm cuối tuần.

Trong cuộc thẩm vấn ở Sở Cảnh sát, Jessie Kvium càng lúc càng trở nên hung hăng. Người cô ta nồng nặc mùi rượu vang, và khi họ đề nghị cô ta cởi áo khoác ra, họ nhận thấy váy của cô ta đã bị rách. Cô ta nói cô ta bị mắc váy vào cửa xe, và đòi được biết tại sao cô ta lại bị đưa đến Sở Cảnh sát. Họ đã cố giải thích tình hình, nhưng Jessie chẳng có thông tin gì hữu ích cả. Ngoài lần này, cô ta chưa từng có cảm giác mình bị theo dõi, và theo những gì cô ta biết, chẳng có manh mối gì để nghi ngờ ai đã gửi email tố cáo nặc danh tới hội đồng thành phố vào hai tháng trước, buộc tội cô ta đánh đập và bỏ bê Olivia cả.

“Có thể là một trong những ả nhiễu sự ở trường. Họ lúc nào cũng soi mói, phán xét tôi bởi vì họ sợ bóng sợ gió rằng những ông chồng già dơ dáy của họ sẽ đứng núi này trông núi nọ. Nhưng họ thậm chí còn chẳng thể đánh vần một từ tiếng Đan Mạch ấy chứ.”

“Jessie, chúng tôi không nghĩ người gửi thư tố cáo là một trong những bà mẹ ở trường. Còn có thể là ai nữa?”

Nhưng Jessie rất kiên quyết: cô ta chỉ nghĩ ra được những người đó thôi. Cô ta hài lòng khi hội đồng thành phố rốt cuộc đã tin lời cô ta, mặc dù rõ ràng “thật là phiền phức khi họ cứ sục sạo tìm tòi quanh nhà suốt thời gian đó”.

“Jessie, cô nhất thiết phải nói cho chúng tôi sự thật. Vì chính bản thân cô. Chúng tôi không cố buộc tội cô bất cứ điều gì cả, nhưng nếu những lời tố cáo trong bức email đó là thật, vậy thì tác giả của nó có thể đang lên kế hoạch làm hại cô đấy.”

“Anh nghĩ anh là cái quái gì thế?”

Jessie Kvium nổi khùng. Không ai có quyền gọi cô ta là một bà mẹ tồi. Cô ta đã tự mình chăm sóc con gái mà không cần bất cứ sự trợ giúp nào từ bố đứa bé, suốt mấy năm qua, anh ta chẳng bao giờ chi ra một xu nào với lý do là anh ta bị ngồi tù ở Nyborg vì tội buôn bán ma túy.

“Nếu anh có bất cứ nghi ngờ nào về điều đó, anh có thể hỏi Olivia xem con bé đang sống thế nào?”

Hess và Thulin không định làm thế. Cô bé sáu tuổi, vẫn mặc đồ tập, đang ngồi trong căng tin với một lon nước ngọt có ga và vài miếng bánh quy vuông, xem một bộ phim hoạt hình với một nữ cảnh sát, tin rằng mẹ mình đang kiểm tra xe ô tô. Quần áo của con bé mòn xơ cả chỉ và thủng lỗ chỗ, con bé có thể hơi gầy và lôi thôi, nhưng không thể chắc chắn liệu nó có đang bị ngược đãi hay không. Trong hoàn cảnh này, hầu như không có gì đáng ngạc nhiên khi con bé trầm lặng đến vậy, và họ sẽ có cảm giác mình đang bức bách con bé nếu họ bắt đầu hỏi những câu hỏi mớm lời về cách đối xử của mẹ con bé với nó.

Họ nghe thấy Jessie Kvium lại phun ra một tràng những lời tục tĩu nữa từ phòng thẩm vấn, yêu cầu viên cảnh sát đang canh gác cho cô ta rời đi, nhưng giọng của cô ta bị át đi bởi Nylander.

“Không còn thời gian nữa đâu. Hai người đã nói đây là bước đi đúng đắn, vì thế bây giờ hai người nên tận dụng nó hoặc chọn một hướng đi khác.”

“Có lẽ cuộc điều tra sẽ nhanh hơn nếu chúng tôi có thể thực hiện những cuộc thẩm vấn mà chúng tôi tin là thực sự cần thiết.” Hess nói.

“Không phải anh lại đang ám chỉ đến Rosa Hartung đấy chứ?”

“Tôi chỉ đang muốn nói rằng chúng tôi không được phép nói chuyện với bà ấy.”

“Tôi phải giải thích với anh bao nhiêu lần nữa đây?”

“Tôi không biết. Tôi không còn đếm nữa rồi, nhưng điều đó dường như chẳng có tác dụng.”

“Nghe này! Còn một lựa chọn khác.”

Hess và Nylander ngừng đấu khẩu và nhìn Thulin.

“Nếu chúng ta cùng nhất trí rằng Jessie Kvium có thể là nạn nhân tiếp theo được nhắm đến, vậy thì về nguyên tắc, tất cả những gì chúng ta phải làm là để mặc cô ta sống cuộc sống của mình, còn chúng ta thì theo dõi cô ta và đợi hung thủ xuất hiện.”

Nylander nhìn cô, lắc đầu.

“Không được đâu. Sau hai vụ án mạng, tôi không định đẩy Jessie Kvium trở ra đường trong khi chúng ta ngồi khoanh tay chờ đợi một kẻ tâm thần.”

“Tôi không nói chúng ta sẽ dùng Jessie Kvium làm mồi nhử. Tôi đang nói đến chính tôi.”

Hess sửng sốt nhìn Thulin chằm chằm. Cô cao một mét sáu mươi tám là cùng. Thân hình nhỏ bé nhìn như gió thổi cũng ngã, nhưng khi ta nhìn vào mắt cô, ta sẽ thấy nghi ngờ sức mạnh của chính mình.

“Tôi có cùng chiều cao, màu tóc và vóc dáng như Jessie Kvium. Nếu chúng ta có thể tìm được một con búp bê lớn để đóng giả làm con gái của cô ta, tôi nghĩ chúng ta có thể đánh lừa gã sát nhân.”

Nylander nhìn cô với vẻ hứng thú.

“Cô muốn khi nào thì bắt đầu thực hiện kế hoạch này?”

“Càng sớm càng tốt, để hung thủ không nghi ngờ cô ấy đang ở đâu. Nếu Jessie Kvium là mục tiêu của hắn, vậy thì hắn phải biết nếp sinh hoạt của cô ấy. Hess, ý anh thế nào?”

Ý kiến của Thulin là một giải pháp đơn giản. Anh thường thích những giải pháp đơn giản, nhưng anh không thích giải pháp này. Có quá nhiều điều họ không biết. Tính đến giờ phút này, hung thủ luôn đi trước họ một bước, và bây giờ họ đột nhiên nghĩ rằng họ có thể đảo ngược thế cờ ư?

“Hãy thẩm vấn Jessie Kvium lần nữa. Có lẽ…”

Cửa mở ra. Tim Jansen xuất hiện, nhận được một ánh mắt phẫn nộ từ Nylander.

“Không phải lúc này, Jansen!”

“Phải là lúc này. Nếu không, ông có thể mở bản tin lên.”

“Tại sao?”

Đôi mắt Jansen hướng vào Hess.

“Bởi vì có kẻ đã không giữ mồm giữ miệng về chuyện các dấu vân tay của Kristine Hartung. Cái tin ấy giờ đang xuất hiện ở khắp các kênh. Họ đang nói có lẽ vụ án Kristine Hartung chưa hề được phá giải.”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.