Thầy Kragh đang tóm tắt lịch sử của Internet, từ Tim Berners-Lee tới Bill Gates và Steve Jobs thì cánh cửa lớp học mở ra. Liếc nhìn từ chỗ ngồi của mình bên cửa sổ, Mathilde ngạc nhiên thấy rằng bố của Kristine đang nhìn vào qua ô cửa. Giọng Steen có vẻ bối rối khi anh xin lỗi vì đã đường đột xông vào, như thể anh chỉ vừa mới nhận ra mình đã quên gõ cửa.
“Tôi cần nói chuyện với Mathilde. Chỉ một lát thôi.”
Mathilde đứng dậy trước cả khi thầy giáo đáp lời Steen. Cô bé có thể cảm nhận được rằng thầy không thích sự làm phiền này và cô bé biết tại sao.
Khi đã đứng ở khu vực sinh hoạt chung và cánh cửa lớp đã đóng lại sau lưng, nhìn khuôn mặt Steen, cô bé có thể nhận ra có chuyện gì đó không ổn. Cô bé vẫn còn nhớ rõ cái ngày của năm ngoái, khi Steen tới nhà cô bé để hỏi liệu cô bé có biết Kristine đang ở đâu hay không. Cô bé đã cố gắng giúp đỡ, nhưng cô bé có thể thấy những câu trả lời của mình chỉ càng làm Steen thêm bất an, mặc dù anh đã cố tự thuyết phục bản thân rằng có lẽ Kristine chỉ về nhà một người bạn khác thôi.
Mathilde vẫn khó chấp nhận được chuyện Kristine không còn nữa. Thi thoảng khi nghĩ về bạn mình, cô bé lại cảm thấy tất cả chỉ như một giấc mơ dài. Kristine chỉ chuyển nhà và đang sống ở một nơi khác - và đương nhiên Mathilde sẽ lại được cười nói với Kristine vào một ngày nào đó. Nhưng mỗi khi tình cờ đi ngang qua Gustav ở trường hoặc họa hoằn nhìn thấy Rosa hay Steen, cô bé lại biết rằng đó không phải là một giấc mơ. Cô bé đã từng rất thân thiết với họ. Cô bé đã từng thích đến nhà họ chơi biết bao, và cảm thấy xót xa khi chứng kiến nỗi đau giày vò họ thế nào. Cô bé sẵn sàng giúp đỡ họ nếu có thể, nhưng bây giờ, khi đang ở riêng với Steen bên ngoài lớp học, cô bé lại cảm thấy hơi sợ; rõ ràng Steen không còn giống như trước nữa. Steen có vẻ bối rối và sợ hãi, và hơi thở của Steen nồng nặc mùi rượu khi anh bắt đầu xin lỗi và giải thích rằng anh cần cô bé nói cho anh biết về chuyện cô bé làm búp bê người hạt dẻ với Kristine vào mùa thu năm ngoái.
“Người hạt dẻ ạ?”
Mathilde không rõ cô bé đang mong đợi điều gì, nhưng câu hỏi ấy càng khiến cô bé hoang mang hơn và lúc đầu cô bé thậm chí còn không hiểu ý Steen.
“Ý bác là, chúng cháu đã làm chúng như thế nào ạ?”
“Không phải. Khi hai đứa làm những con búp bê đó, người thực sự làm chúng là cháu hay con bé?”
Trong một thoáng. Mathilde không thể nhớ nổi, và Steen nhìn cô bé với vẻ kích động.
“Bác cần biết.”
“Cháu nghĩ là cả hai chúng cháu đều làm ạ.”
“Cháu nghĩ ư?”
“À không, chắc chắn là chúng cháu đều làm ạ. Sao thế bác?”
“Vậy là con bé cũng làm chúng? Cháu chắc chứ?”
“Vâng. Chúng cháu đã cùng nhau làm chúng.”
Nhìn mặt Steen, Mathilde có thể nhận ra đây không phải là câu trả lời mà anh mong đợi, và vì một lý do bí ẩn nào đó, cô bé cảm thấy có lỗi.
“Chúng cháu luôn về nhà bác để làm chúng, và…”
“Ừ, bác biết. Vậy các cháu đã làm gì với chúng?”
“Sau đó chúng cháu đi ra ven đường và bán chúng. Cùng với bánh ngọt và…”
“Cho ai?”
“Cháu không biết. Cho bất cứ ai muốn mua chúng ạ. Tại sao…”
“Nhưng hai đứa chỉ bán chúng cho những người mà hai đứa quen biết, hay còn có những người khác nữa?”
“Cháu không biết…”
“Chắc là cháu phải nhớ mình có bán cho những người khác không chứ.”
“Nhưng cháu không biết họ…”
“Vậy họ là người lạ, đúng không? Hay là người mà con bé quen biết, đại loại thế?”
“Cháu không biết…”
“Mathilde, chuyện này có thể quan trọng đấy…”
“Ông Steen, có chuyện gì thế?”
Thầy Kragh xuất hiện ở ngưỡng cửa, nhưng bố của Kristine chỉ liếc nhìn thầy với ánh mắt bực dọc.
“Không có gì. Sẽ chỉ mất…”
“Ông Steen, đi với tôi nào.”
Thầy Kragh bước tới giữa Steen và Mathilde, cố gắng đưa Steen đi, nhưng Steen vẫn đứng yên tại chỗ.
“Nếu ông có điều gì quan trọng muốn nói với Mathilde, ông cần tiếp cận đúng cách. Đây là một khoảng thời gian khó khăn đối với tất cả mọi người, đặc biệt là với gia đình ông, và cả các bạn cùng lớp của Kristine nữa.”
“Chỉ một vài câu hỏi thôi. Sẽ chỉ mất một vài phút.”
“Tôi muốn biết ông muốn hỏi cô bé chuyện gì. Nếu không, tôi sẽ phải đề nghị ông ra về.”
Tưởng như không khí đã bị rút cạn khỏi cơ thể của bố Kristine khi thầy Kragh đứng nhìn anh chằm chằm vẻ tò mò. Steen bối rối nhìn Mathilde, rồi nhìn những học sinh khác đang trố mắt nhìn họ qua ô cửa mở.
“Xin lỗi, tôi không có ý…”
Steen ngập ngừng và quay người lại. Mathilde thấy Steen giật mình nhận ra rằng Gustav đang theo dõi anh từ đầu kia của khu vực sinh hoạt chung. Cậu không nói gì, chỉ nhìn bố mình chằm chằm, rồi cậu xoay gót rời đi. Steen bắt đầu đi theo cậu, và khi anh gần tới góc rẽ thì Mathilde mới phản ứng.
“Bác đợi đã!”
Steen chậm rãi quay người lại, và cô bé bước về phía Steen.
“Cháu xin lỗi vì không thể nhớ hết mọi thứ.”
“Không sao đâu. Bác xin lỗi.”
“Nhưng bây giờ, khi nghĩ lại, cháu mới nhớ rằng năm ngoái chúng cháu thực sự không hề làm người hạt dẻ.”
Nãy giờ ánh mắt Steen vẫn gắn chặt xuống sàn, người lom khom như thể đang bị đè bởi một sức nặng vô hình. Nhưng khi Mathilde vừa buông ra những lời ấy, Steen lập tức ngẩng lên và nhìn vào mắt cô bé.