Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 333 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 78

❊ ❊ ❊

Chiếc xe cảnh sát lao qua cổng chính của khu nhà vườn và tiếp tục đi xuôi theo con đường trải sỏi. Không gian trong khóm nhà vườn nhỏ bé tối như hũ nút, nhờ ánh đèn pha họ mới có thể nhìn thấy loáng thoáng biển số nhà ở sâu bên trong. Thulin chạy một mạch tới chỗ chiếc xe của Ricks, và Hess cũng nhảy ra khỏi chiếc xe anh vừa lái tới.

Hai hộp sushi nằm tung tóe trên nền sỏi, một viên cảnh sát trẻ tuổi đang cúi xuống một thân hình nằm sõng soài dưới đất. Nhìn thấy Hess, anh ta gào lên nhờ giúp đỡ, luống cuống dùng cả hai bàn tay để cố chặn lại dòng máu đang ứa ra từ một vết cắt sâu hoắm ở cổ Martin Ricks. Ricks đang co giật, hai mắt đờ dại nhìn thẳng lên những vòm cây đen sì phía trên anh ta, và Hess chạy như bay về phía căn nhà gỗ. Cửa khóa. Anh đạp nó mở ra, đẩy một chiếc tủ ngăn kéo đang chắn đường sang một bên. Phòng ngoài tối om, nhưng khi giương súng lên, anh dần dần nhìn thấy bàn ghế đều bị đổ chỏng chơ như thể vừa có một cuộc ẩu đả. Trong phòng ngủ, con gái của Jessie Kvium đang bấu chặt chiếc chăn lông vịt, hoang mang và đầm đìa nước mắt. Jessie không có ở đó, và Thulin chỉ cho Hess thấy rằng cửa bếp đang mở toang.

Mảnh vườn đằng sau dốc xuống phía dưới, và chỉ với ba bước chân, họ đã xuống tới bãi cỏ. Hess và Thulin chạy ngang qua cây táo cao vút giữa bãi cỏ, nhưng họ chẳng nhìn thấy ai lúc tới chỗ hàng rào mảnh ngăn cách với khu vườn bên cạnh. Những mảnh vườn lồng lộng gió tiếp tục trải dài tới tận những khối nhà cao tầng trên đại lộ, và mãi đến lúc quay về phía căn nhà, họ mới phát hiện ra cô ta. Những cành thấp nhất của cây táo hóa ra không phải là cành cây. Chúng là hai cái chân trần của Jessie Kvium. Thi thể cô ta đã được sắp đặt trong tư thế ngồi ở chỗ thân cây chẽ ra làm hai. Bị nhét ngồi giạng chân trên chạc cây dày nhất, hai chân cô ta chĩa ra một cách quái đản về cả hai hướng. Đầu cô ta ngoẹo sang một bên, hai cánh tay chẳng còn sức sống được những cành cây nâng đỡ, hướng thẳng lên bầu trời.

“Mẹ ơi?”

Qua làn gió, họ nghe thấy tiếng gọi đầy vẻ hoang mang ấy, và nhìn thấy bóng dáng lờ mờ của cô gái nhỏ bên cửa bếp. Cô bé đã bước ra ngoài trời giá lạnh. Nhưng Hess không thể cử động và Thulin chạy như bay lên dốc, bế cô bé vào nhà trong lúc Hess vẫn đứng ngây người bên cái cây. Mặc dù trời tối, anh vẫn có thể thấy rằng hai cánh tay cô ta ngắn bất thường. Một bên chân cũng vậy. Khi bước lại gần hơn, anh nhìn thấy lờ mờ một con búp bê người hạt dẻ với hai cánh tay bằng que diêm đang giơ ra, được nhét ngay bên trong cái miệng há hốc của Jessie.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.