Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 344 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
THỨ SÁU, NGÀY 30 THÁNG 10 - CHƯƠNG 99

❊ ❊ ❊

Đây là trận tuyết rơi sớm nhất theo trí nhớ của Hess. Hôm nay mới là ngày áp chót của tháng Mười, nhưng tuyết đã dày hai, ba centimet, và những bông tuyết vẫn đang rơi bên ngoài nhữngô kính cao của ga quốc tế tại sân bay, nơi Hess vừa hút một điếu Camel, anh hy vọng điếu thuốc ấy sẽ giúp anh không bị lên cơn thèm trong chuyến bay tới Bucharest.

Hess nhận ra trời đang đổ tuyết từ bốn mươi lăm phút trước, khi anh đóng cửa căn hộ của mình lần cuối, bước ra bầu không khí trong veo, lạnh giá và đi xuống cầu thang dẫn đến chiếc taxi đang đợi. Ánh sáng ban ngày đã làm anh chói mắt, và anh cảm thấy nhẹ nhõm khi tìm thấy cặp kính râm trầy xước ở túi trong của áo khoác - anh đã không chắc chắn là nó có ở đó. Thực ra, anh đã không chắc chắn về nhiều thứ nói chung sau khi thức giấc với một cơn đau đầu dữ dội - dư vị sau cơn say đêm qua - vì thế việc chiếc kính râm ở đúng vị trí của nó khiến anh có cảm giác hôm nay có thể là một ngày tốt đẹp. Lúc ngồi trong taxi, anh say sưa ngắm nhìn mùa thu chầm chậm trôi đi, và những cảm xúc tuyệt vời vẫn tiếp tục dâng lên trong anh khi anh qua cửa an ninh và đi sâu hơn vào bầu không khí quốc tế của sân bay. Xung quanh Hess là các khách du lịch và những người nước ngoài khác, tất cả đều đang oang oang những thứ ngôn ngữ khác nhau, và Hess cảm thấy như thể mình đã bỏ Copenhagen lại đằng sau. Anh kiểm tra bảng thông tin chuyến bay và hài lòng thấy rằng chuyến bay của mình đang đón khách lên. Tuyết vẫn chưa ảnh hưởng đến các chuyến bay - lại thêm một dấu hiệu chứng tỏ may mắn đang đứng về phía anh. Hess cẩm túi lên - trong đó chỉ có vài món đồ mà anh mới mua - và tiến về phía cổng ra máy bay. Lúc nhìn thấy bóng phản chiếu của mình trong ô kính bày hàng của một cửa hàng quần áo, anh chợt nhận ra rằng bộ đồ anh đang mặc có thể còn ít phù hợp với khí hậu ở Bucharest hơn so với ở Copenhagen.

Ở Bucharest đang ấm áp hay băng giá và đổ tuyết nhỉ? Có lẽ anh nên mua một chiếc áo khoác dài và một đôi giày Timberland ngay tại đây, nhưng cơn đau đầu và mong muốn rời khỏi đất nước này đã áp đảo anh, vì thế anh chỉ mua một chiếc bánh sừng bò và một ly Starbucks đem đi.

Tín hiệu tốt từ La Hay đã tới vào tối qua dưới hình thức một cuộc điện thoại từ thư ký của Freimann và tấm vé một chiều tới Romania. Trớ trêu thay, phong độ của Hess bây giờ tệ hơn rất nhiều so với hồi anh bị thất sủng và bị tống cổ về Copenhagen hơn ba tuần trước. Trong mười ngày qua, anh đã chìm trong men rượu ở các quán bar và tiệm rượu vốn đầy rẫy ở Copenhagen, và anh hầu như không thể nói năng rõ ràng khi nhận được cuộc gọi. Sau một thoáng, anh đã được nối máy với Freimann, và sếp của anh thông báo cho anh một cách ngắn gọn rằng kết quả đánh giá đã có lợi cho anh.

Tuy nhiên, anh nên nhớ rằng nếu có lời xì xầm nào về sự lơ là, không phục tùng hoặc dấu hiệu dù là nhỏ nhất của việc “biến mất và lặn mất tăm”, sự nghiệp của anh ở đây sẽ kết thúc nhanh đến mức anh còn chưa hiểu được chuyện gì đang xảy ra đấy. Các cấp trên của anh ở Copenhagen đã nhận xét tích cực về anh và đảm bảo rằng anh rất nhiệt tình trong công việc, vì thế sẽ không khó để anh tuân theo các nguyên tắc này đâu nhỉ.”

Hess đã tránh những câu trả lời dài, chỉ biết nói “vâng”. Chẳng có lý do gì để giải thích rằng Nylander đánh giá tích cực về Hess như vậy chỉ vì mong muốn tống khứ anh đi cho khuất mắt. Sau khi đã nhận đầy đủ thông tin từ Freimann, Hess gọi điện cho François để cảm ơn anh ta vì đã giúp đỡ anh. Viễn cảnh được trở lại với cuộc sống thoải mái Europol khiến anh nhẹ nhõm vô ngần. Đương nhiên là sau khi anh phải đi vòng qua Bucharest, ở trong một phòng khách sạn tẻ nhạt và giải quyết một vụ việc ở châu Âu, nhưng bất cứ nơi đâu cũng tốt hơn là đây.

Việc xử lý căn hộ cũng đã xong xuôi. Tuy hợp đồng vẫn chưa được ký nhưng nhân viên môi giới bất động sản đã tìm được người mua. Hess cho rằng chủ yếu là vì anh đã đồng ý giảm 200.000 krone so với giá chào bán trong một lần say xỉn. Khuya hôm qua, Hess đã gửi chìa khóa căn hộ của anh cho người phụ trách trông nom tòa nhà, anh ta cũng có vẻ hết sức nhẹ nhõm khi tống khứ được anh giống như Nylander và đám người ở Sở Cảnh sát vậy. Vào đầu tuần vừa rồi, anh ta thậm chí còn rối rít ngỏ ý rằng anh ta sẵn lòng đánh bóng sàn nhà và chỉnh trang lại căn hộ để Hess có thể dễ dàng bán nó. Hess đã cảm ơn anh ta, nhưng sự thật là anh chẳng hề quan tâm đến sàn nhà và giá chào bán, anh chỉ cần tống được của nợ đó đi và không bao giờ phải quay trở lại đây nữa.

Việc duy nhất anh chưa hoàn thành là tình huống khó xử với Naia Thulin, nhưng điều đó cũng chẳng quan trọng đến mức có thể được coi là một “việc”. Lần cuối gặp cô, anh đã có cảm giác rõ ràng rằng cô nghĩ những giả thuyết của anh về cô bé nhà Hartung là sản phẩm của một trí óc bất ổn, rằng cô nghĩ anh không đủ khả năng đánh giá đúng mọi thứ, đơn giản vì anh còn phải giải quyết rắc rối của riêng mình. Có thể ai đó đã kể cho cô nghe từ lâu về quá khứ của anh, và những lý do tại sao người ta lại nghĩ như thế - và có lẽ cô đã đúng. Dù sao đi nữa, từ đêm đó anh đã không còn dành thời gian để suy ngẫm về những hạt dẻ và dấu vân tay thêm nữa. Vụ án đã được giải quyết - những bàn tay, bàn chân đứt lìa được phát hiện trong khu chế biến của lò mổ cũ đã xác nhận rõ ràng điều đó - và bây giờ, khi xếp hàng ở cổng ra máy bay, thẻ lên máy bay đã được mở sẵn sàng trên điện thoại, anh cảm thấy thật kỳ quặc khi nhớ lại mình đã phản đối mạnh mẽ đến thế nào. Thứ duy nhất sẽ ám ảnh anh mỗi khi anh nghĩ đến khoảng thời gian của mình ở Copenhagen là đôi mắt trong veo, cương quyết của Thulin, và việc anh đã không gọi điện để chào tạm biệt cô. Nhưng những điều đó đều có thể xử lý được - hoặc ít nhất anh nghĩ như vậy lúc lên máy bay và ngồi xuống ghế 12B.

Ánh mắt chê trách từ vị doanh nhân bên cạnh cho Hess biết rằng người anh sực nức mùi rượu, nhưng anh cứ nằm ngả người thật thoải mái trên ghế để chuẩn bị cho giấc ngủ kéo dài một, hai tiếng. Anh vừa tự hứa với mình sẽ uống một cốc rượu gin pha nước khoáng ký ninh để có một giấc ngủ thật ngon thì nhận được tin nhắn bằng tiếng Anh từ François.

“Tôi sẽ đón anh ở sân bay. Chúng ta sẽ đi thẳng đến trụ sở. Nhớ đọc về vụ án trước khi đến nhé!”

Hess đã quên đọc về vụ án, nhưng chẳng sao cả - anh vẫn có thể đọc nó nếu hoãn lại giấc ngủ ngon và bắt đầu ngay bây giờ. Anh miễn cưỡng mở hòm thư điện tử trên điện thoại lần đầu tiên trong hơn một tuần qua, và thấy rằng mình chưa nhận được tài liệu ấy. Sau một tin nhắn trao đổi nữa với François, hóa ra lỗi là ở anh.

“Kiểm tra lại lần nữa đi. Tôi đã email cho anh về vụ án vào lúc 10 giờ 37 phút tối, thằng cha Đan Mạch lười biếng này.”

Hess phát hiện ra lý do tại sao anh không nhận được email của François. Một tệp tin siêu nặng đính kèm với một email khác đã làm hộp thư của anh bị đầy, chặn hết mọi email khác. Email này được gửi đến từ một kỹ thuật viên IT của Viện Kỹ thuật hình sự, và tệp tin này chính là tài liệu mà Thulin đã nhờ Genz lấy giúp sau chuyến đến gặp Linus Bekker của họ, và Hess đã giục các kỹ thuật viên IT gửi cho anh vào khuya hôm ấy. Cụ thể, đó là danh sách những bức ảnh từ kho dữ liệu hiện trường vụ án mà Bekker có hứng thú nhất trước khi hắn bị bắt và thú tội.

Vì bây giờ email này không còn cần thiết nữa nên Hess định xóa nó đi - nhưng rồi sự tò mò trong anh đã thắng thế. Cuộc gặp với Linus Bekker không vui vẻ gì, nhưng đứng từ góc nhìn của một thanh tra chuyên nghiệp, tâm lý của hắn thật thú vị, và Hess vẫn còn thời gian: vẫn có các hành khách đi lại trên lối đi giữa hai hàng ghế để tìm chỗ ngồi. Anh nhấp đúp vào tệp tin. Mất một giây, anh đã thấy được toàn bộ những bức ảnh mà Linus Bekker thích nhất. Đúng là anh chỉ có thể xem chúng trên cái màn hình điện thoại nhỏ xíu của mình, nhưng chúng có rất nhiều, Thoạt nhìn, danh sách của Linus Bekker chỉ bao gồm những bức ảnh từ các hiện trường vụ án có những người phụ nữ bị sát hại. Chủ yếu từ hai mươi lăm đến bốn mươi lăm tuổi. Nhiều người trong số đó có vẻ là những bà mẹ, ít nhất là khi căn cứ vào những đồ vật vương vãi xung quanh hoặc hiển hiện ở đằng sau họ: máy kéo bằng nhựa, cũi quây, xe đạp ba bánh và những thứ tương tự. Vài bức là ảnh đen trắng, nhưng phần lớn là ảnh màu. Nhìn chung, thời điểm xảy ra các vụ án trải dài trong nhiều năm, từ những năm 1950 đến thời điểm Bekker bị bắt giữ. Nạn nhân là những người phụ nữ khỏa thân hoặc mặc quần áo, tóc sẫm hoặc tóc nhạt màu, to cao hoặc nhỏ bé. Bị bắn, bị đâm, bị bóp cổ, bị dìm chết hoặc bị đánh đến chết. Một số người đã bị cưỡng hiếp. Một hỗn hợp những bức ảnh kinh dị, ghê rợn, và Hess không thể nào hiểu nổi tại sao Linus Bekker lại có thể thấy hưng phấn khi xem chúng. Anh cảm thấy chiếc bánh sừng bò và cốc cà phê Starbucks đang chực trào ngược lên, nhưng khi anh vội vàng lướt trở lên phần đầu của các bức ảnh để thoát ra khỏi tệp tin này - một thói quen cũ - dung lượng của dữ liệu quá lớn so với điện thoại của anh nên màn hình bị đơ ở một bức ảnh mà anh đã không để ý trong lần lướt xem đầu tiên.

Đó là một bức ảnh gần ba mươi năm trước, chụp trong một phòng tắm, và dòng chú thích được đánh máy ở phía dưới viết rằng: Đảo Møn, ngày 31 tháng 10 năm 1989. Trong ảnh là thi thể một người phụ nữ khỏa thân nằm rúm ró và biến dạng trên sàn nhà lát đá mài, lấm lem những vết máu màu đen đã đông đặc lại. Cô ta có lẽ chừng bốn mươi tuổi, nhưng thật khó để khẳng định chắc chắn, bởi vì khuôn mặt cô ta đã bị bầm giập đến mức không còn nhận diện được. Điều khiến Hess chú ý là cô ta bị chặt đứt chân tay. Một cánh tay và một cẳng chân bị đứt lìa, nằm tách riêng so với thân mình. Dường như hung thủ đã phải chặt nhiều nhát - như thể hắn đã sử dụng một cây rìu nặng và cồng kềnh, phải mất một lúc mới quen tay. Tính chất dã man của vụ tấn công chứng tỏ sự khát máu của hung thủ, và mặc dù cảnh tượng ấy chẳng giống với bất cứ cảnh tượng nào mà Hess từng nhìn thấy, anh vẫn bị bức ảnh ấy thu hút.

“Mời tất cả các hành khách ngồi vào chỗ của mình.”

Các tiếp viên hàng không đang bận rộn nhét những túi hành lý xách tay cuối cùng vào đúng vị trí, và tiếp viên trưởng gác lại điện thoại lên tường bên cạnh buồng lái.

Hóa ra bức ảnh người phụ nữ khỏa thân trong phòng tắm ấy là bức đầu tiên trong một loạt ảnh về những vụ giết người dường như xảy ra trong cùng một ngôi nhà và có cùng một chú thích: Đảo Møn, ngày 31 tháng 10 năm 1989. Một cặp nam nữ thiếu niên bị giết trong phòng bếp, cậu bé đổ người vào bếp nấu, cô bé thì nằm xoài trên bàn, đầu gục vào bát cháo. Cả hai đều có những vết đạn bắn. Hess lướt tiếp xuống phía dưới, ngạc nhiên khi thấy rằng nạn nhân tiếp theo trong loạt ảnh này là một sĩ quan cảnh sát lớn tuổi, ông nằm chết trên sàn của một tầng hầm. Nhìn tình trạng khuôn mặt ông, có thể thấy ông cũng đã bị sát hại bằng một cây rìu. Bức ảnh ấy là bức cuối cùng trong cả loạt ảnh, và Hess đang định quay trở lại xem bức ảnh người phụ nữ bị phân thây trên sàn phòng tắm thì đột nhiên để ý thấy con số trong dấu ngoặc đơn đi kèm với bức ảnh của ông cảnh sát. “(37)”. Hess chợt nghĩ rằng con số này hẳn là số lần Linus Bekker nhấp chuột vào bức ảnh, do kỹ thuật viên IT ghi lại.

“Quý khách làm ơn tắt mọi thiết bị điện tử.”

Hess gật đầu với anh chàng tiếp viên hàng không ra hiệu rằng mình đã hiểu. Anh ta tiếp tục đi đến hàng ghế tiếp theo để dặn các hành khách khác. Hess cảm thấy vô lý khi Bekker xem bức ảnh một viên cảnh sát bị giết tận ba mươi bảy lần, khi mà rõ ràng hắn thích phụ nữ hơn.

Hess nhanh chóng kiểm tra vài bức ảnh khác, lần này anh nhìn vào con số nhỏ đi kèm với mỗi bức ảnh. Nhưng không có bức ảnh nào có số lượt xem nhiều như bức ảnh ông cảnh sát bị giết. Ngay cả bức người phụ nữ trong phòng tắm cũng chỉ có số lượt xem là “(16)”.

Hess cảm thấy dạ dày mình thắt lại. Hẳn phải có điểm gì đó quan trọng trong bức ảnh viên cảnh sát nằm trên sàn tầng hầm, và trong một thoáng, anh cố dẹp đi khả năng kỹ thuật viên IT đã nhầm lẫn. Từ khóe mắt, anh thấy nam tiếp viên hàng không đang đi ngược trở lại khoang máy bay, và anh rủa thầm cái màn hình bé tí của mình - anh phải dùng những ngón tay run rẩy, vẫn còn bị ảnh hưởng bởi cơn say để phóng to bức ảnh ấy và tìm kiếm các chi tiết mà anh đã bỏ sót. Quả là nhiệm vụ bất khả thi. Chẳng mấy chốc đôi mắt anh đã nhòe đi vì những ô pixel, chúng chẳng cho thấy manh mối gì về lý do tại sao Linus Bekker lại đặc biệt chú trọng bức ảnh này.

“Đã đến lúc tắt điện thoại rồi, thưa quý khách!”

Lần này anh chàng tiếp viên hàng không đứng yên, không nhúc nhích. Hess đang định bỏ cuộc thì các ngón tay anh quệt vào màn hình, di chuyển bức ảnh, khiến tiêu điểm của nó dịch sang một cái kệ phía trên ông cảnh sát. Hess cứng người lại. Ban đầu, bộ não của anh không hiểu anh đang nhìn vào cái gì, nhưng rồi anh thu nhỏ bức ảnh lại và thời gian như ngưng đọng.

Trên bức tường của tầng hầm, phía trên thi thể viên cảnh sát, có ba cái kệ gỗ lung lay. Tất cả đều xếp đầy những con búp bê nhỏ, ngây ngô: những người đàn ông hạt dẻ, những người phụ nữ hạt dẻ, những con vật hạt dẻ. To có, nhỏ có, một số con chưa hoàn thiện, vẫn còn thiếu chân tay, những con khác thì lem luốc và bụi bặm. Tất cả đều đứng câm lặng ở đó với đôi mắt vô hồn, giống như những người lính nhỏ, một đội quân hùng mạnh của những kẻ bị xã hội ruồng bỏ.

Không hiểu sao anh biết ngay rằng đây là lý do Bekker xem bức ảnh này đến ba mươi bảy lần. Anh cảm nhận được máy bay rùng rùng chuyển động và trước khi nam tiếp viên hàng không có thể ngăn lại, anh nhào tới buồng lái.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.