Ánh đèn pin của Thulin nhảy nhót quanh những thân cây ướt, vọt qua những gốc cây cụt và cành cây khi cô gọi người phụ nữ nọ trong bóng tối. Đằng trước, xa xa bên trái cô, Thulin có thể nghe thấy Hess làm điều tương tự, và cô thấy ánh đèn pin lấp lóa của anh di chuyển liên tục về phía trước. Họ đã chạy một chặng đường dài, đến vài kilomet, và Thulin đang định gọi to lần nữa thì cô cảm thấy bàn chân bỗng đau nhói. Cô vấp phải một cái rễ cây, và ngã nhào xuống đất. Bóng tối bủa vây cô, và cô cuống cuồng mò mẫm tìm cây đèn pin vừa đánh rơi, hẳn là đã bị tắt. Chống hai đầu gối trên đất, cô bắt đầu thọc tay xuống bụi cây ướt, sục sạo khu vực xung quanh. Thế rồi, đột nhiên, cô nhìn thấy một bóng hình và sững người lại. Bóng hình ấy đang đứng khá im lìm và quan sát cô từ phía bên kia một trảng đất trống, chỉ cách cô hai mươi thước và gần như không thể phân biệt được với bóng tối.
“Hess!”
Tiếng gọi của cô vang vọng khắp khu rừng, và cô lóng ngóng rút súng ra khỏi bao trong khi Hess cầm đèn pin chạy về phía cô. Lúc anh tới chỗ cô, cô đang nhắm khẩu súng vào bóng dáng kia, và anh chiếu đèn pin về hướng ấy, thở hổn hển.
Anne Sejer-Lassen đang bị treo trong một lùm cây nhỏ. Hai cành cây chèn bên dưới hai cánh tay cô ta, dựng thẳng cơ thể bầm giập của cô ta. Hai bàn chân trần của cô ta đung đưa lơ lửng phía trên mặt đất, còn đầu cô ta thì gục xuống ngực, do đó mái tóc dài bay phất phơ che kín khuôn mặt. Khi Thulin lại gần, cô nhận ra thứ khiến cô cảm thấy kỳ lạ là gì: Hai cánh tay của Anne Sejer-Lassen quá ngắn. Cả hai bàn tay của cô ta đã bị cắt mất. Và rồi cô nhìn thấy nó. Con búp bê người hạt dẻ nhỏ bé thòi ra từ lớp thịt trên vai trái của Anne Sejer-Lassen. Thulin thấy dường như nó đang cười toe toét.