Xuân Thu Ngã Vi Vương

Lượt đọc: 5998 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 575
Mạc phủ họ Triệu (hạ)

❊ ❊ ❊

Cá nhân và tông tộc, bên nào nặng bên nào nhẹ? Trở về thời Xuân Thu, Triệu Vô Tuất mới cảm nhận được sức nặng của trách nhiệm tông tộc. Người thời đại này có lẽ không yêu nước, nhưng lại không ai là không yêu nhà.

Gia chủ của Quý thị và Mạnh thị đều chẳng phải bậc anh tài gì, nhưng lựa chọn của họ lại khiến Triệu Vô Tuất phải cảm thán không thôi. Quý Tôn Tư vì muốn bảo toàn Quý thị mà kiên quyết chịu chết; Mạnh Tôn Hà Kỵ vì không muốn trở thành tội nhân khiến Mạnh thị phải đầu hàng nước Tề, đã tự mình chạy sang Tề, để đệ đệ kế thừa gia nghiệp, nối dài sự thống trị của Mạnh thị.

Những sĩ đại phu còn lại, có thể nói họ hủ bại, có thể nói họ liêm sỉ kém cỏi, có thể nói những kẻ ăn thịt người đều hèn kém, nhưng dù là nhà nào, cũng đều đang vắt hết tâm huyết để duy trì sự tồn tại của tông tộc mình, hơn nữa không ít người trong đó còn rất được lĩnh dân ủng hộ.

Vô Tuất từ đó nhận ra rằng, quý tộc cũ của nước Lỗ vẫn chưa héo rũ chết hẳn, cần có thời gian để đào thải họ, cho nên trong lúc đẩy mạnh việc thi hành chế độ huyện, vẫn giữ lại đô ấp của Quý thị, Mạnh thị và các đại phu đất Đông.

Hắn dự định dùng "Mạc phủ" đã được thay hình đổi dạng để cường hóa bản thân, suy yếu chư phiên.

Mạc phủ không phải phát minh của Nhật Bản, mà là từ vựng mượn từ Trung Quốc. Ngay từ thời Xuân Thu Chiến Quốc, khanh và tướng soái các nước đã có quyền mở phủ. Lý Mục phạt Hung Nô, chính là dựa vào mưu sĩ gia thần dưới trướng Mạc phủ để hiến kế.

Nhưng Mạc phủ của Triệu Vô Tuất lại không hoàn toàn giống vậy. Hắn chỉ mượn chế độ này, biến việc "tam khanh cùng trị" của nước Lỗ thành quyền độc đoán càn cương của Mạc phủ tướng quân. Những kẻ sĩ vốn có địa vị rất thấp trong thời đại quý tộc sẽ được trưng triệu làm tư thần của Mạc phủ, họ hoặc là đệ tử Khổng môn xuất thân nghèo hèn như Nhiễm Cầu, Công Tây Hoa, hoặc là loại sĩ cấp thấp như Hám Chỉ.

Những kẻ sĩ này cũng giống như tiền bối Tào Quế, khinh thường lối sống ủy mị của khanh đại phu. Họ sùng bái công lợi, hướng tới nhân nghĩa, có một tia trách nhiệm xã hội "quốc gia hưng thịnh, thất phu hữu trách", muốn thông qua việc làm quan để sáng tạo giá trị nhân sinh.

Trước khi các huyện Mông học sản xuất ra nhân tài liên tục, trước khi địa chủ quân công đứng vững gót chân ở cơ sở nước Lỗ, Triệu Vô Tuất chỉ có thể trưng triệu những kẻ sĩ này làm lại. Dần dà, họ sẽ hình thành nên tinh thần của sĩ ở tầng lớp trung hạ xã hội. Mà các đại phu sẽ dần dần bị tước đoạt quyền tham dự quốc sự, vòng tròn ngày càng nhỏ hẹp, uy vọng ngày càng thấp đi.

"Nước Lỗ, thậm chí là kẻ đào mộ của quý tộc cũ chư hầu khắp Cửu Châu không phải là ta. Mà là họ, là những kẻ sĩ tràn đầy sức sống này..." Triệu Vô Tuất chỉ là người thúc đẩy tiến trình lịch sử, hắn muốn cái tư tưởng "Sĩ quý, vương giả bất quý!" của thời Chiến Quốc đến sớm hơn.

Ngay khi Triệu Vô Tuất đang mơ mộng về tương lai có thể thấy trước, cửa đại sảnh lại bị người ta nhẹ nhàng đẩy ra.

Hiện tại là cuối tháng Hai lịch Hạ. Gió xuân hiu hiu, én yến về tổ, thời tiết ấm áp hòa dịu, nhưng người đứng đầu quần thần của Mạc phủ họ Triệu lại lạnh mặt tìm tới tận cửa.

Trương Mạnh Đàm đã trút bỏ áo khoác lông thú, mặc thâm y vải dày mộc mạc, đứng ở cửa.

"Thần thất lễ, nhưng thần có một việc, không thể không trực tiếp hỏi chủ quân!"

---❊ ❖ ❊---

Trương Mạnh Đàm để thị vệ đóng cửa lại, sau khi trút bỏ giày dép liền khu chân lên sảnh, đến khoảng cách mười bước thì cúi mình vái chào. Lại đứng thẳng người dậy, hỏi Triệu Vô Tuất một câu vô cùng nghiêm túc.

"Sau khi lập Mạc phủ, chủ quân đã thống lĩnh toàn nước Lỗ, nhưng hạ thần lại có một câu không thể không hỏi, sự tình đã đến nước này, chủ quân rốt cuộc là muốn ở lại nước Lỗ làm thế khanh? Hay là muốn về nước Tấn kế thừa tông miếu họ Triệu?"

Trương Mạnh Đàm không thể không nghiêm túc. Nhìn khắp cục diện, nhìn rõ nguy cơ trước mắt cho chủ quân và đề xuất mưu lược của mình, đó chính là nhiệm vụ của hắn. Hắn chợt nhận ra, thế lực của Triệu Vô Tuất đi đến hôm nay, đã đứng ở ngã ba đường, bên trái là về Tấn, bên phải là ở Lỗ. Cả hai có mâu thuẫn không thể điều hòa.

Nếu một lòng muốn về Tấn, thì phải huy động nước Lỗ đến mức tối đa, thông qua việc thụ điền theo quân công để không ngừng kích thích lòng tiến thủ của người Lỗ, đợi đến khi chỉnh hợp xong, có thể tập hợp tam quân viễn chinh xa hàng trăm dặm, chính là ngày Triệu Vô Tuất về Tấn thảo phạt Phạm, Trung Hàng!

Nếu chuẩn bị ở lại nước Lỗ, giữ mảnh cơ nghiệp vất vả đánh đổi này truyền cho tử tôn, thì phải mưu tính từ từ, đối với quý tộc cũng phải ôn hòa một chút, đồng thời cố gắng ẩn nhẫn trong mười năm, tránh việc trở thành vật tế thần của cuộc chiến Tề - Tấn.

Triệu Vô Tuất đặt quyển tông trong tay xuống, ngẩng đầu đón lấy ánh mắt của Trương Mạnh Đàm, cũng tiếp nhận câu hỏi của hắn.

"Mạnh Đàm, ngươi và ta có phải đã rất lâu không cùng nhau ngôn chí rồi không?"

Trương Mạnh Đàm sửng sốt: "Dường như đã rất lâu rồi."

Trên gác nhỏ ở Thương Khâu nước Tống, hai người trò chuyện mới khoái chí làm sao, thế cục chư hầu như nằm cả trong lòng bàn tay. Nhưng sau đó, họ lại đâm đầu vào hiện thực, làm sao để cầu sinh tồn ở nước Lỗ, làm sao để "chước chiếm cưu sào" (chim khách chiếm tổ chim cưu), đó mới là mục đích và chí hướng của họ.

Chỉ là con người luôn sau khi leo lên đỉnh núi, mới nhận ra còn có ngọn núi cao hơn đang chờ mình chinh phục.

"Vậy hôm nay ngươi và ta hãy trò chuyện một chút đi, không phải với tư cách quân thần, mà là bằng hữu." Vô Tuất mời hắn ngồi xuống, hỏi: "Mạnh Đàm thấy rằng, ngươi và ta đi đến bước này, đã coi là đủ?"

"Tự nhiên là không đủ."

Đổi lại là người thường, có lẽ sẽ cảm thấy khanh nắm giữ quốc chính đã là tột cùng của nhân thần rồi, nhưng Trương Mạnh Đàm lại không cho là vậy.

Chẳng qua là chấp chính của một bang quốc hạng trung, so với cái đích mà hắn vạch ra cho Triệu Vô Tuất, cho họ Triệu, thì còn kém xa!

"Phò tá chủ quân trở thành thượng khanh nước lớn, lại phò tá chủ quân như Triệu Tuyên Tử hưng bá nghiệp cho nước Tấn, đó mới là theo đuổi của tôi!"

Ngày thường hắn vốn là người mềm mỏng hòa ái, nhưng khi nói đến chí hướng, lại có ý chí kiên định. Bốn năm trước hắn từ bỏ cơ hội làm quan trong nước, kiên quyết chạy sang nước Tống nương nhờ một khanh tử lưu vong tuyệt vọng, lựa chọn này bị vô số người cười nhạo, nhưng hiện giờ những kẻ đó đều á khẩu không nói nên lời. Cuộc đánh cược lớn đó đã giành được thu hoạch, nhưng vẫn chưa đủ, con người luôn sau khi đến đích mới phát hiện mình thực ra có thể đi xa hơn.

"Hay, đó cũng là theo đuổi của ta!" Triệu Vô Tuất nói năng dứt khoát.

"Tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ! Nay ta đã có thể lập gia, trị một nước ngàn cỗ xe. Nhưng cách xa hưng bá nghiệp, bình thiên hạ vẫn còn quá xa vời... Muốn hưng bá, ở nơi nhỏ bé như nước Lỗ là rất khó làm được, dù sao nó cũng đã tích bần tích nhược hàng trăm năm nay rồi. Bắc bị hạn chế bởi Tề, Nam bị hạn chế bởi Ngô, chỉ có thể xưng cô đạo quả ở các nước nhỏ vùng Tứ Thượng, điều này thì có ý nghĩa gì? Đối với ta mà nói, chỉ có nước Tấn, chỉ có nước Tấn dân phong bưu hãn, có hiểm có ngựa, mới là nơi có thể tranh bá thiên hạ."

Sông núi trăm dặm nước Lỗ, vẫn không chứa nổi dã tâm đã được mở rộng vô hạn bởi kiến văn hậu thế của Triệu Vô Tuất. Đúng vậy, chỉ có nước Tấn, mới là sân khấu quét sạch thiên hạ. Không chỉ là vật sản và hình thế sơn xuyên, nó còn thôn tính không biết bao nhiêu đất đai, tích lũy tài phú trăm năm, bồi dưỡng một đám kẻ sĩ lấy việc hưng bá làm trọng trách, đã có đủ nội hàm và nền tảng. Nếu có thể thừa kế trọn vẹn di sản của Tấn, Triệu Vô Tuất có thể bớt phấn đấu hai mươi năm!

Dù nó có bị Ngụy, Triệu, Hàn chia làm ba, cũng đủ khiến các nước mạnh như Tề, Tần, Sở phải kiêng dè, nếu không chia, thì sẽ thế nào?

Huống hồ, nguyên do Triệu Vô Tuất vội vàng muốn về Tấn còn có một lý do không thể nói với người ngoài.

Nữ tử hai mươi tuổi thì gả đi, Quý Doanh, trong lịch sử Triệu Giản Tử gả nàng sang nước Đại, chắc là việc của hai ba năm nay thôi nhỉ?

---❊ ❖ ❊---

Nghe Triệu Vô Tuất thổ lộ chí hướng, Trương Mạnh Đàm thở phào nhẹ nhõm.

Là người nước Tấn, phía tây Thái Hành là nơi tông miếu, nơi mộ phần, những liêu thần như họ đương nhiên là muốn quay về. Triệu Vô Tuất có thể cư an mà không quên nguy, phú quý mà không quên gốc, khiến hắn rất vui mừng.

Nhưng đã vậy, họ liền phải đối mặt với lựa chọn.

"Nếu có một ngày chủ quân muốn quay về, nếu sau khi Trung quân tá trăm năm sau, chủ quân muốn kế thừa vị trí Triệu khanh, một thần không thể đồng thời hiệu trung hai quân, một khanh không thể đồng thời tể chấp hai nước, khi đó nước Lỗ phải xử trí thế nào?"

Đây là thời Xuân Thu chứ không phải Chiến Quốc, cũng như một nữ tử không thể đồng thời gả cho hai chồng, đối tượng ủy chất hiệu trung của kẻ làm tôi cũng bị hạn chế chặt chẽ. Dù đến thời Chiến Quốc, cái gọi là Tô Tần đeo ấn tướng sáu nước, thực ra cũng chỉ là phó tướng quản lý ngoại giao thôi, giữa Thất Hùng cùng lắm là chơi trò đổi tướng.

Nhưng Triệu Vô Tuất lại đã nghĩ ra một cách giải quyết "thâu lương hoán trụ" (tráo đổi), hắn chỉ vào một phong thư gửi Triệu Ưng nói: "Thực ra câu hỏi của ngươi, phụ thân cũng đã từng hỏi ta, ngươi có biết ta đã trả lời thế nào trong thư không?"

Không đợi Trương Mạnh Đàm nói, hắn liền tiếp lời: "Ta cam đoan với phụ thân, nếu phụ thân có thể trở thành thượng khanh, chỉ cần cha con ta hợp mưu, trực tiếp sáp nhập năm huyện đất Tây Lỗ vào nước Tấn, cũng chẳng khó gì!"

"Điều này..." Trương Mạnh Đàm mím môi, sau đó bất lực gật đầu: "Đúng là không khó."

Tấn Hầu hẳn sẽ rất vui, Lỗ Hầu hiện giờ đã là bù nhìn, ý kiến của ông ta vô hiệu. Quyết định do hai chấp chính Tấn, Lỗ hợp lực thúc đẩy, ai còn có thể ngăn cản?

Lỗ Hầu, Mạnh thị, Quý thị nếu nghe thấy câu này, e là sẽ có khuôn mặt kinh hoàng. Còn Liễu Hạ Quý, và Khổng Khưu nếu biết Triệu Vô Tuất có dự định này, đại khái sẽ tức giận đến mức nhảy dựng lên, mắng hắn là lang tử dã tâm.

Thời đại này đại phu nước nào đó đột nhiên mang thành ấp đi đầu quân sang nước lân cận vốn là chuyện bình thường. Ô thị ở Lẫm Khâu từng làm rồi, không ít đại phu đất Đông cũng từ nước Cử chạy đến. Nhưng năm huyện nước Lỗ, một phần ba lãnh thổ, hơn ba mươi vạn dân chúng, nói cắt là cắt, hơn nữa còn là người chấp chính dẫn đầu bán nước, xưa nay chưa từng có chuyện này! Những quân tử đạo đức nước Lỗ chắc chắn hận không thể ăn tươi nuốt sống Triệu Vô Tuất.

"Vậy những phần còn lại của nước Lỗ? Khúc Phụ, đất Đông những nơi này, chủ quân định xử trí thế nào?"

Trương Mạnh Đàm không ngốc nghếch hỏi tại sao không sáp nhập toàn bộ nước Lỗ vào nước Tấn, điều đó căn bản không thể, ít nhất là trong thế hệ này. Nước Tấn tuy đã diệt không ít xã tắc của các nước đồng tính, nhưng kiểu phong của Chu Công như nước Lỗ, nước ngàn cỗ xe này đâu phải nói thôn tính là thôn tính? Đừng nói người Lỗ không phục, Mạnh thị thà đầu quân nước Tề, Quý thị cũng sẽ kích động giữa các đại phu đất Đông, e là đến lúc đó còn rước lấy sự vây công của cả thiên hạ...

Tần, Sở, Tề, thậm chí là nước Ngô vốn một lòng muốn bắc thượng, coi phía nam Thái Sơn là phạm vi thế lực, bốn nước lớn liên hợp cùng phụ dung làm một cuộc "Cửu quốc phạt Tấn", nước Tấn tuy mạnh, cũng không chịu nổi đâu... Huống hồ nội bộ còn vấn đề Lục khanh phân lập, cũng không biết bao giờ mới giải quyết được.

Vô Tuất lại tự tin nắm chắc: "Đây chính là lý do ta thiết lập Mạc phủ đấy, vài năm, hoặc mười mấy năm sau, ta đương nhiên làm Tấn khanh, nhưng Mạc phủ họ Triệu ở nước Lỗ vẫn sẽ tiếp tục..."

"Ý của chủ quân là... để huynh đệ họ Triệu làm chấp chính nước Lỗ?" Thế khanh thế lộc của nước Lỗ vẫn chưa phế trừ, cho nên chức vị Đại tướng quân họ Triệu đương nhiên có thể để huyết thân kế thừa. Nhưng Trương Mạnh Đàm lộ vẻ khó xử, nếu thật vậy, hắn là không tán thành.

"Huynh đệ?" Vô Tuất ngẩn ra, là vậy, hắn vẫn còn huynh đệ.

Nếu không phải người khác nhắc đến, hắn đại khái đã không nhớ ra Triệu thị Bá, Trọng, Thúc ba người là huynh đệ "tiện nghi" của mình, họ có quan hệ bình thường với hắn, cũng chỉ có người thật thà Bá Lỗ là còn khá khẩm. Nhưng tự nhiên vô cớ, giang sơn vất vả đánh đổi lại vì sao phải rẻ rúng cho hắn? Triệu Vô Tuất không phải là Triệu Tương Tử do dự thiếu quyết đoán trong lịch sử, để mặc một đống con trai không truyền, lại truyền ngôi cho cháu của Bá Lỗ, kết quả làm hỏng quân bài đẹp mà Trương Mạnh Đàm đã quy hoạch cho nước Triệu thành một ván cờ tồi...

Tiền sự bất vong, hậu sự chi sư; hậu sự bất vong, diệc tiền sự chi sư! Việc Triệu Tương Tử làm sai, làm tồi đó, tất cả cứ giao cho hắn bù đắp đi!

Hắn đáp: "Tự nhiên không phải huynh đệ, mà là tử tự của ta..."

"Tử tự?" Hôm nay lượng thông tin khi trò chuyện với Triệu Vô Tuất hơi lớn, Trương Mạnh Đàm nhất thời chưa phản ứng kịp.

"Có một việc vẫn chưa nói với Mạnh Đàm." Triệu Vô Tuất cười có chút đắc ý.

"Thiếp thất Bá Mị của ta đã mang thai ba tháng rồi, y Biển Thước chẩn mạch nói, sẽ sinh con trai..."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:507
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.