Xuân Thu Ngã Vi Vương

Lượt đọc: 5980 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 526
Kẻ sát quân (Trung)

❊ ❊ ❊

“Thái tử, chính là nơi này, đây chính là Hồng Khẩu!”

Phu Sai sai người dừng xe quan sát, lại thấy nơi này bình bình vô kỳ, chẳng qua chỉ là một con sông nhỏ gọi là sông Hồng chảy ngang qua bình nguyên mà thôi.

Nhưng đối với nước Ngô, đối với Phu Sai mà nói, nơi đây có ý nghĩa không tầm thường.

Hai mươi năm trước, nước Tống xảy ra loạn Hoa, Hướng, các chư hầu lũ lượt can thiệp, nước Ngô cũng không ngoại lệ, họ giúp chính là quân phản loạn Hoa, Hướng. Tháng Mười, Hoa Đăng dẫn quân Ngô cứu viện Hoa thị, khi đó tướng nước Tề là Ô Chi Minh cũng đang đóng giữ ở nước Tống. Ô Chi Minh nghe theo kiến nghị của Trù Ấp đại phu Bộc, thừa lúc quân Ngô đi đường xa mệt mỏi mà phát động tấn công. Ngày 17 tháng Mười, quân Tề, quân Tống đánh bại quân Ngô tại Hồng Khẩu, bắt sống chủ tướng và phó tướng nước Ngô, lần lượt là Công tử Khổ Câm và Yểm Châu Viên.

Nước Ngô, sau thời Thọ Mộng, lần đầu tiên nỗ lực tiến về Trung Nguyên đã dừng lại đột ngột như thế, khi đó họ còn chưa phải là đối thủ của người nước Tề.

Phu Sai mỗi khi nghĩ đến trận bại năm đó, đều cảm thấy đây là nỗi nhục nhã ê chề của nước Ngô!

“Nhưng lần này thì khác rồi!” Phu Sai tự tin tràn đầy, cha con họ đã thay thế hệ Vương Liêu, thống trị cái quốc gia tông cơ bị vứt bỏ ở ven biển này, họ đã có Ngũ Viên, có Tôn Vũ, có mấy vạn giáp sĩ, đủ sức chinh phục lãnh thổ rộng lớn!

Phu Sai muốn gì được nấy, chỉ cần thứ muốn có, nhất định sẽ đoạt được. Ông ta quyết tâm phải nâng đỡ Hướng thị, khống chế nước Tống.

Đương nhiên, những phương diện khác cũng không thể bỏ bê.

Nước Tống đông tây bất quá bảy trăm dặm, nam bắc bất quá bốn trăm dặm, chỉ tương đương với vùng Hoài Bắc của nước Ngô, nhưng dân số lại ngang bằng nước Ngô. Cho nên Phu Sai đi từ Bành Thành, Tiêu Ấp một đường tới đây, những gì nhìn thấy trên đường hoàn toàn khác biệt với nơi đất rộng người thưa của nước Ngô.

Mặc dù nước Tống đại loạn, nhưng chiến sự chủ yếu tập trung ở phía tây và phía bắc Thương Khâu, khu vực Hồng Khẩu vẫn còn an ổn, mầm lúa trong ruộng hai bên đường xanh tươi, đã cao hơn nửa thước, mọc rất tốt, trong ruộng thỉnh thoảng thấy nông dân đang làm việc.

Người đi đường cũng nhiều hơn: có đám thanh tráng sĩ nhân đeo kiếm đi cùng nhau, có ông già dắt cháu, cũng có phụ nữ xách vò nước bằng gốm. Đây đều là dân bản địa, lại có nhiều người bụi bặm, vẻ mặt xanh xao, dìu già dắt trẻ, hẳn là dân lưu vong từ các thành ấp khác chạy tới. Thấy quân đội đi ngang, nông dân trong ruộng đứng dậy quan sát. Người đi đường, dân lưu vong lũ lượt né tránh.

Phu Sai nhìn trong mắt, vui trong lòng, cái vui không phải là mầm lúa, mà là số dân.

“Nước Tống quả thực nhân khói đông đúc, tích lũy phong hậu nha. Tùy tiện một cái hương nhỏ, cũng có thể bắt kịp sự giàu có của một ấp ở nước Ngô!”

Đối mặt với cảnh tượng màu mỡ như vậy, nếu không làm chút gì đó, thì không phải là người nước Ngô vốn bị sử gia miêu tả là “phản cầm thú hành” rồi.

Phu Sai nhớ đến binh pháp tuyệt diệu mà Tôn Tử đã dạy mình: Người giỏi dùng binh, dịch không cần trưng tập lại, lương không cần vận chuyển quá ba lần, lấy nguồn dùng từ nước địch, do đó lương thực của quân đội có thể đầy đủ!

Đối với việc vì sao lần phạt Sở trước kia thất bại, nội bộ nước Ngô cũng từng tổng kết. Tôn Tử cho rằng là do không chiếm được lòng dân nước Sở, nhưng Phu Sai lại không nghĩ vậy.

Ông ta cho rằng: Nước Ngô sở dĩ vì tác chiến mà nghèo nàn, là do quân đội viễn chinh, buộc phải vận chuyển đường dài. Vận chuyển đường dài tất nhiên dẫn đến người Ngô nghèo đi, thậm chí dẫn đến vật tư cạn kiệt, vật tài cạn kiệt, thuế khóa và lao dịch tất nhiên tăng nặng, thế nên chú của ông ta là Phu Khải mới có thể lợi dụng sự bất mãn của quốc nhân mà tự lập làm vua. Kết quả của cuộc chiến tranh đó là, trên chiến trường, quân Ngô hao tổn sạch lực lượng. Trong nước thì tài nguyên cạn kiệt, tài sản riêng của bách tính hao tổn mất bảy phần mười. Tài sản công, do xe cộ hư hỏng, ngựa phi mệt mỏi. Giáp trụ, cung tên, mâu kích, thuẫn bài, xe bò tổn thất, mà hao tốn mất sáu phần mười.

Sau đó mấy năm, nước Ngô vẫn luôn khôi phục nguyên khí, hiện giờ vẫn chưa đạt đến trình độ trước chiến tranh.

Cho nên tướng quân sáng suốt, nhất định phải giải quyết lương thảo tại nước địch, từ nước địch kiếm được một “chung” lương thực, tương đương với vận chuyển hai mươi “chung” từ nước nhà, tại chỗ thu được một “thạch” cỏ cho ngựa, tương đương với hai mươi “thạch” từ nước nhà vận tới!

Một đường đi tới, Phu Sai đều nghiêm ngặt làm theo điểm này, ông ta giải quyết bổ sung tại chỗ, còn đòi hỏi từ phía Hướng thị một lượng lớn quân phí xuất binh tương trợ.

Thế vẫn chưa đủ, vị khách tham lam Phu Sai này ăn đến mức miệng đầy dầu mỡ, nhìn thấy yến tiệc sắp kết thúc, trong tay không vơ vét được chút gì mang đi, thì không bõ công đi chuyến khách này.

Ông ta đã quyết định, chuyến này về Ngô, sau lưng ngoài hai ngàn quân giáp Ngô không hề tổn hại ra, ít nhất còn phải mang theo hai vạn người Tống bị cưỡng chế bắt đi, để bù đắp sự thiếu hụt dân số ở Hoài Nam, hai vạn người đủ để khai khẩn một mảng đất lớn. Đặt ở vùng đất ven biển cũng không tệ, năm nay nấu muối bán cho nước Tào, Tây Lỗ, cũng là một khoản thu nhập không nhỏ...

Phu Sai ra lệnh cho truyền lệnh lại Hình Ngao, kẻ tay chân linh hoạt, tư duy rõ ràng, thông thạo ngoại ngữ: “Để người Ngô hành quân suốt đêm,Cản kịp trước Triệu Vô Tuất mà đến Thương Khâu, binh của Hướng thị thì phải ở phía sau thu gom lao dịch, áp giải tài vật xe cộ!”

---❊ ❖ ❊---

So với việc kỵ binh của Triệu Vô Tuất đi trước, tốc độ của người nước Ngô cũng không kém bao nhiêu, hiện giờ đã là cuối thu, họ lại vẫn mặc giáp ngắn, hơn nữa đi chân trần, bước chân rất nhanh trên con đường đất dẫn tới Thương Khâu, nhanh hơn nhiều so với tộc binh mà Hướng thị mang đến.

“Nghe đồn người Ngô có thể dựa vào đôi chân trần mà vượt qua rừng núi, quả nhiên là thật.” Tư Mã Canh nhìn quân Ngô bước đi như bay, lòng đầy lo âu. Ông ta tâm hướng về Triệu Vô Tuất, thân phận lại vẫn thuộc về Hướng thị, dưới sự ép buộc của hai vị huynh trưởng mà buộc phải soái tàn bộ quy nhập vào bọn họ.

“Cái này thì tính là gì? Sáu năm trước nước Ngô phạt Sở, đem thuyền đỗ bên bờ sông Hoài, từ Dự Chương tiến phát, chạy gấp đến Hán Thủy đối mặt với quân Sở, năm trận đến Dĩnh. Những binh tốt này chính là tinh nhuệ còn sót lại từ trận đại chiến đó, chân trần của bọn họ có thể đi ngàn dặm, võ tốt của Triệu Vô Tuất tuy xưng là tinh nhuệ, tất nhiên không bằng!”

Đại tư mã của nước Tống là Hướng Đồi đắc ý đứng trên xe, nhìn quân Ngô cứ như đang duyệt binh của chính mình vậy.

Tư Mã Canh quay đầu lẩm bẩm: “Tử Du nước Trịnh thống lĩnh cũng là lão tốt, chẳng phải cũng bị Tử Thái đánh bại đó sao...”

Nụ cười của Hướng Đồi như miếng thịt tế đông cứng lại, “Tử Ngưu em ta...” Hướng Đồi âm trầm nói, “Rốt cuộc ngươi là đứng về phía nào?”

Huynh trưởng như cha, Tư Mã Canh cúi đầu: “Ta đương nhiên là tộc nhân Hướng thị...”

“Ngươi biết là tốt! Huynh đệ chúng ta cùng Tư thành Nhạc thị vốn là bạn bè, nhưng quét sạch phản đảng rồi, thì phải tranh đoạt vị trí chấp chính nước Tống, Triệu Vô Tuất nếu tiếp tục ủng hộ Nhạc Tử Minh, chính là kẻ địch của chúng ta!”

Đối mặt với sự quở trách của huynh trưởng, Tư Mã Canh chỉ biết vâng dạ, trong lòng lại không phải vị gì, mà cảm giác này đạt đến đỉnh điểm khi Hình Ngao truyền đến quân lệnh của Phu Sai...

“Thái tử nước Ngô bắt bọn ta phải thu gom tất cả thanh tráng nam nữ nhìn thấy dọc đường, áp giải đến hậu quân!?”

Tư Mã Canh quay đầu nhìn Hướng Đồi đang có vẻ mặt hơi xấu hổ: “Ông ta là muốn làm gì? Muốn xua dân chúng công thành sao?”

Lần này đến lượt Hướng Đồi ấp úng không đáp, vẫn là Hình Ngao cười nói: “Chẳng phải là muốn công thành, thu gom nhân khẩu dọc đường, là để sau khi chiến tranh kết thúc đưa về nước Ngô.”

Tư Mã Canh trừng mắt nhìn Hình Ngao đang cười hì hì: “Đưa về nước Ngô?”

“Phải, dân nước Ngô không tăng thêm, đây vẫn luôn là tâm bệnh của Thái tử. Lần này vào Tống, thấy dân chúng nước Tống lưu ly thất sở, không có đất mà dựa, liền nảy ra ý định giúp quý quốc an trí dân chúng... Tiểu Tư mã cũng chớ giận. Đây là điều kiện mà Tả sư và Đại tư mã quý quốc đã đáp ứng, từ Bành Thành đến nơi này, đều làm như vậy, các thành ấp bị phá dọc đường, lương thực, vải vóc, tài vật cũng đều như thế.”

“Huynh trưởng. Cái này là thật sao!?” Tư Mã Canh tức giận chất vấn anh trai, Hướng Đồi chỉ đành gật đầu thừa nhận.

“Đây đâu phải là bang hữu đến hỗ trợ nước Tống bình loạn, quả thực là lũ cướp thừa nước đục thả câu!” Tư Mã Canh bất bình, lớn tiếng mắng lên.

Hướng Đồi vội vàng ám hiệu bảo hắn im miệng, kéo hắn sang một bên nói: “Tử Ngưu, bọn ta cũng là bất đắc dĩ mới làm như vậy a!”

Tư Mã Canh chỉ vào đám tộc binh Hướng thị như lang như hổ lao về phía dân chúng vô tội bên đường, ngón tay hơi run rẩy: “Huynh trưởng, huynh và ta là khanh đại phu của nước Tống, vốn nên bảo vệ bờ cõi an dân, hiện giờ lại đang làm chuyện hại dân tàn dân. Huynh còn nói với ta, đây là bất đắc dĩ mới làm như vậy!?”

Hướng Đồi có chút không dám nhìn người em trai cương trực nóng nảy: “Quá khứ của Hướng thị ngươi cũng biết, chẳng qua chỉ là tàn dư của loạn Hoa, Hướng thôi, hai mươi năm trước, tùy tiện ai một câu nói là có thể trục xuất hoặc giết hại bọn ta. Ngươi lúc đó còn nhỏ chưa nhớ việc, ta và đại huynh của ngươi cảnh ngộ gian nan, bốn phương đón ý nói hùa mới giữ được Bức Dương, đến khi Quốc quân kế vị thì hết sức lấy lòng ông ta, mới được thưởng thức, chậm rãi khôi phục địa vị khanh tộc. Việc này dễ sao?”

Cổ họng Tư Mã Canh đắng chát: “Hai vị huynh trưởng xử thế không dễ, ta là biết, nhưng...”

Hướng Đồi lại đã chìm vào hồi ức, tự mình lẩm bẩm: “Nhưng Quốc quân cũng chẳng có ý gì tốt. Ông ta chỉ muốn để bọn ta chế hành Nhạc Đại Tâm mà thôi. Hiện giờ Nhạc Đại Tâm đột nhiên phản loạn, chủ lực Hướng thị bị tiêu diệt, một ngàn người còn có thể chiến đấu cũng bị ngươi ném vào trận Mạnh Chư mà tổn hại hơn phân nửa, ta hiện mắt chỉ có thể gom được chừng ấy nhân mã, một đám ô hợp mà thôi, có thể đối kháng với ai? Sau trận này, nếu Nhạc Đại Tâm và bốn công tử tan vỡ, theo tính tình của Quốc quân, Hướng thị sẽ bị coi là nịnh thần gây ra phản loạn mà thanh toán, như vậy ông ta có thể nắm lại triều chính. Cho nên bọn ta vì sự tồn vong của tông tộc, không thể không dựa vào người Ngô, dù bây giờ có làm chút gì cho bọn họ, cũng là bất đắc dĩ, mong ngươi thông cảm đôi chút...”

Tư Mã Canh nhất thời có chút mê man, nhưng ngay sau đó lại kiên định lại, hắn một tay hất tay anh trai ra: “Không, các người mồm năm miệng mười nói là vì sự tiếp nối của Hướng thị, kỳ thực không phải vậy, chỉ là các người không nỡ bỏ phú quý quyền thế mà thôi, nếu tiên tổ Tả sư Hướng Nhung còn tại thế, tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện bán nước tàn dân như thế này!”

Hắn nhìn những người Tống vô duyên vô cớ bị đồng bào bắt giữ, người già con cái theo sau đuổi theo khóc lóc thảm thiết, lại nhìn đám lại, tể Hướng thị đang nịnh nọt lấy lòng binh Ngô, nhất thời bi phẫn không thôi, đột nhiên rút trường kiếm, chém đứt dây cương buộc xe ngựa, ném một cái yên lên lưng ngựa, nhảy lên một cái, hướng về đám binh tốt đang do dự có nên giúp quân Ngô cướp bóc người Tống hay không mà lớn tiếng hô hào.

“Nhị tam tử, nghe ta một lời!”

Phàm là người nghe được đều quay lại nhìn Tư Mã Canh, muốn biết vị quân tử này muốn làm gì.

“Nhị tam tử, người Ngô như lợn rừng, rắn dài, tham lam vô độ, kẻ nào không muốn làm hổ mang thêm nanh vuốt, theo ta đi đầu quân Triệu tiểu tư khấu, đầu quân Tư thành Nhạc thị vẫn còn kịp!”

Tính khí Hướng Đồi cũng không tốt, nhất thời nổi giận, kéo đầu ngựa quát mắng: “Bởi vì ngươi là em út không hiểu chuyện, ta mới nói với ngươi nhiều như vậy, ngươi lại còn không nghe? Thái tử nước Ngô chưa đi xa, ngươi gào to gọi nhỏ muốn làm gì, ngươi không phải là muốn phản tộc chứ? Còn không mau xuống cho ta!”

“Phản tộc thì phản tộc!”

Tư Mã Canh trên lưng ngựa một cước đạp anh trai ngã xuống đất, mũ của Hướng Đồi rơi xuống, bào rộng tay áo rộng dính đầy bụi đất, không thể tin được nhìn người em trai vốn cung kính với mình.

“Ngươi... ngươi... bất hiếu bất đễ!”

“Huynh trưởng, đây là lần cuối cùng ta gọi huynh là huynh trưởng, huynh cứ coi như ta là kẻ phản tộc cuồng quyên bất hiếu bất đễ đi! Phu tử của ta từng nói với ta, kẻ cuồng thì cầu tiến, kẻ quyên thì có việc không làm, chuyện tàn hại người nước mình như thế này, thứ cho ta thật sự không làm nổi!”

Nói xong, Tư Mã Canh cứ thế phóng ngựa đi, dưới sự hô hào dọc đường của hắn, không ít tộc binh Hướng thị bất mãn với hành vi của người Ngô lũ lượt mang theo vũ khí đuổi theo, tổng cộng bảy tám trăm người, phía sau còn có nhiều dân chúng hơn nữa...

Hướng Đồi mặt mũi mất sạch, Hình Ngao thì lộ ra một nụ cười thâm ý, ngay sau đó thu lại nụ cười, mặt ủ mày chau đi báo cáo lại cho Phu Sai.

---❊ ❖ ❊---

“Tư Mã Tử Ngưu đi rồi? Còn mang theo gần ngàn người đi đầu quân Triệu Vô Tuất?”

Sau khi biết tin, trên mặt Phu Sai hiện lên một trận tức giận, đắc lực can tướng Chuyên Tức của ông ta xin mệnh: “Thái tử, để ta đi bắt kẻ này, xa liệt trước ba quân, để răn đe người Tống, thế nào?”

“Lũ nhảy nhót, có hắn hay không cũng như nhau, sau khi xong việc tính sổ cũng chưa muộn.”

Phu Sai dù sao cũng nhớ việc chính, cho nên lần này đè nén cơn giận xuống, chuyển sang hỏi thám tử đến báo cáo: “Bọn ta cách Thương Khâu còn bao xa?”

“Bất quá hai mươi dặm, nửa ngày là tới!”

“Quân Triệu Vô Tuất thì sao?”

“Chủ lực ba ngàn người vẫn còn ở khu vực Mông Thành, cách Thương Khâu chỉ mười mấy dặm, còn về tiền phong...”

“Nhanh vậy sao!?” Mông Thành quả nhiên bị công chiếm từ sớm, đáng hận người nước Trịnh không đánh mà chạy...” Phu Sai đại kinh, tiếp tục truy vấn: “Vậy tiền phong tới đâu rồi?”

“Tiền phong khinh kỵ đã gõ cửa Mông Môn của Thương Khâu...”

Mông Môn đối diện với Mông Thành, đây là hướng đông bắc của Thương Khâu, mà Phu Sai tiến bức là Dương Môn ở phía chính đông, người nước Ngô một đường tới đây không chậm trễ hành trình, ai ngờ vẫn bị Triệu Vô Tuất chiếm thế tiên cơ.

Phu Sai trong lòng nghi hoặc: “Xe kỵ không nói tới, chẳng lẽ bộ tốt của Triệu Vô Tuất bước chân còn nhanh hơn người Ngô?”

Ông ta không biết rằng, Triệu Vô Tuất có một lợi khí gọi là “băng thối” (bó chân), từ ba năm trước tập kích Chân Ấp nước Vệ đã bắt đầu sử dụng rồi...

Nhưng ông ta lại cưỡng ép bản thân bình tĩnh lại: “Đến trước thành Thương Khâu không đại biểu điều gì, bọn chúng không có nội ứng của Hướng thị ẩn giấu trong thành, không thể dễ dàng đánh hạ thành kiên cố, ta đợi chúng mệt mỏi rồi một hơi đánh hạ Thương Khâu, giúp Hướng thị khống chế Tống công, nước Tống vẫn cứ là của ta!”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:507
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.