Tỉnh dậy, Văn Bình thấy chàng đang ngồi trên bực cấp một tòa nhà đồ sộ.
Một linh cảm kỳ lạ bắt chàng nhìn thẳng.
Cách chàng 3 mét một chiếc xe hơi chở hàng màu đen loại Rờ-nô đang đậu. Cửa sau hé mở.
Bộ mặt mỹ lệ của Y-von ló ra ngoài. Dưới ánh đèn nhợt nhạt, chàng bắt gặp luồng mắt run rẩy và thiểu não của nàng.
Y-von không nói nửa lời. Cửa xe đóng lại thật nhanh. Rồi động cơ nổ ròn, chiếc Rờ-nô ảm đạm phóng vào đêm tối dày đặc.
Văn Bình đứng lên, thờ thẫn như người mẩt hồn. Phút này, chàng mới nhớ là Fu-Chun vừa trả lại tự do cho chàng do sự hy sinh của Y-von.
Từ bao năm nay, Văn Bình đã nổi tiếng có tinh thần hiệp sĩ. Chàng luôn luôn bênh vực kẻ yếu, dầu ở hoàn cảnh nào, dầu phải gánh chịu những hậu quả nào.
Không hiểu sao khi ấy chàng không nghĩ đến việc cứu Y-von. Phương chi Y-von đã mang tính mạng của nàng ra làm bảo đảm để cứu chàng. Lẽ ra chàng phải đâm bổ vào xe Rơ-nô, để kéo nàng khỏi xe, dầu phải lãnh trọn băng đạn.
Tuy đầu óc quay cuồng và gân cốt mỏi rừ, chàng vẫn còn nhớ chiếc khăn đẫm thuốc mê. Thì ra dưới áp lực của thuốc mê, chàng đã mềm hết ý chí tranh đấu. Và chàng đã nhìn Y-von nhòa dần trong bóng đêm, như thể nhìn người xa lạ.
Văn Bình luồn tay vào túi. May thay, gói Salem của chàng còn một điếu. Điếu thuốc cuối cùng này đã nhầu nát song nó vẫn có thể đem lại cho phổi chàng một chút sảng khoái.
Đã quen với Hồng kông ban đêm nên Văn Bình nhận ra ngay bin-đinh sừng sững sau lưng chàng là nơi có tiệm nhảy Metropole. Bầu trời tối đen và nặng nề, báo hiệu cơn giông và những trận mưa xối xả. Ánh đèn nê-ông múa nhẩy trước mắt chàng, như muôn ngàn cánh tay mềm mại giang rộng, ôm chặt lấy chàng,
Chép miệng, chàng quay gót vào bin-đinh.
Thang máy từ từ rút lên. Văn Bình chợt nhớ không có tiền. Thấy túi cồm cộm, chàng ngẫm nghĩ giây lâu rồi lôi ra một cái gói hình vuông.
Chàng suýt thốt lên một tiếng kinh ngạc. Cái gói đựng toàn giấy bạc. Và toàn là mỹ kim bằng giấy 20 đồng mới toanh. Fu-Chun nghĩ đến chàng chu đáo.
Chàng bỗng khựng người. Mảnh gương gắn trong thang máy vừa phản chiếu khuôn mặt chàng với một bên má sưng vù. Từ rạng đông đến gần xế trưa, Alen đã tra khảo chàng tàn nhẫn. Chàng không rõ bị đánh khi nào và đánh như thế nào, vì chàng đã bất tỉnh. Chàng chỉ biết là sau khi thức dậy toàn thân ê ẩm. Quần áo của chàng bê bết bùn và máu sau nhiều giờ vật lộn và vùng vẫy trên mặt đất bẩn thỉu. Nhưng giờ đây chàng không còn thấy vết tích bẩn thỉu nào nữa. Bộ y phục chàng đang mặc không phải là do chàng may. Nó được cắt bằng hàng tê-ry len mỏng rất đẹp. Mầu xanh nhạt của áo vét-tông hòa hợp với cái cà-vạt nuớc biển và sơ-mi ni-lông trắng.
Những việc xảy ra đêm qua hiện trong trí óc chàng đậm nét và chầm chậm như cuốn phim quay chậm. Khi chàng rời khách sạn Pen trời đã gần sáng. Lủng lẳng trên tay chiếc va-li đựng máy siên tần dùng để liên lạc trực tiếp với ông Hoàng dưới tiềm thủy đĩnh, Văn Bình thuê ca-nô sang bên Hồng Kông. Chàng chọn một nhà ngủ cũ kỹ của người Trung Hoa, thuê phòng, cất máy, rồi lái chiếc Pre một chữ feet đánh cắp, bon bon một mạch đi Aberdeen.
Chàng mặc quần tím, áo bỏ ngoài màu xám. Như vậy nghĩa là Fu-Chun đã cho chàng mượn bộ âu phục xanh nhạt diêm dúa này. Fu-Chun may cho chàng thì đúng hơn, vì thân hình chàng bề thế hơn hắn : vả lại chỉ liếc qua, chàng đã biết là thợ may rất khéo, đúng theo ni tấc của chàng. Hồng kông là nơi may quần áo dễ dàng nên chàng không lấy làm lạ. Lệ thường một com-lê có thể được trao cho du khách, trong vòng từ sáng đển chiều.
Thật ra, chẳng phải vì cảm tình mà Fu-Chun chịu tốn tiền. Chẳng qua vì tài liệu. Chẳng qua vì Y-von. Nàng đã hy sinh vì chàng. Nàng tự biết sắp từ giã cõi đời, nên nàng quyết cứu chàng sống, Nàng sẽ sang thế giới bên kia với lòng tin Văn Bình yêu nàng.
Không biết chừng nào Y-von sẽ bị giết, nhưng chắc chắn nàng sẽ khó qua khỏi đêm nay. Chàng mường tượng đến chiếc Rờ-nô chạy ngoằn ngoèo trên đường phố nhỏ hẹp rồi dừng lại.
Ngồi cạnh Fu-Chun thúc giục:
- Tài liệu đâu, thưa bà?
Dĩ nhiên nàng lắc đầu. Vì lẽ giản dị nàng làm gì có tài liệu mà nộp.
Văn Bình bịt tai, không muốn nghe thêm tiếng nói huyền bí vừa cất lên trong thang máy: tiếng kêu ám ảnh của người thiếu phụ mắc bệnh ung thư ruột.
May thay, thang mảy dừng lại ở tầng có vũ trường Metro, một trong số các vũ trường thanh lịch nhất đảo Hồng kông vốn là thiên đường của những người ít ngủ.
Ít nhất 50 hộp đêm mở cửa đến hai giờ sáng. Đó là giờ đóng cửa chính thức. Con số những hộp đêm thức suốt đêm gia tăng vùn vụt.
Vũ trường ở đâu cũng thấy, hơn chục ngàn vũ nữ đăng ký và hàng ngàn vũ nữ làm... lậu khác.
Xương thịt mỏi mệt thì ghé các tiệm tẩm quất bên trong có sẵn những cô gái đầy đặn, phục sức khêu gợi. Lại có nhũng trung tâm đấm bóp đặc biệt với các thú vui không ghi trong chương trình. Và nhất là rạp xi-nê con heo đầy rẫy khắp hang cùng ngõ hẻm...
Hồng Kông nổi tiếng trên thế giới, chẳng phải do vị trí chiến lược của nó sát nách Hoa lục, hoặc do chế độ hải cảng tự do, hàng hóa nhập cảng miễn thuế.
Hồng Kông nổi tiếng vì vẻ đẹp thiên nhiên, 36 bãi biển nên thơ với những cái tên dễ nhớ như vụng Giữa, vụng Nam, vụng Nước sâu, vụng Nước Trong, Repulse, Shek-o..., đỉnh núi Peak nguy nga, lên trên con người cảm thấy lâng lâng như rũ hết nợ đời, hòn Vọng phu ở Cửu Long, những nhà hàng nổi ở Aberdeen mà thực khách tự chọn đồ biển trao cho đầu bếp, và khu vườn, ngôi đền trắng bảy tầng kỳ lạ của ông tỉ phủ dầu cù là Con Cọp [1].
Hồng Kông cũng nổi tiếng vì vẻ đẹp cùa phái nữ. Khắp Viễn đông, vương tôn công tử đều trầm trồ ca ngợi người đẹp cảng Thơm.
Tiệm nhảy Metro được coi là nơi tập trung nhiều người đẹp nhất của xã hội ăn chơi Hồng Kông. Sàn nhảy được bày biện một cách kỳ khôi. Dường như chủ nhân muốn du khách lưu ý đến sự kỳ khôi ấy để mất bình tĩnh trong việc tiêu tiền. Những màu sắc óng ánh lân tinh nổi bật khắp nơi, tạo cho vũ trường một bầu không khí hư huyễn và thần tiên. Từng cặp, từng cặp trai gái ôm cứng nhau đú đởn theo nhịp tăng-gô chầm chậm. Một anh bồi lễ phép mời chàng tới một cái bàn trống ở góc.
Không khí huyền huyền ảo ảo của vũ trường làm chàng ngây ngất mặc dầu chàng đã quá quen thế giới đèn mầu. Lưu lạc đã nhiều, chàng thấy các vũ trường trên trái đất đều giống nhau như giọt nước, giống từ những ngọn đèn lù mù, giống đến đạo binh gái nhảy mặc đồ mỏng dính sát, trang điểm khêu gợi và sỗ sàng.
Văn Bình tương tư huýt-ky hơn lúc nào hết. Chàng ngó quanh quất định gọi bồi thì một phổ ky người Tàu đến nghiêng đầu chào và lễ phép đưa cho chàng một tấm giấy.
- Mời ông chọn.
Tưởng chọn thức ăn, Văn Bình toan từ chối. Tuy chưa ăn gì chàng vẫn thấy no ứ. Nhưng đến khi mở ra, chàng giật mình. Vì đây không phải thực đơn, mà là danh sách "kỹ nữ" của tiệm nhảy.
Văn Bình chỉ mới nghe danh chứ chưa ghé lần nào nên chưa am hiểu những tập quán của tiệm nhảy sang trọng này. Bản danh sách trong tay Văn Bình ghi một hàng dài toàn những tên thật đẹp, hoặc Tầu hoặc lai Tây phương. Nhẩn nha, Văn Bình đếm được hơn 60 tên.
Dưới mỗi trang, chàng đọc thấy một giòng chữ đỏ, yêu cầu khách thưởng hoa muốn chọn người đẹp nào thì lấy bút chì viết chữ V vào cạnh tên người ấy. Văn Bình lẩm nhẩm trong miệng SiuWo, Tan-li-Min, Suzy Kim, Bét-ty Hong... Chà, tên nào cũng êm tai. Văn Bình băn khoăn chưa định chọn ai.
Chàng bèn ngẩng đầu :
- Bét-ty Hong ? Tôi chọn em này.
Gã bồi đáp cung kính :
- Dạ, mời ông đợi 2 phút.
Hắn quay gót lẩn vào đám đông. Văn Bình hơi bực mình vì điều đáng nhớ nhất chàng lại quên lửng. Chàng vào đây dĩ nhiên để giải sầu trong khoảnh khắc, song cách giải sầu cố hữu của chàng là uống huýt-ky hơn là ôm một cô gái lạ mặt rún rẩy trên sàn gỗ bóng loáng, trơn như thoa mỡ.
Văn Bình sửa soạn gọi chai huýt-ky uống cho đỡ thèm thì bồi bưng nước trà lại.
Mùi nước trà làm chàng lợm giọng và nối vẩy ốc đầy người, sực nghĩ ra một điều quan trọng. Metro là một trong những tiệm nhảy cấm uống rượu mạnh. Khách vào đây dầu muốn hay không đều là đệ tử trung thành của nước trà.
Chao ôi! Nếu là nước ngọt, Văn Bình còn ráng thưởng thức, chứ là nước trà thì không bao giờ... Chàng vốn ghét cay, ghét đắng nước trà, dầu khi xua chàng uống tì tì sau những buổi hầu trà phụ thân, dầu là "trảm mã trà" "mỹ nữ trà", hoặc trà thượng hảo hạng hái ướp trên những đỉnh núi phủ tuyết thuộc tây bắc Trung quốc.
Văn Bình xô ghế, rục rịch đứng dậy. Nếu biết sự thể này chàng đã không đút đầu vào thang máy.
Chàng toan vẫy bồi trả tiền thì một mãnh lực ghê gớm bắt chàng nhìn phía trước. Một thiếu phụ tuyệt đẹp nũng nịu cười với chàng. Nàng liền chìa tay cho chàng nắm, rồi ngoan ngoãn ngồi ở phía đối diện. Thiếu phụ trạc độ 25 là cùng. Da trắng như ngó sen, mái tóc kiểu mới chải bồng, làm nổi bật khuôn mặt trái soan, với sống mũi cao và thẳng, cái miệng "hoa anh đào" làn môi hồng, hàm răng hạt lựu, đôi mắt đơn phụng quyến rũ, như thể là công trình của nhà điêu khắc hữu danh. Dáng đi và khuôn mặt đã đẹp, thân hình nàng còn đẹp hơn. Trông nàng, Văn Bình có cảm tưởng nàng là Nancy Kwan, nữ diễn viên màn ảnh thủ vai Suzy Woong cô gái giang hồ mê một họa sĩ Tây phương ở Hồng Kông.
Trong phim "Tiểu thế giới của nàng Suzy Woong" Kwan tiết ra một hấp lực siêu phàm. Đã đành hấp lực này do nàng đẹp tuyệt vời, nhưng cũng do cái nhìn, cái rún rẩy ma quái cửa nàng chứa sẵn dòng điện mấy chục ngàn vôn. Tuy vậy, nếu đứng cạnh thiếu phụ này, minh tinh Kwan còn thua, thua xa....
Thiếu phụ ỏn ẻn :
- Em hân hạnh quen ông.
Trời ! Giọng nói của nàng mới ngọt làm sao, thơm làm sao ! Văn Bình quên hết mọi việc. Chàng không còn nhớ chàng là Z.28. Cho nên chàng không còn nhớ Y-von, người đàn bà sắp chết vì bệnh ung thư ruột khi ấy đang xót xa nghĩ đến chàng.
❀ ❀ ❀
[1] 1