Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4152 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Đêm Cuối Cùng Của Tử Tội - III. Văn Bình ngồi khám

❊ ❊ ❊

Nguyên Hương đợi chàng ở phòng ngoài với cái khay ni-lông để một chai huýt-ky mới khui và hai ly pha lê trắng tinh. Trong lúc chàng nói chuyện với ông Hoàng, nàng đã chải lại tóc, tô lại đôi môi chúm chím và phớt chút phấn hồng lên má, trông nàng xinh đẹp bội phần.

Bác sĩ Võ Hoài vịn tay vào bàn, mắt nhắm lại, giả vờ ngất xỉu:

- Trời, tôi bị đứng tim mất rồi.

Văn Bình đập vai bạn:

- Anh bị mệt chắc ở đây không được đâu. Anh xuống phòng tập trước, dặn họ sửa soạn đợi tôi. Uống xong ly rượu, tôi sẽ xuống.

Biết Văn Bình đuổi khéo, Võ Hoài nguýt hai người một cách rí rỏm, đoạn mở cửa bước ra ngoài hành lang. Trong phòng còn lại Văn Bình và Nguyên Hương; chàng ngồi xuống ghế rót rượu, nàng cúi xuống chiếc máy chữ điện IBM, má đỏ hây hây, dáng điệu ngượng ngùng.

Tuy quen chàng và yêu chàng đã lâu, nàng vẫn thẹn thò khi sắp ngã vào vòng tay rắn chắc của chàng. Chàng đưa ly huýt-ky lên môi:

- Cám ơn em đã nghĩ đến anh. Em hết giận anh chưa? Ông Hoàng cấm anh không được say rượu buổi sáng nữa rồi.

Sực nhớ ra, chàng vội nói:

- Ừ nhỉ, suýt nữa quên mất. Anh phải tập dượt dưới hầm đến tối mịt mới xong. Không biết chúng mình còn có thời giờ đi ăn với nhau không.

Nguyên Hương đứng dậy, tiến lại phía chàng, hờn dỗi:

- Nếu quả anh bận, em xin hoãn đến khi anh về. Còn nếu anh nói dối em để hẹn hò với người khác thì coi chừng. Em sẽ bảo cô Quỳnh Loan cắt lưỡi anh đi.

Văn Bình giựt mình đánh thót khi nghe nhắc đến tên Quỳnh Loan. Nàng đã xô Triệu Dung xuống sông Sàigòn. Vốn thích việc khó, chàng quyết chinh phục nàng cho bằng được dẫu bị mất lưỡi. Chàng kéo Nguyên Hương vào lòng, vít đầu nàng xuống. Hương tóc và da thịt thơm thơm thấm vào người chàng. Đê mê, chàng hôn vào đôi môi vừa mở hé. Nàng nhắm nghiền mắt lại, như muốn kéo dài giây phút thần tiên.

Đột nhiên, nàng mở mắt, gỡ ra khỏi vòng tay của chàng rồi tát vào má chàng một cái. Văn Bình bàng hoàng:

- Ơ kìa, sao em lại đánh anh?

Nàng trợn tròn mắt:

- Em còn đánh anh nữa. Anh nghĩ đến cô nào mà hôn em một cách bờ hững như vậy?

Giác quan thứ sáu của đàn bà, nhứt là đàn bà làm gián điệp, thật kinh khủng! Quả chàng đã tơ tưởng tới đôi môi như vẽ của Quỳnh Loan trong khi ôm hôn Nguyên Hương. Bèn chối bai bải:

- Em đa nghi như Tào Tháo. Anh đâu dám nghĩ đến ai ngoài em.

Tay chống nạnh, Nguyên Hương nói:

- Em sẽ cho người theo anh, từ bây giờ cho đến khi anh từ giã Sàigòn. Anh không giữ lời hứa thì chết với em nghe chưa? Em đã trình với ông Hoàng ròi. Nếu anh còn lăng nhăng, em sẽ bắt anh phải cưới em làm vợ ngay khi anh trở về. Em sẽ nhốt anh trong phòng này, không cho đi đâu hết.

Xoa má, Văn Bình kêu đau. Tưởng thật, Nguyên Hương ôm chầm lấy chàng:

- Khổ quá, em đánh chơi thôi mà. Anh bị đau thật ư? Em xin lỗi anh. Để em đền cho anh.

Nàng hôn Văn Bình một hơi dài. Ông Hoàng gọi nàng qua anh-tét-phôn từ nãy mà nàng không biết.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.