Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4152 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Đêm Cuối Cùng Của Tử Tội - IV. Vượt bức màn tre

❊ ❊ ❊

Ánh nắng buổi trưa ở phi trường Đồng Mương làm da mặt Văn Bình rát bỏng. Chàng đã cảm thấy nóng thêm, vì sau hai giờ đồng hồ trên trời cao được hít thở không khí lạnh mát cũa chiếc phi cơ thương mãi tối tân của hãng hàng không Thái.

Chàng uống liên tiếp không biết bao nhiêu ly huýt-ky nữa. Một phần vì suốt đêm qua bị muỗi rệp hoành hành, đâm ra thèm rượu, nhưng phần khác vì mấy cô chiêu đãi viên đẹp một cách chết người, nhứt là cô chiêu đãi chuyên bưng rượu cho khách.

Trời ơi, Văn Bình muốn Nam Cực Tiên Ông nhấc Vọng-các ra khỏi vùng Đông Nam Á, sát nách Sàigòn mà đặt mà đặt sang bên kia Tây bán cầu, để con chim sắt khổng lồ phải bay mãi, bay suốt ngày, bay suốt đêm, để chàng được sống gần mỹ nhân. Các chuyên viên sắc đẹp trên thế giới đều đồng ý đàn bà Thái có cái cổ đẹp nhứt. Văn Bình cứ tưởng bọn đàn ông Tây phương nịnh đầm, song đến khi chiêm ngưỡng cái cổ trắng ngần của cô chiêu đãi chàng mới thấy mạch máu chạy rần rật hai bên thái dương, cuống họng khô lại, uống cạn nước sông Đồng Nai cũng vị tất hết khát.

Nàng cúi xuống ỏn ẻn:

- Mời ông sơi rượu.

Mời ông, mời ông, hai tiếng Anh thánh thót của nàng kỳ diệu làm sao! Chàng bỗng bực mình khi nhớ tới cái áo dài màu xanh da trời, thêu hai con rồng ở cổ của các nữ chiêu đãi hàng không Việt Nam. Đàn bà đẹp có cái cổ, cái vai thì Air Việt Nam lại che kín như bưng. Chàng nhủ thầm chuyến này về Sàigòn phải gởi một bức thơ phản đối lầm lỳ và quyết liệt lên cho ban giám đốc Air Việt Nam, đòi nữ chiêu đãi viên được mặc áo hở cổ, và nếu cần....

Cô chiêu đãi né sang bên:

- Chào ông.

Văn Bình nhoẻn miệng cười. Nàng trạc hăm hai - dĩ nhiên là chưa có chồng - má không cần phấn hồng vẫn tươi như hoa hồng của những khu vườn triệu phú ở Vọng-các. Con mắt lịch lãm của chàng đã khám phá ra một bí mật phi thường: nàng không phải là môn đệ của chủ nghĩa cao su mút, một trong những chủ nghĩa thịnh hành trong nữ giới ở Sàigòn.

Tia nắng xiên khoai của trường bay như quả đấm thôi sơn tống vào đầu Văn Bình. Chàng liếm mép, tỏ vẻ thèm muốn những giọt huýt-ky cuối cùng của người đẹp trên phi cơ, rồi nhún vai, bước xuống cái thang cao ngất ngưởng màu trắng.

Công An. Quan Thuế. Văn Bình rút khăn mặt lau bồ hôi lấm tấm trên trán. Báo hại, trời nóng trên 30 độ mà chàng phải nhốt mình trong bộ téc-gan màu xám, áo lót ni-lông, tất ni-lông, sơ mi dài ni-lông, cả cái mù soa sặc sỡ trong túi cũng ni-lông.

Văn Bình trình thông hành cho nhân viên cảnh sát. Từ lúc từ giả Triệu Dung trèo lên phi cơ ở Tân Sơn Nhứt tới khi đáp xuống phi trường Đồn Mương, chàng chưa có dịp mở sổ thông hành ra coi. Nhân viên công an hỏi chàng:

- Tên ông là gì?

Chết rồi, chàng quên mất tên mà ông Hoàng vừa đặt. Lần này, ông Hoàng biến chàng thành một thương gia Phi Luật Tân. Thái Lan kỵ nhứt nhà báo, và niềm nở đối với nhà giàu từ ngoại quốc tới. Trong vòng 10 năm nay, Thái Lan đã thu hút rất nhiều tư bản nước ngoài, lấy tiền canh tân xứ sở.

Văn Bình nhún vai:

- Nếch-to.

Nếch-to là một trong những tên họ thông dụng ở Phi Luật Tân. Nếch-to gì, chàng không nhớ nữa. Song nhân công công an chỉ hỏi tên lấy lệ. Y dở mấy trang, liếc sơ qua, rồi đóng vào một cái dấu to tướng.

Văn Bình chỉ mất nửa phút trước bàn quan thuế. Chàng không mang theo gì hết: dụng cụ gián điệp, súng lục, bì đạn, chàng đều cất ở nhà. Trong va li vẻn vẹn một bộ áo ngủ, một com lê nhạt, hai cái cà vạt, hai đôi tất, và một đôi giày nhẹ. Một nhân viên vạch phấn lên mặt va li, Văn Bình thở ra, dáng điệu khoan khoái.

Nhìn trong thông hành, chàng suýt phì cười. Tên chàng dài dằng dặc như bộ tóc mây của cô gái Việt đầu thế kỷ. Nếch-to Libêratuximê Phenănđê.

Nếch-to! Chàng sực nhớ tới cuộc thi hoa hậu vừa kết thúc tại Sàigòn. Nhiều người bất mãn vì cái nây quá to của hoa hậu. Nây to với Nếch-to không khác nhau là mấy. Chắc hẳn anh chàng vâng lệnh ông Hoàng đặt tên cho Văn Bình đã ở trong đám người phản đối "nây to" của đệ nhứt giai nhân nước Việt.

Văn Bình cũng không ưa đàn bà "nây to". Đàn bà lý tưởng, theo chàng, phải có cái bụng thót lại, tưởng như không bao giờ đựng cơm, cái ngực phải nhô ra, mổi khi người đẹp rún bước, phải có cử chỉ thật phiến loạn, chứ không được nằm bẹp trong nhà tù cao su mút. Vòng ngực ít nhất phải 95 phân, vòng bụng chỉ được phép từ 50 đến 55 phân là cùng.

Chàng lau bồ hôi lần nữa. Gớm, không biết bồ hôi ở đâu mà ra nhiều thế. Phòng đợi của phi cảng được gắn máy điều hòa khí hậu không làm chàng quên được cái nóng nung người kinh khủng bên ngoài.

Theo chương trình đã định, một nhân viên của Sở đã chờ sẵn ở phi cảng, đưa xe cho chàng về trung tâm thành phố cách xa ba chục cây số. Ông Hoàng không muốn tòa đại sứ Vọng-các dính vào sợ bại lộ. Vả lại, Văn Bình đã biến thành công dân Phi Luật Tân, không còn lý do để sứ quán Việt Nam giúp đỡ nữa.

Tuy nhiên, chàng không thấy ai hết. Đối với chàng, thị trấn Vọng-các không xa lạ, nếu ông Hoàng không bày vẽ chuyện đón tiếp phiền phức, chàng có thể vẫy tắc xi, phóng một mạch về Erawan, khách sạn sang nhứt, tắm rửa, thay quần áo rồi xuống đường uống rượu với những cô gái đa tình.

Một trong các điểm cốt yếu của nghề điệp báo là đúng hẹn. Phải thật đúng, không được sai một giây, chứ đừng đừng nói là một phút. Lệ thường, nhân viên gián điệp không được phép đến sớm, cũng như đến muộn, và chỉ chờ nhau lâu nhứt là năm phút. Văn Bình nhìn chiếc đồng hồ to tướng của nhà ga: chàng đã đợi đúng hai mươi phút.

Hành khách cùng đi chuyến Sàigòn-Vọng-các với chàng đã lên xe đi hết. Loa vi âm đã rền vang tiếng gọi hành khách đi Âu châu của công ty hàng không Lufthansa - một công ty nổi danh trên thế giới nhờ cái mông rất tròn, rất cứng của các nữ chiêu đãi viên tình tứ.

Trời đã xế trưa. Tuy Văn Bình đã ăn sáng khá nhiều ở Tân Sơn Nhứt - sáu quả trứng lập-là, một hộp ba tê gan, cái bánh mì dài ngoằng, ba tách cà phê đen có thể làm tượng đá phải nhảy tuýt, và hai ly huýt-ky uống trộm oai ông Hoàng - cộng với một kilô săng-uých, một thùng rượu trên phi cơ, dạ dày kinh khủng của chàng đã trống rỗng như từ lâu chưa ngửi mùi ẩm thực.

Chàng không dám lại quán ăn, sợ nhân viên (phải gió) của sở không gặp chàng. Bụng đói meo, chàng đành hút thuốc Salem liên tiếp, hết điếu này đến điếu khác. Ác hại cho chàng, hơi thuốc bạc hà lại có tác dụng kích thích cường toan trong bao tử, khiến chàng đói thêm. Để đánh lừa ma đói, chàng bách bộ về phía bày bán cà vạt và đồ bạc, đồi mồi thủ công nghệ Thái. Xứ Thái có 2 đặc điểm: cà vạt và nút áo măng sét. Một đô-la một cái cà vạt lụa tơ tằm của Thái vừa bền, vừa đẹp, thắt hàng năm không bạc màu, không nát. Văn Bình đã dùng một cặp khuy măng sét trên sáu năm không gãy trong khi khuy mạ vàng đắt tiền gấp ba bốn lần của Pháp chỉ nặng tay là hỏng.

Linh tính nghề nghiệp xui chàng quay lưng lại. Chàng thoáng thấy một cái xe hơi đen treo cờ vàng ba sọc đỏ, cờ Việt, bay phất phới. Xe đậu lại, từ cửa sau bước xuống một người béo mập, da trắng, nét mặt oai vệ, dáng đi hách dịch. Văn Bình giựt mình đánh thót. Khổ quá, ông bự này là đệ nhất bí thư sứ quán. Hơn một lần, hắn đã chạm trán chàng, và chàng đã làm hắn ăn ngủ không yên trong thời gian hắc phục vụ tại Đông Kinh.

Hắn không thương chàng, song rất gờm chàng, vì biết chàng là đại tá điệp báo, và là con hùm xám của ông Hoàng, chỉ phất mấy cái móng tay là cái ghế ngoại giao sơn son thếp vàng của hắn bị ngã sụm, biến thành củi đun bếp. Nghe phong phanh chàng đến, hắn mặc bộ đồ lớn đi đón chàng chăng? Gặp hắn thì chết, hắn sẽ bô lô ba la, giới thiệu lung tung với nhân viên sứ quán để tỏ ta đây quen toàn hung thần, hắn sẽ thuê cho chàng một cái phòng thơm phức, ga trải giường thơm phức, và cô bồi cũng thơm phức từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài.

Hoảng hồn, Văn Bình xách va li lại góc phi cảng, kiếm một cái ghế đông người, ngồi thu hình vào đấy. Sợ chưa được an ninh, chàng phải mua thêm một tờ báo tiếng Thái, di sát cào mắt, giả vờ đọc. Khốn nạn, chàng không biết đọc chữ Thái nên cầm ngược tờ báo, cặp trai gái đang mơn trớn nhau bên cạnh tới độ lâm ly nhứt cũng ngừng tay, nhìn chàng và ré lên cười.

Văn Bình cũng cười theo. Nàng trạc hăm tám, hăm chín, cái tuổi lọc lõi trong tình trường, nếu không có một tá người yêu để hò hẹn ban đêm trong công viên tối om, thì cũng biết kháng chiến trong phòng the cửa đóng im ỉm. Lông mày nàng được nhổ gần hết, còn lại mấy sợi lăn tăn, và nàng đã vẻ bút chì cong veo, khiến đôi mắt ướt trở nên dâm dật lạ thường. Môi nàng rất dầy, đặc điểm của phụ nữ thèm đàn ông, thèm hôn như con người thèm ăn cao lương mỹ vị. Khi nàng cười, Văn Bình thấy hai cái răng chó xinh xắn lộ ra. Nàng không đẹp song có duyên. Nếu không bận việc chàng đã ngồi xích lại, trổ tài gạ gẫm, và chắc chắc đã đánh bại được "cậu" nhân tình hôi sữa.

Eo oi, "cậu" nhân tình là một thiếu niên chưa được mười tám, nét mặt dại khờ, tay chân ngượng ngập, ngồi bên nàng, giống như em út với chị cả. Thế mà cô gái cũng bằng lòng cho hắn giựt toang cúc áo, mặc cho cái đầu bù xù của hắn rúc vào nách, vào ngực. Hành khách đi qua không thèm quan tâm tới. Một cảnh sát viên phì phèo thuốc lá tới gần, gã si tình vội rụt tay lại.

Mãi nhìn cặp tình nhân âu yếm, Văn Bình không lưu ý tới một thiếu nữ Thái cao thon, ngực nở, mông tròn, rún rẩy đi quanh phòng đợi. Nàng phục sức theo lối Tây phương, xiêm áo một màu hồng gợi cảm, may ôm lấy tấm thân đều đặn. Mớ tóc dài man dại của nàng rũ xuống đôi vai tròn, nước da ngăm ngăm, trông như giai nhân của xứ Hạ-uy-cầm.

Đến trước Văn Bình, nàng đứng lại.

Cặp mắt to, đen láy, nhìn chàng soi mói. Nàng nhíu lông mày ra vẻ suy nghĩ, đi quanh một vòng nữa, rồi quay lại, và lần này ghé miệng sát mặt chàng, giọng ngọt ngào:

- Thưa, ông có phải là Nếch-to Libêratuximê Phenănđê không ạ?

Nhân viên của Sở đến đón chàng chăng? Không có lẽ. Ông Hoàng đã dặn kỹ càng: đại diện của Sở tại Vọng-các là đàn ông - đực rựa trăm phần trăm, không phải ái nam, ái nữ - 40 tuổi, mặt vuông, râu quai nón lởm chởm, mắt sáng như điện, sơ mi ngắn màu xanh, quần đen, ở cánh tay trái xâm một thiếu phụ trần truồng, đứng ưỡn ẹo dưới gốc cây xoài.

Văn Bình chăm chú nhìn nàng, như nhìn con hổ lông vằn trong vườn Bách Thú. Không, nàng là đàn bà, không phải đàn ông cải trang, mặt dài trái soan, mũi dọc dừa, cầm chẻ hai, má lúm đồng tiền, cổ tay bắp chuối, đôi vú quả lê….

Tuy da nàng không trắng, màu ngăm ngăm còn quyến rũ hơn da đàn bà Tây phương nhiều. Trông nàng, ai cũng phải khen ngợi sự quân bình khác thường giữa bụng và ngực, nhứt là cặp giò thon thon không thua cặp giò lừng danh thế giới của minh tinh Angie Dickinson, và đôi mắt cá tròn trĩnh, đôi vàn chân đỏ chon chót…. Văn Bình líu lưỡi không trả lời được nữa.

Lúc nãy, máu tức trào lên mặt, chàng định đấm cho thằng cha đại diện Sở một cái gẫy sống mũi, nhưng bây giờ, chàng lại nhũn như con chi chi. Ông Hoàng chơi khăm chàng thật. Nhân viên của Sở là nữ hồ ly, không phải Trư Bát Giới.

- Thưa ông, ông có phải là Nếch-to Libêratuximê Phenănđê không?

Văn Bình gật đầu một cách lịch thiệp. Người đẹp chia bàn tay thon dài, mười ngón như tháp bút ra:

- Hân hạnh được gặp ông. Em là Hêlen.

Nàng nói tiếng Pháp, giọng thánh thót như đầm. Hêlen để bàn tay mềm mại thật lâu trong tay chàng, giọng nũng nịu:

- Xin lỗi ông, Môrít bị bận bất ngờ, nhờ em đến đón ông.

Môrít là tên nhân viên của Sở được lệnh tới sân bay Đồn Mương rước chàng. Bao nhiêu hờn giận tiêu tan trong nháy mắt. Văn Bình quên bẳng đã chờ gần nửa tiếng đồng hồ, và cách đây năm phút, chàng định sửa cho Môrít một trận.

Nàng tranh xách va li song Văn Bình giằng lại. Chàng cười:

- Tôi khỏe hơn cô nhiều.

Nàng ưỡn ngực, đôi tuyết lê dựng thẳng dậy như muốn chọc thủng con nhưng chàng:

- Ông đừng tưởng. Sáng nào em cũng tập luyện gần hai tiếng đồng hồ. Em vừa tốt nghiệp đai đen nhu đạo tuần trước.

Hai người đã ra đến chiếc xe Fiat sơn trắng, đậu chềnh ềnh giữa khoảng đất cấm. Một cảnh sát viên đeo kính cận thị đang lúi húi biên phạt. Hêlen rón rén đến sau lưng y, đập vào vai một cái thật mạnh. Y loạng choạng suýt ngã. Nàng ôm miệng cười một cách ngây thơ.

Người cảnh sát đưa tay xuống bao súng, trong một cử chỉ tự vệ quen thuộc. Nhưng đến khi nhận ra một thiếu nữ đẹp như tiên nga, y buông tay sửng sốt. Hêlen nói liếng thoắng một tràng tiếng Thái:

- Ông không biết tôi là em gái Thủ Tướng à?

Rồi không đợi nhân viên trật tự trả lời, Hêlen trèo lên xe, rú ga phóng một mạch. Vừa ra khỏi phi cảng, nàng suýt đâm vào một công xa chạy ngược chiều. Ngồi bên nàng, Văn Bình thấy hai mắt hoa lên. Phái yếu thường lái ẩu, song lái ẩu như Hêlen chàng mới gặp lần thứ nhứt trong đời.

Đoán được ý nghĩ của chàng, Hêlen nói:

- Ông cười em lái ẩu phải không?

Văn Bình chống chế:

- Không, tôi đang nghĩ tới miệng cười như hoa nở của cô.

Hêlen thích chí cười vang.

Một lát sau, nàng nói:

- Em mất trọn buổi sáng mới tìm ra thứ son đặc biệt này đấy. Ông biết không? Môrít dặn em liên lạc với hãng máy bay xem giờ ông tới, em định đi thật sớm, nhưng loay hoay suốt ba giờ mới sửa soạn xong. Môrít nói rằng ông rất xinh trai, ông rất ghét đàn bà xấu, nên em vất vả quá. Vì ông đấy.

- Hêlen làm gì mà vất vả?

- Trời ơi, phải gỡ tóc này, chải tóc này, đánh kem này, thoa phấn này, tô môi này, chọn áo quần này. Riêng cái khoảng y phục, em mất đúng 65 phút.

Văn Bình hít hà:

- 65 phút.

Nàng trề môi:

- Ông tưởng em đùa sao? Thoạt đầu, em mặc đồ Thái, nhưng ngắm trong gương thấy thô kệch, em phải thay bộ màu vàng. Ra đến xe rồi, nhìn trời nắng to, em sợ màu vàng làm ông chói mắt, em phải ba chân bốn cẳng chạy vào, lấy bộ Tây phương này. Ông bằng lòng không?

Sự vui vẻ hồn nhiên của Hêlen lây qua chàng. Chàng bèn nói đùa:

- Không, tôi thích cô mặc áo tắm kia.

Đang phóng nhanh trên trăm cây số một giờ, đột nhiên nàng thắng gấp lại. Chiếc xe khựng dần rồi đứng giữa đường nhựa. Văn Bình bị xô ngã vào người nàng. Chàng ngất ngây như vừa được hít bạch phiến.

- Em mặc đồ tắm đẹp lắm, ông không biết ư? Để về nhà, em mặc thử ông xem!

Trời! Ngây thơ đến thế là cùng. Văn Bình chưa kịp đáp thì phía sau có tiếng xe hơi phanh đánh đét. Suýt nữa tai nạn xảy ra. Hêlen thò đầu qua cửa xe, nói to với tài xế xe sau:

- Xin lỗi nhé.

Tài xế xe sau là một gã đàn ông râu mép lún phún, trạc năm mươi. Y trợn tròn mắt nhìn nàng không nói được lời nào. Nàng thản nhiên sang số, cho xe chạy nhanh như trước. Văn Bình thở dài:

- Hêlen lái xe như thế này thì có ngày chết.

Hêlen nhún vai:

- Em lái đã 5 năm rồi, ai cũng phải nhường em. Nếu ông không tin, chút nữa sẽ thấy. Qua đèn đỏ, em phóng bừa, cảnh sát sẽ không thổi còi bắt em đâu.

- Tại sao họ sợ cô như thế?

- Sợ là phải, vì nếu bắt em vào bót, họ phải mất thời giờ dỗ cho em nín. Em nổi tiếng khóc dai nhứt trường.

- Cô học trường nào?

- Đại học luật khoa.

- Cô là… gì của Môrít?

Nàng cười to, lộ hàm răng đều dặn và trắng muốt:

- Em ấy à? Em là em ruột Môrít. Môrít thương em lắm, ông biết không?

- Môrít đi đâu?

- Em không biết. Sáng nay, anh ấy lấy xe, nói là đi khỏi thành phố có việc tối cần. Giờ này có lẽ Môrít về rồi. Ơ kìa, sao ông ngồi sát quá! Ông làm em ngạt thở mất.

Văn Bình đã áp hông vào ngực nàng. Sức nặng quyến rũ của bộ ngực cân đối mơn trớn da thịt chàng, khiến chàng quên hết. Một bàn tay chàng đặt trên đùi nàng, làn da ấm truyền vào thần kinh chàng một cảm giác tê mê. Nàng không hất tay chàng ra, song lại nói:

- Sắp đến chỗ quẹo rồi, ông không ngồi xê ra thì cả em lẫn ông ăn bụi đấy.

- Tưởng gì chứ ăn bụi thì tôi sẳn sàng.

- Em khuyên ông. Ông phải lành lặn để tối nay còn đưa em đi ăn và đi nhảy nữa chứ? Vả lại, nếu ông bị thương, anh Môrít sẽ giết em chứ chẳng chơi.

- Môrít dữ lắm à?

- Còn phải nói. Anh ấy trợn mắt một cái là hai ba người có thể mất mạng, hoặc ít ra là bị thương. Có lần Môrít đánh ngã năm tên gian một lúc. Môrít ít nói lắm, song anh ấy thường tâm sự với em. Năm ngoái, em đi xem chiếu bóng với Môrít, vừa ở rạp Sri Krung ra, em có linh tính bị theo sau.

Đàn bà chúng em có linh tính kỳ quặc lắm. Em có cảm giác kẻ đi theo không phải là bọn thanh niên hiếu sắc bám gót để tán tỉnh như mọi lần mà là kẻ thù.

Chắc ông chưa biết Môrít mang luôn trong người một con dao nhỏ xíu, mũi nhọn, thứ dao bằng kền của y sĩ giải phẫu. Môrít dùng dao rất tài, đã rút khỏi vỏ là có người chết. Bọn đi theo gồm ba đứa, Môrít thản nhiên nắm tay em vào một con đường nhỏ gần Bangkapi. Giữa hẻm có một xe hơi đen tắt đèn đậu sẵn. Ba đứa rảo bước tới sau lưng, dí súng bắt Môrít và em lên xe.

Em tưởng Môrít ra tay liền, ngờ đâu lên xe anh ấy mới phản công chớp nhoáng. Xe hơi chật chội, bọn gian không dùng súng được, lưỡi dao của Môrít tha hồ tung hoành. Trong vòng một phút, cả bọn bị Môrít giết chết.

Hêlen bóp kèn inh ỏi, một quân xa chạy ngược chiều suýt đâm sầm vào chiếc Fiat bé nhỏ. Tuy lái ẩu, Hêlen là người bình tĩnh khác thường. Bình tĩnh là đức tính hiếm có của nữ giới, trừ phi là nữ giới trong làng gián điệp.

Khách bộ hành đông nghẹt hai lề đường. Từ các tiệp tạp hóa và quán giải khát, vẳng ra tiếng vi âm rộn rã. Văn Bình nhận ra khu Banglampoo, khu mua bán bình dân của thủ đô Vọng-các. Chàng muốn hỏi Hêlen về hoạt động của Môrít, song lại nín thinh. Môrít là nhân viên ưu tú của ông Hoàng, gây được nhiều thành tích trên đất Thái, nơi gián điệp Bắc Việt hoạt động rất mạnh trong giới kiều bào hải ngoại. Chàng không quen Môrít, không biết tên thật của y là gì, song ông Hoàng dặn chàng có thể tin cậy y để hoàn thành kế hoạch vượt bức màn tre ra Hànội.

Hêlen phóng qua một dãy biệt thự trệt xinh xắn quét vôi trắng. Nàng nói:

- Sắp đến nhà rồi đấy. Mời ông xuống xe, đi bộ tới.

Văn Bình sửng sốt:

- Ô kìa, cô không đưa tôi tới khách sạn sao? Tôi đã giữ phòng ở Erawan rồi.

- Ông giàu quá, đại thương gia có khác. Erawan đắt nhứt, những ba trăm tỉ-can một ngày. Giá ông ở khách sạn rẻ hơn, để tiền em mua vé xinê có lợi không? Nhưng thôi, em nói đùa đấy. Môrít dặn em thưa lại với ông là chương trình giờ chót thay đổi. Ông về nhà em. Nếu Môrít nói câu ấy, Văn Bình đã lắc đầu không chịu. Ở ôten vẫn là thói quen bất dịch của chàng mỗi khi công tác nước ngoài. Đi lại tiện lợi, gặp gỡ cũng tiện lợi, ban đêm dẫn ai về phòng cũng tiện lợi. Nhưng Hêlen đề nghị, chàng nhận lời liền. Nằm trên nệm mút, tắm nước nóng pha nước hoa Ba-lê , thở khí hậu mát rợi được điều hòa bằng máy Mỹ tối tân, uống đủ thứ rượu đắt tiền trên thế giới tại lữ quán Erawan sướng thật đấy, song vẫn thua xa căn phòng của Hêlen, dầu nàng bắt chàng ngã lưng trên giường gỗ ọp ẹp, rửa mặt bằng nước sông Mahanát đầy bùn, ngửi mùi bồ hóng, mạng nhện, dầu hôi từ trong bếp thoảng ra và uống nước ngọt lao động.

Hêlen đậu xe lại:

- Ông xuống đi, Môrít dặn em không nên đưa ông đến tận nhà, sợ người ngoài biết. Nhà em ăn thông với hai mặt đường, phía trước là tiệm sách - Môrít là chủ nhà sách - phía sau là nhà ở. Cách đây hai trăm thước, ông thấy hiệu sách mang tên em, Hêlen, mời ông đi thẳng vào. Bên trong không có ai cả, em sẽ đợi ông sau tấm riềm màu xanh ở bên trái, trong cùng.

Động cơ xe hơi rú lên. Hêlen mất dạng trong đám bụi mù. Mùi thơm của nàng vẫn thoang thoảng bên người Văn Bình. Chàng móc thuốc Salem ra hút.

Vọng-các buổi trưa vẫn nóng như lò nướng bánh mì. Bộ téc-gan mới toanh đã ướt sũng bồ hôi, áo sơ-mi dán lấy da thịt, làm Văn Bình khó chịu. Chàng mong mau đến nơi để cởi bỏ quần áo, lau mặt cho tỉnh người, rồi nhắp một ly huýt-ky pha nước đá thật lạnh.

Tiệm sách Hêlen là một ngôi nhà nhỏ, kiến trúc xưa, mặt hàng sơn trắng đã ngã sang màu nước dưa mà chưa được trang trí lại. Tấm bảng Hêlen - hiệu sách viết chữ đỏ trên nền trắng được treo cẩu thả trên cái tủ kiếng duy nhứt, bên trong bày sách bề bộn.

Bước vào, Văn Bình nhận thấy giữa nhà một tủ kiếng dài, hai bên tường là các giá sách bám bụi và phai màu. Môrít mở hiệu sách ở khu không sầm uất nên ít khách tới thăm. Có lẽ Môrít cũng muốn ít người để ý tới.

Mộtthiếu phụ đứng tuổi vén màn cửa đi ra. Văn Bình quay lưng lại, giả vờ coi sách. Thiếu phụ ra ngoài cửa, nhìn tứ phía, đoạn trở vào, nói với chàng:

- Côi-thi-ni.

Tiếng Thái "côi-thi-ni" là đợi ở đây. Văn Bình trả lời:

- Su-oát-di.

Su-oát-di là tiếng chào thông dụng, bất luận sáng chiều, gặp nhau hoặc tạm biệt nhau. Thiếu phụ tủm tỉm cười, đoạn nói một tràng tiếng Thái. Văn Bình chẳng hiểu gì hết, chỉ biết gật đầu cám ơn. Tấm riềm màu xanh run nhè nhẹ.

Chàng ngửi lại mùi thơm kỳ dị của thân thể Hêlen. Không cần hỏi ý kiến thiếu phụ đứng tuổi, Văn Bình tiến nhanh về phía cánh cửa đóng kín. Bỗng nhiên thiếu phụ nắm lấy ve áo chàng, nét mặt dữ tợn. Văn Bình cất bước, thiếu phụ dằng lại, tưởng như muốn xé rách áo chàng.

Sửng sốt, chàng vén riềm lên, đặt bàn tay vào nắm cửa. Thiếu phụ lôi chàng lùi lại. Không hiểu sao, chàng ẩy thiếu phụ ngã xuống rồi mở toang cửa.

Văn Bình vừa ló đầu vào thì bị đánh vào tai khiến óc chàng run lên, đom đóm bay tung tóe trước mắt, tứ chi bải hoải. Miếng đòn thứ hai được giáng trúng vai làm chàng mất thăng bằng và khuỵu xuống. Cánh cửa đóng lại đánh sầm.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.