Tử thần đang lẩn quất trong căn phòng nhỏ quét vôi màu xám, màu của tuyệt vọng. Nằm trên giường, Y-von bắt đầu thấy khó thở. Đờm dâng lên cổ họng làm nàng đau ngực và lợm giọng.
Nàng nhìn sang bên. Người đàn bà cứu nàng hồi nãy ra khỏi dưỡng đường Tai-Fat vẫn ngồi im như pho tượng trên ghế. Thấy nàng mở mắt, thiếu phụ bí mật mỉm cười, giọng vỗ về :
- Chị tỉnh rồi à ?
Y-von vụt nhớ thiếu phụ đã cho nàng uống thuốc mê. Nghe thiếu phụ nói tiếng Việt, và gọi nàng là chị, Y-von phấn khởi hẳn. Tuy nhiên, giọng nói của nàng trở nên yếu ớt vì buồng phổi thiếu dưỡng khí :
- Vâng. Chị là ai ?
- Em là bạn của chị. Đúng hơn, là đồng nghiệp của chị. Văn Bình hiện vẫn khỏe mạnh.
Y-von nhắc lại như cái máy :
- Văn Bình, Văn Bình !
Tự nhiên, nàng òa khóc. Thiếu phụ nói :
- Tại sao chị khóc ? Chị đã thoát khỏi tay Fu-Chun. Y-von nhìn chằm chằm vào mặt thiếu phụ. Con mắt, cái miệng và mớ tóc quen thuộc ấy, nàng không thể nào quên được. Nàng có ấn tượng đã gặp thiếu phụ này một lần. Thiếu phụ mặc sường sám bằng gấm ngũ sắc may bó lấy bộ ngực tròn trĩnh, vòng eo nhỏ bằng trét tay đàn ông. Ngực áo bên phải đính bông hồng bằng vải màu dỏ. Y-von còn nhớ rõ bông hồng xinh xắn này. Và nhớ rõ cặp giò thon dài của thiếu phụ...
Trời ơi, Y-von nhớ ra rồi ! Nàng đã thấy thiếu phụ nằm cạnh Văn Bình trong bức ảnh, với bông hồng đú đởn trên ngực áo. Thiếu phụ nằm cạnh Văn Bình trong một động tác vô cùng thân mật, động tác chỉ có trong phòng kín giữa vợ với chồng. Trên thân thể người thiếu phụ khi ấy không có mảnh vải nào... Cả Văn Bình cũng vậy...
Y-von rú lên :
- Té ra...
Thiếu phụ nắm cổ tay Y-von coi mạch.
Y-von hất ra, giọng tức tối :
- Tôi đã nhận đưọc mặt cô. Cô nằm ngủ với Văn Bình...
Mặt thiếu phụ đỏ ửng vì xấu hổ. Y-von vùng dậy, mắt tóe lửa.
Giọng nàng rền rĩ :
- Tại sao cô cướp người yêu của tôi ?
Thiếu phụ lắc đầu :
- Chị lầm...
- Tôi không lầm. Cô có can đảm thú nhận là đã ngủ với chàng không ?
- Em không chối. Nhưng đó chỉ là một phần cùa nhiệm vụ.
Y-von thở dài :
- Nhiệm vụ Fu-Chun giao cho cô.
- Vâng. Em bắt buộc phải làm với Fu-Chun.
Y-von lặng thinh. Thiếu phụ ngẫm nghĩ rồi hỏi :
- Em hỏi thật chị. Tại sao chị biết em nằm với Văn Bình ?
Y-von cười gượng, dáng điệu đau khổ :
- Fu-Chun cho tôi xem ảnh.
- Ảnh gì ?
- Ảnh chụp cô nằm trên giường....khỏa thân....Trời ơi!
Nghe nói, thiếu phụ nức nở khóc. Đến lượt Y-von dỗ dành :
- Ồ, tại sao cô lại khóc ? Cô cũng biết hối hận ư ?
Thiếu phụ đáp qua nước mắt :
- Chị chưa hiểu em. Em được lệnh Fu-Chun dùng sắc đẹp quyến rũ Văn Bình. Chỉ có thế thôi. Em không ngờ hắn đã bí mật chụp hình. Em cũng không ngờ hắn dùng tấm hình này để làm chị đau khổ. Chị Y-von ơi, chị tha thứ cho em...
- Thật không chị ?
- Em xin thề với chị.
Y-von xiết tay thiếu phụ :
- Chúng mình hết hiểu lầm nhau rồi. Mai kia gặp Văn Bình, chị làm ơn nói giùm là em vẫn yêu chàng.
- Em xin lĩnh ý chị....
- Em không giận chàng nữa, em hoàn toàn thông cảm với chàng. Vì làm nghề gián điệp, nay sống mai chết lại gặp nhiều tình tiết éo le, vấn đề chung thủy khó thể được đặt ra một cách cứng nhắc. Yêu trong lòng, đồng ý...song còn xác thịt... Bây giờ, em bắt đầu hiểu... Nhưng chị ơi, em sắp chết
- Chị còn mạnh lắm. Lát nữa, y sĩ sẽ tiêm thuốc khỏe cho chị....
- Cám ơn chị. Em biết sức em. Người sắp vĩnh biệt cõi đời, tâm thần thường sáng suốt. Em có cảm giác như đang trèo trên ngọn núi cao ngất tận trời mà không thấy mệt. Trên đỉnh núi là ngưỡng cửa thế giới bên kia không hề có tình yêu xác thịt, không có ghen tuông phi lý, không có hận thù nữa. Em bằng lòng với số phận. Duy còn một điều...
- Chị nói đi.
- Bé Hồng...đứa con gái duy nhẩt của em. Chị dặn giùm Văn Bình... nuôi lấy nó...cho nó ăn học thành người. Sau khi em nhắm mắt, nhờ chị lo chôn cất cho em...
Thiếu phụ ôm mặt khóc rưng rức. Thường ngày hay xúc động, khi ấy Y-von lại bình tĩnh bội phần. Nàng nhớ lại tòa nhà sang trọng đầy tranh lập thể của danh họa Pi-cát-sô, bàn ăn toàn thìa vàng, đĩa vàng, vòi nước trong buồng tắm cũng bằng vàng... Văn Bình, với cặp mắt cương nghị và quyến rũ... ông Hoàng... Bé Hồng....
Trước mắt nàng, một chấm đen hiện ra, lớn dần, lớn dần...Chấm đen vi ti này biến thành tấm màn khổng lồ bao bọc cảnh vật. Rồi tấm màn màu đen ảm đạm đổi sang trắng, trắng toát như da ngực của nàng.
Y-von thở hắt...