Thu Thu vào thang máy, đóng cửa cẩn thận, đoạn ấn nút số " 5 " lên phòng Paul Hiếu. Paul đang ở nhà, bên đống chai ly ngổn ngang. Hắn bế nàng vào lòng hôn :
- Xong chưa ?
Nàng hôn trả :
- Em gặp Trần Giác rồi. Khá lắm.
Paul Hiếu hỏi :
- Em có ngỏ ý đánh tháo cho hắn không ?
Nàng định nhắc lại cử chỉ của Văn Bình trong sà lim -đưa lòng bàn tay có chữ viết sẵn cho nàng đọc- nhưng không hiểu sao nàng im bặt. Bỗng nhiên nàng sợ Paul Hiếu đa nghi không dùng Trần Giác nữa. Nàng đáp :
- Có, em ướm lời với hắn.
- Hắn bằng lòng không ?
Nàng gật đầu. Paul Hiếu đi đi lại lại trong phòng, ra chiều suy nghĩ. Lát sau, hắn nói :
- Được rồi. Việc em tạm xong, để anh lo liệu. Nhưng còn câu chuyện trên đường Lê Lợi. Nó chứng tỏ lão quận trưởng không đến nỗi cà mèng.
- Em cũng nghĩ thế.
- Anh cảm thấy lo ngại. Vô tình em " lạy ông tôi ở bụi này ". Cử chỉ của em trên đường Lê Lợi là lời tự thú em không phải là người lương thiện.
Đang mở ví lấy son tô lại đôi môi nhợt, nàng ngừng tay, tái mặt. Nàng lẩm bẩm :
- Nguy quá.
Paul Hiếu cười nửa miệng :
- Việc đã lỡ rồi, cũng chẳng sao. Trong trường hợp nào, anh cũng sẵn sàng cứu em. Em còn nhớ kỹ khuôn mặt, hình dáng của nhân viên đi theo không ?
- Nhớ.
- Bút, giấy đấy, em viết lại tỉ mỉ cho anh xem.
- Để làm gì, hả anh ?
- Để tìm cách bịt miệng hắn lại.
Nàng nhớn nhác hỏi :
- Anh định giết hắn ư ?
Paul Hiếu đánh diêm châm thuốc hút :
- Thiếu gì cách, đâu phải chỉ có giết mới bịt được miệng người. Em quên câu " hoàng kim hắc thế nhân tâm " rồi sao ?
- Em hiểu rồi.
- Vả lại, cũng còn tùy. Có lúc phải dùng tiền, dùng đàn bà, nhưng thông thường thì dùng dao, dùng súng.
Thu Thu ngồi phịch xuống ghế trước bàn giấy. Paul Hiếu đẩy tờ giấy đến sát mặt nàng :
- Viết đi, viết nhanh đi. Mình không còn thời giờ nữa.