Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4188 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Buôn Súng Lậu - ° ° °

❊ ❊ ❊

Paul Hiếu vẻ mặt hân hoan, đợi 2 người bên chai sâm banh gần cạn. Hắn nói :

- Chậm mất 7 phút.

Văn Bình ngoảnh nhìn Thu Thu :

- Tại sao ? Thu Thu nói cho Paul nghe.

Paul sẵng giọng :

- Gì thế em ?

Nàng đáp, giọng trách móc :

- Anh thì chỉ có cái máy móc. Hôm nay, anh Trần Giác áp giang mới chậm 7 phút, nếu người khác đã không về nổi.

Paul Hiếu giật mình :

- Gặp " họ " à ?

Nàng đáp :

- Gặp rờ sẹt.

Paul Hiếu hỏi Văn Bình, giọng thoáng lo lắng :

- Ổn thỏa không ?

Văn Bình cười khẩy :

- Đông hơn nữa, cũng ổn thỏa, huống hồ chỉ có một mống.

Paul Hiếu hỏi thêm :

- Anh không giết hắn chứ ?

Văn Bình cười vang :

- Họa điên mới giết người. Giết nhân viên công an là điều tối kỵ trong nghề.

Paul Hiếu cũng cười :

- Anh xử sự rất đúng. Thôi, ta trở lại vấn đề. Bây giờ anh cho hàng vào kho.

Paul Hiếu mở kho, cho Văn Bình khiêng hàng vào. Trong phòng kho chật hẹp, chứa đầy kiện sợi Nhật bản, dưới ngọn đèn 25 nến hiện ra một cánh cửa bí mật xây ngầm trong tường. Paul Hiếu ra lệnh :

- Cẩn thận có 8 bậc, đếm cho đúng, rồi đứng lại, ấn nút trên đầu. Đúng, không được sai một li.

Văn Bình xuống trước, làm đúng lời Paul Hiếu. Đèn dưới hầm bật sáng, đồng thời một cánh cửa bí mật mở từ từ ra trước mặt. Paul Hiếu vỗ vai chàng, nói :

- Người lạ vào đây, thế nào cũng chết. Nơi nào cũng đặt súng ngầm.

Văn Bình hì hục khiêng đống thùng xuống hầm. Chuyến cuối cùng, đến miệng hầm, chàng giả vờ trượt ngã, thùng gỗ văng ra xa. Paul Hiếu hỏi vọng :

- Ngã à ?

Tiếng Thu Thu :

- Có việc gì không ?

Văn Bình giả vờ suýt soa :

- Không hề gì, chỉ sây sát chút đỉnh.

Và chàng ngồi dậy, tay nắn mắt cá. Paul Hiếu trèo lên, băn khoăn :

- Đau lắm không ? Có dầu gió để tôi xoa cho.

Văn Bình xua tay :

- Cám ơn anh, tôi đi được rồi.

Chàng khuân thùng lên vai. Bỗng chàng kêu lên :

- Khổ quá, thùng vỡ mép rồi.

Paul Hiếu nhìn sơ qua rồi nói :

- Thôi, chẳng may thùng vỡ không phải là cố ý. Lần sau nên cẩn thận, ngã trong hầm thì khốn.

Văn Bình không cần ngã lần thứ hai vì chàng đã đánh lừa được con cáo già Paul. Liếc Thu Thu, chàng thấy nàng cười mỉm. Hẳn nàng đang nghĩ như chàng. Lên nhà trên, Văn Bình thở phào :

- À, lúc nãy quên khuấy ! Giá bảo Bẩy Cọp, Tám Beo giúp một tay thì đâu đến nỗi.

Paul buông thõng :

- 2 thắng ấy bận việc. Thôi, anh lên lầu ngủ, sáng mai hẵng hay.

Văn Bình hỏi lại :

- Sao lúc nãy anh dặn tôi đợi để giao hàng ?

Paul lắc đầu :

- Anh đau chân, tôi không nỡ. Đêm nay anh đã quá mệt. Tôi đi một mình cũng được.

Thế mới xui. Lập kế đánh rơi thùng hàng, chàng lại mất cơ hội ngàn năm một thuở. Chàng chắt lưỡi :

- Tôi lên ngủ đây.

- Cám ơn anh.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.