Về đến phòng, Văn Bình mệt nhoài, song không dám đi ngủ. Sự việc xảy ra từ tối đến giờ đã làm mắt chàng mở rộng, không sao nhắm lại được nữa.
Đã nửa đêm.
Nửa đêm đối với các thị trấn quốc tế là giờ thần tiên, xe cộ nối đuôi nhau trên những đại lộ sáng trưng như ban ngày, những người đẹp bằt đầu xuất hiện trên sàn nhẩy, trong phòng riêng khách sạn. Nhưng nửa đêm ở Hànội lại im lặng vắng vẻ khác thường. Văn Bình tưởng như dân chúng đã rút hết về quê, đường xá quạnh hiu, đèn phố lập lòe, tiếng người rao phở cũng không có nữa. Hồi chiều, một cái xe ca lớn chở phái đoàn Việt kiều tới bộ Ngoại Giao. Cuộc tiếp tân không có gì là đặc sắc. Phái đoàn đưởc nghỉ xả hơi một lát trước giờ đi dự ca vũ kịch nên chàng lợi dụng ra ngoài đường.
Theo lệnh ông Hoàng, chàng sẽ tiếp xúc với một nhân viên của Z.62 tại bờ hồ Hoàn Kiếm. Chàng không quen Z.62, chàng cũng không biết nhân viên của Z.62 là ai.
Bách bộ khỏi Hàng Mành, đến khi vào phố Hàng Bông, chàng giựt mình đánh thót.
Chàng nhớ rõ mồn một lời tuyên bố của Phạm Bài và thiếu tá Vũ Kính. Trong thời gian ở Hànội, nhân viên phái đoàn phải sinh hoạt tập thể, nghĩa là ăn chung, đi chung. Tại sao Sáu Ngọt, phụ trách an ninh của Trạm, không ngăn lại khi chàng xuống cầu thang? Phải rồi. Họ đã giăng bẫy bắt chàng. Họ chờ chàng tiếp xúc với tổ chức của ông Hoàng rồi mới ập tới.
Đi được một quãng, chàng dừng lại dưới một cây lớn. Chưa đến giờ gặp. Đèn quanh hồ lù mù, khiến chàng kiểm soát phía sau được dễ dàng. Quả chàng đoán đúng, một gã đàn ông nhỏ thó hút thuốc lá phì phèo đang lẽo đẽo theo chàng.
Chàng quẹo ra đường Hàng Khay, y cũng rượt theo. Chàng nhảy lên tàu điện, chỉ một phút sau, chàng thấy y co chân vọt vào toa. Chàng gọi xe kéo lên chợ Đồng Xuân. Tới phố Hàng Chiếu, chàng bước xuống, lững thững quay xuống Hàng Đường. Qua cửa kiếng, chàng nhận rõ gương mặt của kẻ đi theo.
Y trạc 25, ăn mặc tần thường, răng khấp khểnh, mũi cà chua, cổ nhẳng, tay chân khẳng khiu.
Chàng có thể cho y ăn bụi, hoặc tặng y một bài học nhu đạo, song sợ lộ chuyện. Sau một phút suy nghĩ, chàng lẳng lặng về Hàng Mành. Sáu Ngọt ngồi đọc sách dưới nhà, không thèm ngẩng lên, và không thèm hỏi chàng một tiếng.
15 phút sau, phái đoàn lên xe ca đi xem ca vũ nhạc kịch.
Trong hơn ba tiếng đồng hồ, bó gối trong rạp hát đông nghẹt, Văn Bình nhìn lên sân khấu, song không thấy gì hết. Chàng bận nghĩ tới kế hoạch phải thực hiện đêm nay để thoát khỏi nanh vuốt mật vụ. Cuộc tiếp xúc có thể hoãn lại 24 giờ, đêm mai, chàng sẽ gặp lại nhân viên của Z.62. Đêm nay, chàng phải rời lữ điếm. Chàng băn khoăn không biết nên mang Quỳnh Ngọc đi theo không.
Tiếng vỗ tay làm chàng điếc tai. Chàng cảm thấy nóng bức, muốn cởi bỏ quần áo, nhảy xuống sông dầm một lúc cho khỏe. Sự nóng bức này một phần do rạp hát đông người mà ra, nhưng phần nàno cũng vì luồng nhỡn tuyến của Vũ Kính thỉng thoảng lại hắt vào mặt chàng. Chàng không tránh tia mắt thách thức của y, đôi khi chàng trả lại, điệu bộ bướng bĩnh.
Đã nửa đêm.
Theo thói quen những ngày hoạt động trong lòng địch, chàng không thay quần áo ngủ. Chàng hút thuốc lá và uống rượu liên miên. Các phòng dọc hành lang đã tắt đèn từ lâu. Chàng cũng tắt đèn, ngồi thu hình trong bóng tối, tin tưởng một việc bất thường phải xảy ra trong đêm nay.
Một giờ sáng.
Chàng nghe tiếng chân người sau cánh cửa. Điếu Salem cuối cùng đã tắt ngúm.
Nhếch nụ cười bí mật, chàng chui vào chăn.
Cửa mở ra nhè nhẹ.
Kẻ lạ mặt bước vào, trên tay lăm lăm một lưỡi dao sáng loáng.