Tủ Sách Z.28

Lượt đọc: 4267 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Z.28 Gián Điệp Hoa Quỳnh - ° ° °

❊ ❊ ❊

Truớc khi đi ra, Văn Bình không quên tạt qua phòng ăn. Chàng đoán không sai, bà cố đại tá Tsung là người sành ẩm thực. Tủ rượu gồm nhiều loại danh tửu tây phương, và đặc biệt đủ loại huýt-ky.

Tuy nhiên chàng lại nhấc các chai rượu tây ra ngoài để lục lọi ở phía sau. Cũng như nhiều nhà thượng lưu, no cơm ấm cật khác, bà đại tá đã ngâm một chai rượu thuốc sâm nhung thượng hạng. Rượu này làm cho sức khỏe được củng cố và bền bỉ.

Chàng nhìn cái toa bên ngoài đề hai chữ nho "rượu thuốc", mở nút thè lưỡi liếm thử thấy ngon bèn nốc luôn một hơi. Chủ nhân đã sang thế giới bên kia, không ai biết thưởng thức chai rượu đại bổ này cũng uổng. Như có phép thần, chất rượu vừa ngấm vào bao tử chàng đã tạo ra một cảm giác kỳ lạ, làm cho Văn Bình say mà không say. Tâm thần chàng lâng lâng, cảnh vật chung quanh chàng dường như thơm mùi hoa hồng, và vang ngân một điệu xì-lô êm ái, dịu dàng, vỗ về mơn trớn...

Tiếc rẻ, Văn Bình cặp chai rượu vào nách, mở cửa hông ra ga-ra.

Tội nghiệp cho bà đại tá Tsung...Khu vườn đầy hoa kiều diễm và thơm tho như thế này mà nữ chủ nhân đã chết... Xe hơi trong ga-ra cũng đẹp. Văn Binh ngẩn người trước chiếc Fiat Dino sơn đỏ tuyệt đẹp. Kiểu xe hai cửa này do Ý chế tạo, nổi tiếng trên thế giới về tốc độ hơn 200 cây số giờ, về hình dáng xinh xắn, về cách trang hoàng bên trong sang trọng và quý phái. Nó còn nổi tiếng về giá tiền nữa. Tính trung bình, nó đắt gấp hai xe hơi Hoa kỳ 4 cửa.

Khi ngồi vào trong, Văn Bình còn ngửi thấy mùi hương thoang thoảng. Mùi hương tóc và da thịt của bà đại tá Tsung. Có lẽ nàng mới lái đi đâu về. Bình sinh Văn Bình vẫn ưa đàn bà lái xe đua. Người lái xe đua là người thích tốc độ, đàn bà lái xe đua thường là những kỳ quan về tình ái. Họ thường là những người vợ luôn luôn đói khát yêu đương, phải tìm trên chiếc xe phóng nhanh một số cảm giác mạnh...

Nếu nàng còn sống, Văn Bình có thể mời nàng xuống biển. Đêm trăng mà hai người bơi bên nhau dưới nước thì thật thần tiên. Tắm xong, hai người dìu nhau lên bãi cát, nằm ngắm vầng trăng thẹn thùng đang rút vào đám mây màu sữa. Chiếc Dino rộng rãi cũng nằm gần đó. Khi cần, chàng khỏi phải mất thì giờ. Trong xe có sẵn máy điều hòa muốn lạnh hoặc muốn nóng chỉ bấm một cái nút nhỏ.

Nàng sẽ mang theo cái mền len màu hồng (mầu hồng vốn là màu nàng ưa thích). Chàng sẽ kèm thêm hai chai rượu đại bổ. Hai người sẽ hú hí bên nhau đến gần sáng...

Văn Bình thở dài.

Tất cả chỉ là ảo mộng.

Biệt thự của bà đại tá Tsung vắng tanh vắng ngắt. Trừ chủ nhân và ả nô tỳ gục chết bên trong, trong tòa nhà rộng thênh thang không còn ai nữa. Kể cả bẹt-giê giữ nhà cũng không, Văn Bình cũng không nghe âm thanh quen thuộc của côn trùng ban đêmDường như tạo vật đã rủ nhau nín lặng để tiễn đưa người đẹp về cõi chết.

Văn Bình lái chiếc Dino ra đường lớn.

Lát sau, chàng đã đến vũ trường Ngôi sao.

Chàng lái qua thấy đèn trước cửa còn sáng. Chàng không đậu lại mà cứ tiếp tục cho xe chạy. Cách hộp đêm một quãng khá xa chàng mới quẹo trái, đút đầu vào một hẻm tối chật hẹp, rồi xuống xe lái ngược về đường cũ.

Chàng cũng không đi qua cửa trước của vũ trường...Kinh nghiệm cho chàng biết là phần nhiều vũ trường—nhất là vũ trường có thành tích bất hảo — đều có ít nhất hai cửa, và cửa hậu luôn luôn mở, có sẵn người gác, cũng như cửa tiền. Hộp đêm Ngôi sao chắc chắn phải có thêm cửa hông để hoạt động được thêm kín đáo.

Văn Bình đi vòng ra phía sau vũ trường. Chàng thấy một cái hẻm bề ngang chưa được một thước, chỉ vừa lọt người đi. Bên trong le lói ánh đèn.

Trời đã khuya. Nhưng đối với thế giới hưởng lạc, lấy đêm làm ngày thì đang còn sớm. Phía trước đường, một số dạ khách đã ra về, song một số khác bắt đầu đến. Họ thường có hẹn với chiêu đãi viên hoặc vũ nữ. Họ đến trước giờ hộp đêm đóng cửa để kéo người đẹp đi ăn (Đài Bắc vốn là thiên đường của sự ăn đêm, cũng như Hồng kông, Tân gia ba, Cựu kim sơn, Chợ lớn, những nơi có nhiều Hoa kiều lập nghiệp), hoặc về một phòng khách sạn vắng vẻ mà ấm cúng.

Văn Bình bước thật nhanh vào hẻm. Chàng sợ vệ sĩ của chủ nhân hộp đêm gác cổng hậu nhìn thấy.

Cũng may, ngọn đèn vàng lủng lẳng ở tận cuối hẻm. Hẻm này khá sâu, vũ trường Ngôi sao tọa lạc ở chính giữa.

Chàng bám ống máng gần nhất, đu lên trên, nhẩy xuống một sân thượng tối, đầy rêu. Sau khi bị trượt chân suýt ngã, chàng mới biết sân thượng bị bỏ hoang từ lâu. Có lẽ chủ nhà là cặp vợ chồng già, suốt ngày ở tầng trệt, không khi nào lên gác lộ thiên đón nắng, đón gió và đón trăng.

Trăng đêm nay không sáng lắm song cũng không đến nỗi xấu xí. Trời trăng mêng mang như thế này, cặp kè giai nhân thì bất hủ... Văn Bình bỗng tiếc nuối Sài thành hoa lệ. Có lần ở đại lộ Trần hưng Đạo, chàng trèo lên mái, rượt bắt một tên đạo chích, tạt qua sân thượng một tòa nhà cao lêu nghêu thì gặp người đẹp nằm dài trên ghế xích-đu tắm... trăng rằm.

Tắm, theo nghĩa thông dụng, là cởi bỏ quần áo, vì tôn trọng luật lệ kiểm tục, người tắm phải che thân, ít ra cũng có hai miếng vải. Kẻ táo bạo mặc bi-ki-ni một miếng ở Âu châu bị bắt bỏ bót là chuyện thường, nên mỗi khi muốn trở về với chủ nghĩa thiên nhiên thuần túy người ta phải tắm lén lút.

Cô gái Việt chàng gặp đêm đó biểu diễn một lối tắm mới mẻ. Nàng lấy bình phong ni-lông quây tròn, chỉ chừa một phía nhìn ra khu đất trống, để tắm trăng. Và để hưởng thụ toàn vẹn tia sáng mơn trớn của Hằng nga, nàng đã vứt bỏ hết quần áo.

Tên trộm chỉ cách chàng một quãng ngắn. Chàng đu qua bao lơn thì thấy hắn. Chàng nhẩy xuống mái bằng kế cận là thộp cổ được hắn.

Song gã ăn sương đã được trời cứu (đúng hơn, được thần Vệ nữ cứu).

Văn Bình sửa soạn tấn công thì luồng nhỡn tuyến soi mói của chàng đụng phải làn da trắng sữa của người đẹp đang nằm bất động trên ghế vải...

Nghe ồn, nàng nhỏm dậy và tình cờ phô bày kho báu ngàn vàng. Thấy người lạ, nàng la lên. Nhưng không hiểu vì sự cầm xúc tột độ làm tiếng la bị mắc kẹt trong cuống họng, hay vì nàng cố tình lí nhí kêu cứu trong miệng, nên người đẹp chỉ "trời ơi" được một tiếng nhỏ. Và trong thoáng mắt Văn Bình đã đến gần.

Chàng quên cả việc đuổi bắt tên trộm, mà chỉ nghĩ đến việc đuổi bắt tình yêu đột ngột hiện tới. Và tối hôm ấy, mọi người chờ mỏi con mắt cũng chẳng thấy Văn Bình từ trên mái trèo xuống. Không tóm được đạo chích là chuyện thông thường, nhưng không trở về thì quả là chuyện lạ lùng. Sợ chàng sẩy chân bị té trọng thương, hoặc bị tên trộm đánh lén, bạn bè của chàng bèn lần lượt leo lên tìm kiếm. Họ lục lọi suốt một tiếng đồng hồ mà không tìm ra tăm hơi trong khi tên trộm đã bị bắt, bị tống lên xe cây chở về quận cảnh sát.

Cùng đi với Văn Bình tối hôm ấy tới buổi tiệc là Lê Diệp. Anh chàng sếu vườn ngồi yên với chai cocacola, không góp bàn vào việc tìm kiếm. Mãi đến khi thiên hạ mệt lử, ngồi thở phì phì thì Lê Diệp mới phá lên cười một tràng dài.

Một thiếu phụ ngồi bên vốn có cảm tình với Văn Bình vội quay lại, quắc mắt, giọng oanh the thé :

- Hừ, bạn thân của anh mất tích mà anh còn ngồi cười một mình được ư ?

Lê Diệp càng cười to hơn.

Lát sau chàng mới giải thích:

- Các bạn chưa hiểu hắn bằng tôi. Hắn chạy trên mái còn nhanh nhẹn và an toàn hơn các bạn chạy trên đất bằng. Võ nghệ như hắn thì may ra trời đánh hắn mới bị thương tích. Chẳng qua hắn chưa về vì hắn bị kẹt đấy thôi.

Mọi người nhao nhao:

- Bị kẹt ? Thế nào là bị kẹt?

Lê Diệp đáp:

- Chắc trong khi nhảy vào ban công nhà người ta hắn ta đã gặp một cô gái mũm mĩm nào đó. Nàng mời hắn và hắn đã bằng lòng ở lại. Hắn thường có tính hay quên kỳ quặc như vậy.

Sự thật hôm ấy đã xảy ra đúng như Lê Diệp dự đoán. Cô gái khỏa thân tắm trăng đã bị tiếng sét ái tình làm cho xởn vởn ngay trong phút giáp mặt đầu tiên. Văn Bình xà đến hôn nàng thì nàng không chống cự, trái lại nàng còn ôm cứng thêm nữa. Và Văn Bình đã được người đẹp mời vào dưới sân thượng.

Chàng hàn huyên với giai nhân đến gần sáng mới về. Chàng ra về chẳng phải vì nàng xua đuổi nhưng vì nàng bám riết quá nên chàng sợ. Hỏi ra mới biết nàng đã có chồng và chồng nàng là anh chàng ghen tuông khét tiếng, chàng không dám ở lại thêm một phút nào nữa. Nàng hỏi tên và chỗ ở, Văn Bình nín khe. Chàng đòi về, nàng làm dữ bắt chàng ở lại khiến chàng hoảng hồn và phải tặng nàng một atémi nhẹ, cho nàng ngủ mê đi.

Năm tháng sau, chàng lại đụng nàng trên đường Tự do. Nàng đang ngự xe hơi Hoa kỳ kiểu mới, bóng tưởng soi gương được, lại gắn máy lạnh tối tân, có tài xế mặc đồng phục trắng, đội cát- két viền vàng khi thấy chàng lững thững trước thư quán Xuân thu vội ra lệnh cho tài xế đậu bừa xuống. Xe hơi của nàng choán gần hết đường, phía sau lại đầy nhóc xe cộ, nhưng tài xế sợ bà chủ đã lái ẩu vào lề. Báo hại cho hai chiếc xe hơi bị móp vè, cảnh sát phải mất gần một giờ để làm biên bản tai nạn lưu thông.

Hoảng hốt, Văn Binh trốn một mạch vào hẻm Eden. Chàng khôn ngoan chui vào tiệm bán sách truyện Anh ngữ ở cuối hẻm. Cửa hàng bé nhỏ được gắn máy lạnh, lại có giá sách che khuất nên chàng đứng núp bên trong có thể nhìn qua cửa kiếng để quan sát bên ngoài.

Chàng đinh ninh trốn thoát, không ngờ người đẹp đã khám phá ra. Câu nói đầu tiên của nàng dội xuống như thùng nước lạnh:

- Anh bỏ chạy hả ? Tệ thật !

Chàng đành đấu dịu:

- Không phải vậy. Đêm ấy, anh lỡ dại, về nhà anh hối hận mãi.

Nàng cười :

- Hừ, hối hận mà vẫn béo trắng ra ! Em tìm anh suốt mấy tháng ròng, anh có biết không ?

- Biết. Nhưng chúng mình xa nhau thì hơn...dù sao em là đàn bà có chồng. Luân lý cũng như luật pháp không cho phép...

- Kệ em.

- Kệ em sao được. Con người sống có xã hội. Trừ phi em là Lỗ bình sơn sống một mình trên hải đảo thì muốn làm gì cũng được. Chồng em phăng ra thì chết một cửa tứ. Rồi thừa phát lại đến làm vi bằng, rồi anh và em vác mặt ra hầu tòa....

- Yên chí. Từ nay trở đi hắn không thể ghen tuông được nữa...

- Thôi, anh không dám.

- Đúng là anh muốn chạy làng....anh định phụ bạc em thì bảo để em lo liệu !

- Không...không, anh chỉ sợ chồng em biết.

- Đã bảo là yên chí mà...Chồng em bị nạn phi cơ ở Hương cảng mấy tháng trước, mộ đã xanh cỏ từ lâu rồi. Chỉ sợ phía anh thôi.

- Anh cũng bị kẹt.

- Sư tử Hà đông?

- Phải, vợ anh cũng là một cây ghen tuông. Bà ấy dọa tạt át-xít vào bất cứ cô gái đẹp nào cặp kè với anh ngoài đường..

- Vợ anh dữ nhỉ ?

- Vâng, dữ có tiếng. Chẳng thế mà mang danh sư tử Hà đông! Anh xin khất em đến dịp khác.

- Để chờ anh đầu độc vợ rồi hai đứa mình sống chung với nhau cho đến ngày răng long, đầu bạc...

- Đâu dám! Anh đâu phải là kẻ giết người.

- Vậy anh ngoan lắm ! Anh đưa em về nhà anh đi. Em muốn gặp vợ anh.

Tay chân Văn Bình bắt đầu bị luống cuống. Tuy chàng đã có con trai. Quỳnh Loan vẫn không phải là vợ chàng. Trên giấy tờ cũng như trên thực tế, chàng độc thân. Quỳnh Loan đang sống với cháu Văn Hoàng ở cao nguyên. Căn phòng chàng đang ở là của Mộng Kiều.

Người đẹp muốn đến thăm, nhưng thăm ai bây giờ? Và biết đưa nàng về xó xỉnh nào bây giờ ?

Văn Bình bèn đứng đực mặt. Người đẹp mỉm cười (chao, cái cười mà đến kiếp sau chàng vẫn còn nhớ), di ngón tay tháp bút trắng nõn vào má chàng, nói dằn từng tiếng nặng chình chịch như quan tòa tuyên án đại hình :

- Thôi, em xin ông. Em xin lậy ông cả tơi lẫn nón. Ông chưa có vợ mà dám vỗ ngực là có vợ. Trước kia, ông đã nói dối như vậy mấy chục, mấy trăm lần rồi?

Văn Bình van vỉ :

- Em tha lỗi cho anh. Vì hoàn cảnh...Chẳng qua vì hoàn cảnh nên anh phải che giấu sự thật.

Nàng bẹo má chàng như người lớn bẹo má con nít:

- Biết rồi, ông ơi...Ông lại sắp thở ngắn, than dài là nghề nghiệp bắt ông phải thất hứa với đàn bà.

Văn Bình trố mắt sửng sốt :

- Té ra em đã biết nghề nghiệp của anh!

Nàng hích cùi tay vào ngực chàng:

- Thưa anh vâng. Đêm ấy, anh hú hí xong là bỏ đi một nước, không thèm ngó ngàng đến người ta nữa. Sáng hôm sau, một con bạn thuật lại anh bỏ đám tiệc nhảy lên mái nhà bắt trộm em mới biết. Nhưng em vẫn chưa biết rõ tên anh. Phải khổ công điều tra thêm mấy tuần lễ nữa. Thì ra anh là đại tá Văn Bình. Em đã tức điên lên. Giá anh là người đàn ông khác thì em sẽ bỏ qua, nhưng anh lại là Z.28 nên em quyết làm cho đến nơi, đến chốn.

- Bây giờ em định xử ra sao ? Vả lại, anh tự nghĩ là chưa phạm lỗi nào với em cả. Gặp em, chúng mình ưa nhau rồi yêu nhau, thế thôi, em không hề căn vặn anh, cũng như anh không hề hứa hẹn.

- Phải, anh chưa phạm lỗi nào cả. Bắt người ta chờ đợi gần nửa năm trường, ốm lên ốm xuống mà còn chưa cho là đắc tội ư ? Hu hu, hu hu...

Nàng òa lên khóc như cô bé con nhà giàu làm nũng với mẹ. Hơn thế nữa nàng còn ôm ghì lấy chàng.

Một lần nữa, Văn Bình đầu hàng vô điều kiện.

Chàng đành năn nỉ :

- Đừng khóc nữa em ! Em muốn gì, anh xin chiều ngay lập tức.

Đang mếu máo, người đẹp vụt cười tươi như hoa hồng trong nắng xuân:

- Anh phải đi chơi với em.

Ổng tổng giám đốc ra lệnh gọi chàng đến trụ sở để nhận công tác mới. Xưa nay ông Hoàng rất ghét cộng sự viên đến chậm. Lần ấy, không những Z.28 đến chậm 15 phút hoặc nửa giờ, trong phạm vi đến chậm thường lệ, mà đến chậm một ngày, một đêm.

Nghĩa là đến chậm đúng 24 tiếng đồng hồ...

Báo hại cho Lê Diệp và biệt đội an ninh phải tá hỏa đi tìm kiếm khắp Sài gòn. Đêm ấy, họ lục lọi các hộp đêm, và các nhà quen, lữ quán mà điệp viên dại gái Z.28 thường ngụ lại. Không thấy, họ đến các bót cảnh sát, sợ Văn Bình say rượu, nổi máu anh hùng, đánh thiên hạ bươu đầu, sứt trán, bị đưa về quận, như đã nhiều lần xảy ra trong quá khứ (có lần Văn Bình xuất trình thẻ quân nhân mang cấp bậc đại tá hiện dịch ra song không ai tin, và còn cho chàng là xài giấy giả nữa). Cũng không thấy, Lê Diệp đành phải điện thoại cho ban thường trực của các bệnh viện. Vì cũng có thể địch bắn lén hoặc gài mìn vào xe hơi của Văn Bình, từng nổi tiếng là bạt mạng, không hề lưu tâm đến các biện pháp tự vệ tối thiểu.

Tối hôm sau, trong khi cuộc lùng kiếm được mở rộng trên toàn quốc, Văn Bình lò dò bước vào trụ sở Mật vụ. Chàng bị ông Tổng giám đốc "xài" cho một trận nên thân.

Chưa hết, Lê Diệp còn kể lại vụ mất tích 24 giờ của Văn Bình cho đoàn nữ binh Biệt vụ nghe để họ về hùa với nhau đặt vè lục bát, vẽ hoạt họa để chế nhạo chàng nữa... Trong suốt mấy tháng, hễ thấy mặt chàng là Nguyên Hương hỏi mát:

- Kính chào đại tá. Đại tá đi tắm trăng về đấy à?

Từ đó, Văn Bình không dám đi lang thang trên mái nhà ban đêm nữa, sợ gặp người đẹp khỏa thân tắm trăng....

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.