Văn Bình mở choàng mắt.
Từ nãy đến giờ, chàng ngủ gà ngủ gật không để ý tới luồng nhỡ tuyến trìu mến của cô gái Tàu ngồi bên. Chắc phi cơ đã lên tới độ cao nhất nên toàn thể hành khách đều trùm mền lên. Bà lão già - có lẽ là bà, chứ không phải là mẹ của cô gái Tàu — đã kéo chăn lên che kín đầu. Văn Bình thoảng nghe tiếng ngáy nho nhỏ, đều đặn của bà lão.
Thiếu nữ vẫn quay về phía chàng. Thấy chàng mở mắt, nàng mỉm cười :
- Ông ngủ mê và nói ú ớ khiến em lo quá !
Văn Bình hoảng hồn :
- Tôi nói ú ớ hả cô ? Tôi nói những gì, cô có nghe được không ?
Thiếu nữ lắc đầu :
- Không. Em phải lấy mền đắp cho ông khỏi lạnh. Trông ông có vẻ thiếu ngủ, bị lạnh ông sẽ mang bệnh. Ông tha lỗi cho sự đường đột của em nhé !
- Chính tôi mới có bổn phận xin cô tha lỗi. Trên phi cơ-, lẽ ra đàn ông phải săn sóc đàn bà, nhất là săn sóc cụ già và thiếu nữ như cô. A, cụ ngồi bên là...
- Ngoại của em đó Em đưa ngoại về Đài Bắc. Lần thứ nhất,ngoại đi phi cơ phản lực nên ngủ thật ngon.
Máu đa tình sôi trong huyết quản, chàng đưa đẩy:
- Thưa, ông nhà đang ở Đài Bắc ?
Nàng cười ngây thơ :
- Em còn con gái, làm gì đã có chồng, thưa ông... Em đang học kinh tế ở Đại học đường Đông Kinh, sang năm mới ra trường.
- Cô sinh quán ở Đài Loan hay là...
- Thưa ông, không. Đài Loan chỉ là nơi trú quán của cha mẹ em, cũng như của em. Em ra đời năm 1948 ở ngoai ô thành phố Thượng Hải. Phụ thân của em là trung tướng trong quân đội Trung Hoa Dân quốc. Người ở trong số những tướng lãnh trung kiên được lệnh rút quân từ Hoa Bắc xuống tập trung gần Thượng Hải, để di tản qua Đài Loan. Trên đường rút quân, mẫu thân đã sinh ra em. Để tưởng nhớ Hoa Lục, song thân đã đặt tên em là Hoài Hoa Lục. Mọi người thường gọi tắt là Hoài Hoa. Còn ông, ông là người nước nào ?
Lẽ ra theo nguyên tắc điệp báo, Văn Bình phải nói dối.. Chàng phải nói dối là công dân Tân gia Ba. Không hiểu sao trong giây phút quan trọng ấy, chàng lại quên hết.
Chàng buột miệng;
- Tôi là người Việt !
- Miền Nam ?
- Vâng, người Việt Miền Nam.
- May quá, em đang sửa soạn một bản luận án về hiện tình kinh tế Nam Việt. Chắc ông là viên chức cao cấp chính quyền. Hy vọng ông sẽ giúp em một tay.
- Không, tôi sống trong nghề tự do. Nhưng cũng liên hệ đến kinh tế.
- Nghĩa là ông không bỏ rơi em ?
- "Bỏ rơi em" ba tiếng này được nàng nhấn mạnh bằng giọng nói và cái nhìn trìu mến.
Văn Bình vội đáp:
- Trên thế gian này, có người đàn ông nào dám bỏ rơi một thiếu nữ nhan sắc tuyệt vời như cô.
- Ông khen quá lời. Em thấy em xấu như ma mút.
Nàng lại liếc chàng. Mọi nỗi mệt mỏi trong thời gian tập rượt và thất trận ở Đông Kinh vụt tan biến.
Chàng trở lại khỏe khoắn hơn bao giờ hết. Được khích lệ bởi nhỡn tuyến mời mọc của người đẹp, Văn Bình ngả đầu sang bên, hôn nhẹ vào mái tóc óng ả của Hoài Hoa. Nàng run bắn thân thể và nhắm nghiền mắt.
Chắc hẳn nàng mới được cọ sát với đàn ông lần đầu trong đời. Nếu được chuyên viên Văn Bình hôn môi, nàng sẽ phát điên vì khoái cảm.
Song nàng đã mở mắt ra, và trách móc :
- Đừng ông. Em định làm hướng đạo đưa ông tới thăm thắng cảnh trên đảo, nhưng thái độ bạo dạn của ông vừa làm em đổi ý.
Văn Bình không lạ gì Đài Loan. Đối với chàng thì trái đất chỉ là một thị trấn nhỏ, và chàng đã quen thuộc từng hẻm ngách, từng mái nhà, từng khuôn mặt. Chàng đã ghé Đài Loan nhiều lần, trên đường công tác cũng như du lịch. Và nhiều lần chàng cũng đã ở lại một thòi gian dài, tạm đủ cho chàng đi hết từ nam chí bắc, trèo lên đỉnh núi Yu-Shan bọc tuyết trắng xóa, nhìn xuống những bình nguyên quanh năm xanh rờn, với 16 con sông từ núi chảy ra biển và những hồ nước lọt trong hẻm núi nước trong vắt có thể dùng làm gương gỡ tóc cho giai nhân.
Không những chàng đã quen thuộc thủ đô Đài Bắc như quen thuộc Vạn Tượng, Vọng Các, Đông Kinh, Mani.....chàng còn quen thuộc nhiều bí mật lạ kỳ của vùng ngoại ô và phụ cận nữa. Đài Bắc là thiên đường của suối nước nóng lưu hoàng, du khách bốn phương đều xô nhau tới tắm. Hơn một lần, chàng đã lái xe tới vùng Núi cỏ và Peitou, cách thủ đô 16 và 13 cây số để tận hưởng thú tắm suối với người đẹp.
Cách đây không lâu, chàng đã trèo một ngàn bậc để lên đền Chihnan, gần Musan, trên Đồi Khỉ, hòa mình vào không khí thần tiên của Lão giáo, bên cạnh một cô gái eo nhỏ chưa bằng cái trét tay. Chàng lại đã về Kaohsiung để tản bộ trên bờ một con sông tuyệt đẹp, mệnh danh là Sóng Tình, nơi trai thanh gái lịch hẹn hò nhau ban đêm trên công viên dưới những rặng kè lá xanh mướt.
Tuy vậy, Văn Bình không thể nói cho Hoài Hoa biết. Vì nếu biết, nàng sẽ không chịu làm hướng đạo cho chàng nữa.
Chàng bèn suýt soa:
- Tôi thành thật xin lỗi cô. Lần thứ nhất tôi ghé Đài Bắc, lại không có bạn bè,
nếu cô chấp nhất thì tôi đành phải quay về vậy. Tôi xin hứa hết sức đứng đắn. Ngược lại, tôi sẽ cố gắng giúp cô hoàn thành bản luận án.
Khuôn mặt đang ủ dột bỗng sáng rực, điểm nụ cười tươi như hoa anh đào nở mùa xuân ở Núi Cỏ :
- Em không dám. Thật ra, em không hề trách ông. Em không phải là cô gái Trung Hoa cổ xưa tóc kết bím, chân bó nhỏ trong hài gấm nên có quan niệm khá rộng rãi về liên hệ nam nữ. Nhưng dầu sao, ở đây là phi cơ, có người lạ dòm ngó. Trời đã run rủi cho chúng ta làm bạn, em rất sung sướng được tiến xa hơn nữa nếu đó là ý muốn của ông Trời. Còn bây giờ......
- Vâng, tôi hiểu rồi.
Nghe chàng nói, Hoài Hoa lại mỉm cười. Nàng quay lại kéo chiếc mền vừa tuột khỏi ngực bà ngoại.
Đột nhiên, Văn Bình cảm thấy nghèn nghẹn ở cuống họng. Hôm qua, cũng vào giờ này, chàng đã nói câu "Vâng ! Tôi hiểu rồi ". Nhưng là nói về một chuyện khác. Nói với người khác. Nói tại nơi khác.
Trí nhớ minh mẫn của Văn Bình đã lùi lại 24 giờ trước......